Sáng / Tối
Nói thật lòng, Thẩm Thời Đình thực sự khâm phục Lục Cửu Tiêu. Từng chữ hắn vừa nói về Sở Lâu An đều vô cùng nghiêm túc, nào là “nghĩa muội này của ta”, “thân là nghĩa huynh”, “lừa gạt”... Suýt chút nữa ngay cả nàng cũng lầm tưởng người đứng trước mặt lúc này không phải Lục Cửu Tiêu, mà là Hạ Lẫm rồi.
Tiểu cô nương tuổi tâm tư đơn thuần, bao nhiêu lời mắng thầm trong lòng đều viết hết lên khuôn mặt rạng rỡ như đóa sen hồng, chỉ nhìn qua là có thể đọc được tiếng lòng của nàng.
Lục Cửu Tiêu nhếch một bên môi, không cam lòng hừ lạnh: “Đừng tưởng ta không biết nàng đang nghĩ gì.”
Thẩm Thời Đình vội vàng thu liễm thần sắc, đánh đòn phủ đầu: “Dù thế nào đi nữa, chàng cũng không được chặn thư của ta, là chàng sai rồi.”
Câu nói “là chàng sai rồi” đầy khí thế và rành mạch này khiến Lục Cửu Tiêu suýt chút nữa bật cười. Hắn nén ý cười, dùng giọng điệu “âm binh” nói: “Nếu tam cô nương thực sự muốn biết, ta đọc thuộc lòng cho nàng nghe.”
Thẩm Thời Đình ngẩn ra một thoáng, hắn đọc thuộc lòng?
Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, đã nghe thấy nam nhân chậm rãi cất lời: “Khanh Khanh đa kiều, ngô tâm mộ chi…”
Ngay giây phút hắn thốt ra hai chữ “khanh khanh”, Thẩm Thời Đình đã sững sờ, trợn tròn mắt, da đầu tê rần. Đặc biệt khi nghĩ đến đây là do Sở Lâu An viết, nàng cảm thấy đến cả lòng bàn chân cũng tê dại.
Nàng vươn tay bịt chặt môi Lục Cửu Tiêu lại, bực bội nói: “Chàng đừng đọc nữa!”
Lục Cửu Tiêu nhướng mày lên một chút đến mức khó lòng nhận ra, thấy nàng thực sự không muốn nghe, tâm trạng hắn lại trở nên thư thái hẳn.
Ánh rạng đông vàng cam rực rỡ buông xuống, bộ đoản y trắng thêu hoa mai đỏ trên người Thẩm Thời Đình được phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp, làn da mịn màng như mỡ đông cũng tựa như dát thêm một lớp lá vàng mỏng, khiến lòng bàn tay người ta không khỏi nảy sinh cảm giác ngứa ngáy.
Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn quanh một lượt, cực nhanh dùng đầu ngón tay cái ma sát nhẹ vào phần thịt mềm gần dái tai nàng. Hầu kết hắn khẽ chuyển động, trầm giọng nói: “Tránh xa Sở Lâu An ra một chút.”
Thẩm Thời Đình thở dài trong lòng. Sở Lâu An vốn là người đọc sách phong nhã, vừa rồi bị Lục Cửu Tiêu nói cho một trận như vậy, e là chẳng cần nàng phải né tránh, đối phương cũng chẳng còn mặt mũi nào mà chủ động sáp lại gần nữa.
Tiểu cô nương đáp lại một tiếng lấy lệ: “Ừm.”
Lục Cửu Tiêu sao có thể không nghe ra nàng chiếu lệ, đầu ngón tay đang đặt trên dái tai nàng hơi nhấn mạnh một cái. Lúc Thẩm Thời Đình đang trợn tròn mắt nhìn qua, hắn liền đưa giỏ lê thơm trong tay tới.
“Thiên Lan sơn khô hạn, ăn cho nhuận họng.”
Trong khoảnh khắc, chút hờn dỗi trong nàng tan biến hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=91]
Thẩm Thời Đình chậm rãi nhận lấy giỏ trúc từ tay hắn, nhỏ giọng cảm ơn.
Trước khi đi, Lục Cửu Tiêu nhặt một quả lê từ trong giỏ ra, bảo: “Giúp ta gọi Lục Uyển tới đây.”
Thẩm Thời Đình không hỏi nhiều, gật đầu rồi quay trở về Tự Cẩm Viên.
Trên đường đi, nàng tình cờ gặp Đường Dao Chi vừa mới trở về.
Hai người chào hỏi nhau một tiếng, Thẩm Thời Đình mỉm cười nhẹ nhàng, lấy vài quả lê trong giỏ chia cho đối phương rồi mới đi về phía phòng của Lục Uyển.
Ánh mắt Đường Dao Chi tò mò dõi theo dáng người uyển chuyển của cô nương trước mặt.
Lúc nãy trên đường về Tự Cẩm Viên, nàng tình cờ nhìn thấy trên ngựa của Lục thế tử cũng treo một cái giỏ trúc y hệt như thế này…
Đường cô nương khó hiểu chớp mắt hai cái.
Lục Uyển chạy bước nhỏ tới rừng thông, thấy ca ca nhà mình đang tựa lưng vào một thân cây, trên tay đang nghịch ngợm một quả lê thơm, tung lên cao rồi lại vững vàng bắt lấy.
Nàng xách váy tiến lên phía trước, khó hiểu hỏi: “Ca, huynh tìm muội có việc gì?”
Nghe vậy, quả lê thơm rơi gọn vào lòng bàn tay Lục Cửu Tiêu. Hắn đứng thẳng người dậy, thuận tay đưa quả lê cho Lục Uyển.
Lục Uyển ngẩn ra một chút, nghi hoặc nhận lấy.
Lục Cửu Tiêu nói: “Ngày mai Thánh thượng và Hoàng hậu tổ chức tiệc bắn cung tại Tị Xuân Viên, muội đừng có sáp lại gần đó, hãy dẫn Thẩm Thời Đình đi chơi ở rừng lá phong phía Đông ấy.”
Rừng lá phong phía Đông thực sự khá xa Tị Xuân Viên. Tuy nói tiệc bắn cung đa phần là mời nam tử, nhưng những năm trước không phải là không có các cô nương đứng tựa hàng rào quan sát từ xa, hà tất phải đuổi bọn họ đi xa đến vậy?
Lục Uyển nhíu chặt mày: “Ngày mai trong buổi tiệc sẽ có chuyện gì xảy ra sao?”
Lục Cửu Tiêu lười biếng liếc nàng một cái: “Chuyện gì là chuyện gì? Đao kiếm không có mắt, muội quên mất thu săn năm kia muội bị ngũ điện hạ bắn trúng cánh tay rồi à? Nếu không phải mũi tên của y đã tháo đầu nhọn, thì giờ này muội đã là cô nương một tay đầy nghị lực trong mấy cuốn thoại bản rồi.”
“......” Lục Uyển nghẹn lời, oán hận nhìn hắn một cái.
Lục Cửu Tiêu cau mày: “Biết chưa hả?”
Lục Uyển bĩu môi: “Biết rồi.”
Trên đường về Tự Cẩm Viên, Lục Uyển càng nghĩ càng thấy không đúng lắm. Chuyện đó xảy ra từ năm kia, nhưng thu săn đông săn năm ngoái cũng đâu thấy ca ca quan tâm nàng đến mức này? Nhị cô nương nghi hoặc mở to mắt, bị gió lạnh ban đêm thổi qua, dòng suy nghĩ lập tức tan biến. Nàng lắc đầu, nắm chặt cổ áo trở về phòng.
Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp lạ thường, trời cao trong xanh, khiến các đại thần và hoàng tử đều tinh thần phấn chấn, ai nấy đều cầm cung nỏ nóng lòng muốn thử sức. Không cần nói cũng biết, những dịp thế này xưa nay luôn là lúc để dốc hết sức thể hiện cho quân vương xem. Cơ hội như vậy không nhiều, ai cũng muốn trở thành người xuất sắc nhất.
Đặc biệt là Triệu Hoài Mân, bởi vì năm ngoái hắn đã thua dưới tay Ngũ hoàng tử Triệu Hoài An.
Triệu Hoài An vốn không có thực tài lại chẳng mấy tâm cơ, trong cung buồn chán, y xưa nay vẫn lấy việc tổ chức xúc cúc làm vui, nhưng kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung này lại giỏi hơn Triệu Hoài Mân không chỉ một hai phần.
Còn về Lục Cửu Tiêu, cứ hễ nghĩ đến hắn là Triệu Hoài Mân lại không kìm được mà nhíu mày.
Từ nhỏ, y đã đấu đá với Lục Cửu Tiêu cho đến tận lúc trưởng thành, dù không muốn thừa nhận cũng buộc phải thừa nhận rằng, thiên phú về chữ “Võ” của đối phương cao hơn mình rất nhiều. Thế nhưng những năm qua Lục Cửu Tiêu sống tản mạn đã quen, ngay cả cung nỏ cũng chẳng buồn nhấc, ngược lại chỉ giỏi xoay quạt xếp trên tay, suốt hai năm liền trong các kỳ thu săn đông săn đều không thấy bóng dáng hắn đâu.
Triệu Hoài Mân cứ ngỡ rằng hắn đúng như lời bàn tán của người đời, tóm lại là đã phế rồi.
Cho đến khi người nọ khoác trên mình bộ thiết giáp, dẫn đầu quân Vũ Lâm Vệ đi ngang qua cổng cung, Triệu Hoài Mân mới bắt đầu nghi ngờ bản thân đã lầm. Nhưng y lại đổi ý nghĩ rằng, từ nhỏ phụ hoàng đã thiên vị Lục Cửu Tiêu, điều này chẳng liên quan gì đến bản lĩnh của y cả. Biết đâu chức vị chỉ huy sứ Vũ Lâm Vệ này cũng chỉ là phụ hoàng ban thưởng cho vui, ngay cả vụ thích khách lần trước cũng chỉ là do may mắn mà thôi.
Mang theo tâm tư đó, nên trong kỳ đông săn năm nay, y đặc biệt chú ý đến Lục Cửu Tiêu. Y nhất định phải xem xem, Lục Cửu Tiêu rốt cuộc còn lại mấy phần bản lĩnh.
Mũi tên đầu tiên của tiệc bắn cung xưa nay luôn do đích thân đế vương bắn.
Một tiếng “vút” vang lên, vũ tiễn trong tay Tuyên Vũ Đế trúng ngay hồng tâm, tiệc bắn cung chính thức khai mạc.
Tuyên Vũ Đế hớn hở nói: Đã là quân thần cùng vui thì các khanh đừng gò bó, hãy để trẫm thấy được xạ kỹ của nam tử Li quốc ta!”
Dứt lời, Triệu Hoài Mân sải bước tiến lên: “Phụ hoàng, để nhi thần bắt đầu trước.”
Tuyên Vũ Đế mỉm cười gật đầu.
Triệu Hoài Mân một lần bắn ba mũi tên, một mũi trúng tam hoàn, hai mũi trúng nhị hoàn. So với thời điểm này năm ngoái thì đã có tiến bộ vượt bậc.
Dứt tay, y quay sang nhìn Lục Cửu Tiêu, tiến đến đưa cung nỏ ra, nói: “Đã hai năm không thấy Lục thế tử xuất hiện trên bãi săn, không biết Lục thế tử có thể bộc lộ tài năng cho mọi người cùng chiêm ngưỡng một chút không?”
Trong lời nói rõ ràng có ý khiêu khích không hề che giấu.
Nghe vậy, Lý Hoàng hậu cau mày nhìn Triệu Hoài Mân, thật là lỗ mãng…
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Lục Cửu Tiêu, ngay cả Tuyên Vũ Đế cũng đang quan sát hắn.
Nam nhân vê nhẹ bao kiếm trong tay, dường như do dự trong thoáng chốc rồi chậm chạp đưa tay ra phía trước, nhưng chân thì chẳng hề di chuyển lấy nửa phân.
Hắn liếc về phía Hạ Lẫm, Hạ Lẫm hơi nhíu mày khẽ gật đầu một cái gần như không ai nhận ra.
Lúc này mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào Lục Cửu Tiêu và Triệu Hoài Mân, chẳng một ai phát hiện ra bạn chỉ trên ngón tay Hạ đô đốc đột ngột rơi xuống, y đang cúi người xuống nhặt.
Cùng lúc đó, đầu ngón tay Lục Cửu Tiêu vừa chạm vào cây cung của Triệu Hoài Mân, Triệu Hoài Mân buông tay ra, một tiếng “cạch” vang lên, cây nỏ rơi xuống đất.
Trên không trung bỗng vang lên tiếng “vút vút” liên tiếp, hàng chục mũi tên từ bốn phương tám hướng bắn tới.
Gần như ngay lập tức, hai hàng hộ vệ ngã xuống bảy tám người, mà một trong số những mũi tên đó lại rơi ngay sát chân Tuyên Vũ Đế.
Đế vương trợn tròn mắt kinh hãi, vội lùi lại hai bước hô lớn: “Hộ giá! Hộ giá!”
Thêm một nhóm hộ vệ nữa lao lên, tất cả đều trở thành bia sống, lần lượt ngã gục.
Mọi người kinh hoàng, chạy tán loạn khắp nơi.
Tên loạn xạ không ngừng bắn ra từ những dãy núi bao quanh rừng rậm, đúng thật là đao kiếm không mắt, trong phút chốc tiếng kêu la thảm thiết vang tận trời xanh.
Lý Hoàng hậu tái mặt đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, bà nhìn chằm chằm vào Triệu Hoài Mân. Y đang ở gần Thánh thượng nhất, y phải hộ giá!
Thế nhưng, Lý Hoàng hậu lại trơ mắt nhìn Triệu Hoài Mân né tránh làn tên, chui tọt vào một góc an toàn được bao quanh bởi bồn hoa và tường thành. Bà cắn răng, đành phải để cung nhân hộ tống vào nội điện gần đó, lúc đi còn không quên gào lên: “Các ngươi đẩy bổn cung làm gì, bổn cung phải đi tìm Thánh thượng!”
Lại nói về phía Tuyên Vũ Đế, ông ta đã trúng một mũi tên. Vết thương nằm ở cánh tay trái, máu tươi tuôn ra từng dòng.
Lục Cửu Tiêu cũng chẳng hề lành lặn. Để vở kịch này diễn ra chân thật nhất, những mũi tên kia không hề cố ý né tránh hắn.
Khi một mũi tên khác lướt qua cánh tay, nam nhân thấp giọng chửi thề một tiếng, ánh mắt âm trầm nhìn về phía cây thông trắng có hình thù kỳ quái trên sườn núi.
Kẻ đứng dưới gốc cây đó bất chợt cười nhạt. Băng qua khoảng cách xa xôi, y dường như có thể nhìn thấy đôi mắt muốn ăn tươi nuốt sống mình của Lục Cửu Tiêu. Lúc này, Triệu Hoài Tấn mới nhấc cung nỏ lên.
Mũi tên chỉ thẳng vào giữa trán Tuyên Vũ Đế.
Sắc mặt y đanh lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào vạt áo bào màu vàng rực rỡ rỡ kia.
Đã lâu không gặp, phụ hoàng.
Y nhấn lẫy, mũi tên phát ra tiếng “vút” xé gió lao đi—
Trong khoảnh khắc đó, trước mắt Triệu Hoài Tấn như hiện ra khung cảnh của Dịch Đô năm năm về trước: lửa cháy ngút trời, loạn tiễn như mưa, xác chất thành đồng. Những tướng sĩ cứ thế ngã xuống từng người một.
Tuy nhiên, mũi tên đó lại không bắn trúng Tuyên Vũ Đế.
Rất nhanh sau đó, cấm quân của Thiên Lan sơn đã mang theo khiên sắt ập tới, bao vây Tị Xuân Viên kín mít, nội bất xuất ngoại bất nhập. Triệu Hoài Tấn giơ tay, các cung thủ xung quanh cũng dừng động tác, lần lượt rút lui theo đường mòn.
Phía bên kia, Tuyên Vũ Đế chật vật sửa lại đầu quan, rồi mới đưa tay bịt lấy lỗ hổng đang chảy máu trên ngực Lục Cửu Tiêu, giận dữ quát: “Ngự y đâu! Truyền ngự y!
Lục Cửu Tiêu nhíu chặt mày, thấp giọng nói điều gì đó.
Tuyên Vũ Đế vội vàng cúi đầu xuống, chỉ nghe thấy tiếng hắn thều thào như sắp đứt hơi: “Hộ giá…”
Chẳng bao lâu sau, năm ba ngự y nối đuôi nhau chạy tới. Những kẻ vừa rồi còn chạy trốn tứ tán nay lại túm năm tụm ba vây quanh một góc, khóc cha gọi mẹ ầm ĩ.
“Thánh thượng, vi thần hộ giá vô năng, xin Thánh thượng giáng tội!”
“Vi thần cứu giá bất lợi, xin Thánh thượng giáng tội!”
“Cũng may Thánh thượng hồng phúc tề thiên!”
Tuyên Vũ Đế vô cảm nghe đám người kẻ này đến kẻ khác hư tình giả ý, nịnh hót lấy lòng, cuối cùng ông mệt mỏi day day thái dương, ngay cả nổi giận cũng chẳng còn thiết tha gì nữa.
Chỉ có ông mới biết, hồng phúc tề thiên cái nỗi gì. Mũi tên cuối cùng kia, nếu không phải Lục Cửu Tiêu chắn trước thân mình, thì giờ này ông đã về với tổ tiên rồi, lấy đâu ra cái gọi là hồng phúc tề thiên?
Lúc này, tại rừng lá phong.
Dù đã là tháng đầu đông, rừng phong ở núi Thiên Lan vẫn không hề có dấu hiệu tàn úa, sắc đỏ rực rỡ như những dải lụa được dệt từ ánh rạng đông.
Thẩm Thời Đình quả thực là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ như vậy, nhưng hôm nay nàng lại chẳng có tâm trí nào ngắm cảnh. Không hiểu sao, mí mắt nàng cứ giật liên hồi không dứt.
Thẩm Thời Đình đưa tay ấn nhẹ vài cái.
Lục Uyển vừa vò xé lá phong trong tay vừa nói: “Chuyện ta suýt trúng tên xảy ra từ năm kia rồi, nhưng năm ngoái huynh ấy cũng đâu có dặn ta không được đi xem bắn cung. Cô nói xem, có phải huynh ấy sợ thua thảm quá nên mới không muốn cho ta và cô nhìn thấy không?”
Thẩm Thời Đình nghe vậy, đuôi mắt cong cong ý cười.
Hồi còn ở ngoại ô Cẩm Châu, nàng đã tận mắt chứng kiến hắn dùng đai lưng bịt mắt trong đêm tối, chỉ một mũi tên đã bắn trúng chim bồ câu.
Xạ kỹ lợi hại đến nhường ấy, sao có thể sợ thua cho được?
Đang mải suy nghĩ, phía trước truyền đến một tràng bước chân hỗn loạn, là Đường Lê - nha hoàn thân cận của Lục Uyển.
Thấy nàng ta hớt hải chạy đến, mí mắt Thẩm Thời Đình lại giật thêm cái nữa.
Đường Lê dừng lại trước mặt, ôm ngực thở dốc, khóc lóc: “Nhị cô nương, nhị cô nương…”
“Thế tử trúng tên rồi, bị thương rất nặng, hiện tại thái y đang ở nội điện Tị Xuân Viên, vẫn chưa biết tình hình ra sao nữa!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận