Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 93

Ngày cập nhật : 2026-05-05 12:37:52

Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Thời Đình ngẩn người.


Cho đến khi trên giường truyền đến tiếng nam nhân hít hà vì đau, nàng mới bịt chặt môi, “vút” một cái đứng bật dậy. Một người am hiểu y thuật như nàng mà hiếm khi lại luống cuống tay chân thế này, nàng run giọng nói: “Ta đi gọi thái y.”


“Đợi…” Lục Cửu Tiêu duỗi tay muốn kéo nàng lại, bất thình lình đau đến mức hừ nhẹ một tiếng.


Thẩm Thời Đình đỏ hoe mắt, vội vàng cuống quýt ngồi trở lại: “Sao thế?”


“Đừng gọi người vội.” Hắn nén cơn đau nơi lồng ngực nói, “Giờ nào rồi?”


“Giờ Hợi hơn hai khắc rồi.”


Lục Cửu Tiêu nghe vậy thì nhíu mày, mới có hơn ba canh giờ, vẫn còn sớm.


Hắn nói: “Đến giờ Tý mới gọi người, nhé?”


Thẩm Thời Đình im lặng nhìn hắn. Hắn nói giờ Tý mới gọi người thì nàng không cử động nữa, nhưng nàng cũng chẳng hỏi lý do, chỉ có viền mắt là càng đỏ thêm mấy phần.


Hôm nay hắn bất thường không cho phép Lục Uyển xuất hiện ở Tị Xuân Viên, kết hợp với lời hắn vừa nói, có thể tưởng tượng được rằng sự việc ngày hôm nay đa phần là đã có mưu tính từ trước.


Mũi tên này có lẽ nằm trong kế hoạch của Lục Cửu Tiêu, cũng giống như việc hắn lên kế hoạch phải đến giờ Tý mới “tỉnh” vậy…


Nhưng hắn thực sự đã suýt chết đấy!


Nghĩ đến đây, bên cạnh nỗi xót xa, trong lòng tiểu cô nương còn nảy sinh cơn giận. Thế nhưng cơn giận này lại chẳng thể phát tiết lên người vừa mới tỉnh lại sau trọng thương, nàng đành nén nhịn đến mức gương mặt đỏ bừng.


Lục Cửu Tiêu tưởng nàng đang sợ, bèn đưa tay muốn nắm lấy tay nàng: “Chẳng phải đã tỉnh rồi sao.”


Tay hắn vồ hụt vào không trung, Thẩm Thời Đình đứng dậy nói: “Ta đi lấy nước.”


Đến cả hai chữ “Thế tử” cũng không còn nữa.


Lục Cửu Tiêu ngẩn ra trong chốc lát, nhìn dáng vẻ thướt tha của nàng đi đến bên bàn rót một bát nước rồi chậm rãi quay lại, ngồi bên mép giường, cầm thìa ngọc nói: “Vẫn chưa hạ sốt, uống chút nước trước đã.”


Nàng cúi đầu thổi nhẹ rồi đưa thìa đến bên môi hắn. Mọi chuyện đều diễn ra hết sức tự nhiên.


Lục Cửu Tiêu thoáng do dự, đôi môi khô khốc khẽ mở, dòng nước ấm theo vành thìa trôi vào cổ họng. Hắn uống vài ngụm, nhất thời phân tâm nhìn nàng nên đột ngột bị sặc, nhíu mày ho vài tiếng, không tránh khỏi làm động đến vết thương ở ngực. Sắc mặt nam nhân trắng bệch, đuôi mắt đau đến đỏ ửng.


Thẩm Thời Đình vội đặt bát xuống, lấy khăn lau vệt nước ở khóe môi hắn: “Có phải vết thương bị nứt ra rồi không?”


Nàng lật chăn lên xem, không thấy có vết máu thấm ra mới thở phào nhẹ nhõm.


Trong phút chốc, một người ngồi, một người nằm, nhìn nhau không nói lời nào, không gian tĩnh lặng không chút tiếng động.


Hồi lâu sau, Thẩm Thời Đình đắp lại chăn cho hắn: “Chàng ngủ đi, đến giờ Tý ta sẽ đi mời thái y.”


Lục Cửu Tiêu nhìn nàng, càng nhìn càng thấy không ổn. Hắn nắm lấy tay tiểu cô nương, ấn nhẹ vào lòng bàn tay rồi hỏi: “Sao thế?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu, vuốt phẳng mép chăn đáp: “Không có gì, chàng đừng nói chuyện nữa, lát nữa lại đau ngực đấy.”


Nam nhân mím môi, bất lực cười nhạt một tiếng: “Nàng như thế này thì sao ta ngủ được?”


Gần như ngay khi lời vừa dứt, nước mắt tiểu cô nương lã chã rơi xuống. Để không làm thức giấc Lục Uyển, nàng vội vàng bịt chặt môi lại.


Thấy vậy, Lục Cửu Tiêu định dùng khuỷu tay chống xuống giường để ngồi dậy, nhưng lại bị Thẩm Thời Đình vội vã ấn xuống. Hắn nhân đà đó nắm lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ người xuống: “Nói ta nghe.”


Nàng một tay chống bên cạnh người hắn, nghẹn ngào: “Thế tử đã bao giờ nghĩ đến nếu như... nếu như không tỉnh lại được thì sao chưa?”


Lục Cửu Tiêu khựng lại một chút, đầu ngón tay lau đi nước mắt cho nàng, rồi lật chăn cho nàng xem vết thương đã được băng bó: “Không phải chính giữa tim, lệch hai thốn, chỉ là hơi đau một chút thôi, không có gì khác đâu.”


Thực tế, nếu đỡ tên thay người khác, khi lao tới đáng lẽ phải quay lưng về hướng mũi tên, và mũi tên phải đâm vào từ phía sau mới đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=93]

Thế nhưng lúc đó, sau khi đẩy Tuyên Vũ Đế ra, hắn lại xoay người lại, tất cả mọi người đều nhìn thấy một mũi tên bắn trúng ngực Lục Cửu Tiêu, ngay sau đó hắn theo bản năng nắm lấy cán tên, quỳ thụp xuống đất.


Thực chất, ngay khi mũi tên chỉ còn cách lồng ngực vài tấc, hắn đã dùng tay không bắt gọn mũi tên đó của Triệu Hoài Tấn.


So với nói là bị bắn trúng, chi bằng nói là hắn tự đâm bản thân một nhát thì đúng hơn.


Dĩ nhiên, để diễn cho tròn vai, hắn ra tay không hề nhẹ, nhưng góc độ và độ sâu khi mũi tên đâm vào ngực đều đã được hắn tính toán kỹ lưỡng, hắn không phải là không để lại cho mình đường sống.


Thế nhưng lời hắn nói lại càng khiến nước mắt của tiểu cô nương càng nóng hơn.


Hắn tính toán vừa vặn như thế, nhưng cũng hiểm nguy đến như thế…


“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà.” Lục Cửu Tiêu bất lực thở dài, đưa tay bóp nhẹ sau gáy nàng, ấn người nàng xuống thấp cho đến khi chạm vào môi.


Nam nhân mút nhẹ một cái, không tiến sâu hơn mà chỉ dây dưa qua lại, cho đến khi mài đỏ đôi môi không tô son của nàng mới thôi, mang theo vài phần ý vị lấy lòng và trấn an.


Cuối cùng, hắn “chụt” một cái rồi tách ra một khoảng hở nhỏ, nhếch môi nói: “Ta còn chưa tới Hạ gia cầu hôn mà, không chết được đâu.”


“Ai thèm gả cho chàng, hôm nay ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu chàng không tỉnh lại, ta sẽ gả cho một người có tính cách ôn hòa hơn chàng.”


Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt, lại bóp sau gáy nàng: “Nàng dám?”


“Sao ta không dám?” Nàng cắn môi đáp.


Hắn thực sự bị nàng làm cho tức đến bật cười, mà cái cười này không tránh khỏi làm động đến vết thương ở ngực, hắn hít hà một tiếng: “Nàng làm ta tức đến đau cả ngực đây này.”


Thẩm Thời Đình khựng lại, mím chặt môi.


Lục Cửu Tiêu nhìn hàng mi run rẩy và đuôi mắt ửng hồng của nàng, nói không xót xa là giả.


Đầu ngón tay hắn mơn trớn dưới quầng mắt nàng, khàn giọng nói: “Đừng khóc nữa, được không?”


Lại qua một khắc sau, thấy cô nương vẫn ngồi thẳng tắp ở đầu giường, hắn vẫn không nhịn được mà lên tiếng: “Về ngủ đi, ở đây có Lục Uyển rồi.”


Thẩm Thời Đình ngước mắt lên, nàng biết hiện tại mình không thể ở lại đây suốt đêm, vả lại hắn cũng đã tỉnh, hẳn là không còn gì đáng ngại nữa, thế nên nàng lẳng lặng gật đầu.


-


Trong mấy canh giờ chờ đợi Lục thế tử tỉnh lại, đêm ở Tị Xuân Viên tĩnh mịch không một tiếng động. Đúng vào giờ Tý, bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, thái y lũ lượt kéo đến.


Hết bắt mạch lại đến kiểm tra vết thương, thấy hắn đã tỉnh táo, họ suýt chút nữa là quỳ xuống bên cửa sổ mà tạ ơn trời đất.


Tại chính điện của hành cung, Tuyên Vũ Đế vốn dĩ lòng đầy tâm sự, đêm khuya khó ngủ, vừa nghe thấy tin báo liền đứng dậy mặc quần áo chỉnh tề, đi tới thiên điện Tị Xuân Viên.


Nhìn bộ dạng thoi thóp của Lục Cửu Tiêu, ông vội nói: “Đừng, đừng cử động.”


Tuyên Vũ Đế quay sang hỏi han thái y về tình hình sức khỏe.


Ở một phía khác, Triệu Hoài Mân cũng trằn trọc khó ngủ.


Thực ra ngay từ ban ngày đã hối hận rồi. Sau khi cuộc ám sát đó qua đi, nhìn thấy Lục Cửu Tiêu cả người đầy máu ngã gục trước mặt phụ hoàng, y hối hận đến xanh cả ruột gan.


Nhưng trong tình cảnh lúc đó, né tránh hoàn toàn là phản ứng theo bản năng.


Có điều, chuyện này càng nghĩ lại càng thấy không đúng, càng nghĩ càng thấy quỷ dị.


Y lật người, tỉ mỉ nhớ lại tình trạng của Tị Xuân Viên trước khi cuộc ám sát xảy ra. Lúc đó, y là người đầu tiên giương cung, sau đó đưa cung tiễn cho Lục Cửu Tiêu, muốn hắn trổ tài cho mọi người xem. Lục Cửu Tiêu không hề từ chối, chỉ đưa tay ra nhận.


Chính trong khoảnh khắc đó có điểm kỳ quái, rốt cuộc là ở đâu…


Bất thình lình, Triệu Hoài Mân bật dậy ngồi thẳng người trên giường.


Đúng rồi, Lục Cửu Tiêu hoàn toàn không hề đỡ lấy cây cung!


Cây cung kia rơi xuống đất, ngay sau đó từ trong rừng rậm xung quanh mới bay tới loạn tiễn. Cung rơi trước, ám sát theo sau, chứ không phải vì cuộc ám sát nên mới không đỡ được cung. Chỉ cần hoán đổi thứ tự này lại, sự việc đã hoàn toàn khác hẳn.


Hắn không phải không đỡ được cung, mà là ngay từ đầu đã không hề có ý định đỡ lấy nó!


Mà phản ứng của Lục Cửu Tiêu lúc đó cực kỳ nhanh, nhanh đến mức giống như đã tiên liệu trước được cuộc ám sát này…


Triệu Hoài Mân trợn tròn mắt không tin nổi , vội vàng thay y phục rồi đi tới chính điện.


Tuyên Vũ Đế trở về rất muộn, thấy y đang đi đi lại lại ngoài điện, mệt mỏi day day chân mày: “Nửa đêm nửa hôm, ngươi không chịu nghỉ ngơi lại tới đây làm gì?”


Nghe ngữ điệu này mà xem, so với lúc khen y săn được nhiều con mồi ngày hôm qua đúng là một trời một vực.


Vừa nghĩ đến việc này là âm mưu của Lục Cửu Tiêu, Triệu Hoài Mân không giấu nổi sự kích động: “Phụ hoàng, chuyện này có quỷ!”


Tuyên Vũ Đế nhíu mày nhìn y.


Triệu Hoài Mân siết chặt nắm đấm: “Cuộc ám sát này căn bản là do Lục Cửu Tiêu sắp đặt từ trước, cứu phụ hoàng cũng hoàn toàn nằm trong toan tính của hắn. Phụ hoàng, Lục Cửu Tiêu tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu, hắn nhất định có mưu đồ sâu xa hơn, Người nghìn vạn lần đừng…”


“Ngươi im miệng cho trẫm!” Tuyên Vũ Đế giận dữ quát lớn.


Ông tưởng Triệu Hoài Mân có thể nói ra lời gì khác biệt, không ngờ vẫn là những thủ đoạn trẻ con như thế này!


“Bành Dự, ngươi nói đi.”


Bành công công cúi đầu tiến lên: “Tứ điện hạ, mũi tên đó của Lục thế tử đâm trúng giữa ngực, ngay cả Cù thái y cũng nói rồi, có thể tỉnh lại hoàn toàn là nhờ trời đất phù hộ. Nếu mũi tên kia sâu thêm hai phân nữa thì thật sự đã mất mạng rồi.”


“Nhưng mà…”


“Chẳng lẽ ngươi muốn nói, Lục Cửu Tiêu biết mũi tên kia tự có mắt, nên mới cố ý tiến lên đỡ tên cho trẫm?!”


Triệu Hoài Mân siết chặt nắm tay.


Tuyên Vũ Đế hừ lạnh: “Đã như vậy, lúc đó ngươi chạy nhanh thế làm gì?”


Sắc mặt Triệu Hoài Mân hoàn toàn trắng bệch.


Kể từ khoảnh khắc y né tránh ở Tị Xuân Viên, trái tim của Tuyên Vũ Đế có lẽ chưa chắc đã nghiêng hết về phía Lục Cửu Tiêu, nhưng chắc chắn là không còn đặt ở chỗ y nữa rồi.


Thời gian chậm rãi trôi qua, hai ngày nữa lại tới.


Chuyến đông săn vẫn tiếp tục diễn ra, không vì cuộc ám sát không đầu không cuối kia mà phải kết thúc sớm để hồi kinh. Chỉ là do sức khỏe không tốt, Lục Cửu Tiêu đành phải tạm trú tại thiên điện của Tị Xuân Viên.


Thẩm Thời Đình không tiện thường xuyên tới thăm hắn, chỉ có thể nghe ngóng được một hai câu tin tức qua những câu chuyện phiếm của các quý nữ.


Chẳng hạn như: Hôm nay Lục thế tử lại chê thuốc đắng khó uống, lại nổi trận lôi đình với thái y rồi.


Thẩm Thời Đình nghe vậy, mày liễu khẽ nhíu lại. Người này không có chút tự giác nào sao? Bản thân đang trong tình trạng thế nào rồi, mà còn kén cá chọn canh…


Giờ Mùi, Thẩm Thời Đình theo Hạ Lẫm đến thiên điện, còn chưa kịp bước vào cửa đã nghe thấy một tiếng “xoảng” chói tai.


Đẩy cửa bước vào, hai thái y đang run rẩy quỳ trước sập, nước thuốc màu nâu đen đổ lênh láng trên mặt đất, chiếc bát sứ màu trắng sữa tội nghiệp lăn lóc vào một góc. Lục Uyển đứng từ xa nhìn với vẻ mặt đưa đám, còn nam nhân trên sập thì mặt mày âm trầm, điệu bộ hất hàm hãnh tiến như thể sắp lên trời đến nơi.


So với người suy nhược vừa mới tỉnh lại cách đây hai ngày, dường như chẳng phải là cùng một người.


Hai anh em họ Hạ đều im lặng trong giây lát.


Lục Uyển như thấy được cứu tinh, nhấc chân chạy vội tới: “A Đình!”


Hạ Lẫm liếc nhìn Lục Cửu Tiêu một cái rồi bảo: “A Đình, muội đi sắc lại thuốc đi.


Thẩm Thời Đình tự nhiên không có ý kiến gì, nàng để thái y dẫn đường đi tới nhà bếp phía sau.


Thấy Hạ Lẫm đến, Lục Uyển cũng thức thời lấy cớ đi cùng Thẩm Thời Đình rời khỏi thiên điện.


Mãi cho đến khi cửa điện đóng lại, Hạ Lẫm mới thu hồi ánh mắt, chau mày nhìn người đang nằm trên sập: “Thái y kia là người của Lý gia?”


Lục Cửu Tiêu nhếch môi gật đầu.


Một hồi im lặng trôi qua, Hạ Lẫm trầm giọng nói: “Ta sẽ nghĩ cách để Thánh thượng đổi thái y khác cho ngươi.”


Lục Cửu Tiêu lười biếng “Ừm” rồi hỏi: Thánh thượng sao rồi?”


“Triệu Hoài Mân suốt hai ngày liền đi thỉnh an đều bị từ chối không cho vào cửa, sắc mặt Hoàng hậu dạo gần đây cũng chẳng mấy tốt đẹp.”


Lục Cửu Tiêu nhếch môi, nói là vui mừng thì cũng không hẳn, những chuyện này đều nằm trong dự tính của bọn họ. Giờ chỉ xem xem Thánh thượng sau đó có động thái gì nữa không, liệu có đủ để kích động Lý gia hay không.


Chỉ khi khiến Lý gia nhận ra mình không còn nửa điểm cơ hội, bọn họ mới chịu đập nồi dìm thuyền liều chết một phen.


Chẳng bao lâu sau, một tiếng "két" vang lên, cửa điện được đẩy ra, là Thẩm Thời Đình và Lục Uyển đã quay lại.


Lục Cửu Tiêu và Hạ Lẫm ăn ý dừng ngay chủ đề đang nói dở.


Thẩm Thời Đình bê bát thuốc, theo thói quen ngồi xuống bên đầu giường, nàng thổi thổi nước thuốc trong thìa rồi đưa tới bên môi hắn, nói: “Ta có thêm một chút ưu ú ong vào rồi, không đắng lắm đâu.”


Lục Cửu Tiêu nhếch môi, cúi đầu nhấp một ngụm.


Nàng tiếp tục đút cho hắn thêm hai ngụm nữa, đến thìa thứ ba, hắn bỗng nhíu mày: “Nóng quá.”


“Ồ.” Cô nương cúi đầu thổi thêm vài hơi nữa.


Hạ Lẫm nhướng mày, lạnh lùng lên tiếng: “Hắn tự mình không có muội muội hay sao mà lại sai bảo muội?”


Nghe vậy, cả Thẩm Thời Đình và Lục Uyển đều khựng lại.


Vành tai Thẩm Thời Đình đỏ lên, nàng vội đưa bát thuốc về phía Lục Uyển.


Trời đất chứng giám, Lục Uyển thật tâm muốn đỡ lấy bát thuốc, thế nhưng khi hai tay vừa mới duỗi ra thì liền nhận ngay một cái liếc mắt lạnh thấu xương từ ca ca nhà mình.


Nhị cô nương bỗng nhiên che miệng ho hai tiếng: “Muội... hai ngày nay muội bị nhiễm phong hàn, không tiện lại gần, muội ra ngoài cửa đứng thì hơn.”


Nói đoạn, nàng như chạy trốn mà lủi mất.


Tay Thẩm Thời Đình khựng lại, rồi chợt thấy lòng bàn tay……”hiểu chuyện” đỡ lấy bát thuốc: “Để tự ta làm vậy.”


Nam nhân dùng chút sức lực yếu ớt khuấy khuấy nước thuốc.


Bỗng nhiên, một tiếng “cạch” vang lên, thìa ngọc rơi tõm vào trong bát, Lục Cửu Tiêu che miệng ho khù khụ. Cú ho này khiến gương mặt hắn trắng bệch đi như đang diễn ảo thuật, thật khiến người ta phải than trời vì kinh ngạc.


Thẩm Thời Đình siết nhẹ lòng bàn tay, nàng vừa liếc nhìn sắc mặt Hạ Lẫm, vừa đón lấy bát thuốc từ tay Lục Cửu Tiêu, nhỏ giọng nói: “Vẫn là để ta làm cho.”


Nhìn bộ dạng thỏa mãn ý hiện rõ trên mặt Lục Cửu Tiêu, khóe miệng Hạ Lẫm giật giật, rồi lại nhìn sang muội muội nhà mình, không nhịn được mà day day thái dương.

Bình Luận

0 Thảo luận