Sáng / Tối
Ngày mùng sáu tháng mười một, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.
Những bông tuyết nhỏ vừa chạm đất đã tan ngay, chẳng đậu nổi trên cành cây mà lập tức hóa thành nước nhỏ xuống tí tách, khiến những con đường lát đá xanh khắp kinh thành đều ướt sũng.
Bên trong Vọng Giang Lâu đã bắt đầu đốt địa long, chính vì thế mà giá của các món ăn cũng tăng gấp đôi. Chẳng hạn như đĩa dưa muối nhắm rượu này cũng vọt lên mức một lượng bạc. Thế nhưng dưới chân thiên tử, thứ không thiếu nhất chính là những gia đình giàu sang phú quý, khách khứa ra vào Vọng Giang Lâu vẫn tấp nập như thường lệ.
Tại đại sảnh tầng một, Lục Cửu Tiêu, Mạnh Cảnh Hằng và Đường Miễn đang ngồi ở bàn sát cửa sổ, nhấm nháp ly rượu đục, thứ tốt nhất để xua đi cái lạnh.
Mạnh Cảnh Hằng nhìn Lục Cửu Tiêu, tặc lưỡi một cái. Trước kia khi ba người hẹn nhau, đa phần là ở chốn lầu xanh nhộn nhịp, dù có ở tửu lầu thì cũng chẳng bao giờ thiếu các tiểu nương tử hầu rượu. Vậy mà vừa rồi khi y định gọi người đến, Lục Cửu Tiêu đã nói gì nhỉ?
“Được thôi, ngươi tự ngồi riêng một bàn đi, đừng có dựa gần ta.”
Mạnh Cảnh Hằng cạn lời, đành hậm hực từ bỏ ý định.
Y cảm thấy thật khó tin, lên tiếng: “Lục Cửu Tiêu, tự ngươi ngẫm lại xem, tầm này năm ngoái, có bao giờ ngươi nghĩ rằng mình lại là một kẻ sợ vợ không?”
Hai chữ “sợ vợ” này, chẳng nam nhân nào thích nghe, và Lục Cửu Tiêu cũng vậy.
Hắn cau mày, liếc mắt lạnh lẽo nhìn Mạnh Cảnh Hằng: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, nửa canh giờ nữa ta phải vào ca trực, để người dính đầy mùi phấn son thì ra thể thống gì? Ngươi tưởng ta giống ngươi sao, suốt ngày nhàn rỗi không có việc gì làm. Mạnh Cảnh Hằng, dù sao ngươi cũng đã hai mươi hai tuổi rồi đấy…”
Vừa nói, ánh mắt hắn vừa hiện lên vẻ chê bai không thèm che giấu.
Mạnh Cảnh Hằng khựng lại: “......”
Sau đó, y cười khẩy một tiếng: “Ngươi bớt lừa ta đi, đừng tưởng ta không biết, chẳng phải ngươi sợ dính mùi phấn son rồi khiến Hạ cô nương hiểu lầm hay sao? Lục Cửu Tiêu à Lục Cửu Tiêu, ngươi còn chưa thành thân mà đã thế này, nếu mà thành thân rồi thì chắc đến rượu cũng chẳng được uống nữa luôn quá?”
Dứt lời, động tác định uống rượu của Lục Cửu Tiêu bỗng khựng lại, chén rượu chỉ còn cách đôi môi chưa đầy một tấc bỗng chốc được đặt xuống.
Ngay lúc này, “Hạ cô nương” trong miệng Mạnh Cảnh Hằng vừa vặn bước chân vào cửa tiệm, thong thả tiến về phía quầy thu ngân.
Hôm nay, Thẩm Thời Đình mặc một chiếc áo khoác ngắn lót bông, trên lớp lụa màu hạnh có thêu vài đóa hoa phù dung sắc sen, thanh nhã mà không kém phần tươi tắn.
Nàng đưa hộp cơm cho tiểu nhị, nói: “Cho ta một phần há cảo tôm, một phần viên bột ngó sen và một phần bánh tô điệp.”
Tiểu nhị đáp một tiếng rồi nhận lấy: “Xin cô nương đợi một lát!”
Chính trong khoảnh khắc chờ đợi đó, tam cô nương liếc mắt về phía cửa sổ bên kia, ánh mắt bình thản dừng lại trên chén rượu bằng bạc trong tay Lục Cửu Tiêu.
Ánh mắt ấy trong veo như nước, thế nhưng Lục Cửu Tiêu lại đọc ra được một câu trách móc từ trong đó: Vết thương của chàng đã khỏi hẳn chưa mà đã lo uống rượu?
Hắn thậm chí có thể tự tưởng tượng ra giọng điệu hơi nghiêm túc cùng đôi mày khẽ nhíu lại của cô nương nhà mình khi nói câu đó.
Vì thế, hắn vờ như không có chuyện gì xảy ra đặt chén rượu xuống.
Mạnh Cảnh Hằng nghi hoặc ngó theo tầm mắt của hắn, quay đầu nhìn lại. Chỉ một cái liếc mắt này, hừ, khóe miệng Mạnh công tử nhếch lên, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị Lục Cửu Tiêu lạnh lùng chặn họng: “Ngươi thì hiểu cái gì.”
Mạnh Cảnh Hằng đúng là không hiểu, thật sự vô cùng không hiểu.
Hắn nghiêng đầu hỏi Đường Miễn: “Ngươi hiểu không?”
Đường Miễn nhướng mày, cười đáp: “Chẳng phải là có người đã bị trị cho phục sát đất rồi sao.”
Đuôi mắt Lục Cửu Tiêu giật giật, lười phản bác.
Giờ Tuất, trời đông tháng chạp đã tối đen như mực.
Cửa lớn cửa sổ của Phỉ Uyển đều đóng chặt, gió lạnh thổi vào cửa sổ gỗ vang lên những tiếng “két két”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=95]
Giữa tiếng gió rít gào, bỗng nhiên vang lên hai tiếng gõ “cộc cộc”.
Người đang cầm bút tô chữ thính tai động đậy, vội vàng quay người nhìn lại, liền thấy Lục thế tử trong bộ y phục màu tím quý phái đang tựa nghiêng bên cửa sổ, lại gõ thêm hai tiếng ra hiệu cho nàng mở cửa.
“......”
Thẩm Thời Đình đứng dậy mở cửa sổ cho hắn.
Người ta vẫn bảo phong khí Li quốc cởi mở, nam nữ yêu đương thề non hẹn biển trước khi thành thân không phải là không có, nhưng nàng chẳng rõ, lang quân nhà người ta có phải đều toàn trèo cửa sổ mà vào thế này không…
Lục Cửu Tiêu vừa bước vào phòng, Thẩm Thời Đình đã nghiêng người ngửi ngửi, ngẩng đầu hỏi: “Chàng đã uống mấy ly rượu rồi?”
“Hai ly.” Lục Cửu Tiêu đáp không cần suy nghĩ.
Tiểu cô nương cắn môi nhìn hắn chằm chằm, Lục Cửu Tiêu khẽ ho một tiếng: “Nửa bình. Đó là uống trước khi nàng đến, sau đó một giọt ta cũng không chạm vào.”
Thẩm Thời Đình cau chặt mày.
Lục Cửu Tiêu nắm lấy cổ tay nàng, áp lòng bàn tay nàng vào trước ngực mình, cười nói: “Đã khỏi hẳn lâu rồi.”
Thẩm Thời Đình vùng vẫy, vỗ nhẹ vào ngực hắn bảo: “Vết thương ngoài da thì khỏi rồi, nhưng nội thương vẫn chưa lành hẳn đâu, chàng còn muốn uống thuốc nữa không? Lần sau, ta sẽ không cho thêm mật ong vào nữa, thế tử cứ việc uống thuốc đắng đi nhé.”
Nàng khi mắng người cũng chỉ đến mức này mà thôi. Lục Cửu Tiêu thấp giọng cười khẽ hai tiếng, ôm lấy nàng: “Sao nàng lại dữ quá vậy!”
“......”
Sau khi chủ đề này qua đi, Thẩm Thời Đình ngước mắt hỏi: “Sao chàng lại tới đây?”
“Ừm.” Lục Cửu Tiêu chỉnh lại cổ áo hơi nhăn của nàng, “Mấy ngày tới trong quân doanh bận rộn, ta không về nhà.”
Ngụ ý là sau ngày hôm nay, e là nàng sẽ không được gặp hắn trong một khoảng thời gian dài.
Thẩm Thời Đình im lặng, gật gật đầu.
Lục Cửu Tiêu dặn dò: “Gần đây ít ra ngoài thôi, đặc biệt là ban đêm, phải đóng chặt cửa sổ.”
Thẩm Thời Đình mím môi, ngoan ngoãn nghe lời. Tuy nàng không hỏi kỹ, nhưng đại khái có thể đoán được việc hắn đang làm vô cùng hiểm trở, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả lần bị trúng tên ở Thiên Lan sơn ngày đó.
Lục Cửu Tiêu liếc nhìn sắc trời, đưa tay nhéo má nàng hai cái: “Đến giờ trực rồi, ta đi đây.”
Hắn vừa xoay người, tay áo đã bị níu lại.
“Chàng đợi một chút.” Thẩm Thời Đình vội vàng đi tới trước tủ, lấy từ trong hộp trang điểm ra hai lọ thuốc một trắng một nâu đưa cho hắn, “Lọ màu trắng là Ngưng Huyết Hoàn, lọ màu nâu là Chỉ Thống Đan (thuốc giảm đau), đều phải uống trước khi hành sự.”
Lục Cửu Tiêu hơi ngẩn ra, rũ mắt nhìn nàng.
Nói nàng không hiểu gì sao? Cũng không phải. Nhưng nàng chẳng hề hỏi lấy một câu thừa thãi, thật sự hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa.
Hắn gật đầu đáp: “Được.”
Ngừng một chút, hắn lại nói thêm một câu để nàng yên tâm: “Nhưng có lẽ là không dùng đến đâu.”
Suốt cả tháng chạp, bầu trời luôn âm u không một tia nắng, mây đen giăng kín, mang theo dáng vẻ của cơn giông bão sắp sửa ập đến.
Ngày hai mươi sáu tháng mười một, trời bỗng ra nắng một cách bất thường. Giám chính Khâm Thiên Giám ngẩng đầu liếc nhìn ra ngoài khung cửa sổ, lại thấy xung quanh mặt trời treo cao xuất hiện một vòng hào quang màu sắc khổng lồ, thấp thoáng như thể có đến mấy bóng hình mặt trời cùng hiện hữu.
Ông ta đột ngột đứng bật dậy, đứng dưới hành lang quan sát kỹ lưỡng.
Đây... đây là nhật vầng mà!
Nhật vầng còn được gọi là “Bạch hồng quán nhật” (cầu vồng trắng đâm xuyên mặt trời). Mặt trời tượng trưng cho quân vương, cầu vồng tương ứng với bề tôi. Hiện tượng “bạch hồng quán nhật” từ xưa đã ám chỉ điềm báo về mưu đồ phản nghịch, phạm thượng, vốn dĩ luôn là hung tượng.
Giám chính nhíu mày, vội vàng đi tới Càn Thanh cung.
Sau khi nghe xong, chân mày Tuyên Vũ Đế thắt chặt. Nói đến chuyện này, mấy đêm gần đây ông thường xuyên giật mình tỉnh giấc, lòng dạ bồn chồn lo sợ, mí mắt cũng nhảy liên tục suốt hai ngày. Nay có thêm lời của giám chính, ông lập tức bí mật triệu Hứa Trì Diễm vào yết kiến.
Kể từ sau trận chiến ở Cù Đô, rõ ràng ông có ý trọng dụng lại Hứa Trì Diễm.
Đêm đó, Hứa Trì Diễm dẫn theo một đội thân binh canh gác nghiêm ngặt trong cung.
Cung nhân nghe tin nguyên do lại bắt nguồn từ việc Khâm Thiên Giám quan sát thiên văn mà ra, không khỏi xì mũi coi thường. Cái bọn Khâm Thiên Giám chẳng khác gì mấy gã thầy bói bày quán đoán mệnh bên lề đường, môi trên chạm môi dưới nói đủ thứ linh tinh.
Thế nhưng, ngay đêm hôm đó, nhiều nơi như Huyền Vũ Môn, Thấm Tâm Viên, Thiều Hoa điện đồng loạt bốc cháy. Thị vệ phải điều động hơn phân nửa quân số để dập lửa. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, bất ngờ một mũi tên xé gió lao tới, một thị vệ đang xách nước ngã gục xuống đất.
Ngay tức khắc, đám đông hoảng loạn, gào thét chạy tán loạn.
Từ phía Huyền Vũ Môn, một toán quân xông thẳng vào, kẻ dẫn đầu hô lớn: “Gián điệp Tây Doanh lẻn vào cung ý đồ thích sát quân vương, lục soát cho ta!”
Lúc này hiện trường vô cùng hỗn loạn, cũng chẳng ai rảnh rang để kiểm chứng xem đó là cánh quân nào trong cung, cứ thế mặc cho bọn chúng xông về phía Càn Thanh cung.
Cùng lúc đó, trên bầu trời kinh thành nở rộ vài đóa pháo hoa, tiếng còi hiệu vang lên.
Triệu Hoài Tấn vận chiến giáp, cưỡi hồng mã, dẫn theo hai ngàn tinh binh từ đại lộ Nghênh An tiến thẳng vào, dừng lại trước cửa Chu Tước.
Lục Cửu Tiêu ra thủ thế mở cổng. Khi đi ngang qua cửa, Triệu Hoài Tấn với hắn nhìn nhau một cái.
Phía bên kia, khu vực lân cận Càn Thanh cung thương vong vô số. Lý Quốc công đã dẫn người bao vây chặt chẽ trên dưới Càn Thanh cung, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Đối mặt với ông ta là Hứa Trì Diễm. Lý Quốc công cười lạnh hai tiếng: “Hứa tướng quân, Thánh thượng giải tán binh quyền, qua cầu rút ván, Hứa gia đã phải nén giận cầu toàn suốt bao nhiêu năm nay, giờ này ngươi còn bảo vệ ông ta làm gì? Bảo người của ngươi rút đi, bản quan sẽ để ngươi rời hoàng cung bình an vô sự. Ngươi cũng thấy rõ rồi đó, ít không địch nổi nhiều, đừng có lấy trứng chọi đá.”
Hiển nhiên, ông ta không lường trước được vì sao đêm nay Hứa Trì Diễm lại có mặt ở đây.
Hứa Trì Diễm mím môi không nói.
Đột nhiên, một trận tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Đợi đến khi người dẫn đầu cưỡi ngựa tiến lại gần, cả Hứa Trì Diễm và Lý Quốc công đều sững sờ.
Lý Quốc công thận trọng liếc nhìn quân số phía sau người vừa đến, ước chừng không quá hai ngàn người, nhưng Triệu Hoài Tấn vốn không nên xuất hiện ở đây, lại đột ngột lộ diện khiến lòng ông ta nhất thời rối loạn. Ông ta nheo mắt hỏi: “Nhị điện hạ sao lại ở chỗ này?”
“Gian thần mưu nghịch, đương nhiên ta đến để cứu giá.”
Bốn mắt nhìn nhau, giữa không gian nặc mùi đao quang kiếm ảnh.
Hai ngàn tinh binh của Triệu Hoài Tấn hiển nhiên là ít không địch nổi nhiều, rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong, cùng lắm cũng chỉ cầm cự được thêm hai canh giờ nữa. Lý Quốc công lùi vào trong điện quan sát, đối mặt nhìn thẳng vào Tuyên Vũ Đế.
Thực tế, kinh thành là nơi hội tụ của các võ tướng, theo lý mà nói khi xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu các nhà đều kéo đến hộ giá thì Lý Quốc công thật sự chẳng dám kiêu ngạo đến thế. Nhưng kinh thành của hiện tại đã không còn là kinh thành của năm năm trước nữa, binh quyền trong tay các võ tướng đã bị tan rã và vô hiệu hóa, binh phù đều bị Tuyên Vũ Đế nắm chặt trong tay. Thế nhưng lúc này ông ta lại bị vây hãm, có binh phù trong tay mà không thể cử người đi điều động thì phó mặc cho ai dùng?
Tuyên Vũ Đế ngồi sụp xuống bên cửa sổ, đặt hết hy vọng vào Triệu Hoài Tấn có thể cứu mình.
Tại cổng thành.
Lục Cửu Tiêu chắp tay sau lưng đứng trước cổng, trầm mặc nhìn vào màn đêm đen kịt trước mắt. Quân lính giữ thành không hề hay biết chuyện đại sự trong cung, lúc này đang nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu vì sao Lục thế tử lại có mặt ở đây.
Hắn nghiêng mình hỏi: “Hạ Lẫm đến đâu rồi?”
Doãn Trung hạ thấp giọng đáp: “Tập hợp binh lực từ các thành không phải chuyện dễ, từ Nghiệp Thành trở về kinh, nhanh nhất cũng cần một canh giờ nữa.”
Lục Cửu Tiêu siết chặt lòng bàn tay.
Theo kế hoạch ban đầu, Triệu Hoài Tấn sẽ dẫn hai ngàn quân kéo dài thời gian với Lý Quốc công, Hạ Lẫm tập hợp sáu ngàn tinh binh khác ở ngoài thành quay về cung tương trợ, còn hắn sẽ lợi dụng chức vụ để thuận lợi mở cổng thành, tránh động thủ tại cổng làm tổn thương dân chúng vô tội.
Nhưng đây vốn dĩ là việc phải tranh thủ từng giây từng phút, cầu thắng trong hiểm cảnh. Chỉ mong Hạ Lẫm có thể nhanh hơn một chút, Triệu Hoài Tấn có thể kéo dài thêm chút nữa, nhưng trên đời này chẳng phải chuyện gì cũng có thể thuận theo ý người.
Nửa canh giờ trôi qua, tinh tú ẩn hiện sau mây, một cơn mưa rào đột ngột ập xuống.
Lục Cửu Tiêu xoay người lên ngựa, vừa kéo dây cương quay đầu lại thì bắt gặp Lục Hành đang vội vã đi tới.
Hai cha con nhìn nhau hồi lâu trên lưng ngựa. Lục Hành quá hiểu Lục Cửu Tiêu, trong tình cảnh hiện tại nếu muốn điều binh, chỉ có thể mạo hiểm lẻn vào Càn Thanh cung để Tuyên Vũ Đế đích thân giao binh phù cho hắn, có như vậy mới đủ sức chống lại Lý gia.
Thế nhưng lúc này đơn thương độc mã xông vào cung, chẳng khác nào tìm đường sống trong cõi chết. Không biết là hắn kiêu ngạo quá mức hay là không sợ chết nữa.
Lục Hành giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đưa một mảnh binh phù tới.
“Con đi đi.”
“Chỉ bấy nhiêu quân binh thôi, đừng có mà chết, đừng để Lục Hành này phải mất mặt.”
Lục Cửu Tiêu ngẩn người trong chốc lát, rồi đưa tay đón lấy.
Trong cơn mưa xối xả, một con ngựa phi nhanh về phía doanh địa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận