Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 99

Ngày cập nhật : 2026-05-05 12:41:34

Nói đến chuyện này, trường hợp của Lục Cửu Tiêu và Thẩm Thời Đình thực sự rất đặc biệt. Trong “Lục lễ”, hai nghi thức Nạp thái và Vấn danh đối với hai người họ mà nói quả thực là những lễ tiết vô cùng “xa lạ”.


Thế nhưng, quy trình cần đi thì một bước cũng không thể thiếu. Từ nửa tháng trước, Viên thị đã tìm được bà mai có cái miệng ngọt nhất và cũng kín kẽ nhất kinh thành, đó chính là Lương bà mai.


Dù sao khi chưa qua mắt khâu Nạp cát, để bảo vệ danh dự cho đằng gái, chuyện này không nên quá phô trương.


Mãi đến khoảng thời gian Tết tiểu niên, hai người trao đổi canh thiếp, hợp bát tự, chuyện này mới coi như định đoạt xong xuôi.


Ngày hai mươi sáu tháng Chạp, buổi bãi triều cuối cùng của năm Khang Trinh thứ nhất. Trăm quan tề tựu trước Thái Hòa điện, ai nấy đều không giấu nổi vẻ nôn nao thầm kín cho kỳ nghỉ đại niên dài phía sau.


Dù sao thì kỳ nghỉ đầu năm của Li quốc kéo dài tới tận chín ngày.


Thế nhưng ngày hôm đó, cả kinh thành ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Chẳng vì điều gì khác, chính là vì vào giữa trưa hôm nay, Lục Cửu Tiêu đã xin nghỉ ngay lúc đang thiết triều.


Không sai, chính là “cáo giả ngay trên điện thượng”.


Vào giờ Ngọ hai khắc, tân thượng thư Công bộ đang báo cáo về tình hình tu sửa hào bao quanh thành, thì Lục Cửu Tiêu đang đứng ở vị trí thứ tư hàng bên trái, bỗng nhiên bước ra khỏi hàng, cung kính chắp tay cúi đầu trước người ngồi trên ngai vàng.


Triệu Hoài Tấn khựng lại một chút: “Lục đô úy có chuyện gì muốn bẩm báo?”


Lục Cửu Tiêu nói: “Hôm nay trong nhà vi thần có việc trọng đại, khẩn cầu Thánh thượng cho phép vi thần được cáo lui sớm một ngày.”


Vừa dứt lời, mọi người nhìn nhau đầy nghi hoặc.


Có kẻ hiếu kỳ hỏi: “Lục đô úy có chuyện gì mà khẩn cấp đến thế? Đợi Lăng đại nhân bẩm xong chuyện hào thành là sắp tan triều rồi, lẽ nào đến một chút thời gian này mà Lục đô úy cũng không đợi được sao?”


Lục Cửu Tiêu như thể đạt được ý đồ mà nhếch khóe môi, nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu lại thần sắc.


Hắn “ồ” lên một tiếng, nghiêm túc đáp: “Thánh thượng, chuyện là thế này, giờ Mùi sáu khắc là giờ lành để Nạp chinh, giờ lành không thể chậm trễ, vi thần buộc lòng phải to gan xin lui sớm.”


Nghe vậy, mọi người đều xuýt xoa, bắt đầu xì xào bàn tán.


Lục Hành, Hạ Lộc Minh và Hạ Lẫm đang đứng ở hai hàng tả hữu nhìn nhau, đồng loạt khựng lại: “......”


Hắn có nhất thiết phải phô trương đến mức này không?


Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đã có người lên tiếng hỏi:


“Lục đô úy định thân rồi sao? Sao chuyện này chúng ta lại chưa từng nghe qua?”


“Chúc mừng Lục đô úy, không biết là tiểu thư nhà nào thế?


Lục Cửu Tiêu ung dung đáp: “Diệp đại nhân, là Hạ tam cô nương tướng quân phủ.”


Thế là, đám đông lập tức quay sang chúc mừng Hạ Lộc Minh và Hạ Lẫm.


“Hạ tướng quân gả nữ nhi mà kín kẽ thật đấy!”


“Chúc mừng chúc mừng, Lục gia và Hạ gia vốn là thế giao, nay đúng là thân càng thêm thân!”


“Hôm nào định ngày thành thân, chúng ta nhất định sẽ đến chung vui, xin chút hỷ khí.”


Hạ Lộc Minh cười gượng gạo: “Phải, nhất định rồi, nhất định rồi…”


Trong phút chốc, Thái Hòa điện náo nhiệt như thể đang tổ chức một buổi tiệc đính thân. Thượng thư Công bộ đang báo cáo dở dang chỉ biết gãi đầu, ban nãy mình nói đến đâu rồi nhỉ?


Ninh Hy Đế ngồi trên ngai vàng giật giật khóe miệng, đau đầu day day thái dương, rồi phất tay cho phép hắn lui ra.


Phải mất một lúc lâu sau, Thái Hòa điện mới khôi phục lại bầu không khí uy nghiêm vốn có.


Lục gia đã rình rang thực hiện lễ Nạp chinh rong “lục lễ”.


Xưa nay việc dẫn cưới luôn cầu sự cát tường, các món lễ vật đa số đều theo đôi theo cặp. Chỉ tính riêng sính lễ khiêng từ Lục gia sang Hạ gia đối diện đã có tới mười hai rương lớn, những món đồ nhỏ lẻ lặt vặt thì nhiều không đếm xuể, sính thư viết dài tới hơn mười trang giấy, khiến người ta nhìn mà hoa cả mắt.


Nói tóm lại, vào ngày hai mươi sáu tháng Chạp này, hôn sự giữa Vĩnh Định Hầu phủ và Hộ Quốc Tướng Quân phủ đã truyền đi khắp kinh thành, không ai là không biết.


Có người trong lòng bình thản như mặt hồ không gợn sóng, ví như Mạnh Cảnh Hằng hay Đường Miễn, cả hai đều gửi rượu ngon tới để chúc mừng.


Cũng có người sắc mặt kinh hãi, uất ức không thôi, ví như Sở Lâu An.


Sở tam công tử cắn môi nhìn quyển sách trên tay, huynh trưởng gì chứ, lừa gạt ai hả? Nghĩ kỹ lại thì ngày đó ở núi Thiên Lan, thái độ của Lục Cửu Tiêu đối với y rõ ràng là “tình địch gặp mặt, đặc biệt đỏ mắt” mới đúng!


Nghĩ đến đây, Sở Lâu An không khỏi nhớ lại bức thư mà mình đã ngây ngô giao tận tay Lục Cửu Tiêu, đôi mắt tròn xoe như muốn lồi cả ra ngoài.


Thế nhưng tất cả những điều đó cũng không thay đổi được việc giờ đây hai người họ đã trao đổi văn thư, là vị hôn phu hôn thê danh chính ngôn thuận của nhau.


Ngày tháng chậm rãi trôi qua trong tiếng ồn ào náo nhiệt, chớp mắt đã đến đêm trừ tịch.


Đêm trừ tịch ở Li quốc vô cùng náo nhiệt, dù ngày tuyết đường trơn cũng không ngăn nổi các lang quân uống rượu vui chơi, các cô nương xuống phố du ngoạn.


Ngày mai là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đại niêm, vì vậy đêm nay các quan viên sau khi hạ triều chẳng có mấy ai chịu ở yên trong nhà.


Trong ngày vui vẻ như thế này, lại thêm gần đây đắc ý cả trên quan trường lẫn tình trường, tại nhã gian của Vọng Giang Lâu, Lục Cửu Tiêu diện một bộ y phục màu tím cao quý ngồi bên cửa sổ, mày ngài rạng rỡ ý cười, nhấp liền hai ly rượu.


Dáng vẻ đắc ý đó tương phản hoàn toàn với Mạnh Cảnh Hằng ngồi đối diện.


Gương mặt tuấn tú của Mạnh công tử có một bên hơi sưng lên, dù không nhìn kỹ thì vẫn có thể nhận ra được.


Lục Cửu Tiêu sau khi tự tận hưởng niềm vui của mình xong, cuối cùng cũng chia ra một chút tâm trí quan tâm đến bạn hiền, hắn nhướng mày hỏi Đường Miễn: “Y lại làm sao thế?”


Đường Miễn khẽ ho một tiếng, hạ thấp giọng nói: “Ngày hôm qua, tiểu kiều thiếp yêu của y tranh chấp với phu nhân, vừa khéo lại để y xui xẻo đụng phải. Y vì bênh vực kiều thiếp mà lý luận với phu nhân vài câu, thế là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=99]

ăn ngay một cái tát.”


Khóe miệng Mạnh Cảnh Hằng càng trễ xuống: “Tuyên thị cũng quá cứng nhắc, Dao nương chẳng qua chỉ là ba ngày không thỉnh an sớm thôi mà, sao đến mức phải sỉ nhục nàng ấy như vậy?”


Lục Cửu Tiêu liếc xéo y một cái, cười nhạo: “Một ả làm thiếp không biết bổn phận, mà ngay cả ngươi cũng không biết hay sao?”


Mạnh Cảnh Hằng sửng sốt một lát, ngẩng đầu nhìn hắn, lẩm bẩm: “Dao nương chỉ là hơi kiêu kỳ một chút thôi mà.”


Lục Cửu Tiêu nhếch mép, chẳng buồn tranh luận.


Nuôi một tiểu thiếp kiêu căng đến mức đó, chẳng phải là tự dưng rước khổ cho chính thất sao? Vị phu nhân kia của y tính ra vẫn còn ổn, là người biết tự đòi lại công bằng cho mình, cùng lắm thì đánh Mạnh Cảnh Hằng một trận cho bõ tức. Chứ nếu đổi lại là người cam chịu không lên tiếng, chẳng phải sẽ uất ức đến chết sao?


Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu hơi nghiêng đầu nhìn ra ánh đèn lung linh ngoài cửa sổ, ánh mắt bỗng khựng lại.


Trên cầu bên kia sông, Thẩm Thời Đình trong bộ váy hoa màu xanh tùng phối với áo khoác ngắn màu trắng gạo đang ngồi xổm trên bậc thang sát bờ sông. Nàng cùng Lục Uyển thả đèn hoa đăng xuống mặt nước, thuận tay gạt nhẹ làn nước để chiếc đèn theo sóng trôi xa dần.


Nàng khép đôi mắt long lanh, chắp hai tay đặt dưới cằm thầm cầu nguyện.


Lục Cửu Tiêu nheo mắt, nếu chuyện này xảy ra với nàng, chỉ sợ nàng sẽ cắn răng chịu đựng, vì gia quyến yên bình mà đến một lời so đo cũng chẳng thèm nói ra. Nàng là người giỏi nhẫn nhịn nhất, dù có nhịn đến đỏ mắt cũng chưa chắc đã oán một lời.


Cùng lắm thì cũng chỉ là đêm về lén lút lau nước mắt, e là ngay cả một tiếng nức nở cũng không để cho ai nghe thấy.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày, đặt mạnh chén rượu xuống, vô cảm liếc Mạnh Cảnh Hằng một cái.


Cái liếc mắt này mang theo ba phần lạnh lẽo không rõ lý do, khiến Mạnh Cảnh Hằng bất giác cảm thấy sống lưng lạnh toát.


Lục Cửu Tiêu chậm rãi thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ: Nội trạch cũng chỉ có bấy nhiêu mẫu đất, không dưng nạp thiếp làm gì cho rắc rối.


Hắn thốt ra hai chữ nhẹ tênh:


“Đáng đời.”


Mạnh Cảnh Hằng tròn mắt khó hiểu, nghiêng đầu hỏi Đường Miễn: “Hắn vừa chửi ta đấy à?”


Đường Miễn rót cho y một ly rượu: “Uống đi.”


Chẳng mấy chốc, Mạnh Cảnh Hằng đang ôm nỗi uất ức trong lòng đã say khướt, cứ nhất quyết đòi sang hí lâu đối diện nghe hát. Đường Miễn không còn cách nào khác, đành phải hộ tống tên say rượu này cùng đi.


Nhã gian bỗng chốc yên tĩnh trở lại, bên ngoài cửa sổ tiếng pháo nổ vang không dứt.


Hắn đứng dậy đẩy cửa sổ ra, gió lạnh mùa đông thổi tới, làm vệt đỏ nhạt nơi đuôi mắt do hơi men tan đi đôi chút.


Đối diện lầu là những sạp hàng nhỏ san sát nhau, nào là nặn tò he, kẹo hồ lô, bánh tổ táo đỏ; sạp mì Dương Xuân nơi góc phố bốc khói nghi ngút, hơi thở cuộc sống vô cùng đậm nét.


Đúng lúc này, một nhóm năm ba cô nương từ phía trên cầu đi xuống, thong thả tản bộ, đùa nghịch đẩy đưa nhau, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.


Khóe môi Lục Cửu Tiêu khẽ nhếch lên, hắn cầm lấy quạt xếp bên bàn, chậm rãi nhịp vào khung cửa sổ.


Phía bên kia, Thẩm Thời Đình dừng chân trước một sạp hàng, mua năm xâu kẹo hồ lô. Sau khi bảo Đào Nhân trả tiền, nàng chia cho mấy cô nương cùng dạo phố với mình.


Đây là lần đầu tiên nàng đón trừ tịch ở kinh thành, cảm thấy cái gì cũng mới mẻ.


Mấy người họ vừa đi vừa cười nói về vị lang quân tuấn tú nhà ai đó, chủ đề bỗng nhiên xoay chuyển, có người trêu chọc: “A Đình và Lục thế tử nảy sinh tình cảm từ bao giờ thế? Giấu kỹ thật đấy nha.”


Dạo gần đây Thẩm Thời Đình thường xuyên bị hỏi về chuyện của Lục Cửu Tiêu, thế nên da mặt cũng dày lên không ít, nàng thong thả đáp lại: “Chẳng qua là ở gần nhau, gặp mặt nhiều hơn người khác vài lần mà thôi, có phải không Lục Uyển?”


Lục Uyển giúp nàng che đậy, gật đầu xác nhận.


“Ồ —— đúng là ‘gần quan được ban lộc’, mạn phép hỏi tam cô nương, trong hai người ai mới là ‘lộc’ đây?”


Thẩm Thời Đình bị trêu đến mức đỏ bừng cả vành tai. Nàng thừa nhận, da mặt mình vẫn chưa đủ dày.


Đột nhiên, phía trước vang lên tiếng “cạch”, một cây quạt xếp mạ vàng rơi ngay xuống đất.


Mọi người đồng loạt dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy có một người đang dựa vào bậu cửa sổ tầng hai với dáng vẻ không thể nào phô trương hơn. Hắn mỉm cười nói: “Hạ cô nương, giúp ta nhặt lên chút, được không?”


Thẩm Thời Đình sững người, nghe thấy mấy cô nương bên cạnh khẽ cười một tiếng “ý nhị”, có người còn đẩy nàng về phía trước, trêu chọc: “Còn ngẩn ra đó làm gì, cẩn thận kẻo cây quạt vàng quý giá này bị người ta giẫm phải bây giờ.”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình đành phải cúi người nhặt quạt lên.


Rõ ràng đang là mùa đông, nhưng nàng cảm thấy sau gáy nóng bừng vì bị một ánh mắt nhìn chằm chằm.


Tiểu cô nương hai tay nâng quạt, có chút luống cuống liếc nhìn lên tầng hai hai lượt.


Mấy người bạn che miệng cười, rất thức thời mà chủ động tiến về phía trước trước.


Đến khi Thẩm Thời Đình ngẩng đầu lên lần nữa, bóng người bên cửa sổ đã biến mất, rồi chợt thấy bóng dáng màu tím cao quý kia đang tiến lại gần.


Trước ánh mắt oán trách của tiểu cô nương, khóe môi Lục Cửu Tiêu cong lên: “Đi dạo với ta một lát.”


Phải thừa nhận rằng, hai người này đứng cạnh nhau thực sự quá nổi bật, khiến người qua đường nườm nượp thỉnh thoảng lại phải ngoái đầu nhìn lại.


Thẩm Thời Đình theo bản năng muốn đứng cách xa hắn một chút.


Thế nhưng mũi chân vừa mới nhấc lên đã bị Lục Cửu Tiêu kéo lại gần thêm hai phần, hắn nói: “Sính thư cũng đã hạ, lễ thư cũng đã trao, bọn họ muốn nhìn cứ để họ nhìn, có sao đâu?”


Nàng không còn lời nào đối đáp, đành phải chịu đựng ánh mắt của mọi người, tản bộ trên đại lộ Nghênh An.


Thẩm Thời Đình nắm chặt lòng bàn tay. Thành thật mà nói, hiện tại Hạ gia đang ở thời kỳ hưng thịnh, tuy nàng là đích nữ Hạ gia danh chính ngôn thuận, nhưng dù sao cũng không phải là tiểu thư đài các được nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ, lại còn có một đoạn quá khứ không thể phô bày trước mặt người đời với hắn…


Rốt cuộc, nàng vẫn thiếu một chút can đảm để đường đường chính chính sóng vai cùng Lục Cửu Tiêu đi trên phố.


Lục Cửu Tiêu thoáng thấy sống lưng nàng căng cứng, liền đưa tay vén mấy lọn tóc mây đang bay trên mặt nàng.


Thẩm Thời Đình né người ra sau.


Nam nhân nhíu mày: “Né cái gì, đứng sát vào đây.”


“Đây là ở trên phố, chàng... chàng đứng xa ta ra một chút…” Nàng nói câu này với vẻ thiếu tự tin.


Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Tại sao ta phải đứng xa? Ta đang đi vụng trộm với người khác chắc?”


Thẩm Thời Đình bị hắn vặn lại một câu, đỏ bừng cả mặt.


Nàng vừa mới xoay người thì bất ngờ va phải một phụ nhân đi ra từ hiệu thuốc. Một tiếng “xoảng” vang lên, lọ thuốc trên tay phụ nhân rơi xuống đất, bột thuốc văng tung tóe đầy đất.


Thẩm Thời Đình vội vàng cúi người nhặt những mảnh vỡ giúp bà ta, miệng liên tục nói lời xin lỗi. Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên…


Nàng sững sờ, bàn tay hơi rụt lại. Mùi thuốc từ lớp bột dính trong lòng bàn tay chậm rãi xộc vào mũi, nàng chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch.

Bình Luận

0 Thảo luận