Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 83

Ngày cập nhật : 2026-03-05 19:02:11

"Ha." Dường như Lyons nghe thấy điều gì buồn cười nên cười khẩy: "Tôi không có nhã hứng như vậy."


"Tôi chỉ là tò mò, cậu dùng thủ đoạn gì." Lyons hứng thú nói: "Có thể khiến vật thí nghiệm kia giống như chó con, quay quanh cậu mãi."


Tuy hắn nói vậy, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được dõi theo từng động tác của Khương Vọng.


Ngón tay thon dài, trắng nõn của thiếu niên khẽ vuốt ve cành hoa hồng có gai, trên cánh hoa đỏ thắm còn đọng sương sớm, thoạt nhìn như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.


Khương Vọng không trả lời câu hỏi của hắn. Cậu lấy từ bình hoa ra một đóa hồng kiều diễm còn đẫm nước, cúi người chậm rãi lại gần Lyons.


Hơi thở ấm áp bất ngờ tiến sát, mang theo hương bạc hà thoang thoảng.


Lyons vô thức nín thở, tầm mắt không kiềm chế được dừng lại trên đôi môi hồng nhạt của đối phương.


Ngay khi chóp mũi sắp chạm vào nhau, Khương Vọng bỗng nhiên đứng thẳng dậy rút lui. Hương thơm còn vương lại trong không khí khiến Lyons ngẩn ngơ một giây, rồi mới nghe thấy giọng nói mang ý cười: "Giống như vậy."


Lyons hoàn hồn, mới phát hiện trên vai mình nặng thêm một chút. Theo hành động vừa rồi, hẳn là đối phương đã cài đóa hồng lên cổ áo hắn.


"Rất hợp với ngài." Khương Vọng rất hài lòng với "kiệt tác" của mình, đuôi mắt cong lên thành đường cong đẹp đẽ, làm cho đôi mắt mỉm cười kia càng thêm sáng rực.


Lyons nhìn gương mặt cậu, đột nhiên cảm thấy trái tim trong lồng ngực khẽ va mạnh một cái, nhịp tim hẫng đi nửa nhịp.


"Tôi có thể dẫn cậu vào." Lyons nói ra điều kiện, ánh mắt hắn u ám khó lường: "Nhưng lần này cậu định dùng gì để trao đổi?"


"Ngài muốn gì?" Khương Vọng hỏi ngược lại.


"Dù có... hơi quá một chút cũng không sao chứ?" Lyons rũ mi mắt.


Người đàn ông quỳ một gối trước mặt thiếu niên, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn cậu.


Sau khoảnh khắc khó hiểu và kinh ngạc, Khương Vọng nhanh chóng nhận ra người đàn ông muốn cởi giày và vớ cho mình.


Nhưng nếu chỉ kéo bằng tay thì không thể tuột vớ xuống.


"Lên trên một chút, có khóa cài." Khương Vọng nhìn đôi mắt đỏ sẫm của hắn, ngầm chấp nhận chuyện sắp xảy ra.


Rõ ràng Lyons chỉ cần mở khóa cài là được, nhưng động tác của hắn lại cố ý chậm rãi, thỉnh thoảng còn ngẩng mắt nhìn Khương Vọng, như đang dò hỏi sự đồng ý.


Cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng khiến Khương Vọng khẽ bật ra một tiếng rất nhỏ. Dường như có chút xấu hổ, cậu cắn môi kiềm chế, không ngờ dáng vẻ ấy lại càng khiến người ta muốn bắt nạt.


Dưới ánh nhìn của Khương Vọng, Lyons mở khóa cài.


Một cái, hai cái...


Mỗi bước đều như kéo dài sự giày vò đầy dục vọng.


Vớ bị cởi xuống, điều đầu tiên mũi chân Khương Vọng cảm nhận được là hơi thở ấm áp của Lyons.


Ngón tay Lyons nắm lấy cẳng chân cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=83]

Rõ ràng chỉ là tay và chân chạm nhau, nhưng lại mang theo cảm giác ám muội khó diễn tả.


Khương Vọng bất chợt khẽ run, muốn rút chân lại, nhưng bị Lyons giữ chặt, không cho phản kháng.


Dưới ánh nhìn chăm chú của Khương Vọng, môi Lyons áp lên làn da cậu.


Trong khoảnh khắc chạm vào, Khương Vọng cảm thấy một luồng tê dại lan dọc sống lưng, ánh mắt thoáng thất thần.


Đôi môi ấy ngoài dự đoán lại rất ấm, hơn nữa còn mềm mại.


Khi Lyons rời môi ra, trên da lưu lại dấu hôn nhàn nhạt.


Không biết đã bao lâu trôi qua, Khương Vọng kéo nhẹ tóc hắn, giọng nói trở nên trầm và khàn: "Đủ rồi."


Khi người đàn ông ngẩng đầu, trên gương mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng kia là đôi mắt sâu thẳm như dã thú đang rình mồi, chăm chú nhìn cậu.


Hô hấp Khương Vọng cũng trở nên nặng nề, nhưng cậu vẫn dùng mu bàn chân nâng cằm đối phương lên, mang theo ý trêu chọc ác ý: "Giống chó con."


...


Khương Vọng đi theo sau Lyons bước vào khu thí nghiệm, váy ôm sát khiến phần đùi bị bó chặt.


Cậu không để lộ cảm xúc, khẽ chỉnh lại mái tóc giả màu vàng, để những lọn tóc xoăn che đi đường nét nghiêng trên gương mặt.


"Lyons đại nhân, không biết ngài đến đây có việc gì?" Một nghiên cứu viên đi phía sau họ, trên mặt mang nụ cười nịnh nọt.


Có thể thấy dù Lyons không phải chủ thuyền, địa vị cũng không hề thấp.


"Ta đến xem tiến độ thí nghiệm." Lyons đối xử với người ngoài bằng thái độ lạnh nhạt, hoàn toàn khác với lúc trước.


"Vâng, mời ngài bên này." Nghiên cứu viên không hề nghi ngờ, ngược lại còn nhiệt tình dẫn hắn tham quan.


"Ngươi lui xuống trước đi." Lyons nói với hầu gái phía sau.


"Vâng." Khương Vọng tỏ ra vô cùng cung kính. Giọng cậu vốn thiên về âm sắc thiếu niên, lại cố ý nâng cao tông, nên không khiến người khác nghi ngờ.


Cậu đúng lúc lùi lại nửa bước, lợi dụng chỗ rẽ và thiết bị che khuất để nhanh chóng tách khỏi đội ngũ. Dọc đường đi, Khương Vọng cố gắng che giấu thân hình. May mà xung quanh ai nấy đều bận rộn, không ai chú ý tới cậu.


Cậu đến khu B, lần lượt đối chiếu các phòng rồi tìm đến nơi cất chìa khóa.


B-172.


Mở cửa ra, bên trong không có gì đặc biệt, giống như một phòng làm việc bình thường.


Nhìn thấy thuốc trong tủ, Khương Vọng bình tĩnh cạy khóa, bỏ vài lọ vào túi.


Khi ánh mắt dừng lại ở lọ thuốc màu xanh trong góc, cậu khựng lại. Nếu không nhớ nhầm, đây chính là lọ mà trước đó Anna từng cầm trên tay.


Cậu cẩn thận quan sát, phát hiện trên đó không dán bất kỳ nhãn nào, nên không rõ chất lỏng bên trong có tác dụng gì.


Khương Vọng đành mang theo cả lọ thuốc này. Cậu lục soát khắp phòng làm việc, không phát hiện điều gì kỳ lạ, ngoại trừ một tờ giấy.


Trên đó là những ký hiệu như mật mã hỗn loạn, không thể ghép lại thành câu.


Bình Luận

0 Thảo luận