Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 11

Ngày cập nhật : 2026-06-04 20:36:22

Từng cơn gió sông thổi tới, khiến lời hắn trở nên mơ hồ phiêu tán.


A Tự nghi rằng mình đã nghe nhầm.


“Phu quân nói gì vậy? Sao thiếp lại lợi dụng chàng được?”


Yến Thư Hành chậm chạp không đáp, ung dung nhìn A Tự, chờ xem phản ứng tiếp theo của nàng.


Là kinh hãi, hay là chột dạ?


Hay sẽ gợi lại ký ức nào đó?


Nhưng sau vài khắc đối mặt, hắn lại đổi ý.


“Không có gì.”


Giọng thanh niên dịu hơn đôi chút: “Giờ còn sợ rơi xuống không?”


Dứt lời, hắn giả vờ buông tay.


A Tự lúc này mới nhớ ra tình cảnh của mình, nào còn để ý gì khác, vội túm lấy vạt áo hắn, thành thật gật đầu.


“Sợ… thiếp sợ!”


Chỉ là nàng không hiểu, nghe giọng điệu nghiêm túc của hắn, dường như không phải trêu chọc, mà lại mang vẻ trịnh trọng như đang giảng giải đạo lý.


Chẳng lẽ hắn còn có dụng ý khác?


Đang lúc trong lòng thấp thỏm, nàng nghe thanh niên nghiêm giọng giải thích:


“Thực ra phía sau nàng không phải vách núi dựng đứng. Địa thế khá dốc, cây cối lại rậm rạp, cho dù có ngã xuống cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.”


“À?” A Tự ngơ ngác, tiếng nước sông dưới kia vỗ vào đá rõ ràng như vậy, “Chẳng lẽ là thiếp nghe nhầm?”


“Ừ.” Yến Thư Hành thản nhiên liếc xuống vách đá lởm chởm phía dưới, vẫn ôm chặt nàng, vẻ mặt lại càng nghiêm chỉnh đạo mạo.


“Trong lòng nàng có sợ hãi nên mới cảm thấy như vậy. Cũng như lúc lên núi, bậc thang rõ ràng không cao, hai bên còn có lan can, nhưng vì nàng quá sợ do không nhìn thấy nên mới thấy như đang leo lên vách núi dựng đứng, trèo lên thang trời thôi.”


“Vậy sao?”


A Tự hiểu mà lại không hiểu, nàng không phải không hiểu đạo lý hắn nói, chỉ là không hiểu dụng ý của hắn.


“Cho nên đừng sợ.” Hắn lạnh nhạt nói tiếp.


Gương mặt ấy giống hệt trong ký ức của A Tự, lạnh nhạt mà nghiêm chỉnh. Nàng nửa tin nửa ngờ, làm ra vẻ tán đồng, ngoan ngoãn gật đầu: “Hết… hết rồi?”


Hắn lạnh lùng nói: “Hết rồi.”


A Tự tỏ vẻ hiểu ra: “Thì ra phu quân làm vậy để giúp thiếp xua tan nỗi sợ, thật là dụng tâm suy tính.”


Hóa ra hắn ép nàng sát lan can, dọa nàng run như chim cút, không phải vì thẹn quá hóa giận mà trả đũa, mà là vì “dụng tâm suy tính” giúp nàng bớt sợ?


Lừa quỷ à?


Nhưng A Tự không lộ ra ngoài: “Bây giờ đúng là thiếp không còn sợ cao như lúc nãy nữa, phu quân có thể buông thiếp ra được không?”


Hắn cười khẽ: “Vẫn sợ à?”


A Tự cúi đầu: “Không phải sợ, mà là phu quân ôm chặt quá, lan can phía sau cấn vào lưng thiếp đau quá.”


Chỉ là cái cớ nàng thuận miệng nói ra, nhưng vừa nói xong A Tự mới ý thức được tư thế của hai người lúc này.


Tay hắn vẫn nắm chặt eo nàng, có lẽ sợ nàng thật sự rơi xuống nên dùng lực rất mạnh, vòng eo mềm mại kia dường như sắp bị siết gãy.


Phần thân trên còn cách một gang tay, nhưng phía dưới lại dán sát vào nhau, đến cả dáng người của đối phương cũng cảm nhận rõ ràng…


Dù A Tự chưa từng trải chuyện nam nữ, cũng biết tư thế này quá mức ám muội, bên tai không kiềm được mà nóng bừng.


“Là ta sơ ý.” Lang quân đang sát bên nàng cũng nhận ra, khựng lại một lát, ôm chắc eo nàng, xoay đổi vị trí rồi đưa nàng rời khỏi mép đình, sau đó lập tức buông ra.


Từ đầu đến cuối, còn chưa bằng thời gian uống một chén trà, nhưng A Tự lại cảm giác như vừa trải qua một kiếp luân hồi.


Hai chân nàng mềm nhũn, nhưng để hắn không nghĩ mình là khúc gỗ mục phải lặp lại màn vừa rồi, nàng chỉ đành giả vờ điềm tĩnh đứng trong đình, đón gió sông, làm ra dáng vẻ “Thái Sơn sụp trước mặt cũng không đổi sắc”, mỉm cười:


“Gió sông thật dễ chịu, cuối cùng thiếp cũng hiểu vì sao những văn nhân thi sĩ, anh hùng hào kiệt đều thích đến nơi này tựa lan can mà phóng tầm mắt nhìn ra xa.”


Yến Thư Hành tựa lan can, tay buông lơi, mỉm cười nhìn vẻ bình tĩnh gượng gạo của nàng, nhướng nhướng mày:


“Nếu đã thích, sau này ta sẽ thường xuyên đưa nàng lên cao ngắm cảnh, chịu không?”


Khóe miệng A Tự cứng lại, vẻ bình thản của nàng như bị hòn đá sắc gõ nhẹ, nứt ra một khe nhỏ.


Thôi vậy, trước hết ghi nợ một khoản, sau này ắt có dịp trả lại, nàng quay sang chuyên tâm hóng gió.


Làn gió lướt qua mặt đã ấm hơn đôi chút, trong gió còn mang theo tiếng hát khàn đục của ngư phu chài lưới. Họ ra ngoài từ sớm, lúc này hẳn mặt trời đã lên cao, ngư dân cũng bắt đầu làm việc.


A Tự nghiêng tai lắng nghe.


Tiếng hát vang lên: “Nước chảy đầu lũng, trôi dạt dưới núi. Nghĩ thân ta cô độc, phiêu bạt giữa đồng hoang…”


Khúc hát bi thương như mang theo khói lửa chiến tranh và cảnh lưu lạc từ nơi ngàn dặm thổi đến vùng Thượng Ung tạm thời yên bình. Những chiếc thuyền chài trôi lững lờ trên sông cũng giống từng cánh bèo, từ thời loạn mà dạt tới, cô độc không nơi nương tựa.


Giữa vô số thuyền bè có một chiếc thuyền nhỏ không mấy nổi bật, người lái đò đang chống mái chèo, chèo về phía khúc sông bị hai vách đá dựng đứng kẹp lại.


Trong khoang thuyền, một hán tử mày sâu mắt sâu, đường nét sắc sảo đang giã thuốc. Bên cạnh gã có một vị công tử mặc áo đen ngồi tựa bên cửa sổ, có lẽ bị thương nên gương mặt tái nhợt, không còn huyết sắc.


Công tử áo đen chừng mười tám mười chín tuổi.


Mày mắt mang nét tuấn tú trong trẻo của thiếu niên, nhưng thần thái lại trầm tĩnh lạnh lùng vượt xa tuổi tác. Chính sự trầm ổn đó khiến dù sắc mặt tái nhợt, khí chất ngạo nghễ lạnh lẽo của y vẫn không hề giảm bớt.


Khiến người ta nhìn vào cũng phải chùn bước.


Y đang chăm chú nhìn về phía xa.


Ánh mắt lạnh lẽo, nhưng vô cùng tập trung.


Hán tử kia tò mò, thỉnh thoảng ghé lại nhìn: “Ồ, nhìn từ xa cũng ra dáng người đàng hoàng, vậy mà giữa ban ngày ban mặt lại lôi cô nương mù kia lên núi. Cô nương không chịu theo, hắn còn định đẩy người ta xuống vách núi, thật là ngang ngược… à không,”


Hán tử nhìn kỹ rồi nói: “Cô nương kia còn búi tóc kiểu phụ nhân nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=11]

Chậc chậc, đám sĩ nhân miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, nói gì thanh cao, hóa ra cũng đi cướp thê tử người khác thôi!”


Ánh mắt của công tử bên cạnh càng trở nên lạnh lẽo nghiêm nghị.


Hán tử kia thở dài không đứng đắn: “Đáng tiếc người của chúng ta đã tổn thất quá nửa, tiểu chủ tử vì cứu ta mà lại bị thương thêm. Nếu không thì hai chúng ta hợp sức cướp mỹ nhân kia về làm phu nhân cho người cũng được!”


Công tử kia nhàn nhạt liếc hán tử một cái, giữa mày như kết sương lạnh.


Hán tử kia tuy lớn hơn y mười mấy tuổi, nhưng bị nhìn như vậy cũng thấy sống lưng lạnh toát, vội ngậm miệng tiếp tục giã thuốc.


Gió đông trên sông từng cơn thổi tới, đưa những thuyền chài qua lại đi xa, đồng thời mang theo cảm giác mát lành.


Trong đình trên sông, đôi nam nữ trẻ tuổi vẫn đứng trước gió. Thanh niên dáng người cao ráo, ôn nhã ung dung. Nữ lang đứng thẳng thanh tú, khí chất tự nhiên như đóa sen trong nước. Mái tóc đen phía sau cùng dải vải che mắt bay theo gió, tựa như sắp hóa tiên mà đi.


Trên bậc đá lưng chừng núi.


Xuyên Vân chán ngán ngước nhìn lên, cười hì hì nói:


“Ở địa vị cao, mỹ nhân kề bên, đúng là niềm vui lớn nhất đời người. Mà nói thật, lang quân với phu nhân của tên thích khách kia cũng khá xứng đôi.”


Phá Vụ không tiếp lời gã.


Xuyên Vân nghĩ thầm, tên thích khách có giọng nói giống lang quân đã đi ám sát lang quân, còn lang quân lại dùng chính giọng nói tương tự ấy giữ thê tử của thích khách bên mình, không khỏi cảm thán: “Đúng là nghiệt duyên!”


Khúc hát của ngư dân nơi xa đang đến đoạn bi thương.


“Nước chảy đầu Lũng, tiếng rì rầm như khóc.”


“Nhìn về Tần Xuyên xa xăm, ruột gan như đứt đoạn…”


A Tự nghe đến say sưa.


Nàng tự biết mình tuổi còn trẻ, tầm nhìn hạn hẹp, hiện tại cũng đặt an nguy của bản thân lên trên hết. Chưa từng trải qua cảnh đời lưu lạc, càng chưa thể gọi là người mang chí lớn vì thiên hạ.


Chỉ là hôm nay nghe khúc hát ấy, trong lòng bỗng dâng lên nỗi bi thương khó hiểu, như bị quỷ thần xui khiến mà khẽ lẩm bẩm:


“Liễu xanh Giang Nam nay vẫn còn, mẫu đơn Lạc Dương nay nơi đâu…”


Yến Thư Hành quay đầu nhìn nàng.


“Nàng từng đến Lạc Dương?”


A Tự lập tức lắc đầu: “Chưa từng. Thiếp chỉ nghe nói Lạc Dương hình như là cố đô của tiền triều?”


Thuở thiếu niên, Yến Thư Hành từng khiến danh nho Lạc Dương cứng họng khi tranh luận, tự nhận mình cũng khá giỏi biện luận.


Nhưng lúc này cổ họng hắn lại như mắc phải một cái gai.


Rất lâu sau, hắn mới nhàn nhạt nói: “Đúng là cố đô.”


Hiện nay triều đình vẫn còn, nhưng phần lớn Trung Nguyên đã thất thủ. Các thế tộc lần lượt di cư xuống phương Nam, kinh đô cũng dời từ Lạc Dương sang Trường An, rồi lại tới Kiến Khang.


Dù vẫn giữ quốc hiệu “Đại Chu”, nhưng thực chất chỉ có thể miễn cưỡng gọi là “Nam Chu”, so với tiền triều thì còn có ích gì?


A Tự nghe xong cũng không khỏi cảm khái.


Từ sau khi tỉnh lại, mọi chuyện trong quá khứ, kể cả hiểu biết trước đây, nàng đều quên sạch, chỉ còn lại bản năng.


Người nàng có thể tiếp xúc cũng không nhiều, chỉ thỉnh thoảng nghe người khác nói vài câu rời rạc về thời cuộc, đại khái biết hiện nay kinh đô là Kiến Khang, quốc hiệu là “Chu”.


Không hiểu vì sao, hôm nay vừa nhắc đến Lạc Dương, trong lòng nàng lại dâng lên nỗi buồn man mác. Có lẽ đó là nỗi đau thầm kín của mỗi người Đại Chu, cũng có thể quá khứ của nàng từng có dính dáng với Lạc Dương.


Biết Lạc Dương đã trở thành “cố đô”, nàng vô thức muốn tránh né. Trực giác mách bảo rằng nếu quá khứ của mình dính dáng tới Lạc Dương, e rằng mười phần thì chín phần không phải ký ức vui vẻ.


Hai người lặng lẽ đứng hóng gió sông một lúc. Yến Thư Hành quay sang nhìn nữ lang đang cố đứng ở lan can xa nhất có thể, mỉm cười không thành tiếng: “Đã sợ cao thì chúng ta về thôi.”


A Tự như được đại xá, cả người giống cành hoa sắp khô héo bỗng gặp mưa lành, lập tức sống lại.


Nàng cố kìm niềm vui, dịu dàng đáp: "Ừm.”


Lúc xuống bậc thang, A Tự sợ hắn lại bắt nàng tự mình vượt qua nỗi sợ, liền chủ động nói trước:


“Nhờ phu quân vừa rồi chỉ điểm, nỗi sợ trong lòng thiếp đã giảm đi nhiều, chỉ là…”


Yến Thư Hành cười nhìn nàng: “Chỉ là thế nào?”


Nàng chân thành nói: “Thiếp muốn nắm tay phu quân. Thiếp rất thích cảm giác cùng phu quân nắm tay đi bên nhau…”


Nói xong, chính nàng cũng nổi da gà.


Người bên cạnh lại tỏ ra rất hưởng thụ, nắm lấy cổ tay nàng.


“Đi thôi.”


A Tự để mặc hắn nắm tay. Lần này không còn cách lớp tay áo, lớp chai dày nơi đầu ngón tay nam nhân chạm lên cổ tay nàng, thỉnh thoảng vô tình hay cố ý xoa xoa, mang lại cảm giác nhột nhột thô ráp.


Cảm giác này thật kỳ lạ.


.


Sau nửa ngày giày vò, cuối cùng họ cũng trở về tiểu viện.


Sau đó phu quân của nàng lại hiếm khi không ra ngoài nữa. Ăn cơm xong, hắn còn ở lại cùng nàng ngồi chơi trong sân. A Tự kinh ngạc hỏi:


“Chàng không đi nữa sao?”


Yến Thư Hành nhàn nhạt nói: “Đây là chê ta quấy rầy sự thanh tĩnh của nàng, định đuổi ta đi sao?”


A Tự vội giải thích: “Phu quân hiếm khi ở nhà, thiếp mừng còn không kịp, làm gì có chuyện đuổi chàng đi chứ?”


Người đối diện nói với giọng mang ý cười: “Vậy là trách ta công việc quá nhiều, lơ là thê tử.”


A Tự nắm lấy vạt áo hắn, làm ra vẻ oán trách: “Phu quân cũng biết ư…”


Rồi nàng rộng lượng xua tay: “Nhưng chàng vất vả bôn ba cũng là vì gia đình này, thân là thê tử sao thiếp lại không hiểu? Chỉ mong chàng ở bên ngoài hãy thường xuyên nhớ đến thiếp.”


Dù làm thê tử chưa lâu, nhưng nàng đã nắm rất chuẩn giọng điệu vừa dịu dàng vừa oán trách này.


Đang thầm đắc ý, vai nàng bỗng bị hắn nhẹ nhàng đẩy một cái.


A Tự không kịp đề phòng, ngã xuống ghế nằm.


Trước đây hắn chưa từng như vậy. Hôm nay ở bên bờ sông lại ôm nàng thân mật, như thể đã mở toang cánh cửa gần gũi giữa hai người.


Nàng hơi lùi lại, đỏ mặt nói: “Phu quân… bây giờ vẫn là ban ngày, chàng muốn làm gì vậy?”

Bình Luận

0 Thảo luận