Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 78

Ngày cập nhật : 2026-03-04 05:20:03

Lúc này, ở thế giới hiện thực, Khương Vọng gọi tên hắn một tiếng rồi ngẩng đầu tìm kiếm tung tích.


Cố Bạch vuốt ve mặt gương. Khác với ánh mắt sắc lạnh vừa rồi, giờ đây ánh nhìn của hắn trở nên dịu lại.


Hắn chỉnh lại quần áo, xác nhận không lộ ra điều gì khác thường mới bước ra khỏi gương. 


Khương Vọng nhạy bén nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trong không gian xung quanh. Cậu chăm chú nhìn Cố Bạch vừa bước ra từ hư không, nhưng không truy hỏi hắn đã đi đâu.


"Tôi muốn biết, anh đã ở trên con thuyền này bao lâu rồi?" Khương Vọng đột nhiên hỏi, trong giọng nói ẩn chứa sự gấp gáp khó nhận ra.


Cố Bạch sững lại, hiển nhiên không ngờ tới câu hỏi này. Hắn suy nghĩ một lát rồi đáp: "Thời gian cụ thể rất khó nói rõ... Ở đây không có khái niệm thời gian trôi." Hắn dừng một chút: "Nhưng nếu buộc phải tính theo năm tháng thì lần cuối tôi nhìn thấy mặt trời... có lẽ là năm 1985."


Câu trả lời ấy khiến những manh mối trong đầu Khương Vọng dần nối lại với nhau.


Nếu Cố Bạch không phải linh hồn trong gương, mà là một nạn nhân từng bị người khác ra tay hãm hại, sau đó vì nguyên nhân nào đó mà mất trí nhớ...


Ký ức của cậu quay về phòng lưu trữ phía sau phòng trưng bày, nơi có một cuốn album cũ vô tình rơi xuống.


Dù bức ảnh đã ố vàng mờ nhạt, nhưng gương mặt trong đó tuy khác hiện tại rất nhiều, vẫn có nét tương đồng đủ để nhận ra. Khi ấy cậu đã cảm thấy một cảm giác quen thuộc khó tả.


Chỉ là vì diện mạo hai người khác biệt quá lớn nên cậu chưa từng liên hệ họ với nhau.


Cho đến khi vừa rồi tra cứu hồ sơ thí nghiệm, cái tên "Cố Bạch" bất ngờ xuất hiện trong danh sách người tham gia, cậu mới hiểu ra chân tướng.


Ánh mắt Khương Vọng trầm xuống, có lẽ phán đoán ban đầu của cậu không sai. Cố Bạch đúng là sống trong thế giới trong gương, chỉ là tồn tại dưới một hình thức khác.


Mà những người có mặt trong bức ảnh năm đó... rất có thể trong số họ ẩn giấu kẻ đã sát hại Cố Bạch.


Trên người Cố Bạch đã mất ký ức kia, rốt cuộc đang chôn giấu bí mật kinh người nào?


"Anh có quen một người tên Lyons không?" Khương Vọng thấy vẻ mặt mờ mịt của hắn liền nhắc thêm: "Hắn ta là chủ chiếc thuyền này."


Cố Bạch suy nghĩ một lát, nhưng trong ký ức không xuất hiện gương mặt nào tương ứng: "Tôi chưa từng nghe cái tên này."


"Nhưng tôi nhớ, chủ chiếc thuyền này không mang cái tên đó."


Những tấm gương trên thuyền có liên hệ với Cố Bạch, nên một số cuộc trò chuyện tự nhiên cũng truyền vào tai hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=78]

Mà chuyện về chủ thuyền, những người trên thuyền thường xuyên bàn luận.


Đầu ngón tay Khương Vọng vô thức miết lên tập tài liệu trong tay, đột nhiên nói: "Phiền anh đưa chúng tôi về phòng tôi, có vài việc cần làm."


Cố Bạch không hỏi lý do, chỉ giơ tay gọi một mặt gương đến.


Mặt gương nổi lên gợn sóng, giây tiếp theo ba người đã đứng trong phòng Khương Vọng.


"Tại sao phải tới đây?" Trình Vi nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi, hoàn toàn không hiểu nó liên quan gì đến phòng của Khương Vọng.


Khương Vọng không trả lời. Cậu đi thẳng vào phòng tắm, đứng trước tấm gương chiếm trọn cả bức tường.


Trong gương, khuôn mặt tuấn tú của cậu lộ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng rực khác thường.


Cậu dùng khớp ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính, bên trong lập tức vang lên tiếng trống rỗng.


"Phía sau là khoảng không." Giọng Khương Vọng trầm thấp mà chắc chắn.


Cậu cầm chiếc đèn bàn trong phòng ngủ mang vào, tìm đúng điểm chịu lực rồi dốc sức đập mạnh. Tấm gương trước mắt lập tức vỡ tung, tiếng động chát chúa vang dội.


Vô số mảnh kính rơi xuống như mưa, cảnh tượng lộ ra sau bức tường khiến cả ba người đồng thời sững sờ.


Trình Vi hít sâu một hơi, theo bản năng lùi lại hai bước, va vào cửa phòng tắm.


Một bộ hài cốt trắng toát bị cố định trong bức tường với tư thế vặn vẹo. Cột sống bị bẻ gãy bằng bạo lực, khiến toàn thân co quắp trong tư thế méo mó bất thường.


Đáng sợ nhất là trên mỗi khúc xương đều được vẽ đầy những ký hiệu kỳ dị bằng chu sa. Những đường nét đỏ sẫm uốn lượn trên nền xương trắng bệch, trông như những con rắn máu.


Trên hộp sọ và các khớp tay chân còn dán những lá bùa đã ố vàng vì thời gian, nét chữ chu sa phía trên cũng đã phai mờ ít nhiều.


"Trời ơi..." Lâm Thư tròn mắt, bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh hãi.


Khương Vọng cố nén cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, tiến lại gần quan sát những ký hiệu đó.


Chúng không giống bất kỳ loại chữ hiện đại nào, mà giống những câu chú cổ xưa.


Khi cậu đưa tay định chạm vào một lá bùa, đèn trong phòng tắm đột nhiên chớp nháy liên hồi.


"Đừng chạm vào." Giọng Cố Bạch vang lên phía sau, đồng thời nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cậu.


"Đây là hài cốt của anh sao?" Giọng của Khương Vọng vang lên, dội quanh trong phòng tắm. Tuy là câu hỏi, nhưng ngữ điệu lại mang ý khẳng định.


Bức tường bị phá mở tỏa ra mùi ẩm mốc trộn lẫn với thứ mùi mục nát khó gọi tên.


Ánh đèn pin chiếu thẳng vào góc tường, soi rõ bộ hài cốt bị những lá bùa màu đỏ quấn chặt.


Bình Luận

0 Thảo luận