Sáng / Tối
"Tôi có thể nói cho cậu biết sự thật." Lyons thờ ơ thu tay lại, đôi mắt đỏ sẫm lóe lên tia sáng u ám: "Nhưng có một điều kiện, cậu phải tránh xa hai người kia, không được tiếp cận họ nữa."
Khương Vọng gần như không chớp mắt đã đồng ý: "Được."
Nếu là đối phương chủ động tiếp cận mình, chắc không tính là vi phạm điều kiện nhỉ.
Lyons không nhận ra thiếu niên đang chơi trò lắt léo câu chữ với mình. Hắn dùng giọng điệu gần như lạnh lùng, bình thản kể lại những chuyện đã xảy ra trên người mình.
Lyons, tên gốc là A001, cũng là thực nghiệm thể đầu tiên thành công duy trì hình thái con người làm chủ thể. Vì vậy, hắn phải chịu áp lực lớn hơn nhiều so với các thực nghiệm thể khác.
Những lần phẫu thuật lặp đi lặp lại khiến cơ thể hắn gần như chạm đến giới hạn. Có lẽ chỉ cần thêm vài lần nữa, cơ thể này sẽ hoàn toàn suy sụp.
Thiếu niên tóc đen nằm lặng trên bàn kim loại. Vùng bụng còn lưu lại vết mổ dài, máu thấm loang xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=99]
Đôi mắt đỏ sẫm mở to nhưng ánh nhìn đã rời rạc.
Máy theo dõi nhịp tim phát ra âm thanh đều đặn. Những mạch máu xanh nhạt ẩn hiện dưới làn da tái nhợt. Lồng ngực gần như không thấy nhịp thở, chỉ có hàng mi khẽ rung chứng tỏ sự sống vẫn chưa tắt hẳn.
"Miễn gây tê, ghi lại dữ liệu phản ứng." Giọng nói vang lên từ phía trên. Cảm giác lạnh buốt của dụng cụ kim loại chạm vào da khiến đầu ngón tay A001 khẽ run.
"Chú ý thao tác loại bỏ tỳ tạng, lần trước tỷ lệ tái sinh chỉ đạt 82%." Giọng nhân viên phẫu thuật bình thản như đang bàn chuyện thường ngày: "Nhớ tiêm chất xúc tác gen."
"Thật sự chịu đủ rồi, đứa nhỏ này càng lúc càng giống con người." Một nghiên cứu viên khẽ nói, giọng pha lẫn cảm xúc phức tạp mà A001 không hiểu được: "Mỗi ngày làm việc như thế này cứ như đang mổ một đứa trẻ."
"Tập trung vào công việc của cô đi, Lisa." Bác sĩ chính lạnh nhạt đáp: "Đừng quên trong cơ thể nó chảy thứ máu gì."
Nếu không biết rõ đây là sản phẩm thí nghiệm, có lẽ họ đã bị vẻ ngoài của hắn đánh lừa.
Khi dụng cụ tiến sâu hơn, cơn đau khiến tầm nhìn A001 tối sầm. Hắn cố kìm tiếng động, vì biết rằng nếu phát ra âm thanh, mọi chuyện có thể còn tệ hơn.
"Tiêm T2." Bác sĩ chính ra lệnh.
Chất lỏng màu xanh lam được đưa vào tĩnh mạch. Đồng tử A001 co rút, tay siết chặt mép bàn, trước mắt bùng lên vô số quầng sáng rồi dần mờ đi.
Trí tuệ của thực nghiệm thể vốn bị đánh giá thấp. Dù không được dạy chữ nghĩa, A001 vẫn ghép nối ngôn ngữ của con người từ những cuộc trò chuyện hằng ngày của họ.
Những người này cho rằng hắn không hiểu, nên chưa từng kiêng dè.
"Sau lần này, thực nghiệm thể này không còn giá trị." Bác sĩ chính nói: "Khả năng tái sinh giảm quá nhiều, chuẩn bị xử lý."
"Cuối cùng cũng xử lý." Lisa thở nhẹ: "Nhìn vào mắt nó, tôi toàn gặp ác mộng."
Xử lý.
Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng ý thức, A001 ghi nhớ từ đó. Hắn hiểu nó có nghĩa gì.
Trước đây, hắn từng thấy một thực nghiệm thể dị dạng bị mang đi và không bao giờ trở lại.
Khi tỉnh lại, A001 nhận ra mình bị ném trên sàn kim loại của phòng quan sát.
Vết thương đã khép lại, nhưng cơn đau vẫn dội lên từng đợt.
Hắn khó nhọc ngồi dậy. Phòng bên cạnh vang lên âm thanh lạ, là B127, thực nghiệm thể mang gen côn trùng. Hôm qua, chân của nó vừa trải qua phẫu thuật.
A001 lần theo bức tường, khắc thêm một vạch nhỏ ở góc khuất.
Lần phẫu thuật thứ 47, tộc độ tái sinh nội tạng của hắn ngày càng chậm. Lần trước, một quả thận mất ba ngày mới phục hồi.
"Ăn đi, quái vật." Giọng thô lỗ vang lên cùng tiếng cửa kim loại mở.
Bát thức ăn bị ném xuống sàn, phát ra tiếng va chạm chói tai.
Khi người kia rời đi, A001 ép mình ngồi dậy, chậm rãi tiến đến. Cậu dùng tay bốc thức ăn và nuốt một cách máy móc.
Hôm nay là thực nghiệm thể mang gen côn trùng.
Bằng cách này, hắn có thể hấp thụ một phần ký ức và năng lực của đối tượng đã bị xử lý. Nhưng điều đó chỉ mình hắn biết.
Trong mắt các nghiên cứu viên, hắn chỉ là một thực nghiệm thể có chút trí tuệ.
Mùi vị khó nuốt. Khi đang nhai, hắn cảm thấy vật lạ trong miệng. Nhổ ra, đó là một đoạn ngón tay còn dính máu.
Hắn nhìn nó thật lâu, rồi lặng lẽ tiếp tục ăn như chưa từng có chuyện gì.
Đúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên tiếng động.
Thính giác nhạy bén giúp hắn nghe rõ từng lời.
"Giai đoạn 2 của kế hoạch sắp bắt đầu..." Giọng nam xa lạ nói.
"Vậy số thực nghiệm thể hiện tại thì sao?" Lisa hỏi.
"Bắt đầu từ A, thanh trừ toàn bộ." Người kia thản nhiên đáp: "Chúng đã vô dụng."
Tiếng bước chân dần xa.
Thanh trừ, xử lý.
A001 biết ngày đó sẽ đến, chỉ không ngờ lại nhanh như vậy. Hắn bắt đầu hệ thống lại toàn bộ thông tin đã thu thập từ khi có ý thức.
Từ lời nói của nhân viên, hắn học được ngôn ngữ của họ. Qua quan sát lịch thay ca của bảo vệ, hắn nắm được quy luật sinh hoạt của căn cứ.
Ánh mắt hắn dừng ở camera trong phòng quan sát.
Sau mỗi bữa ăn, một thời gian ngắn sẽ xuất hiện điểm mù giám sát.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận