Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 96

Ngày cập nhật : 2026-05-05 12:39:27

Cả hoàng cung chìm trong màn mưa đông buốt giá, máu tươi chảy tràn khắp nơi. Các cung điện đều bị binh lính Lý gia canh giữ nghiêm ngặt, đến một con ruồi cũng không thể bay lọt.


Cuộc chém giết bên ngoài điện Càn Thanh đã đi vào hồi kết. Rõ ràng binh lực của Triệu Hoài Tấn không còn chống đỡ nổi nữa. Lý Quốc công chắp tay sau lưng nhìn ra ngoài cửa sổ, từ lồng ngực phát ra vài tiếng cười khoái trá.


Tiếng cười dữ tợn, khàn đặc, khác hẳn với dáng vẻ văn thần ôn hòa nhã nhặn thường ngày.


Tuyên Vũ Đế kinh hãi, tay run rẩy chỉ chỉ: “Trẫm đối đãi với ngươi không bạc, ngươi... ngươi đồ nghịch thần!”


“Không bạc?” Lý Quốc công đỏ mắt cười khẩy. Có lẽ vì đại thắng đã ở ngay trước mắt, những bí mật chôn giấu bao năm cuối cùng cũng có thể nói ra. Ông ta gằn giọng: “Nếu không phải Thánh thượng thèm khát thế lực của Lý gia, khăng khăng muốn nữ nhi Lý gia tiến cung làm phi, thì Lý Trinh đã là thê tử của Lý Lâm Xuyên ta rồi!”


Tuyên Vũ Đế ngẩn người, tiếng chém giết ngoài cửa sổ như lùi xa dần.


Lý Quốc công siết chặt nắm đấm, cười lạnh: “Lý gia vốn dĩ không hề có nữ nhi…”


Ba mươi ba năm trước, tổ mẫu của ông ta - lão thái thái của Dận Quốc công phủ - trên đường đi qua Sán Xuyên đã nhặt được một bé gái bảy tuổi. Lão thái thái lòng dạ lương thiện nên mới đưa người về phủ. Khi đó Lý gia có hai chi, chi thứ hai đã có đủ con trai con gái, tự nhiên chẳng thèm để mắt đến con gái lai lịch bất minh này. Nhưng vừa hay mẫu thân của ông ta là Đàm thị trước đó không lâu vừa bị sảy thai, sức khỏe suy kiệt hoàn toàn không thể sinh nở được nữa, nên hai phu thê mới giữ cô bé đó lại, đặt tên là Lý Trinh.


Lý Lâm Xuyên từ đó có thêm một người muội muội. Ông ta cùng nàng dạo phố, cùng nàng leo cây, cùng nàng làm tất cả những việc mà các tiểu cô nương yêu thích.


Năm đó nàng bảy tuổi, ông ta mười bốn tuổi, đều đã đến tuổi biết ghi nhớ mọi chuyện.


Những ngày tháng sau đó là quãng thời gian tươi đẹp đến mức mỗi khi mơ thấy đều có thể mỉm cười mà tỉnh giấc.


Năm Lý Trinh tròn mười lăm tuổi, nàng đã tặng ông ta một chiếc túi thơm thêu hình uyên ương.


Cũng chính năm đó, cha mẹ ruột của Lý Trinh tìm đến cửa. Đối với họ, đây vốn là một cơ hội hiếm có: Lý Trinh chỉ cần bước ra khỏi Lý gia, thì mới có thể đường đường chính chính quay trở lại với thân phận là thê tử của Lý Lâm Xuyên. Ông ta muốn đối tốt với nàng cả đời.


Thế nhưng tất cả đều không kịp nữa. Một thánh chỉ ban xuống, đích danh đòi hỏi nữ nhi của Lý gia.


Ngoài Lý Trinh ra, Lý gia làm gì còn đứa con gái nào khác? Thánh chỉ khó lòng trái lệnh, lão Quốc công và phu nhân đã phải quỳ xuống cầu xin Lý Trinh, vì vậy mới có chuyện nữ nhi Lý gia tiến cung.


Sau này, mỗi khi vào cung nhìn thấy tay của Tuyên Vũ Đế đặt trên eo Lý Trinh, tim ông ta lại như có lửa đốt!


Từng ngày từng đêm, ông ta khao khát Hoàng đế chết đi!


Nghe vậy, hơi thở của Tuyên Vũ Đế trở nên dồn dập.


Lý Quốc công nhếch mép: “Cái thai đầu tiên của Trinh nhi, nếu không phải vì sự trách phạt của Thánh thượng, nàng ấy sao có thể sảy thai? Đã sáu tháng tuổi, thái y nói đó là một bé gái, đó là đứa con đầu lòng của ta…”


Nói đến đây, giữa không trung bỗng vang lên một tiếng sấm rền.


Đồng tử Tuyên Vũ Đế giãn to, đột nhiên nhớ lại năm Lý Trinh sảy thai, khi Lý Quốc công tiến cung đã có những cảm xúc hơi mất kiểm soát.


Ông run rẩy đưa tay lên, hồi lâu sau mới thốt ra được: “Ngươi... các ngươi thật là vô liêm sỉ, hạ lưu!”


“Những lời này của Thánh thượng, cứ để dành xuống dưới đất mà chửi đi.”


Tuyên Vũ Đế ngã khụy xuống đất đầy tuyệt vọng.


Thế nhưng đúng lúc này, từ màn mưa xa xăm bỗng xuất hiện một đội quân khí thế hừng hực. Tuyên Vũ Đế vội vàng bò dậy, khi nhìn rõ người đến là ai, ông vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.


Sắc mặt Lý Quốc công ngưng trệ, ông ta tiến về phía cửa sổ hai bước, mắt hơi híp lại, bàn tay bám trên bệ cửa lặng lẽ siết chặt.


Nếu nói lúc nãy hai bên còn đang ở thế cân bằng, thắng bại chưa rõ, thì nửa canh giờ sau, khi Hạ Lẫm dẫn theo sáu ngàn tinh binh ập đến, Lý Quốc công hoàn toàn ngây người.


Ông ta trợn tròn mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đây là binh mã từ đâu điều đến?


Lúc nãy thấy sau lưng Triệu Hoài Tấn chỉ có hơn hai ngàn quân nên ông ta không để vào mắt, nhưng hiện tại trước có Lục Cửu Tiêu, sau có Hạ Lẫm, bên tai Lý Quốc công như có tiếng sấm nổ ngang trời. Thân hình ông ta lảo đảo, lúc này mới vỡ lẽ ra rằng hai ngàn binh mã của Triệu Hoài Tấn chẳng qua chỉ là đang kéo dài thời gian để chờ cứu viện mà thôi.


Nghĩ đến đây, Lý Quốc công cảm thấy lòng bàn chân lạnh toát.


Ngay từ lúc người của ông ta vừa đánh sát đến điện Càn Thanh thì đã đụng độ Triệu Hoài Tấn, thời gian giữa kẻ trước người sau gần như không sai biệt là bao, cứ như thể y cố ý bám theo sau lưng ông ta mà tới!


Y giống như…


Giống như đã biết rõ đêm nay trong cung có biến!


Nhưng làm sao có thể chứ, chẳng lẽ Triệu Hoài Tấn là con sán trong bụng ông ta, sớm đã biết ông ta có ý đồ giết vua đoạt ngôi?


Nhìn thấy tình thế ngày càng tồi tệ, trái tim Lý Quốc công chìm xuống, ông ta biết mình đã bại trận.


Bầu trời đêm đen đặc như mực lại vang lên vài tiếng sấm rền, cơn mưa càng lúc càng nặng hạt.


Khi Triệu Hoài Tấn dẫn quân xông vào điện Càn Thanh, chủy thủ của Lý Quốc công đang kề sát cổ Tuyên Vũ Đế. Triệu Hoài Tấn giương cung, mũi tên nhắm thẳng vào ông ta.


Lý Quốc công đối diện với ánh mắt của Triệu Hoài Tấn, hung tợn nói: “Nhị điện hạ nếu không muốn Thánh thượng mất mạng tại chỗ, thì hãy chuẩn bị một cỗ xe ngựa, một rương ngân phiếu, để ta và Hoàng hậu ra khỏi thành!”


Vừa nói, lưỡi dao vừa ấn mạnh thêm một chút vào cổ Tuyên Vũ Đế.


Tuyên Vũ Đế vội vàng kêu lên: “Hoài Tấn, đưa cho hắn, cho hắn hết đi!”


Bàn tay đang kéo cung của Triệu Hoài Tấn vẫn không hề lay chuyển.


Lý Quốc công cầm dao hơi khựng lại, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, và gần như cùng lúc đó, ông ta chợt nhận ra: Triệu Hoài Tấn có mặt ở đây đêm nay không phải để cứu giá, mà là muốn mượn tay ông ta để làm cùng một chuyện!


Tuyên Vũ Đế chỉ sợ Triệu Hoài Tấn chọc giận Lý Quốc công, nên vội vã nói: “Ngươi hạ cung xuống trướ—”


Lời chưa dứt, một mũi vũ tiễn xé gió lao ra.


Đồng tử Tuyên Vũ Đế co rụt lại. “Keng” một tiếng, con dao găm kề trên cổ ông rơi xuống đất. Mũi tên bắn trúng ngay chính giữa chân mày Lý Quốc công, khiến ông ta tử thương tại chỗ.


Tuyên Vũ Đế ngơ ngác nhìn Triệu Hoài Tấn. Nó không sợ Lý Quốc công thực sự sẽ lấy mạng trẫm sao?


Có lẽ vì không còn con dao kề cổ, đầu óc của Tuyên Vũ Đế cũng đột nhiên trở nên minh mẫn hơn.


Tại sao Triệu Hoài Tấn lại ở đây? Từ lúc ông hạ chỉ lệnh cho y về kinh đến nay chỉ mới một tháng. Thánh chỉ truyền đến Ký Dương, rồi y lại từ Ký Dương cấp tốc quay về kinh thành, tính toán thế nào thì một tháng cũng không đủ…


Đáng lẽ lúc này y phải đang ở trên đường mới đúng.


Hai cha con nhìn sâu vào mắt nhau, Triệu Hoài Tấn chợt nở nụ cười, cung vẫn giơ lên, nói: “Lý Quốc công mưu nghịch giết vua, nhi thần cứu giá chậm trễ, tuy đã tiêu diệt được Lý đảng nhưng lại không cứu được quân thượng, thật sự là một điều đáng tiếc.”


Dứt lời, Tuyên Vũ Đế loạng choạng bám chặt vào cột trụ.


Ông run rẩy chỉ tay vào y: “Trẫm... Trẫm là phụ hoàng của ngươi!”


Nghe vậy, Triệu Hoài Tấn hạ cung xuống. Y cười nhạo: “Năm năm trước, khi người hủy diệt Dịch Đô, người có từng nghĩ người là phụ hoàng của ta không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=96]

Chẳng phải người đã sớm chuẩn bị để chôn vùi cả ta cùng với tòa thành đó rồi sao?”


Tuyên Vũ Đế sững sờ, nó đã biết chuyện đó…


“Thánh thượng có biết, ta đã may mắn thoát chết như thế nào không?”


“Là Hạ Thầm. Ngay trước đêm Tây Doanh công thành, huynh ấy đã lấy cớ phái ta đến Đan Thành, nhờ vậy mà tránh được trận chiến đó.”


Y không bao giờ quên được dáng vẻ người đó vỗ vai mình, cười nói hai chữ “trân trọng” vào đêm hôm ấy, vừa phóng khoáng lại vừa rạng rỡ.


Triệu Hoài Tấn nhếch môi châm biếm: “Người căn bản không xứng để huynh ấy dốc sức trung thành.”


“Huynh ấy” đang ám chỉ ai, Tuyên Vũ Đế gần như nhận ra ngay lập tức.


“Những năm qua, vì mấy miếng binh phù đó mà Thánh thượng đã làm nguội lạnh trái tim của bao nhiêu người? Giờ nắm chúng trong tay rồi, có ai chịu bôn ba vì người không? Người đến cả thần dân và thành trì của mình cũng có thể chắp tay dâng cho kẻ khác, bịt tai trốn tránh sự đời để canh giữ binh phù. Bộ Binh mục nát, biên cương thiếu lương thực, Công bộ bất tài, khắp nơi sạt lở vỡ đê, lũ lụt tràn lan. Còn nói đến Hộ bộ, hết thu thuế lại tăng thuế. Phụ hoàng, người hãy mở mắt ra mà nhìn Li quốc này đi, nó đã thối nát từ lâu rồi.”


Trong lúc nói chuyện, Triệu Hoài Tấn cúi xuống nhặt chủy thủ của Lý Quốc công đánh rơi trên mặt đất.


Tuyên Vũ Đế trừng lớn mắt, liên tục lắc đầu.


Thế nhưng, lưỡi dao vẫn đâm thẳng vào bụng ông. Ông nhìn Triệu Hoài Tấn bằng ánh mắt không thể tin nổi.


Thiếu niên ôn hòa, nghe lời năm nào đã thực sự trưởng thành rồi. Y vô cảm nhìn Tuyên Vũ Đế đang thoi thóp hơi tàn.


Kể từ năm năm trước, khi y từ Đan Thành trở về, đứng nhìn tòa thành chết chìm trong khói lửa chiến tranh, thì sự sùng bái và kính yêu dành cho phụ hoàng cũng đã tan biến cùng với nắng ấm gió nhẹ của Dịch Đô.


Lục Cửu Tiêu ngồi co gối trên bậc thềm dài ngoài điện, đôi môi mím chặt, vạt áo trên người đã loang lổ vết máu.


Những hạt mưa lớn như hạt đậu đập vào trán nam nhân, lăn dài theo sống mũi cao thẳng.


Hạ Lẫm liếc nhìn điện Càn Thanh tĩnh mịch không một tiếng động, rồi lại liếc sang Lục Cửu Tiêu, lên tiếng: “Nếu ngươi thấy khó chịu…”


“Ngươi mới khó chịu, cả người ngươi chỗ nào cũng khó chịu.” Giọng điệu của Lục Cửu Tiêu vô cùng tồi tệ.


Hạ Lẫm: “......”


Đúng là y dư hơi mới đi quan tâm gã này.


Chẳng bao lâu sau, hai người đồng loạt đứng dậy lên ngựa rời khỏi cửa cung. Hạ phủ và Hầu phủ vốn cùng đường, nhưng cả hai lại ăn ý dừng lại ở cổng cung.


“Ta đi hướng Đông.”


“Ta đi hướng Tây.”


Hai người gần như đồng thanh lên tiếng. Dứt lời, cả hai đều khựng lại một chút, không ai hỏi lý do của ai, cứ thế quay đầu ngựa mà đi.


Cơn mưa ngớt dần, nước đọng trên mặt đất khá sâu, vó ngựa đi đến đâu là nước bắn tung tóe đến đó.


Trên núi Quỹ An, khí lạnh rét thấu xương…


Lục Cửu Tiêu ngồi co gối trước tấm bia đá, nhấc bình rót một chén. Hắn dùng lòng bàn tay lau đi lớp bụi trên bia, dưới ánh trăng, đuôi mắt hắn hơi ửng đỏ. Hắn gần như thì thầm một câu: “Ca, ông ta chết rồi.”


Hạ Lẫm khựng lại một chút, nghiêng người ẩn nấp sau cây thông.


Giờ Mão một khắc, trời vẫn còn xám xịt, Trần Mộ gõ cửa Tiết gia, tận tay giao bức thư cũ năm xưa cho Tiết Ninh.


Tiết Ninh của tuổi hai mươi hai, diện một chiếc váy dài màu xanh nhạt phối với chiếc áo khoác ngắn lót lông trắng tuyết, đã bớt đi vài phần tinh nghịch của thời niên thiếu, trông vô cùng đoan trang, thanh nhã.


Trần Mộ dùng cả hai tay dâng phong thư: “Tiết cô nương, đây là thứ mà năm năm trước đại công tử muốn đưa cho cô, vẫn chưa có ai mở ra.”


Tiết Ninh ngẩn người.


Trong căn phòng nhỏ, Lục Ý đang đốt lò sưởi, thấy nàng mang theo hơi lạnh trở về thì vội vàng đưa tách trà nóng, hỏi: “Cô nương, sáng sớm thế này, Trần hộ vệ đến làm gì vậy?”


Tiết Ninh không nói gì, chỉ có những đầu ngón tay đang bóc thư là run rẩy không thôi. Cho đến khi mở ra, nàng dùng hai ngón tay kẹp lấy tờ giấy đã ố vàng, phía bìa trái viết ba chữ thật lớn: Giải Hôn Thư.


Mà ở chỗ ký tên dưới góc phải là cái tên mà nàng quen thuộc nhất: Hạ Thầm.


Toàn bộ chữ viết trên tờ giải hôn thư đều rất cẩu thả, dường như được đặt bút trong lúc vội vã, giống như sợ rằng nếu không viết ngay lúc đó thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.


Tiết Ninh đột ngột bịt chặt môi, đầu ngón tay siết chặt tờ giấy đến mức cả người run rẩy. Từng giọt, từng giọt nước mắt thấm qua kẽ tay, chảy dọc theo cổ tay rồi lặn mất vào trong tay áo.


Cả đời này, nàng nhớ nhất hai lần gặp gỡ.


Một lần là khi mới gặp, một lần là lúc biệt ly.


Tháng Ba năm Vạn Hòa thứ mười bảy, nàng lần đầu đến kinh thành, không cẩn thận ngã từ trên Vọng Giang Lâu xuống, vừa vặn gặp lúc chàng đang cưỡi ngựa phi nhanh trên đại lộ Nghênh An, và cũng vừa vặn chàng đã đưa tay đón lấy nàng.


Nam nhân nắm chặt dây cương, nàng gần như bị bao trọn trong lồng ngực chàng. Con ngựa vẫn tiếp tục lao về phía trước, Tiết Ninh hé mở đôi mắt đang nhắm chặt ra một khe nhỏ, đập vào mắt nàng là đường xương hàm cứng cỏi của nam nhân.


Nhìn lên trên nữa, là một gương mặt khiến người ta lỡ cả một đời ngay từ cái nhìn đầu tiên.


Chàng nhìn thẳng về phía trước, nói: “Bám chắc vào.”


Tiết Ninh đã nắm lấy tay áo của chàng.


Cho đến khi tới cổng Đông thành, con ngựa mới dừng lại, Triệu Hoài Tấn đang đợi sẵn ở đó cười nói: “Hạ Thầm, lần này ta thắng rồi, hóa ra ngươi cũng có lúc thua cơ đấy.”


Chàng đỡ Tiết Ninh xuống lưng ngựa, cười đáp: “Được, hôm nay ta mời ngươi uống rượu.”


Năm đó nàng mười bốn tuổi, ánh mắt đã dõi theo chàng rất xa, rất xa.


Rồi đến tháng Mười một năm Vạn Hòa thứ hai mươi, tuyết rơi lất phất, đè cong cả những cành mai lạnh giá đang đua nở.


Ngay trước đêm xuất chinh, chàng cùng nàng dạo phố ngắm cảnh, mãi đến khi trời sập tối mới đưa nàng về phủ. Trước cửa Tiết phủ, nam nhân kéo lại vạt áo bông nhỏ cho nàng, trong đôi mắt rũ xuống lấp lánh ý cười: “A Ninh đã mười bảy tuổi, có thể gả đi được rồi.”


Chàng nói: “Lần này trở về, chúng ta thành thân.”


Tiết Ninh nhếch môi, muốn nghe chàng nói thêm vài câu nữa.


Hạ Thầm hiền lành xoa mái tóc đen của nàng, giọng nói trầm thấp vô cùng quyến rũ trong đêm đông, chàng bảo: “Có thể chuẩn bị váy cưới được rồi, váy cưới của các cô nương là tốn thời gian nhất đấy.”


Nàng dùng mũi giày đá nhẹ vào đôi ủng dài của chàng: “Ai bảo là ta muốn thành thân chứ, ta còn muốn làm tiểu thư thêm hai năm nữa cơ.”


Hạ Thầm mỉm cười hôn lên mu bàn tay nàng.


Lục Ý bị dọa sợ bởi những giọt nước mắt đột ngột này, lúng túng nói: “Cô nương, cô nương sao vậy? Người đừng làm nô tì sợ mà…”


Tiết Ninh bịt chặt môi, nhưng dù có cố thế nào, những tiếng khóc nức nở vỡ vụn vẫn cứ trào ra từ cổ họng.


Lục Ý thoáng nhìn thấy tờ giải hôn thư trong tay nàng, động tác bỗng khựng lại. Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng Tiết Ninh hai cái, sau đó lùi ra ngoài, ra hiệu cho đám nha hoàn ở sân giữ im lặng rồi khép cửa phòng lại.


Tờ giấy rơi xuống đất, ở phía trên mặt sau có một dòng chữ nhỏ, được viết vô cùng nắn nót:


“Nguyện cho A Ninh của ta, đời này lại gặp được lương nhân.”


Nguyện cho cô nương mà y trân quý nhất, sẽ có người che chở vẹn toàn, trao cho nàng những điều tốt đẹp, tặng nàng nụ cười, và dành cho nàng tình yêu đong đầy đến mức một ngày nào đó nàng có thể quên được y.


Nhưng đến cuối cùng, tâm nguyện ấy vẫn chẳng thể thành hiện thực.


Giờ Thìn đến, trong cung truyền ra tiếng “đông” nặng nề.


Tiếng chuông tang đã vang lên.

Bình Luận

0 Thảo luận