Sáng / Tối
“Nhị thúc không nhận ra sao? Chất nữ là đang gài bẫy người nhà, mà người thì sập bẫy rồi.”
Ngôi miếu hoang tàn đổ nát, A Tự trong tà váy trơn màu, nụ cười trong trẻo ôn hòa, tựa như một chú bướm bay giữa vực sâu thăm thẳm.
Xinh đẹp nhưng lại mang theo vẻ quỷ dị.
Nàng đi thẳng vào vấn đề: “Chất nữ muốn biết, việc phụ thân cháu gặp nạn có liên quan đến người hay không? Nếu không liên quan, có phải người đã cố tình đến muộn? Việc con bị rơi xuống vách núi có liên quan đến người không?”
Chưa đợi ông ta lên tiếng, A Tự lại nói tiếp: “Phải rồi, chất nữ nhát gan, sợ người sẽ bất lợi với con, nên đã hẹn Cửu ca và Tứ tỷ đến cùng một chỗ, cũng đã thông báo hành tung của mình cho hảo hữu biết. Chất nữ từ trước đến nay không bao giờ làm lụy đến người vô tội, nhưng nếu nhị thúc định che giấu hoặc có ý đồ xấu với con, thì con không bảo đảm được đâu.”
Giọng điệu tuy dịu dàng, nhưng lại tràn đầy đe dọa.
Trần Trọng Kính trong ấn tượng vốn nghĩ A Tự tuy giảo hoạt nhưng vẫn còn non nớt, thế mà nàng lại dám gài bẫy cả trưởng bối! Lại còn sắp xếp chu toàn đến mức này! Với lòng hiếu thảo của nàng dành cho trưởng huynh, những lời này tuyệt đối không phải là lời hù dọa con trẻ, nàng thực sự dám làm đấy.
Sau khi cân nhắc lợi hại, ông ta chọn cách khai ra tất cả.
Năm đó sau khi xem thư xong, bọn họ đã đốt nó thành tro ngay tại chỗ, sau đó lập tức xuất phát.
Giữa đường, mưu sĩ của Trần Trọng Kính đuổi theo kịp. Nói là nhị phòng có chút việc riêng, ông ta bèn dừng lại dặn dò mưu sĩ kia cách xử lý, nhưng cũng không trì hoãn quá lâu.
Tuy nhiên khi đến miếu Địch Sơn thì lại chẳng thấy bóng dáng ai. Thám tử về báo rằng đại ca đã gặp nạn ở một nơi khác.
Lúc mọi người chạy đến thì đã muộn rồi.
Trần Trọng Kính phát hiện trên người đại ca có một mảnh vải, viết chữ “Tộc trưởng, Tam”.
“Trong tộc đều công nhận, trong ba người con trai của tổ phụ con, tư chất của ta là tầm thường nhất. Ta đoán phụ thân con muốn phá vỡ tộc quy, để Tam đệ làm gia chủ.” Trần Trọng Kính không cam tâm nhường vị trí gia chủ vốn nên thuộc về mình theo thứ tự trưởng thứ cho người tam đệ do kế mẫu sinh ra, nên đã giấu mảnh vải đi.
Trong số những người đến phúng viếng có đồng liêu của đại ca, Trần Trọng Kính biết được hình như đại ca còn nhờ người để lại di ngôn cho A Tự, sợ sự việc bại lộ nên lòng luôn thấp thỏm không yên.
Chính vì thế, sau khi A Tự trở về, ông ta mới bảo Cửu lang thử dò xét xem nàng có thực sự bị mất trí nhớ hay không.
Còn về việc ra lệnh cho mọi người tạm nghỉ trên đường di cư về phương Nam, là vì có mấy người trong tộc bị nôn mửa tiêu chảy, mưu sĩ tra ra là do nước dự trữ không sạch sẽ, nên đã đề xuất dừng lại để đổi nước.
“Sau đó, nhị thúc đã điều tra và biết được toán tặc khấu kia chỉ là sơn tặc thông thường, không có điểm gì đáng ngờ.”
A Tự nghe xong, trong lòng đã tự có tính toán.
Nhưng nàng vẫn sắc bén vạch trần sơ hở trong lời nói của nhị thúc: “Ai có thể đảm bảo rằng, lúc người dừng lại dặn dò việc riêng, người không hề ám thị cho mưu sĩ đi hãm hại cha con chứ?”
“Lời đó là ta dặn dò ngay trước mặt tứ thúc công và tam thúc của ckn!” Trần Trọng Kính có chút tức giận, nhưng lại lo lắng nàng sẽ làm hại Cửu lang, nên đành hòa hoãn giải thích: “Nha đầu, nếu con không tin thì cứ việc đi tìm họ hỏi. Vừa vặn các kỳ lão trong tộc cũng đang ở trong kinh, hãy để họ làm người chứng giám.”
A Tự nào sợ mấy vị kỳ lão kia.
“Được thôi, vậy thì mời các vị kỳ lão đến đây đi. Người cứ yên tâm, chỉ cần chứng minh được người chưa từng làm điều bất lợi với cha con và con, thì những chuyện bao đồng khác, con sẽ không quản.”
.
Một khắc sau, mọi người tụ họp đông đủ tại từ đường Trần trạch.
Trần Trọng Kính tỏ ra thản nhiên nhưng trong lòng cũng đầy căng thẳng. Trần Quý Diên vẫn giữ vẻ tản mạn, đứng ngoài cuộc như cũ. Còn Nguyễn thị, Lý thị cùng mấy đứa trẻ do không rõ sự tình nên ai nấy đều thỏ thỏ thẻ thẻ, lòng đầy bất an.
Vị trưởng bối đi đầu, người có danh vọng chỉ đứng sau tổ phụ của A Tự, quay sang hỏi tứ thúc công: “Tứ đệ còn nhớ ngày đó, nhị lang đã dặn dò mưu sĩ như thế nào không?”
Tứ thúc công hồi tưởng lại: “Nguyên nhân là do có kẻ xúi giục Nguyễn thị, nói rằng đứa con của cố nhân mà nhị lang nhận nuôi thực chất là con riêng của nó với biểu muội. Nguyễn thị liền muốn nhân lúc nhị lang ra ngoài để xử lý đứa trẻ đó, mưu sĩ biết chuyện nên mới đuổi theo mật báo. Lúc ấy, nhị lang đã dặn mưu sĩ trước tiên hãy đưa đứa trẻ đến biệt uyển ở ngoại ô thành Dương Địch, đợi nó về rồi tính sau.”
Trần Trọng Kính lúc này liền thẳng lưng lên, tràn đầy tự tin.
A Tự cung kính bước lên phía trước: “Vãn bối cả gan mạn phép hỏi một câu, ‘biệt uyển ngoại ô thành’ liệu có phải là ám hiệu hay không?”
Các vị kỳ lão có mặt ở đó tuy phần lớn đều là người nhạy bén, nhưng cũng cho rằng câu dặn dò kia không thể bắt bẻ được sơ hở gì. Họ khó tránh khỏi cảm thấy A Tự đang cố tình gây sự vô lý, sắc mặt ai nấy dần sa sầm xuống.
Trần Quý Diên đúng lúc đứng ra, nhìn A Tự với ánh mắt đầy tán thưởng: “Tuy nói ta tin tưởng nhị ca, nhưng đứa trẻ này cũng vì lòng hiếu thảo, chúng ta là trưởng bối, thiết nghĩ cũng nên giải đáp thắc mắc cho nó.”
Nghĩ đến hiếu tâm của A Tự, các vị kỳ lão cũng đành chiều theo ý nàng: “Gọi tên mưu sĩ kia vào đây đi.”
Mưu sĩ Sở Thất nhanh chóng được triệu vào. Sau khi các vị kỳ lão phân tích rõ lợi hại, Sở Thất có chút do dự nhìn sang Trần Trọng Kính.
Trần Trọng Kính sốt ruột: “Nhìn ta làm gì? Ta quang minh chính đại, hỏi lòng không thẹn, ngươi cứ việc nói thật đi!”
Sở Thất khựng lại một chút: “Đó... đó là ám hiệu mà nhị gia và tiểu nhân đã định sẵn từ trước. ‘Biệt uyển ngoại ô thành’ trên thực tế là chỉ... Địch Sơn miếu. Tiểu nhân nhận lệnh xong liền quay về thông báo cho một tâm phúc khác của nhị gia, toán người đó nghe xong liền giục ngựa rời đi ngay lập tức, tiểu nhân cũng không rõ bọn họ đi làm việc gì.”
Triệu Sưởng đột nhiên đứng bật dậy, giọng nói trầm xuống đầy lạnh lẽo: “Chúng ta chính là gặp phải thích khách ở Địch Sơn miếu!”
Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường lập tức xôn xao.
Người vốn thong dong như Trần tam gia, lúc này thần sắc cũng trở nên vô cùng ngưng trọng: “Tuy nói chúng ta tìm thấy đại ca ở một nơi khác, nhưng địa điểm hẹn trong mật thư, quả thực chính là Địch Sơn miếu.”
Chuyện vốn dĩ đã ván đã đóng thuyền, nay lại xảy ra biến cố động trời.
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Trần Trọng Kính, kẻ thì không dám tin, người thì đau lòng, kẻ lại đầy phẫn uất.
Sắc mặt Trần Trọng Kính từ trắng bệch chuyển sang đỏ gay.
Ông ta túm chặt lấy Sở Thất: “Ta định ra ám hiệu với các ngươi từ bao giờ? Ngươi... ngươi dám ngậm máu phun người, phản bội ta!”
Trong tình cảnh này, thân phận gia chủ của ông ta đã hoàn toàn hữu danh vô thực. Mấy vị kỳ lão lập tức hạ lệnh cho gia đinh: “Mau gô cổ tên khốn nạn tàn hại thủ túc này lại cho ta!”
Trong từ đường tức khắc rơi vào một trận hỗn loạn.
Giữa bầu không khí náo loạn, A Tự khẽ bật ra một tiếng cười đầy châm biếm. Nàng tiến lên một bước, nhưng người nàng hướng đến không phải là Trần Trọng Kính, mà là Sở Thất: “Sở Thất, ta đã điều tra ngươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=118]
Trong nhà ngươi có một đứa con trai nhỏ, đứa trẻ đó sinh ra đã mắc chứng tiên thiên bất túc, cần một vị dược liệu cực kỳ quý hiếm mới có thể chữa khỏi.”
Sở Thất kinh ngạc: “Nữ lang tại sao lại điều tra tiểu nhân?”
A Tự bình thản nói: “Ta không chỉ phái người tra ngươi, mà còn tra cả một vài tâm phúc dưới tay nhị thúc, tam thúc và tứ thúc công. Trong số những người này, ngươi là kẻ đáng nghi nhất. Ngươi chẳng qua chỉ là một môn khách nhỏ bé, vậy mà lại có thể chạy vạy được loại dược liệu cực kỳ đắt đỏ, giá trị ngàn vàng cho con mình.”
Sở Thất làm việc cho Trần nhị gia, số dược liệu đắt đỏ kia là do ai ban cho, điều này vừa nhìn liền rõ mười mươi. Những người xung quanh đều nghĩ A Tự vì biết được chân tướng, chịu đả kích quá lớn nên đầu óc mới trở nên trì trệ, chậm chạp như vậy.
A Tự xoay người, nhìn sâu vào mắt tam thúc một cái. Trong mắt Trần Quý Diên vẫn ngậm lấy nụ cười đầy tán thưởng.
Cứ như thể tất cả những chuyện này chẳng hề liên quan gì đến ông ta.
Trong lòng dâng lên một nỗi mệt mỏi vô cớ.
A Tự hướng ra bên ngoài gọi lớn: “Áp giải người vào đây.”
Hộ vệ áp giải một lang trung bước vào trong.
Chưa đợi mọi người kịp lên tiếng hỏi han, lang trung đã chủ động khai nhận mình bị một kẻ thần bí sai khiến để ra tay với đứa con nhỏ của Sở Thất.
Sở Thất như bị sét đánh ngang tai, lao thốc đến trước mặt lang trung: “Ngươi nói cái gì?! Kẻ đó tại sao lại làm như vậy?”
A Tự đã thay lang trung trả lời câu hỏi của gã: “Tất nhiên là để ngươi có thể một lòng một dạ bán mạng, làm ra những chuyện phản bội chủ tử, ngậm máu phun người. Để ngươi không thể rời xa lão, cam tâm tình nguyện làm quân cờ cho lão sai khiến.”
Nàng quay sang nhìn Trần tam gia, như muốn thông qua lớp vỏ bọc phóng đãng kiêu bạc kia để nhìn thấu tâm địa độc ác của người này.
“Ta nói có đúng không? Tam thúc.”
Mọi người chứng kiến chuỗi biến cố liên hoàn này thì kinh hãi đến mức ngơ ngác, không biết nên tin tưởng Trần tam gia hay Trần nhị gia nữa.
Sở Thất tuyệt vọng khóc rống lên, định lao thẳng về phía Trần tam gia.
“Hóa ra là ngươi! Chính ngươi đã phái người tìm đến ta! Bắt ta bán mạng cho ngươi! Tại sao ngươi lại hãm hại con trai ta!”
Chân mày Trần tam gia khẽ giật một cái, ông ta bình thản né người tránh gã, cười khổ nói: “Thời buổi này chỉ cần tùy tiện tìm một người, bịa ra vài câu là có thể định tội rồi sao? A Tự, chẳng qua là vì nhị thúc và phụ thân con là bào huynh đệ, còn ta thì không, nên con mới hiếp đáp lang trung kia để rửa sạch tội danh cho ông ta đúng không?”
A Tự lạnh lùng nhìn ông ta, như nhìn một kẻ đã chết: “Không, trước đó ta nghi ngờ nhị thúc hơn, ngược lại vì vẻ phong lưu bất kham của tam thúc mà ta từng tin tưởng ông vô điều kiện.”
Nàng đã cho mật thám điều tra phòng của tam thúc, nhưng ngoại trừ thuốc thang của thẩm mẫu ra thì không tra thêm được gì khác.
Lúc tam thúc ám thị cho nàng việc nhị thúc từng rời khỏi biệt uyển, tuy mối nghi ngờ trong lòng nàng sâu thêm, nhưng cũng không dám khẳng định chắc chắn.
Kẻ đứng sau màn kia thực sự quá mực chu toàn, lão cho một kẻ có thân phận vô cùng mờ nhạt ra mặt để liên lạc với gã lang trung.
Cho dù nàng có tra ra lang trung này, thì gã cũng chỉ biết mình đang làm việc cho một quý nhân có thân phận cao quý để hạ độc con trai Sở Thất, chứ hoàn toàn không biết kẻ đó rốt cuộc là ai.
Sau khi hỏi tội nhị thúc ở ngôi miếu hoang, A Tự liền biết kẻ đó muốn mượn tay nàng để vu oan giá họa cho nhị thúc.
Nàng là kẻ gài bẫy, nhưng cũng đã bị kẻ khác gài bẫy.
Thế nhưng A Tự vẫn quyết định thuận nước đẩy thuyền, để xem xem kẻ đứng sau rốt cuộc là tứ thúc công hay là tam thúc.
Đáng tiếc, tam thúc quá tự phụ, cũng quá nôn nóng, liên tục lên tiếng thúc đẩy sự việc, khiến A Tự hoàn toàn có thể khẳng định chắc chắn.
Nhưng trước mắt vẫn còn một điểm vô cùng nan giải.
Bọn họ không cách nào tra ra kẻ đã liên lạc với gã lang trung là ai, để chứng minh kẻ đó là thủ hạ dưới trướng tam thúc.
Trần Quý Diên tâm tư kín kẽ, ông ta cũng thừa biết A Tự không có bằng chứng xác thực, liền nở nụ cười đầy vẻ bất cần đời: “Con tuổi còn nhỏ, lại có lòng hiếu thảo. Tam thúc không chấp nhặt với con, trừ phi A Tự có thể đưa ra được chứng cứ rành rành.”
A Tự nhìn đăm đăm vào người Tam thúc đang không một chút sợ hãi trước mặt.
Nàng đã bị vẻ bề ngoài của nhị thúc và tam thúc đánh lừa, thấy nhị thúc tham lam giảo hoạt, còn tam thúc phóng đãng kiêu bạc, liền phán đoán nhị thúc mới là kẻ có động cơ hãm hại cha nàng hơn.
Là do nàng còn quá non nớt, nên mới nhìn lầm người.
A Tự khẽ mỉm cười. Nàng tuy không thể đưa ra chứng cứ rành rành, nhưng vẫn có thể tùy cơ ứng biến, lợi dụng điểm mấu chốt là chỉ có ba người từng xem qua mật thư để kéo tứ thúc công xuống nước.
Tứ thúc công vốn là người cổ hủ cứng nhắc, để giữ gìn thanh danh tuổi già, ông ấy nhất định sẽ dốc hết sức tự chứng minh trong sạch, từ đó vạch trần tam thúc.
Thế nhưng tứ thúc công chỉ là đường lui, còn có một người khác thích hợp hơn nhiều.
A Tự nhìn sang gã lang trung.
“Ngươi ngoài việc hạ thuốc con trai nhỏ của Sở Thất, thì còn từng hạ thuốc cả tam thẩm mẫu nữa, đúng không?”
Gã lang trung bị A Tự thâu tóm nhược điểm, đành phải thành thật khai báo.
“Có người sai khiến tiểu nhân bỏ thêm một ít thứ vào thuốc dùng hằng ngày của Lý thị. Sau khi uống vào sẽ gây ra ảo giác, khiến người bệnh dễ đa sầu đa cảm, và dễ sinh ra tâm lý ỷ lại vào người bên cạnh.”
Lý thị vốn luôn im lặng đứng ngoài lắng nghe bấy lâu nay bỗng đứng bật dậy, vành mắt đỏ hoe: “Hóa ra lại là như vậy...”
Lý thị vừa đứng ra, sắc mặt Trần Quý Diên lập tức thay đổi: “Tuệ Nương, nàng đừng nghe bọn họ nói bậy nói bạ!”
A Tự châm biếm lên tiếng: “Lang trung còn chưa nói người hạ thuốc là tam thúc, người vội cái gì?”
Trần Quý Diên gạt phăng đi tính khí tốt thường ngày, trên trán nổi đầy gân xanh: “Nghiệt chủng! Ngươi câm miệng cho ta!”
Ông ta càng bạo nộ, A Tự lại càng thỏa mãn.
Nàng đưa mắt nhìn quanh sảnh đường, chính bởi sự nổi trận lôi đình này của tam thúc mà thần sắc của mọi người lập tức trở nên vô cùng thâm sâu, đầy ẩn ý.
A Tự không nói lời nào, chỉ dửng dưng nhìn Trần Quý Diên.
Lý thị thất vọng lắc đầu, quay sang nói với A Tự: “Hài tử đáng thương, con đoán không sai đâu. Kẻ hãm hại phụ thân con, và kẻ năm đó dẫn dụ giặc cướp đến khiến con bị rơi xuống vách núi, đều chính là ông ta!”
Trần Quý Diên nén chặt lửa giận: “Nói càn!”
Ông ta định lao đến giữ Lý thị lại nhưng đã bị những người khác ngăn cản. Ngay sau đó, Lý thị cười lạnh rồi bắt đầu kể ra đầu đuôi gốc rễ.
Sau khi nghe xong những lời của Lý thị, kết hợp với những manh mối đã điều tra được từ trước, A Tự nhanh chóng xâu chuỗi và vạch ra được toàn bộ quá trình diễn biến của sự việc.
Trần thị tuy ngoài mặt ủng hộ tiểu thái tôn, thế nhưng tam thúc và cữu cữu Khương gia lại âm thầm mưu tính cho kẻ khác.
Sau khi thành Lạc Dương thất thủ, cha nàng dẫn theo tiểu thái tôn cùng ngọc tỷ tiến về phương Nam. Tam thúc muốn mượn tay Sở Thất, phái người sát hại thái tôn cùng đại ca để cướp đoạt ngọc tỷ, đồng thời một mũi tên trúng hai đích, vu oan giá họa cho nhị thúc.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận