Sáng / Tối
Mấy ngày nay A Tự không thể yên giấc, lúc này thả lỏng ra liền có chút buồn ngủ. Nàng phải mất một lúc mới phản ứng lại, hiểu ra rằng hắn đã hiểu lầm lời nàng, cho rằng nàng đang oán trách.
Nàng nhẹ giọng nói: “Không sao, không trách phu quân, là do thân thể thiếp yếu, không đủ sức chịu đựng…”
Thanh niên rất lâu không nói thêm lời nào.
Ngựa chậm rãi bước trên đường núi.
Yến Thư Hành nhớ lại lời Lý thẩm từng nói: “Giang lang quân ít lời, mỗi câu không quá mười chữ.”
Nói nhiều dễ sai, chi bằng im lặng, thả mắt thưởng ngoạn phong cảnh núi rừng.
Trước ngực bỗng bị va mạnh một cái, A Tự gật gù ngủ gật, đầu cúi xuống như gà con mổ thóc. Yến Thư Hành cúi đầu xuống, đúng lúc nàng ngả ra sau, tựa vào lòng hắn ngủ thiếp đi.
Trán nàng áp vào cằm hắn, tư thế hai người lúc này giống như đôi uyên ương quấn quýt cổ kề cổ.
Yến Thư Hành mỉm cười, một tay nắm dây cương, một tay hờ hững vòng quanh thân nàng để giữ nàng khỏi ngã ngựa. Chu đáo như vậy, quả thật giống một phu quân tốt nâng niu che chở thê tử trong lòng.
Đoàn người đến chân núi, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn.
Yến Thư Hanh xuống ngựa, bế A Tự đặt vào trong xe. Nàng ngủ rất say, trải qua một phen di chuyển lên xuống xốc nảy như vậy mà cho đến khi tới biệt uyển, nàng vẫn chưa tỉnh giấc.
Phía sau thư phòng tại biệt uyển là một gian viện nhỏ giản đơn, vắng lặng, cực kỳ thích hợp để duy trì thói quen “giấu kỹ giai nhân nơi lều nát” của tên thích khách kia.
Yến Thư Hành đặt nàng lên sập, thay nàng cởi bỏ giày thêu.
Đáy mắt hắn hiện lên ý cười nhàn nhạt, như ánh trăng dịu dàng nhưng vẫn khiến người ta không dám đường đột lại gần. Đầu ngón tay hắn lơ lửng cách khuôn mặt nữ lang nửa tấc, từng chút, từng chút một, hắn phác họa trong không trung đôi mày mắt vừa có vẻ quen thuộc, lại có vài phần xa lạ của nàng.
Yến Thư Hành thu lại ngón tay thon dài, giúp nàng đắp lại góc chăn.
Hắn bình thản, chăm chú nhìn nàng không rời mắt.
Dung mạo nữ tử thanh nhã, thoải mái trở mình, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng mảnh mai uyển chuyển.
Thanh niên mỉm cười, rồi cúi xuống bên tai nàng nói một câu chỉ hai người họ nghe được.
Lời nói nhẹ như lông vũ, lại như hơi thở phả ra khi hổ sói săn mồi, dư âm rất nhanh tan vào không khí.
Nữ lang đang ngủ rụt rụt cổ lại.
A Tự ngủ không được yên ổn lắm.
Nàng như đang ở giữa sóng nổi, chao đảo lên xuống, một con sóng lớn ập tới, rồi mới hoàn toàn yên lại, sau đó trên người tựa như phủ một lớp mây, ấm áp dịu dàng.
Sau đó trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng trở mình, mơ hồ cảm thấy có người thì thầm bên tai.
A Tự thực sự đã nghe thấy.
Nhưng nàng quá mệt, chưa kịp suy nghĩ lại ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy, nàng theo thói quen lần tìm dưới gối.
“Đang tìm chủy thủ sao?”
Giọng nói nhàn nhạt dịu dàng như nước xuân pha lẫn băng lạnh.
A Tự gật đầu, chốc lát mới hoàn hồn, nhớ ra người nói là Giang Hồi, phu quân của nàng.
Hắn đã trở về, còn đưa nàng xuống núi.
Tất cả đều thật sự đã xảy ra, lại giống như một giấc mộng hư ảo, A Tự ngơ ngác ngồi một lúc.
“Không thoải mái sao?” Thanh niên nhàn nhạt hỏi.
“Thiếp không sao.” A Tự cụp mi, “Chỉ là có chút hoảng hốt, mấy ngày chàng không ở đây, ban đêm thiếp không dám ngủ, sợ có kẻ trộm đến bắt đi, chỉ biết giấu chủy thủ trong tay áo, thiếp còn tưởng rằng… chàng đã bỏ thiếp rồi.”
Lời nàng nói là thật, nỗi kinh sợ suốt mấy ngày qua cũng là thật.
Nhưng lúc này nhắc đến, không phải để than khổ, mà là muốn khơi dậy sự áy náy và mềm lòng của lang quân.
Người đối diện quả nhiên không đành lòng, giọng điệu dịu dàng hơn ngày thường rất nhiều: “Làm nàng chịu kinh hãi rồi, xin lỗi.”
A Tự đặt tay lên ngực hít thở chậm lại: “Thiếp nghe có người hô bắt thích khách, còn tưởng là đến bắt chàng.”
“Vì sao lại cho rằng là ta?”
Giọng hắn hơi lạnh, lại mang theo chút lười nhác.
A Tự hơi sững lại, hắn cho rằng nàng không tin phẩm hạnh của hắn sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=6]
Nhưng hắn cả ngày xuất quỷ nhập thần, võ công lại cao, nhìn quả thực không giống người làm ăn đàng hoàng…
Nhưng không thể nói thẳng, sẽ tổn hại tình cảm phu thê.
Nàng uyển chuyển nói: “Phu thê một thể, sao thiếp không tin nhân phẩm của phu quân? Nhưng người ta nói ‘hoài bích tất có tội’, phu quân võ công cao cường, đương nhiên dễ bị nghi ngờ, giống như thiếp sinh ra gương mặt dễ khiến người ta dòm ngó, mới bị thành chủ để mắt, thiếp chỉ lo họ bắt nhầm người, khiến phu quân chịu uất ức.”
Đối phương dường như được những lời đồng cảm đó an ủi, không giải thích, chỉ khẽ cười một tiếng.
A Tự khá ngạc nhiên: “Sau khi phu quân trở về cũng cười nhiều hơn rồi, đây là lần thứ hai thiếp nghe chàng cười thành tiếng.”
“Lần thứ hai?”
Yến Thư Hành rũ mi, ngón tay thon dài lười nhác gõ nhẹ, xem ra dù trên giường có thân mật, giữa họ vẫn xa lạ, nàng thậm chí không biết thân phận thật của người nằm bên gối.
Đã vậy, thứ có thể dò hỏi từ nàng e rằng chỉ còn đặc điểm hình thể của tên thích khách, vì thế hắn chỉ nói:
“Có lẽ vì xa cách quá lâu nên sinh phần xa lạ, nàng còn nhớ dung mạo ta chứ?”
A Tự bị hỏi đến nghẹn lời.
Bất kể là lúc mới quen hay sau khi thành thân, sự chú ý của nàng đối với Giang Hồi phần lớn đều đặt vào giọng nói độc đáo dễ nghe, ngược lại đã bỏ qua những điều khác.
Nhưng là thê tử mà lại không nói được gương mặt phu quân ra sao thì thật khó coi, nàng ngồi ngay ngắn trên giường, nghiêm túc hồi tưởng rồi nói:
“Đương nhiên nhớ, phu quân rất đẹp.”
Hắn không thỏa mãn: “Đẹp thế nào, mày mắt đường nét khác gì so với những lang quân khác?”
A Tự không ngờ người lạnh nhạt như hắn, không chỉ âm thầm thẹn thùng mà còn thích so bì. Nhưng nàng quả thực không nói rõ được cảm giác, bèn mở đôi mắt trong trẻo nhưng vô thần, buồn bã nói:
“Trước khi chưa mù, thiếp còn chưa gả cho phu quân, không dám tùy tiện nhìn chàng, sau khi mù rồi thì muốn nhìn cũng không thấy được nữa.”
Lòng người đều bằng thịt mà thành, nàng vốn đã mang dáng vẻ ngây thơ không vướng bụi trần, nay lại cô độc yếu đuối như vậy, phàm là người có máu có thịt đều sẽ mềm lòng.
Yến Thư Hành mỉm cười dời mắt đi, khẽ hừ một tiếng, nhẹ nhàng nói:
“Vẫn là không nhớ được.”
Thấy hắn không chịu buông tha, A Tự đành cố hết sức hồi tưởng:
“Thiếp nhớ mà. Phu quân vô cùng tuấn tú, mày kiếm mắt sâu, sống mũi cao thẳng, là tướng mạo phi phàm. Mắt màu nâu hạt dẻ đậm nhưng nhạt hơn người thường một chút, đôi môi mỏng luôn mím thành một đường… đúng rồi, trước ngực chàng còn có một nốt ruồi to bằng hạt đậu xanh.”
Nốt ruồi trước ngực là lần nọ nàng lỡ vào phòng trông thấy.
A Tự hiểu rõ, hắn chẳng qua chỉ muốn nghe nàng khen, thực ra không cần nói chi tiết đến vậy, lúc này nhắc tới nốt ruồi chỉ là muốn khơi dậy sự thẹn thùng của hắn để kết thúc đề tài này.
“Không còn gì khác sao?”
Giọng hắn có phần lạnh đi, quả nhiên là thẹn quá hóa giận.
Mỗi lần Giang Hồi thẹn thùng, A Tự lại không kiềm được muốn trêu cho hắn càng thêm xấu hổ. Nàng nghiêm túc nói: “Hết rồi… phu quân quá cao, thiếp phải ngẩng đầu mới nhìn thấy, mà thiếp lại hay thẹn, mỗi lần chỉ liếc vội một cái nên không nhìn rõ, chỉ nhớ phu quân trông có vẻ gầy nhưng thực ra rắn rỏi, hai tay mạnh mẽ, vai rộng eo thon.”
“Vậy sao?” Giọng thanh niên càng thêm nhạt.
Giọng điệu lạnh lùng mà mang ý trêu ghẹo đó dường như đã từng nghe qua, A Tự bỗng ngồi bật dậy lẩm bẩm: “Thiếp nhớ ra rồi…”
A Tự nhớ ra câu nói nàng nghe thấy trong mộng.
Trực giác đúng là thứ thật kỳ lạ.
Giang Hồi lạnh nhạt xa cách, dễ khiến người ta không dám đến gần, nhưng chính sự cứng nhắc và lạnh lùng đó lại khiến người ta an tâm.
Nhưng sau khi hắn trở về lại cười nhiều hơn, càng gần gũi dễ mến, ngược lại khiến nàng bất an, cảm giác bất an này rất giống với cảm giác khác lạ nảy sinh khi nửa tỉnh nửa mê nghe thấy câu nói kia, vì thế A Tự chợt lóe lên một ý nghĩ, nhớ lại câu nói ấy…
“Giang thị A Tự, nàng và ta quả thật có duyên.”
Giống mộng mà lại không hẳn là mộng, nhưng cũng chẳng hợp lẽ thường: người đời khi gọi tên một nữ lang thường xưng theo lối “họ nàng + tên nàng”, trong đó họ dùng chính là họ riêng của nàng, chứ không phải họ của phu quân.
Tuy nàng không phải con ruột của Trịnh Ngũ, không thể gọi là “Trịnh thị A Tự”, nhưng cũng không nên bị gọi là “Giang thị A Tự”.
Chắc hẳn là nàng nhớ nhầm.
Dù sao cũng là mộng, không cần phải truy cứu.
Tiếng gõ nhẹ lên bàn cắt ngang dòng suy nghĩ của A Tự.
Thanh niên hỏi bằng giọng nhàn nhạt:
“Sao lại thất thần, có phải nhớ ra điều gì không, ví như chiều cao nàng đến đâu so với ta?”
Người này quả thực không dứt, A Tự hết cách, trong mắt đầy luống cuống, nhưng trong lòng lại suy tính không ngừng như suối chảy.
Hôm nay hiếm khi hắn nói nhiều, lại như đang dò hỏi nàng, chẳng lẽ còn muốn thông qua nàng để xác nhận dung mạo và đặc điểm thân hình của chính mình? Hiển nhiên là không thể, nghĩ lại chắc vẫn vì ngại chủ động nên vòng vo muốn thân cận với nàng.
A Tự thử dò hỏi: “Hay là… phu quân chàng qua đây ôm thiếp đi, như vậy chẳng phải sẽ biết sao?”
Sở dĩ bảo hắn qua ôm nàng chứ không phải nàng qua ôm hắn là vì nàng hiểu rõ Giang Hồi dễ xấu hổ, càng bắt hắn chủ động thì hắn càng thẹn thùng mà không chủ động. Như vậy vừa dỗ được hắn, lại không khiến mình chịu thiệt.
Quả nhiên, thanh niên chịu thua, bất đắc dĩ thở dài.
Càng vào lúc như vậy, A Tự càng tỏ ra vô tội, khẽ nói: “Phu quân? Sao chàng không nói gì…”
Yến Thư Hành chắp tay sau lưng đứng đó, rũ mi dài nhìn nữ lang đang luống cuống đứng trước giường.
Trong mắt nàng là một mảnh trong trẻo ngây ngô, thực sự không giống cố ý trêu chọc, dù là trước kia, khi ở trước mặt người nàng tin tưởng, nàng cũng mang dáng vẻ chân thành vô tội như vậy.
Hắn dịu giọng hỏi: “Muốn nghe ta nói chuyện sao?”
A Tự gật đầu:
“Giọng chàng là độc nhất vô nhị, hay như tiếng trời ban, thiếp thích nghe chàng nói chuyện.”
Câu này nàng đã nói với hắn mấy lần, mỗi lần nàng khen giọng hắn dễ nghe, Giang Hồi đều đặc biệt để tâm.
“Độc nhất vô nhị?” Thanh niên phản ứng vẫn giống như lần đầu nghe nàng nói câu đó, chỉ là giọng không còn lạnh như trước, hắn hỏi câu tương tự mấy tháng trước:
“Nàng nói xem, trên đời có hai người có giọng nói giống nhau không? Hoặc là, nàng có từng cảm thấy giọng ta quen thuộc không?”
A Tự chắc chắn nói: “Giọng phu quân là độc nhất trên đời, thiếp chưa từng nghe giọng nào tương tự.”
Trong phòng chỉ còn nghe tiếng ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn.
Từng nhịp, từng nhịp.
Tựa như tiếng bước chân trong đêm tĩnh lặng, khiến người ta bất an.
Khi A Tự sắp không ngồi yên nổi nữa, thanh niên trầm mặc nãy giờ bỗng nói:
“Ta cần xử lý vài việc, rảnh rồi sẽ lại bầu bạn với nàng.”
Vẻ tinh nghịch của A Tự lập tức biến mất, nàng vươn tay về phía hắn, rụt rè hỏi: “Phu quân, chàng định đi đâu? Thiếp một mình ở đây, lại không nhìn thấy, có hơi sợ…”
Yến Thư Hành vẫn cách lớp tay áo nắm cổ tay nàng, từ tốn trấn an:
“Ta đi tìm đại phu chữa mắt cho nàng, nhưng nếu nàng sợ, ta sẽ ở lại cùng nàng trước, việc khác để hôm khác nói.”
Chỉ một câu đã khiến A Tự bị trói chặt, nàng ngoan ngoãn ngồi lại:
“Không cần, thiếp ở một mình cũng được.”
“Yên tâm, lát nữa ta sẽ tìm người đến chăm sóc nàng.”
Yến Thư Hành mỉm cười nhìn nàng một cái.
Vừa ra khỏi tiểu viện, Xuyên Vân mong đợi tiến lên: “Lang quân có hỏi được điều gì không?”
“Về thư phòng rồi nói.”
Trở lại thư phòng, Yến Thư Hành nhớ lại những lời đã dò được từ A Tự, lại kết hợp với lời Lý thẩm, chắt lọc những điểm có thể dùng, viết ra giấy giao cho Xuyên Vân.
“Ta đã nói rồi mà, lang quân đưa cô nương đó về không phải vì sắc…” Xuyên Vân kịp thời nuốt lại bốn chữ phía sau “sắc lệnh trí hôn” (vì sắc đẹp mà mất lý trí), “Có những thứ này rồi, muốn tra người sẽ thuận tiện hơn nhiều!”
Sau khi gã rời đi, trong thư phòng chỉ còn Yến Thư Hành và Phá Vụ.
Yến Thư Hành cúi đầu gảy gảy tro hương.
Ngón tay thon dài khẽ động rồi bỗng dừng lại, hắn nhìn lớp tro cũ trong lư hương, không biết đang nghĩ gì.
Phá Vụ lặng lẽ đứng bên cạnh.
Thấy Yến Thư Hành dừng lại, hắn không khỏi nhìn sang, chỉ thấy thanh niên rũ mi, bỗng bật cười.
Phá Vụ không nhịn được hỏi: “Trưởng công tử, nữ lang đó có phải là cô nương hai năm trước từng trêu chọc người không?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận