Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 142

Ngày cập nhật : 2026-06-11 14:44:00

Sau một trận sụp đổ khóc lóc thảm thiết, A Tự rốt cuộc cũng được buông lỏng ra, cả người ngã nhào vào trong lòng ngực Yến Thư Hành.


Hắn gạt đi những sợi tóc ướt đẫm bết trên trán nàng, thấp giọng nỉ non: “Xin lỗi A Tự, đối diện với nàng, ta thực sự khó lòng khắc chế nổi. Hôm nay lại bắt nạt nàng rồi, sau chuyện này nàng muốn trừng phạt thế nào cũng được.”


A Tự làm gì còn sức lực để đáp lại?


Nàng mềm nhũn nằm trong ngực hắn mà thút thít đến bủn rủn, trong lòng hoảng hốt nghĩ thầm, Kỳ Quân Hòa là một ôn nhu quân tử, có thể tùy ý để cho Kỳ Nhân giày vò; thế nhưng cái phương pháp này lại hoàn toàn không thích hợp áp dụng lên người nàng và Yến Thư Hành. Yến Thư Hành rõ ràng là một con sói đội lốt cừu, hắn chỉ vì chuyện này mà bị khơi dậy dục vọng chinh phục lớn hơn, ngày càng càn quấy phóng túng hơn mà thôi.


Chẳng có cách nào cả.


Hắn căn bản chính là một con hồ ly ngàn năm thành tinh.


Đêm hôm đó, A Tự nghiêm mặt, thành công đuổi Yến Thư Hành sang thư phòng ngủ. Thế nhưng đến sáng sớm lúc tỉnh dậy, nàng phát hiện mình vẫn như cũ nằm gọn trong lòng ngực hắn, tay chân phối hợp quấn chặt lấy người hắn.


Thanh niên làm như vô tội nói: “Đêm qua ta lo lắng phu nhân sẽ đạp chăn, nên mới đặc biệt qua đây xem thử. Phu nhân cứ kéo chặt lấy tay ta không cho đi, ta đành phải mặt dày mày dạn ở lại.”


Mùa hè nóng nực oi bức thế này, làm gì có chuyện đạp chăn màn gì chứ?!


A Tự trong lòng mặc dù đã hết giận, nhưng vẫn làm bộ bày ra dáng vẻ kiêu kỳ một chút.


Nàng xoay lưng đi, thanh niên từ phía sau ôm lấy nàng.


Cả hai người đều không nói lời nào, cái ôm siết chặt vào lúc vừa tỉnh giấc như thế này khiến cõi lòng A Tự cảm thấy vô cùng an ổn, vững vàng.


Dáng vẻ kiêu kỳ cũng chẳng thèm bày ra nữa, nàng xoay người lại, ôm lấy Yến Thư Hành khẽ mắng: “Đồ khốn.”


Yến Thư Hành tính khí cực tốt mà phụ họa theo.


“Phải, đồ khốn, phu nhân mắng rất hay.”


A Tự bị trêu đến mức bật cười.


Bờ môi ôn nhuận của Yến Thư Hành rơi trên sau vành tai nàng, bàn tay lớn phủ lên vùng bụng nhỏ của A Tự, dùng thanh âm cực kỳ nhỏ, hỏi nàng: "Như ngày hôm qua vậy, A Tự có thích không?”


A Tự định phủ nhận, nhưng rồi lại gật đầu: “Ừm... Có một chút, nhất là những lúc trêu chọc chàng.”


Hắn khẽ mỉm cười: “Vậy nàng có thích bị ta trêu chọc không?”


A Tự không nói lời nào.


Dĩ nhiên là nàng thích một kẻ thỉnh thoảng lại bày trò xấu xa như hắn rồi.


Nếu cứ quy củ đến mức ngay cả hôn cũng phải trịnh trọng hỏi han, thì đã chẳng phải là Yến Thư Hành mà nàng đem lòng yêu thích.


Nhưng nàng sẽ không nói cho hắn biết đâu.


Cũng giống như việc nàng chưa từng nói với hắn, ngay từ năm mười ba mười bốn tuổi, nàng đã sớm chấm hắn làm phu quân tương lai của mình rồi.


Có những chuyện, tự khắc hắn sẽ biết thôi.


Nàng chỉ nói: “Còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.”


Chính vào lúc mùa thu đang độ rực rỡ nhất, lá phong khắp một vùng núi đồi đỏ rực như thiêu như đốt, trên đường núi người qua kẻ lại nườm nượp.


Chiếc xe ngựa treo huy hiệu của Yến thị dừng lại ở dưới chân Nhiếp Sơn, A Tự bước xuống xe, thân hình nàng yểu điệu thu hút không ít ánh nhìn xung quanh, vài lang quân trẻ tuổi nhao nhao ghé mắt thưởng thức: Giai nhân phong tư thiều thiều, phiên nhiên như tiên."


Đi được một đoạn, tỳ nữ hầu cận của A Tự lén cười nói: “Mỗi bận phu nhân xuất hành đều sẽ thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, chẳng trách lang chủ không yên tâm, phải phái nhiều người đi theo bảo vệ như vậy.”


Vừa nhắc tới chuyện này, chân mày A Tự liền cáu kỉnh nhíu lại, nhưng nụ cười vẫn ôn hòa như cũ: “Không được nhắc tới chàng.”


Tỳ nữ mỉm cười im lặng.


Suýt chút nữa bọn họ đã quên mất, phu nhân đang giận dỗi với lang chủ, còn buông lời gác lại rằng nửa tháng sẽ không thèm để ý tới lang chủ.


Mà hôm nay mới là ngày thứ sáu.


Đến Thiên Thanh quán, A Tự gặp được Kiến Khang Vương.


Một tháng trước, dưới sự thúc đẩy của a tỷ, A Tự và Kiến Khang Vương đã lén lút nhận lại nhau ở chốn riêng tư.


Đây là lần đầu tiên nàng đến gặp Kiến Khang Vương sau khi mối quan hệ phụ tử được phá vỡ, hai chữ "phụ thân" lặp đi lặp lại nơi đầu lưỡi vài bận, cuối cùng hóa thành một câu hỏi han tùy ý.


“Ngài rất thích hồng phong sao?”


*Hồng phong: Lá phong đỏ.


Kiến Khang Vương đang đối diện với biển lá phong đỏ rực khắp núi đồi, một thân đạo bào đen trắng bay phần phật theo gió thu, tựa như sắp đắc đạo thành tiên. Khi nghe thấy giọng nói của A Tự, chân mày ông có một khoảnh khắc băng tiêu tuyết dung, nhưng ông không lập tức quay người lại.


“Mẫu thân con lúc sinh tiền, thích nhất là hồng phong.”


Ông bình thản trần thuật, giọng nói nghe không ra cảm xúc.


A Tự nhìn về phía rừng phong đỏ rực như lửa, hỏi ra câu hỏi đã lẩn quẩn trong lòng rất lâu: “Trong mắt ngài, mẫu thân của con, bà là người như thế nào?”


Khóe môi Kiến Khang Vương giương lên một độ cong nhỏ nhặt.


“Trong mắt người đời, nàng đoan chính hiền thục, là một hiền hậu, ban đầu ta cũng cho là như vậy. Về sau mới biết, nàng chôn giấu bản tính của mình cực sâu.”


Ông chỉ nói duy nhất một câu này, nhưng đã đủ để A Tự tưởng tượng. Cô mẫu nương nương dịu dàng đoan phương trong ký ức sâu thẳm dần trở nên sống động, biến thành người mẫu thân ẩn giấu góc cạnh sắc sảo bên dưới vẻ ngoài nhu hòa. A Tự không kìm được mà mỉm cười.


Kiến Khang Vương vẫn giữ thái độ như muốn thoát ly thế tục, không xa không gần, thái độ như vậy trái lại càng khiến A Tự cảm thấy thả lỏng. Hai phụ tử giống như một đôi bằng hữu, sau khi bàn luận về cục diện triều đường thì lại cùng nhau thưởng phong.


Sau khi bước ra khỏi đạo quán, trời đã vào khoảng thời gian hoàng hôn.


A Tự theo lối cũ đi về phía biệt viện.


Ngôi biệt viện này vốn không phải là nơi nàng từng chung sống với Yến Thư Hành, mà là của hồi môn a tỷ để lại cho nàng.


Nàng không thèm để ý tới Yến Thư Hành, cũng chính vì những chuyện xảy ra tại biệt viện này mấy ngày trước.


Khoảng thời gian trước công vụ ở Trung thư tỉnh vô cùng bề bộn, Yến Thư Hành bận rộn tới mức không thấy bóng dáng đâu, A Tự dứt khoát chuyển đến biệt viện sống tạm vài ngày. Vừa khéo, trong biệt viện mới tới một vị quản gia trẻ tuổi, thiếu niên lang trông rất trắng trẻo sạch sẽ, tính tình cũng ôn hòa tùy ý.


Vào hoàng hôn sáu ngày trước, Yến Thư Hành vừa mới tới biệt viện thì vị quản gia thiếu niên kia cũng vừa vặn đến dâng sổ cái cho A Tự.


Thiếu niên kia làm việc hoạt bát nhanh nhẹn, A Tự nghe xong rất mực hài lòng, liền có vài lời khen ngợi.


Cách một bức bình phong, Yến Thư Hành bế bổng A Tự đặt lên đùi mình, tự nhiên như không có ai xung quanh mà lên tiếng: “Phu nhân, công việc ở Trung thư tỉnh đã bận rộn xong xuôi, đêm nay chúng ta hồi phủ có được chăng?”


Hắn vừa nói vừa ôm lấy ngang eo A Tự, khẽ nhéo vào da thịt mềm mại của nàng, A Tự đẩy hắn ra, dùng giọng nói mấp máy mắng thầm: “Bên cạnh có người đấy, thành thật một chút.”


Yến Thư Hành buông nàng ra, ngồi ở một bên yên lặng lắng nghe thiếu niên báo cáo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=142]

Trên mặt thanh niên ý cười ấm áp dung hòa, liên tục khen ngợi quản gia thiếu niên có năng lực, thế nhưng sau khi người vừa rời đi, hắn liền đè ép A Tự lên trên bàn, giày vò đến tận canh ba mới chịu buông tha.


Lòng ghen tuông của Yến Thư Hành không chỉ dừng lại ở đó.


Sau đêm hôm ấy, hắn tăng gấp đôi ngân lượng mỗi tháng cho thiếu niên kia rồi điều gã đi nơi khác làm việc.


Bên cạnh A Tự vẫn còn những người có năng lực khác để sử dụng, điều đi một thiếu niên cũng chẳng sao, điều thực sự khiến nàng không vui chính là dục vọng chiếm hữu cùng sự độc đoán của Yến Thư Hành.


Dẫu cho là phu thê, nàng cũng không muốn bị hắn tùy ý thao túng, can thiệp, bèn định mượn cơ hội này để "chỉnh đốn" hắn một chút. Nàng cố tình nổi giận một trận lôi đình, nghiêm khắc tuyên bố rõ ràng bản thân nàng không hề có ý gì với thiếu niên kia, mà là bất mãn với sự chuyên quyền đoán định của hắn, đồng thời tuyên xưng trong nửa tháng này sẽ không thèm đoái hoài gì tới hắn nữa.


Tính đến nay đã là ngày thứ sáu rồi.


Trong sáu ngày này, Yến Thư Hành tuân thủ ước định, đến cả một phong thư tình cũng không hề gửi tới biệt viện.


Vén rèm xe lên, nhìn về phía rặng rực rỡ của rực rỡ chân trời, A Tự bỗng nhiên nhớ tới một đôi mắt lấp lánh ý cười doanh doanh.


Nàng kéo rèm xe lại.


Mười lăm ngày này sao mới trôi qua có sáu ngày vậy chứ?


Xe ngựa vừa mới đi được một đoạn đường, một tên gia bộc của Yến thị đã giục ngựa chạy tới, sắc mặt đại biến thất sắc nói: “Phu nhân! Lang chủ hôm nay đi phó yến, ở trên yến tiệc không cẩn thận trúng độc rồi!”


Sắc mặt A Tự biến đổi, vội vã truy hỏi.


Gia bộc chỉ bảo không rõ: “Hôm nay dường như là loại độc vô cùng gai góc, lang trung đã đang xem bệnh rồi.”


A Tự không màng tới những thứ khác nữa, lập tức sai phu xe quay đầu ngựa, tức tốc chạy về Yến phủ.


Yến Thư Hành không có ở thủy tạ.


Nàng vội vã chạy đến gian noãn các ở giữa hồ, Xuyên Vân đang túc trực ở bên ngoài, vừa thấy A Tự đi tới liền đại biến thất sắc ngăn nàng lại: “Phu nhân! Lang chủ ngài ấy... đang giải dược...”


Bên trong các, truyền đến tiếng chén đĩa rơi xuống đất.


A Tự lo lắng Yến Thư Hành xảy ra chuyện gì, trên mặt lộ rõ gấp gáp. Nghĩ đến việc chủ tử đang làm ở bên trong nếu bị phu nhân bắt quả tang e là không ổn, Xuyên Vân so với nàng còn khẩn trương hơn: “Phu... phu nhân, người hay là về thủy tạ đợi trước được không?”


Thiếu niên lang này từ trước đến nay đều đem tâm sự viết hết lên trên mặt, giờ phút này Yến Thư Hành đã trúng độc, vậy mà A Tự lại thấy trong mắt gã không hề có chút lo âu nào, chỉ có sự hoảng hốt và chột dạ.


Nhận ra có điểm bất diệu, nàng liền liếc xéo gã đầy đe dọa.


Xuyên Vân lập tức biết điều ngay, mặt mày mếu máo khổ sở, nhưng vẫn không dám nhường đường: “Phu nhân, người nếu như xông vào, lang chủ ngài ấy sẽ giết thuộc hạ mất...”


“Chàng dám?”


A Tự dứt khoát bước vào trong.


Vừa mới bước lên bậc thềm của tầng hai, liền nghe thấy một tiếng thở dốc dồn dập quen thuộc lại câu người, vừa tràn ngập sự khó nhẫn lại vừa đầy sảng khoái.


Bước chân A Tự bỗng khựng lại.


Chính là giọng nói quen thuộc của hắn, giọng thường thừa dịp nàng mất khống chế mà ở bên tai càn quấy trêu chọc.


“Ngoan quá, lại để ta ôm một cái nào.”


“Thơm thật.”


“Mặt sao lại đỏ như thế này... Sao không nói lời nào, là ta quá thô lỗ sao? Ta nhẹ một chút.”


Cơn thịnh nộ của A Tự "vút" một cái bốc lên ngùn ngụt.


Tên khốn kiếp! Hóa ra độc chàng trúng là loại độc này! Mà giải dược lại là cái kiểu giải như thế này đây!


Bọn họ mới thành hôn có một năm thôi đấy!


A Tự lạnh mặt, bước nhanh lên lầu.


Bên trong gian phòng dựng một bức bình phong, sau bức bình phong loáng thoáng bóng hình một dáng người quen thuộc đang tựa vào.


Gần bức bình phong lăn lóc vài chiếc chén trà, mà sau một góc bình phong lại lộ ra vạt áo bào màu đen và vạt váy màu hồng củ ấu nhạt đang đan xen đầy mập mờ. Một đen một hồng, hai phiến vạt áo đều đang nhẹ nhàng động đậy, tiếng vải vóc ma sát sột soạt kèm theo tiếng thở dốc rất khẽ, đầy ẩn nhẫn kìm nén.


A Tự hoàn toàn mất đi khả năng phán đoán.


Nàng đứng chết trân sau bức bình phong, nghe hắn dùng chất giọng câu người dụ dỗ.


“Khanh Khanh...”


*Khanh Khanh: Cách gọi người yêu, vợ một cách thân mật thời xưa.


“Khanh cái đầu chàng ấy! Tên khốn!”


Nàng không nhịn nổi nữa, đá văng chén trà dưới chân, sầm sập sải bước đến trước mặt Yến Thư Hành.


Nàng chạm phải đôi mắt mê ly lại đầy hoảng loạn của thanh niên.


Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc nàng một trận quay cuồng choáng váng.


Cơn giận đông cứng ngay khóe miệng.


Đôi mày thanh tú của A Tự nhíu chặt đầy khó xử, sắc mặt nàng hết đỏ rồi lại chuyển sang trắng bệch: “Chàng...”


Thanh niên nửa tựa vào nương kỷ, hàng mi dài chớp mở ướt đầm đìa, đuôi mắt đỏ hồng, ánh mắt tràn ngập tình ý quấn quýt.


Trong lòng ngực đang ôm chặt lấy bộ nhu quần màu hồng củ ấu mà nàng thường mặc, các đốt ngón tay ghì chặt thân váy dùng lực đến mức trắng bệch, còn bàn tay kia thì đang ẩn giấu bên dưới lớp váy.


Tà váy màu hồng củ ấu gồ lên một độ cong đáng sợ.


Vành tai A Tự đỏ ửng một mảng thấu suốt.


Chàng, chàng vậy mà lại ôm váy của nàng để... Chàng vậy mà lại đối với y phục của nàng làm ra loại chuyện này!


Tên... Tên khốn kiếp!


Thần sắc Yến Thư Hành có chút hoảng hốt, trong mắt lóe lên một tia sáng, ngay sau đó liền trở nên cố chấp.


Hắn khẽ nhếch khóe môi, nở nụ cười khổ rồi lắc đầu: “Có lẽ là ảo giác sau khi trúng dược... A Tự đang giận ta, sao có thể trở về sớm như vậy được?”


Sau cái tự giễu cười một tiếng, thân hình chàng ngửa dựa vào nương kỷ, đăm đắm nhìn A Tự, tay ôm chặt lấy nhu quần của nàng, phảng phất như muốn đem bộ y phục ấy khảm sâu vào trong cơ thể.


A Tự muốn dời tầm mắt đi, nhưng lại không tài nào dời nổi.


Nàng ngơ ngác mắt đối mắt với Yến Thư Hành. Ánh mắt hắn sâu thẳm đến dọa người, một chớp mắt cũng không rời mà ghim chặt lấy nàng, đem cổ áo của chiếc nhu quần dịu dàng áp lên một bên má mình, nhẹ nhàng ngửi lấy đầy hoài niệm, chân mày hiện lên xúc cảm mãnh liệt vừa sảng khoái lại vừa ẩn nhẫn kìm nén.


Mà bàn tay đang được tà váy che khuất của hắn thì đang nhẹ nhàng chuyển động lên xuống, hầu kết chuyển động đầy kìm nén.


Hắn vẫn còn đang mặc quan bào.


Một thân quan bào chỉnh tề ngay ngắn, từ mũ quan đến tóc mai đều không một chút rối loạn, lúc bàn tay cử động thỉnh thoảng sẽ kéo theo một góc y bào khẽ tốc lên, lộ ra một đoạn sắc xích màu gần như tím đỏ.


Sao chàng có thể như thế này được chứ!


Mí mắt A Tự giật nảy dữ dội.


Bên tai cũng từng trận vo ve vang lên lùng bùng.


Tuy rằng đã là phu thê, cũng đã từng có vô số những ngày đêm điên cuồng bên nhau, thế nhưng việc bị hắn trong bộ quan bào chỉnh tề vừa nhìn đăm đắm vừa tự thỏa mãn như thế này, so với việc hắn vừa nhìn nàng vừa liều mạng đòi hỏi, còn... còn dày vò người hơn gấp bội!


Sắc xích đoạt mạng kia lại lộ ra một đoạn, tầm mắt A Tự như bị bỏng rát, miệng đắng lưỡi khô.


Nàng muốn uống chút nước.


Càng muốn tìm một cái lỗ nẻ nào đó chui xuống cho xong.


Không thể tiếp tục ở lại đây thêm được nữa, A Tự giơ tay lên bịt chặt mắt để không nhìn vào nơi đó, dốc hết sức lực khiến bản thân bình tĩnh lại: “Chàng, chàng trúng phải loại độc như thế này sao?”


Yến Thư Hành không trả lời, nhưng đôi mắt đỏ rực đã nói cho nàng biết tất cả mọi điều. A Tự bất lực, nàng xoay người định đi ra ngoài tìm lang trung hỏi xem có thuốc giải hay không.


Vừa mới cử động, Yến Thư Hành đã khàn giọng gọi nàng lại.


“A Tự, phu nhân, đừng rời xa ta...”


Trong giọng nói bị dục niệm thiêu đốt đến khản

đặc ấy ẩn giấu sự ủy khuất, quả thực là đã bị ngấm độc thấu suốt rồi.


Ánh mắt A Tự run rẩy né tránh, nàng căn bản không dám nhìn vào mắt hắn, càng không dám nhìn vào bộ quan bào.


Nàng khẽ tằng hắng một tiếng.


“Ta đi tìm chút thuốc giải cho chàng.”

Bình Luận

0 Thảo luận