Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 22

Ngày cập nhật : 2026-06-05 10:14:20

Làn môi thiếu nữ mềm mại, ướt át, chạm vào tựa như cánh hoa thược dược đọng sương sớm, lại giống như cánh bướm khẽ lướt qua.


Yến Thư Hành không lường trước được, thân mình không tự chủ được mà hơi ngả về sau, nhưng rất nhanh đã giữ vững trọng tâm, lòng bàn tay hơi thu lại.


A Tự định rời đi, nhưng động tác thu tay này lại kéo trúng tóc nàng. Nàng đau khẽ thốt lên một tiếng, đôi môi đang khép hờ bỗng đóng lại, vô tình lại ngậm lấy cánh môi đang mím chặt của thanh niên.


Cả hai đều sững sờ.


Lồng ngực như bị ai đó nện mạnh một nhát, tiếng trống dồn dập vang lên bên tai, chấn động đến mức khiến A Tự run rẩy.


Yến Thư Hành nhìn sâu vào đôi mắt quyến rũ của nàng.


Nàng sờ soạng trên mặt hắn nãy giờ, chỉ đơn giản là để tìm ra vị trí môi mà hôn thôi sao?


Nhận ra có lẽ mình đã quá đa nghi, Yến Thư Hành nới lỏng tay, nhưng vẫn không hề buông nàng ra.


Hàng mi dài của A Tự run rẩy không ngừng, nàng bày ra thái độ sòng phẳng: “Được rồi, điều phu quân muốn... thiếp đã làm rồi, hy vọng phu quân sẽ không làm thiếp thất vọng.”


Bàn tay Yến Thư Hành vẫn không chịu buông, hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng như đang nựng mèo, trầm giọng nói: "Hy vọng ta thế nào?”


Nàng thực sự chỉ là “muốn” thôi sao?


A Tự chẳng biết phải nói gì thêm, nàng gục đầu xuống “ừm” một tiếng mơ hồ, tư thế định rời khỏi người hắn.


Nhưng Yến Thư Hành không cho phép, lòng bàn tay hắn vẫn giữ lấy sau gáy nàng, dùng giọng điệu dẫn dụ đầy mê hoặc để thăm dò: “Định đi thế này sao? Chẳng phải phu nhân tò mò về những chuyện được nhắc đến trong thoại bản ư?”


A Tự nhanh chóng đè nén cơn rung động và cảm giác khác lạ do nụ hôn kia mang lại, chống chế nói: “Chàng nói gì vậy? Điều thiếp tò mò là câu chuyện sau này giữa thư sinh và hồ yêu kia mà.”


Nàng xoay chuyển chủ đề, ghé sát lại gần hơn, thắc mắc hỏi: “Phu quân, chàng tưởng là chuyện gì thế?”


Bàn tay Yến Thư Hành bám sát lấy nàng, từ sau gáy thuận thế trượt xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cổ sau của nàng, cười đáp: “Nàng không biết là chuyện gì mà cũng dám tới quyến rũ ta sao?”


A Tự ngẩn ra một chốc, rồi nhanh chóng tìm được lời phản bác: “Là chàng bảo ‘nói suông vô dụng’, thiếp nghĩ chắc là chàng muốn thiếp cho chút ngọt ngào. Thiếp là thê tử của chàng, ngoài chuyện đó ra thì còn có thể cho chàng điều gì ngọt ngào hơn nữa đây?”


Yến Thư Hành không làm khó nàng thêm nữa, hắn chấp nhận lời ngụy biện khéo léo này, trầm giọng nói: “Nàng nói đúng, là ta nghĩ lệch lạc rồi.”


“Chàng nghĩ lệch lạc chuyện gì…”


A Tự mới nói được nửa câu, sau gáy bỗng thắt lại, tay hắn dùng lực ép nàng về phía mình.


Hơi thở của hắn vờn ngay đầu môi.


Lùi lại không được, vì lòng bàn tay hắn đã chặn đứng đường lui; tiến tới sẽ hôn vào hắn... càng không xong. Cảm giác run rẩy nảy sinh nơi đầu quả tim lúc ngậm lấy môi hắn khi nãy thật quá kỳ lạ, lòng hiếu kỳ của nàng đã được thỏa mãn rồi, dấn sâu thêm nữa là chịu thiệt.


Cổ A Tự cứng đờ, giống như một con mèo nhỏ bị tóm đúng tử huyệt, không dám nhúc nhích: “Đêm đã khuya rồi, xem sách dưới đèn hại mắt lắm. Nếu phu quân tò mò, ngày mai chúng ta lại xem tiếp. Giờ không còn sớm nữa, chúng ta hay là... hay là đi ngủ trước đi.”


Thấy nàng do dự, chân mày Yến Thư Hành lại một lần nữa siết chặt.


“Không được.”


Chủ động hôn là nàng, mà giờ đây kháng cự cũng là nàng. Rõ ràng nàng và Giang Hồi đã từng mặn nồng, tại sao đối với hắn lại gượng gạo? Nhiều năm hình thành thói quen cảnh giác, hắn buộc phải tạm gạt bỏ những tình cảm khác sang một bên để thận trọng suy xét.


Sự gần gũi của nàng thật sự là vì tình cảm bộc phát, hay là để che đậy cho sự thăm dò lúc nãy?


Đầu ngón tay thô ráp miết lên làn môi đỏ mọng, lúc nhẹ lúc nặng nhào nặn, miết cho đến khi đôi môi đỏ bừng, mọng nước đầy quyến rũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=22]

Hắn dịu dàng nói: “Có phải ngày thường ta quá ôn hòa, nên khiến phu nhân lầm tưởng rằng có thể tùy ý trêu chọc ta, muốn gọi thì đến, muốn đuổi thì đi?”


A Tự ngẩn người, sao lại là câu nói này nữa rồi?


Nàng định cất tiếng hỏi, nhưng đầu ngón tay hắn đột nhiên dùng lực cắt ngang lời nàng. Môi dưới của A Tự bị ấn chặt, không thể thốt ra lời.


Ánh mắt Yến Thư Hành dịu lại, hắn mỉm cười hài lòng.


Ngay sau đó, hắn cúi người về phía trước, ngậm lấy đôi môi đỏ thắm kia.


“Ưm…”


Làn môi thất thủ, trong nháy mắt dường như toàn bộ xương cốt trên người A Tự đều bị rút đi hết. Thân hình đang nửa quỳ cứng đờ của nàng đột nhiên đổ sụp xuống, gần như lả đi trên giường.


Nàng vốn dĩ cao hơn Yến Thư Hành một cái đầu, nhưng lúc này vị trí cao thấp của cả hai đã hoán đổi cho nhau. Yến Thư Hành một tay đỡ sau gáy nàng, tay kia ôm ngang thắt lưng để giữ cho nàng không khuỵu xuống.


Rất khác với sự vụng về của A Tự, hắn cực kỳ dịu dàng. Nụ hôn này ban đầu nhẹ tựa lông hồng, nửa chạm nửa không, lại giống như một áng mây mang theo làn gió xuân ấm áp và tinh tế.


Lần này không còn cảm giác tim gan run rẩy nữa, mà giống như có một luồng gió hết sức nhẹ nhàng mang theo làn mưa bụi mờ ảo, chạm vào như không có gì, nhưng chẳng hay từ lúc nào xiêm y đã bị thấm đẫm vẻ ôn nhu. Cảm giác này đối với A Tự mà nói vô cùng kỳ diệu, đặc biệt là vì nàng không nhìn thấy gì, nên mọi xúc giác đều tập trung hết vào đôi môi.


Bồng bềnh, ấm áp và mềm mại.


Lý trí vẫn còn sót lại chút ít, nàng không cam lòng bị hắn chi phối nên đã xoay chuyển tình thế, túm lấy vạt áo hắn. Nàng học theo cách của hắn, nhẹ nhàng chạm vào rồi nhanh chóng rời đi, giống như đang nhấm nháp những giọt sương mai trên cánh hoa.


Nụ hôn của nàng tựa như chuồn chuồn lướt nước, quá mỏng manh, thậm chí chẳng để lại một chút gợn sóng nào, nhưng lại khiến người ta không thể ngó lơ.


Yến Thư Hành không hề nhắm mắt mà nhìn nàng đăm đăm.


Hắn nhìn rõ đôi mắt vô hồn của nàng dần phủ một tầng sương nước, hàng mi dài rung động như cánh bướm. Xem ra nàng thực sự không hề nghi ngờ, việc chùn bước có lẽ cũng chỉ là do nữ nhi rụt rè mà thôi.


Nơi đáy mắt Yến Thư Hành thoáng hiện lên vài phần ý cười.


Tay hắn dùng lực khiến nàng áp sát vào mình hơn, lực đạo lưu luyến trên môi cũng dần nặng thêm. Người trong lòng ban đầu còn hụt hơi chịu đựng, sau đó liền lộ ra cái đuôi hồ ly, không cam lòng yếu thế mà đáp lại. Trong khoang thuyền khép kín như có gió nhẹ thổi qua, ánh nến chẳng hề lay động, nhưng đôi bóng người trên tường lại đang miên man quấn quýt.


Ý thức của A Tự tựa như kén tằm trong lồng hấp, từng chút một tan ra thành những sợi tơ mảnh, chẳng thể nào gom lại được.


Nàng càng lúc càng túm chặt vạt áo hắn.


Trong lúc mơ màng, ngay cả khi hàm răng bị cạy mở nàng cũng không hề hay biết, mãi cho đến lúc đầu lưỡi bị quấn lấy, nàng mới bừng tỉnh.


Quá đà rồi.


Yến Thư Hành cũng nhận ra mình đã quá đà.


Hắn chỉ giả làm phu quân của nàng, không nhất thiết phải thay Giang Hồi làm trọn cả đạo vợ chồng này.


Yến Thư Hành buông nàng ra, đang định nhanh chóng rút lui thì khóe môi đột ngột bị cắn mạnh một cái.


Vị máu nhàn nhạt lan tỏa giữa môi răng của cả hai.


Yến Thư Hành nén hơi thở gấp, nhanh chóng rời môi. Hắn không hề hoảng loạn, ngược lại chính A Tự mới là người mất hết phương hướng.


Nàng vừa cuống quýt thì tay chân cũng mất hết nặng nhẹ, đôi bàn tay đang nắm chặt vạt áo hắn vô thức dùng lực. Một tiếng “xoẹt” khẽ vang lên, nàng lỡ tay kéo tuột lớp áo ngoài của hắn... xuống tận cánh tay.


A Tự ngây người trong giây lát, sau khi phản ứng lại thì vội vàng nắm lấy hai bên vạt áo kéo lên, che lại lớp áo ngoài cho hắn.


Dáng vẻ lúng túng của nàng khiến Yến Thư Hành bật cười.


A Tự lập tức buông hắn ra, né sang một bên, bối rối nói: “Phu quân, thiếp... thiếp không cố ý kéo áo chàng xuống đâu, thiếp... thiếp không có phóng đãng đến thế.”


Nàng đã từng thân mật với Giang Hồi như vậy, kéo cái áo thôi thì đã là gì? Nàng tuyệt nhiên không nhắc tới vết cắn trên môi hắn mà chỉ nói về chuyện cái áo, xem ra hoặc là nàng đang cố ý tránh nặng tìm nhẹ.


Hoặc là sợ phu quân nghĩ mình không đủ đoan trang.


Yến Thư Hành thong thả kéo lại lớp áo ngoài, bình thản như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra: “Không sao.”


A Tự cố ý làm nhẹ đi sự thân mật vừa rồi nên giả vờ ngây ngô, không thèm để ý đến vết thương bị cắn nơi khóe môi hắn, chỉ “ừm” một tiếng rồi nằm xuống nhắm mắt vờ ngủ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Yến Thư Hành cũng nằm xuống.


Hai người nằm quay lưng vào nhau, mỗi người tự bình ổn lại tâm trí.


A Tự mượn thân hình che chắn, giơ tay lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào đôi môi đang tê rần và sưng mọng vì nụ hôn.


Cảm giác khác lạ khi đầu lưỡi chạm nhau lan tỏa từ bờ môi, nàng dường như đã hiểu được cảm giác mà thân xác và linh hồn cùng rung động như trong thoại bản mô tả.


Nhưng nó cũng có chút khác biệt so với những gì sách viết.


Nàng không cảm thấy “linh hồn hòa quyện, muốn ngừng mà không được”.


Có lẽ là vì nàng chỉ đơn thuần là tò mò, chứ không giống như hồ yêu và chàng thư sinh kia, có tình ý nam nữ với đối phương? Cứ suy nghĩ vẩn vơ như thế, A Tự chẳng màng đến việc sau lưng còn có một người đang nằm, rồi dần thiếp đi lúc nào không hay.

Bình Luận

0 Thảo luận