Sáng / Tối
Khương Vọng chậm rãi thò tay vào túi áo trong, lấy một miếng thịt khô ra. Chỉ trong chớp mắt, mùi thơm đã xộc thẳng vào mũi T512.
Đôi mắt T512 lập tức sáng lên, con ngươi tròn xoe, giống hệt như chó nhà nhìn thấy xương.
Nó không kịp chờ đợi mà lao tới, ánh mắt đầy mong ngóng nhìn miếng thịt khô trong tay Khương Vọng.
Khương Vọng buông lỏng đầu ngón tay, tiện tay ném miếng thịt khô xuống trước mặt nó.
T512 ngậm thịt khô trong miệng nhai ngấu nghiến, cái đuôi phía sau vui vẻ vẫy không ngừng.
Khóe miệng Serbia khẽ giật, thật sự không muốn thừa nhận rằng kẻ ngốc trước mắt này lại mang một nửa huyết thống người cá.
Phòng phát sóng trực tiếp của Khương Vọng lập tức bùng nổ:
[Hàng đầu đang ngồi xem vợ dạy chó (tim).]
[T512 này đúng là chó đó, hiểu chưa, tránh ra để tôi tới!(doge).]
[Lầu trên tỉnh lại đi, rõ ràng Bạch Vọng là vợ của tôi!]
[Chỉ có tôi để ý đến vẻ mặt ghét bỏ của Serbia sao? Cười chết mất, lòng kiêu hãnh của tộc người cá vỡ nát đầy đất.]
Khương Vọng liếc nhìn màn hình ảo với dòng bình luận cuộn liên tục, khẽ cười rồi đóng giao diện phát sóng trực tiếp.
Bọn họ còn có việc quan trọng phải làm.
"Là chỗ này sao?" Khương Vọng nhíu mày nhìn cánh cửa trông hết sức bình thường trước mặt.
Cậu vốn tưởng rằng cứ điểm của "Kế hoạch Tạo thần" sẽ giấu ở nơi kín đáo nhất trong căn cứ, chứ không phải ngang nhiên nằm ở hành lang tầng 3 như thế này.
T512 đã ăn xong thịt khô, đang liếm ngón tay. Đột nhiên nó dựng tai lên đầy cảnh giác, đảo mắt nhìn quanh.
Ngay khi đầu ngón tay Khương Vọng vừa chạm vào tay nắm cửa, trong lòng cậu lại dâng lên cảm giác bất an khó tả.
Chuyện này... thật sự sẽ đơn giản đến vậy sao?
"Không ổn!" Như nghĩ ra điều gì đó, cậu lập tức xoay người, nhưng đã quá muộn.
Hai bên hành lang, các cánh cửa đồng loạt bật mở. Đám lính đánh thuê trang bị đầy đủ nối đuôi nhau bước ra, các điểm ngắm hồng ngoại dệt thành một tấm lưới ánh sáng chí mạng bao trùm ba người bọn họ.
"Đúng là không ngờ tới." Khương Vọng không hề hoảng loạn như dự đoán, ngược lại còn chỉ là rõ thân phận kẻ phía sau: "Cô Anna, ngài John, hai người đã sớm thông đồng với nhau rồi, đúng không?"
Anna bước ra từ phía sau đám lính đánh thuê, thái độ hoàn toàn khác hẳn trước đó.
"Thật xin lỗi, Bạch Vọng tiên sinh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=69]
Cô ta đẩy gọng kính, miệng nói xin lỗi nhưng trên mặt không hề có ý áy náy: "Ngài Lyons đã hứa, sau lần này sẽ cho chúng tôi rút khỏi dự án."
John mất kiên nhẫn cắt ngang: "Nói nhiều với cậu ta làm gì, mau bắt hết bọn họ lại."
Khương Vọng khẽ cụp mắt. Xem ra lời hai người này trước đó nói quả thật nửa thật nửa giả. Ít nhất cái gọi là "Kế hoạch Tạo thần" mà hệ thống nhắc tới là có thật.
Hơn nữa, bọn họ nói là bắt sống chứ không phải giết sạch. Điều này chứng tỏ trên người bọn họ vẫn còn giá trị để lợi dụng.
"Làm vậy e là không ổn." Khi Trình Vi còn đang suy nghĩ nên thoát thân thế nào, một giọng nói vang lên bên cạnh.
"Đừng kích động như vậy." Khương Vọng bày ra tư thế thương lượng: "Biết đâu trước đó chúng ta vẫn còn đường bàn bạc."
"Ha, đừng đùa." John nhấn mạnh từng chữ: "Tôi sẽ mang tất cả các người đi hoàn thành "Kế hoạch Tạo thần" vĩ đại."
"Tạo ra thần sao?" Khương Vọng nghi hoặc: "Trên đời này làm gì có thần."
"Nông cạn!" John kích động hẳn lên: "Loại người như cậu căn bản không hiểu sự vĩ đại của kỹ thuật gen!"
"Chúng ta đã chứng minh được sự dung hợp sinh mệnh trên người T512. Còn cả đồng bạn bên cạnh cậu, e rằng cậu vẫn chưa biết đâu." John nở nụ cười tàn nhẫn: "Gen người cá trong người hắn chính là vật chứa hoàn hảo."
Toàn thân Serbia tỏa ra khí tức nguy hiểm, đồng tử màu bạc dựng đứng cuộn trào sát ý. Ngay khi hắn sắp bùng nổ, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay hắn.
Nhiệt độ đặc trưng của con người xuyên qua làn da, kỳ lạ thay lại xoa dịu sự xao động trong hắn.
Serbia trở tay siết chặt bàn tay kia, những ngón tay thon dài mạnh mẽ luồn vào kẽ tay đối phương, mười ngón đan chặt.
Khương Vọng hơi bất ngờ trước hành động của Serbia, nhưng cũng không từ chối. Có thể trấn an được đối phương, cũng là chuyện tốt.
"Vậy thì để chúng tôi xem thử cái gọi là "Kế hoạch Tạo thần" của các người"." Khương Vọng cười nhàn, nhưng đáy mắt lóe lên tia sắc lạnh.
Trình Vi và Lâm Thư nhanh chóng trao đổi ánh mắt, đều đọc được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Các cô không hiểu vì sao Khương Vọng lại đột nhiên đổi thái độ. Cơ bắp Lâm Thư căng cứng định ra tay thì Trình Vi khẽ lắc đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Lúc ấy, Lâm Thư mới hiểu đây là một phần trong kế hoạch của Khương Vọng.
Tương tác nhỏ ấy không qua được mắt cậu. Khương Vọng khẽ thở phào, may mà các cô hiểu ý mình.
Dĩ nhiên cậu có tính toán riêng. Thay vì vất vả trốn chạy rồi truy tìm manh mối, chi bằng thuận theo tình thế, để đối phương tự dẫn bọn họ vào khu vực trung tâm.
"Vậy, xin mời." John thấy họ từ bỏ chống cự, liền ra hiệu cho lính đánh thuê hạ súng.
Mọi người theo chân John vào thang máy. Sau đó anh ta ấn vài nút trên bảng điều khiển. Một nắp nhỏ bật ra bên cạnh, lộ ra nút bấm màu đỏ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận