Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 98

Ngày cập nhật : 2026-03-05 19:06:08

"Bạch Vọng." Ánh mắt Lyons từ đầu đến cuối khóa chặt trên người Khương Vọng, gần như xem những người khác là không tồn tại: "Không định giới thiệu một chút sao?"


Giọng hắn mang theo vài phần lười nhác, nhưng lại khiến người ta vô thức cảm thấy một áp lực nặng nề.


Khương Vọng bất đắc dĩ thở dài, đành đảm nhận vai trò trung gian: "Hai vị này là Serbia và Lục Ly."


Ánh mắt cậu lướt qua hai người trong thoáng chốc rồi chuyển sang Lyons: "Còn vị này... là Lyons."


"Xem ra bạn của cậu..." Lyons bỗng cười khẽ, nhưng trong mắt không hề có chút ấm áp nào: "Đã giết hết khách hàng của tôi rồi."


Hắn thong thả lấy từ trong túi ra một đôi găng tay màu đen, động tác tao nhã đeo vào, quanh người tỏa ra khí tức nguy hiểm: "Khoản tổn thất này, nên tính thế nào đây?"


Trong lòng Khương Vọng cạn lời: "Là ngài tự mình đem hắn bán đi, nói ra câu đó ngài không thấy buồn cười sao?"


Phòng phát sóng trực tiếp của cậu lập tức bùng nổ, trở nên vô cùng náo nhiệt.


[Cứu mạng, cười đến không thở nổi! Kẻ buôn người còn dám quay lại cắn ngược.]


[Serbia: Giả vờ thanh cao, tưởng mình ghê gớm lắm à.]


[Chấn động! Nhà buôn đấu giá vô lương tâm lại đi đòi bồi thường nạn nhân.]


[Màn thao tác này đúng là thảm họa của giới đấu giá.]


[Bạch Vọng: Tôi có mười nghìn câu chửi thề muốn nói.]


"Thật đúng là hiểu lầm quá lớn." Lyons như có như không liếc nhìn Serbia: "Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua, thấy hắn nằm dưới đất nên tốt bụng giúp một tay, không quá đáng chứ?"


"Hắn tiêm thuốc mê cho ta." Serbia không khách khí vạch trần: "Còn dùng vòng cổ có điện giật ta." Giọng hắn trầm xuống, mang theo chút ấm ức.


"Đau cánh lắm." Serbia nghiêng người, vô tình để lộ đôi cánh phía sau, phía trên vẫn còn vết máu, như để chứng minh lời mình là thật.


Hai người tố cáo lẫn nhau trông chẳng khác gì hai đứa trẻ mẫu giáo cãi nhau.


Nhưng ánh mắt giao nhau giữa họ lại cuồn cuộn sát ý lạnh lẽo, như thể chỉ chờ đối phương sơ hở là lập tức ra tay.


Khương Vọng không có thời gian để họ tiếp tục tranh cãi. Cậu ngẩng đầu nhìn Lyons: "Tôi muốn hỏi ngài một chuyện."


"Đương nhiên." Lyons khẽ liếc nhìn hai người kia, ý vị sâu xa nói: "Nhưng xem ra hiện tại cậu không tiện lắm."


Serbia bắt được ánh mắt ấy, thù mới hận cũ chồng chất khiến hắn càng nhìn người đàn ông này thêm chướng mắt. Hắn cười lạnh: "Ta không biết có chuyện gì mà cần hai người lén lút nói riêng."


Lục Ly cúi xuống, cằm khẽ cọ vào mái tóc mềm của Khương Vọng, mỉm cười: "Hay là nói ra cho tôi cũng nghe thử?"


Lyons không đáp, chỉ nhìn chằm chằm Khương Vọng, dường như chỉ chờ một mình cậu trả lời.


Khương Vọng vốn không để ý chuyện ai nghe thấy, nhưng quả thật cậu có vài vấn đề muốn hỏi Lyons.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=98]

Trầm ngâm một lát, cậu chậm rãi nói: "Xin lỗi, tôi sẽ quay lại ngay."


Khương Vọng đã đưa ra lựa chọn, hai người kia cũng không tiện ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu đi về phía Lyons.


Đôi cánh của Serbia khẽ rung lên đầy bất an, nụ cười trên môi Lục Ly cũng nhạt đi vài phần.


"Đừng giở trò." Serbia lạnh giọng cảnh cáo, đồng tử hổ phách ánh lên vẻ băng giá nhìn chằm chằm người đàn ông.


"Lát nữa tôi sẽ sang đón cậu." Lục Ly xoa đầu Khương Vọng, giọng dịu dàng đến mức gần như nguy hiểm, xen lẫn chút chiếm hữu: "Đừng để hắn nuốt mất đấy."


Khương Vọng mặt không cảm xúc hất tay cậu ta ra, thật sự không hiểu vì sao người này lại có thể tự nhiên thân mật như vậy.


Lyons dường như không hề để tâm đến sự cảnh giác của hai người, hoặc nói đúng hơn là căn bản không coi họ ra gì.


Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười lạnh, đáy mắt u ám khó lường. Chỉ là hai kẻ sắp chết mà thôi, cũng xứng tranh với hắn sao?


Lyons dẫn Khương Vọng rời khỏi hội trường đấu giá, đi thẳng đến căn phòng cuối hành lang tầng 3.


Vì trước đó đã từng đến nhiều lần, nên Khương Vọng cũng không còn xa lạ với nơi này.


"Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?" Lyons bước đến ngồi xuống chiếc ghế sofa gần nhất.


Khương Vọng ngồi đối diện hắn. Do dự một lát, cậu quyết định nói thẳng: "Ngài không phải chủ nhân con thuyền này."


"Đúng là không phải." Lyons không hề bất ngờ khi Khương Vọng biết được điều đó.


Không bằng nói, sự nhạy bén và khả năng quan sát sắc sảo trên người thiếu niên này, chính là đặc điểm hấp dẫn hắn nhất.


"Vì sao phải giả mạo hắn?" Khương Vọng truy hỏi.


Lyons không trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược lại: "Cậu nghĩ sao?"


Khương Vọng khẽ nhíu mày. Quả nhiên không dễ moi thông tin như vậy, vậy đổi hướng suy nghĩ...


Nếu đối phương là con người: Nhân viên trên tàu kính trọng hắn không giống giả vờ, loại trừ khả năng bị tẩy não, chứng tỏ hắn đã hoạt động lâu dài ở đây, rất có thể là nhà đầu tư hoặc nhân vật cao tầng.


Nếu không phải con người: Có thể bóp méo nhận thức của mọi người, lại hiểu rõ kế hoạch "Tạo thần" cùng các đối tượng thí nghiệm như vậy...


"Ngài là đối tượng thí nghiệm." Khương Vọng đột nhiên ngẩng đầu: "Hơn nữa là kẻ thành công nhất cho đến hiện tại."


Lyons khẽ cười, không phủ nhận. Hắn đứng dậy, tiến lại gần Khương Vọng, bàn tay đặt lên vành tai cậu, vuốt ve như ban thưởng: "Đứa trẻ thông minh... quả nhiên tôi không nhìn lầm cậu."


"Nhưng chẳng phải các đối tượng thí nghiệm đều có tai thú và đuôi sao?" Khương Vọng cố nén cảm giác tê dại nơi vành tai, khó hiểu nhíu mày: "Vì sao anh lại bán những đối tượng thí nghiệm cho bọn họ?"


Theo lẽ thường, khi nhìn thấy những người có hoàn cảnh giống mình, lẽ ra phải sinh ra sự đồng cảm như Serbia mới đúng.


Bình Luận

0 Thảo luận