Sáng / Tối
Yến Thư Hành đón lấy chăn nệm, A Tự mãi không nghe thấy hắn lên tiếng, nghi ngờ hắn lại muốn giở trò gì đó nên cảnh giác quay đầu lại, ánh mắt chợt khựng lại.
Cảnh tượng trước mắt thực sự quá kỳ lạ.
Quyền thần thế gia tâm cơ sâu thẳm, mưu mô tột cùng này, lúc này đây thế mà lại đang... trải giường cho nàng?
Áo trắng ngọc quan, khí chất thanh cao như cách biệt với khói lửa nhân gian, vậy mà động tác trải giường của hắn lại thuần thục như thể đã làm qua rất nhiều lần.
A Tự nhìn đến ngẩn người, nhất thời quên dời tầm mắt đi.
Thanh niên vừa vặn quay người lại, chạm phải ánh mắt như thể thấy ma của A Tự, hắn khiêm tốn nói: “Ta cũng là lần đầu trải giường cho người khác, chân tay vụng về, chịu thiệt cho A Tự dùng tạm một đêm vậy.”
A Tự nghiêng đầu, trong mắt đột nhiên hiện vẻ đề phòng: “Có phải ngươi lại đang bày trò gì không?”
Yến Thư Hành chỉnh lại gối cho nàng, cười khổ: “Xem ra ta đã để lại ấn tượng xấu là một kẻ tâm cơ thâm hiểm trong lòng A Tự rồi.”
Lại đang giả vờ đáng thương.
Nhưng giọng điệu của A Tự vẫn dịu lại đôi chút: “Trải xong rồi chứ? Trưởng công tử trăm công nghìn việc, cũng nên về nghỉ ngơi đi thôi, ở lại chỗ ta chỉ khiến ngài thêm bực bội.”
Yến Thư Hành mỉm cười nói được.
Khi đi ngang qua người A Tự, hắn bỗng dừng lại, ống tay áo trắng muốt hơi nâng lên. Ngay khi tay hắn sắp chạm vào nàng, A Tự lập tức giơ tay muốn ngăn cản: “Ngươi lại muốn làm gì nữa đây!?”
"Đừng cử động." Yến Thư Hành nói khẽ.
Một tay hắn nắm lấy cổ tay nàng, cụp mắt cười liếc nhìn nàng một cái, rồi lại ngước mắt chăm chú nhìn lên tóc nàng.
“Trên tóc A Tự vướng mấy cánh hoa mai rụng.”
A Tự hít một hơi thật sâu, giống như đang cố nén nắp ấm trà bị nước sôi đẩy lên, nàng kiềm chế cơn giận: “Để tự ta làm.”
Hắn vẫn không buông tay nàng ra, ôn tồn nói: “Trên đỉnh đầu A Tự không có mắt, cứ để ta làm cho.”
Thôi vậy, A Tự mệt mỏi nhắm mắt lại.
Thanh niên cố tình nán lại, những ngón tay dài khẽ lùa qua kẽ tóc nàng, động tác nhẹ nhàng nhưng vô cùng ám muội. Ngay khi A Tự nhớ lại những ký ức bị hắn tùy ý trêu chọc và định đẩy hắn ra, thì hắn lại đột ngột lùi lại:
“Xong rồi, nàng nghỉ ngơi đi.”
Sau khi hắn đi, A Tự như một người không còn hỉ nộ ái ố, mặt không cảm xúc đi đến trước bàn trang điểm định chải tóc đi ngủ. Vừa chạm lên đỉnh đầu, nàng cảm thấy một sự mềm mại, nghiêng đầu nhìn vào gương đồng thì thấy trên tóc mình cài một cành mai đỏ đã hơi héo.
Rõ ràng là do hắn vừa mới lén cài lên.
“Đồ khốn!”
Nắp ấm cuối cùng cũng bị ngọn lửa giận hầm hập hất văng, A Tự giận dữ giật cành mai xuống.
Cành mai lẻ loi nằm trên đất, những cánh hoa vì bị vò nát mà tan tác đỏ tươi, trông thực sự thảm hại.
A Tự nhìn chằm chằm vào cành mai đó như thể đang nhìn vào đôi mắt luôn giả vờ vô tội kia. Nàng càng giận hơn, giơ chân nghiền nát cành mai thành một đống mới hả giận.
Trúc Diên đi vào thêm than. Nàng vẫn còn nhớ lúc vào cửa thấy dưới ống tay áo của trưởng công tử lộ ra một cánh hoa, giờ thấy cành mai đỏ trên mặt đất liền ngập ngừng hỏi: “Nương tử, bông hoa này có cần dọn đi không?”
A Tự nhìn Trúc Diên, thiếu nữ chạm phải ánh mắt còn vương nộ khí của nàng thì càng thêm dè chừng, khúm núm.
A Tự chợt dịu giọng: “Dọn đi.”
Nhưng ngay sau đó nàng lại đổi ý: “Cứ để trên đất đi.”
Trúc Diên không hỏi nhiều, cẩn thận lui ra ngoài. A Tự nằm trên giường, trong đầu hiện lên ánh mắt dò xét của Trúc Diên, tâm tư vô cùng phức tạp.
Nàng không có ký ức về giới thế gia, không biết tính cách của mình trước kia ra sao. Nhưng vừa rồi Yến Thư Hành nói nàng từng trêu chọc hắn, A Tự không khỏi nghi hoặc: Phải chăng trước kia nàng cũng kiêu căng ngạo mạn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=78]
Có phải nàng cũng giống như những con cháu thế gia trong ấn tượng của nàng—kẻ hầu người hạ vây quanh, hống hách sai bảo, tận hưởng cảm giác ưu việt khi thấy người khác phải khúm núm quỳ lụy?
Trong lòng nàng nảy sinh một sự bài xích và mịt mờ thầm kín.
.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh trời đã sáng tỏ.
A Tự đang ngồi trước bàn trang điểm, dùng lược gỗ đào nhẹ nhàng chải mái tóc dài. Lông mi nàng rất dài, khi rũ xuống che đi vẻ trong trẻo trong đôi mắt, khiến chân mày lại thêm vài phần phong vận.
Phía sau, hương trúc thanh khiết thoảng tới bao vây lấy nàng.
A Tự đột ngột ngước mắt, đôi mắt vốn ôn nhu khi nhìn thấy người trong gương bỗng trở nên rạng rỡ mà sắc sảo. Nàng không nói gì, chỉ thông qua mặt gương lạnh lùng đối tầm mắt với đôi mắt đa tình kia.
Thanh niên trong gương mỉm cười ôn hòa.
Ánh mắt A Tự càng thêm lạnh lẽo.
Yến Thư Hành nhìn nhành mai nát dưới đất mà nàng cố ý để lại cho mình xem, cười nói: “A Tự đây là đang giết gà dọa khỉ sao, rất giống với thủ đoạn mà các nương nương trong cung hay dùng đấy.”
A Tự hừ lạnh đầy mỉa mai: “Tiểu viện của ngươi tuy bé, nhưng tâm cơ còn sâu hơn cả tường cung. Ta không được ra ngoài, chẳng lẽ làm nương nương trong cái viện này cũng không được sao?”
Yến Thư Hành nhìn nàng qua gương, hơi khom người xuống, mái tóc dài của hắn và nàng quấn quýt vào nhau, trông hai người giống như một đôi phu thê mới cưới vừa thức dậy sau đêm đại hỷ.
“Muốn ra ngoài đi dạo sao?”
A Tự cụp mắt: “Phải, nhưng ta không muốn đi cùng ngươi.”
Yến Thư Hành cầm lấy lược gỗ đào, nhẹ nhàng chải tóc cho nàng: “Nhưng nếu ta không đi cùng, nàng chạy mất thì biết làm thế nào?”
A Tự giễu cợt: “Ám vệ của ngươi nhiều như thế, chẳng lẽ đều là lũ ăn hại cả sao?”
"Thành Kiến Khang rồng rắn lẫn lộn, ta sợ ta không ở bên cạnh, nàng sẽ bị người ta bắt nạt." Thấy sắc mặt A Tự sắp đóng băng đến nơi, hắn lập tức chuyển tông: “Muốn đi thì đi đi, chỉ là nhớ đường về nhà.”
Sắc mặt A Tự lúc này mới hòa hoãn đôi chút.
Thế là một khắc sau, nàng rời phủ dưới sự hộ tống của hai ba hộ vệ cùng Trúc Diên.
Vì không muốn quá phô trương, A Tự chỉ mặc một bộ váy áo màu xanh nhạt giản dị, trên tóc cài cây trâm mà Kỳ Nhân tặng — những món trang sức còn lại đều là do Yến Thư Hành tặng, chỉ cần cài lên là nàng lại nhớ đến chuyện lúc ở Võ Lăng, nàng vì chiếc trâm mà nghi ngờ dò xét, còn hắn thì dùng lời lẽ khéo léo để lừa gạt nàng.
Đây là lần đầu tiên A Tự tản bộ trong thành Kiến Khang. Đây là một tân đô phồn hoa, ngay cả trong không khí cũng vương vấn mùi vị của sự phú quý và quyền lực.
Tiếng kêu khóc của lưu dân, tiếng chim hót trong rừng sâu, và tiếng mưa xối xả trong ký ức... Tay cả đều bị những lầu son gác tía trước mắt ngăn cách ra xa.
Nhưng sự phồn hoa này tạm thời chẳng liên quan gì đến nàng.
Dù nàng có đang che giấu thân phận là một lệnh ái thế gia, nhưng tâm thế vẫn là một dân thường áo vải.
A Tự cố ý tránh những nơi đông đúc, đi sát chân tường. Ánh nắng chiếu xiên qua, nàng một chân đạp lên bóng râm, một chân bước vào nắng gắt, dạo bước giữa ranh giới của giàu sang và bình đạm với một tâm trạng đầy mâu thuẫn
Lần trước đi cùng Yến Thư Hành, nàng không hề thấy bàng hoàng và gò bó thế này.
Nhờ quyền thế và địa vị, hắn có thể ung dung rảo bước khắp thành Kiến Khang, nàng cũng nhờ đó mà nhiễm chút phong thái thong dong của hắn. Giờ đây khi đi một mình, nàng mới hiểu rằng chút thong dong vay mượn từ hắn thực chất là một chiếc lồng vàng. Nàng có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, không phải vì đôi cánh mình mạnh mẽ, mà là vì chủ nhân của chiếc lồng đã mang cả nàng lẫn lồng đi cùng.
Giây phút này A Tự mới sực tỉnh ngộ, bởi vì những tháng ngày mù lòa trước đó, nàng đã dần nảy sinh một sự lệ thuộc đến mức bệnh thái vào hắn.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân vội vã, rõ ràng là đang nhắm tới phía nàng.
A Tự cảnh giác quay người lại, bắt gặp một cô nương xa lạ.
Nữ lang kia cũng mặc y phục màu xanh nhạt giống nàng, đôi mắt sáng ngời, dung mạo diễm lệ mà không mất đi vẻ linh động. Nàng ấy kinh ngạc nhìn A Tự, nhưng trong ánh mắt không hề có ác ý.
A Tự nhận ra xuất thân của đối phương không hề tầm thường, tâm trí khẽ động: Liệu đây có phải là cố nhân trước khi nàng mất trí nhớ hay không?
Cô nương đó nhìn Trúc Diên một chút, lúc này mới không chắc chắn lắm mà tiến lên một bước: “Cô là A Tự sao?”
Thấy A Tự vẫn còn ngơ ngác, nàng ấy lại chỉ vào trâm ngọc trên tóc nàng: “Ta là A Nhân đây!”
A Nhân, Kỳ Nhân!
A Tự không ngờ lại tình cờ gặp gỡ ở đây, đôi môi mấp máy, cuối cùng chỉ biết mỉm cười dịu dàng như một người bạn cũ lâu ngày gặp lại: “A Nhân.”
Kỳ Nhân rất tự nhiên nắm lấy tay nàng, vui mừng nói: “Cô nhìn thấy lại được rồi! Tốt quá, hóa ra khi không che mắt, A Tự lại xinh đẹp đến nhường này, hèn gì tên Yến... tên kia lại dùng hết tâm tư để giữ cô bên cạnh. Đúng rồi, cô đến Kiến Khang sao không tới tìm ta? Có phải tên đó không cho cô ra ngoài không?”
A Tự mỉm cười: “A Nhân không cần khó xử đâu, ta biết thân phận thật sự của huynh ấy rồi.”
Kỳ Nhân thấy thần sắc nàng bình thản, không đoán ra được thái độ của nàng đối với Yến Thư Hành như thế nào, bèn thử hỏi: “Vậy hiện giờ hai người là quan hệ gì?”
A Tự liếc nhìn Trúc Diên đang đi theo phía sau, có chút thẹn thùng đáp khẽ: “Thật ra vì bị ngã xuống vực nên ta đã mất trí nhớ. Huynh ấy nói trước khi mất trí nhớ ta là lệnh ái của một gia tộc quyền quý, hai ba năm trước chúng tôi từng có tiền duyên, huynh ấy nói sẽ cưới ta.”
Kỳ Nhân thầm đoán chắc là nàng đã bị tên Yến Thư Hành kia dỗ ngon dỗ ngọt đến mức động lòng rồi, nhưng không ngờ nàng lại còn là lệnh ái thế gia, bèn nghiêng đầu khổ sở suy nghĩ: "Trước đây ta luôn ở Tiếu quốc, lại vì hay đau ốm nên không thường ra ngoài, không rành lắm về các đại gia tộc, cô là tiểu thư nhà nào vậy?”
A Tự lắc đầu: “Ta cũng không biết, chỉ đoán mình là người ở Dĩnh Xuyên. Nhưng huynh ấy nghi ngờ ta bị người trong tộc hãm hại mới ngã xuống vực, sợ ta trở về lúc vẫn còn mất trí nhớ sẽ bị bắt nạt, nên tạm thời để ta lại bên cạnh. Ta nghĩ... huynh ấy đối với ta cũng rất tốt, chắc sẽ không lừa ta đâu.”
Kỳ Nhân lại cho rằng đây phần lớn là cái cớ để Yến Thư Hành giữ người lại bên mình. Nàng ngước mắt nhìn, đôi mắt A Tự vì mịt mờ mà có vẻ ngây thơ, khiến người ta không khỏi xót xa.
Bị một đôi mắt như vậy nhìn vào, trong lòng Kỳ Nhân nảy sinh một sự mềm yếu muốn bảo bọc, ngay cả giọng nói cũng vô thức dịu lại: “Ta cũng không rành lắm về các đại gia tộc lớn nhỏ ở Dĩnh Xuyên, chỉ biết những nhà có tiếng tăm nhất ở đó là Trần thị và Khương thị, để khi nào về ta hỏi thử huynh trưởng xem sao.”
Nghe nàng nhắc đến huynh trưởng, A Tự không khỏi nhớ tới Kỳ Quân Hòa, lại nghĩ đến vị Chu tiểu tướng quân kia, bèn cất lời hỏi thăm theo lễ tiết: “Chu tiểu tướng quân vẫn ổn chứ?”
Sắc mặt Kỳ Nhân khựng lại, nàng nhếch môi cười gượng: “Hắn ta có ổn hay không ta cũng không biết, chúng ta đã ly thân mỗi người một nơi, không lâu nữa sẽ hòa ly.”
A Tự không ngờ sự việc lại đi theo chiều hướng này.
Nàng định theo bản năng hỏi lý do, nhưng nhanh chóng nhận ra mình dường như đã lờ mờ đoán được nguyên nhân.
Kỳ Nhân cười một cách phóng khoáng: “A Tự tâm ý tinh tế, chắc cũng đã sớm nhận ra manh mối rồi. Có điều ta hòa ly không phải vì người khác, mà là vì bản thân ta ích kỷ, dù người ngoài không biết thì ta cũng chẳng muốn tự lừa dối chính mình.”
Thế này thực ra lại tốt cho cả đôi bên, một người thẳng thắn như Kỳ Nhân nhất định không chịu nổi một vết rạn dù là nhỏ nhất. A Tự lại hỏi: “Vậy sau này cô dự định thế nào?”
Kỳ Nhân bưng chén trà lên nhấp một ngụm, nhún vai: “Cũng chẳng thế nào cả. Ca ca ta là người hiếu thảo với mẫu thân, lại là kiểu người cố chấp với đạo lý, đối với huynh ấy mà nói, chuyện này không chỉ đơn giản là đi ngược lại quy chuẩn, mà là trái với luân thường đạo lý.”
Hoặc là giữ nguyên hiện trạng, hoặc là ép huynh ấy một phen.
Kỳ Nhân kéo tay A Tự: “Đừng nhắc đến mấy chuyện xưa cũ rích đó nữa, khó khăn lắm mới gặp được cô, chúng ta cùng đi dạo đi. Ở thành Kiến Khang này có không ít chỗ chơi hay ho đâu!”
Hai người dắt tay nhau cùng tiến về phía trước.
Kỳ Nhân luyên thuyên: “Ta thích đi dạo ở khu chợ lớn hơn, mấy cái buổi họp mặt văn nhân hay quán đàn đó thực sự tẻ nhạt muốn chết, chỉ có ca ca ta và Yến Thư Hành mới thích đến những nơi đó thôi.”
A Tự không khỏi tưởng tượng ra dáng vẻ Yến Thư Hành ngâm thơ đối chữ, thu hút ong bướm trong các buổi nhã tập, nàng khẽ chau mày: “Ta cũng chẳng thích ngâm thơ gảy đàn, chỉ thích đến những nơi náo nhiệt.”
Sau khi dạo quanh khu chợ lớn, cả hai cùng nhau quay về. Kỳ Nhân cần lấy đàn cho mẫu thân nên đã ghé vào một tiệm đóng đàn trước.
Vừa định bước vào trong, A Tự vô tình thoáng thấy trước quán trà đối diện có đỗ một chiếc xe bánh đỏ trục mạ vàng, vốn là quy chế dành riêng cho vương hầu quý tộc.
Từ trong quán trà, mấy tên thị tùng ôm kiếm đồng loạt bước ra, theo sau đó là một lang quân mặc cẩm y đen, đội mũ vàng, toát lên vẻ quý khí ngời ngợi.
Người đó tuy còn trẻ, trông chỉ tầm mười tám mười chín tuổi, nhưng đôi mắt phượng thuôn dài, nơi đuôi mắt phảng phất vẻ lạnh lùng và biếng nhác.
Kỳ Nhân cũng nhìn theo, kinh ngạc thốt lên: “Đó chẳng phải là Bệ hạ sao?”
Bệ hạ? A Tự không nén nổi tò mò mà nhìn thêm vài lần.
Hoàng đế đi được vài bước thì bỗng quay đầu lại, đưa tay về phía cửa quán, khóe miệng nở một nụ cười, sự sắc sảo trong ánh mắt dần trở nên dịu dàng.
Kế đó, một nữ tử thướt tha bước ra.
Khi nhìn thấy gương mặt của nữ tử ấy, A Tự bỗng khựng người lại.
Chính nàng cũng không biết tại sao mình lại như vậy, chỉ biết đứng sững lại trước cửa tiệm đàn, tựa hồ như hồn phách đã bị ai đó rút đi mất.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận