Sáng / Tối
A Tự dở khóc dở cười.
Người này sao ngày càng trở nên tính toán chi li vậy chứ?
Trước kia hắn đâu có như thế này.
Trước khi mù lòa, nam nhân mà nàng có thể tin tưởng bên cạnh chỉ có mình hắn, không gả cho hắn thì còn có thể gả cho ai?
Vẫn là câu nói kia, phận làm thê tử, đối với lang quân phải biết dỗ dành, và càng phải biết lừa gạt. Đôi mắt trong trẻo của A Tự đầy mông lung, lời lẽ chân thành: “Chàng và thiếp là phu thê, trong mắt thiếp chàng cũng như chính bản thân mình, sao có thể coi là người ngoài? Trúc Diên chăm sóc thiếp từ ăn ở đến đi lại, chẳng khác nào người thân. ‘Người ngoài’ mà thiếp nói dĩ nhiên là hạng người thấy sắc nảy lòng tham kia kìa. Dù sao thiếp cũng không thể ru rú trong nhà cả đời, nếu khi ra ngoài lỡ chọc phải kẻ gian dòm ngó, chẳng phải là gây thêm phiền phức cho phu quân sao?”
Thanh niên khẽ cười, xem ra đã được dỗ dành ổn thỏa.
Hắn thắt lại dải lụa, trong giọng nói thanh lãnh mang theo chút dịu dàng nhàn nhạt: “Phu nhân chữ chữ chứa đựng chân tình, câu câu đều lo xa cho đại cục, ta rất cảm động.”
“Ở trong nhà quá lâu quả thực không tốt, vừa hay hôm nay không có việc gì, ta đưa nàng ra ngoài đi dạo.”
Từ sau khi mù, A Tự hiếm khi ra khỏi cửa, lại sực nhớ tới vị Yến đại công tử kia, lòng lại dấy lên lo âu: “Nghe nói Yến đại công tử cũng đang ở Trúc Khê, bảo là muốn lùng bắt thích khách, chúng ta lúc này ra ngoài, liệu có ổn không?”
Yến Thư Hành nhẹ nâng mí mắt.
Sự im lặng luôn mang đầy ẩn ý, Trúc Diên không khỏi căng thẳng nhìn về phía này, ngay cả Xuyên Vân tĩnh lặng đợi ở trong sân cũng lén dựng tai lắng nghe.
Chỉ riêng A Tự đang mù lòa là hoàn toàn không hay biết gì.
Nàng chợt nhận ra mấy ngày nay mình mải mê thích nghi với chỗ ở mới mà hoàn toàn quên mất một điểm.
Ngày đó Giang Hồi dẫn quan binh trở về là để bắt thích khách, vừa vặn Yến đại công tử cũng ở thành Trúc Khê, lẽ nào phu quân đang làm việc cho người nọ?
Nghĩ đến cái liếc mắt vô tình ở phủ thành chủ khi ấy, không hiểu sao trái tim A Tự thắt lại.
Khoảnh khắc đôi mày ngài của nàng nhíu chặt rồi lại giãn ra đều bị thanh niên vẫn luôn tĩnh lặng quan sát nàng thu hết vào tầm mắt. Yến Thư Hành chạm nhẹ vào tóc mai nàng, thấp giọng hỏi như đang vỗ về một con thú nhỏ: “Sao hễ nhắc đến vị Yến đại công tử kia, nàng lại luôn có vẻ bất an?”
A Tự không để ý đến hành động dịu dàng bất thường của hắn, chỉ nghi hoặc hỏi: “Thiếp nghe Lý thẩm nói vị đại công tử kia ở Trúc Khê tuyên bố muốn lùng bắt thích khách, mấy ngày đó phu quân cũng vừa hay không có nhà, thiếp khó tránh khỏi tò mò... có phải chàng đang làm việc cho ngài ấy không?”
Nàng lập tức lắc đầu phủ nhận suy đoán của chính mình.
“Cũng không đúng... Chàng đi được mấy ngày rồi thiếp mới nghe Lý thẩm nói ngài ấy đang truy bắt thích khách.”
Yến Thư Hành kiên nhẫn nghe nàng nói xong, khẽ nhướn mày, thong thả như thể vô tình buông lời: “Biết đâu, ta không phải đi bắt thích khách, mà bản thân ta chính là thích khách?”
Câu này nói trúng phóc tâm đen rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=9]
Khi còn ở Lịch Thành, A Tự đã lờ mờ hoài nghi, khoảnh khắc quan binh xông vào mấy ngày trước nàng gần như đã tin chắc, giờ nghe hắn tự nói ra, không khỏi thấy chột dạ vì đã không tin tưởng hắn.
Tuy nhiên, sự chột dạ của nàng lại bị người ngoài hiểu lầm theo hướng khác, Xuyên Vân đứng ngoài cửa bỗng nhiên cảnh giác.
Yến Thư Hành nhàn nhạt liếc thiếu niên một cái.
Xuyên Vân ngẩn người, ánh mắt này của đại công tử cứ như là đang... che chở người nhà. Chẳng lẽ đúng như lời nữ lang này nói, công tử thật sự thấy sắc nảy lòng tham rồi sao?
Yến Thư Hành quay đầu, ánh mắt nhu hòa như gió xuân bao phủ lấy A Tự, hỏi nàng: “Nếu ta là thích khách, phu nhân có trói ta lại đem nộp cho đại công tử không? Hay là sẽ vì tình riêng mà bao che?”
A Tự nghe ra sự thất vọng trong lời nói của hắn — nỗi cô độc khi không chắc liệu thê tử có kiên định đứng về phía mình hay không, nàng trịnh trọng đáp: “Phu quân là người trượng nghĩa, hành xử đoan chính, sẽ không phải là thích khách đâu.”
Nàng cứ ngỡ Giang Hồi đang làm việc cho hắn, thế nên mới nói lời vẹn cả đôi đường không mất lòng bên nào.
Nhưng Yến Thư Hành lại im lặng.
Nàng thực sự quá tin tưởng vị phu quân kia của mình.
Phu thê tin tưởng lẫn nhau vốn là lẽ thường tình, nhưng lời này lọt vào tai kẻ vừa bị ám sát như hắn…
Thật sự giống như một cái gai.
Nhưng hiện tại hắn đang giả làm phu quân của nàng, ngoài việc để tiếng thở dài tan vào trong gió thì chẳng còn cách nào khác.
Hắn như thể cảm động mà mỉm cười, lại tùy ý hỏi: “Ta nhớ cha nàng từng muốn đưa nàng cho hắn, ta rất tò mò, vì sao ông ấy lại nghĩ chuyện này sẽ thành, lẽ nào nàng và đại công tử có duyên nợ gì từ trước?”
“Làm sao có thể chứ?” A Tự phủ nhận.
“Thiếp và hắn chỉ từng gặp nhau từ xa một lần, ngay cả nửa lời cũng chưa từng nói, lấy đâu ra duyên nợ?”
Lời tuy là vậy, nhưng câu hỏi của hắn lại như một sợi tơ, kéo suy nghĩ của A Tự quay về ngày hôm ấy.
Ngày đó nàng lỡ bước xông vào hoa viên, vừa vặn bắt gặp một lang quân trẻ tuổi đang chắp tay sau lưng, thong thả từng bước xuống bậc thềm.
Người nọ tuấn tú ôn nhã, đôi mắt đẹp đến lạ kỳ, ánh nhìn ấm áp tựa gió xuân hóa mưa đêm.
Ngọn gió xuân ấy dường như đối đãi với vạn vật đều như nhau, dừng trên hoa cỏ xung quanh, rơi trên người hộ vệ dưới núi, và thậm chí là trên người A Tự đang mặc bộ đồ vải thô sơ sài.
Ánh mắt ấm áp, hờ hững ấy dừng lại trên gương mặt nàng.
Khoảnh khắc đối mắt kia, tựa như có cánh bướm đậu xuống mặt, A Tự nhất thời cũng quên cả lễ tiết, cứ đứng ngây người nhìn hắn từ cách xa mấy trượng.
Chỉ một thoáng ngắn ngủi mà ngỡ như đã trôi qua rất lâu, thời gian tựa như từ giây phút này ngược dòng về quá khứ, khiến nàng sinh ra một ảo giác.
Trong một quá khứ mà nàng không hề hay biết, nàng đã từng gặp hắn.
Ảo giác ấy càng thêm mãnh liệt khi vị lang quân trẻ tuổi kia lịch thiệp và ôn hòa gật đầu chào nàng.
Nàng và hắn vốn không quen biết, một nữ lang xuất thân thứ tộc, liệu có đáng để một lang quân thế gia đối đãi lễ độ thế không?
Thanh niên nhìn nàng chằm chằm, dường như có chút nghi hoặc, khóe môi nhếch lên từng chút một, nhưng ngay sau đó A Tự lại thấy trong đôi mắt đa tình ấy dường như thoáng qua một tia tối tăm.
Vừa hay phía sau hắn, thành chủ Lịch Thành đang lau mồ hôi, run rẩy bước xuống bậc đá.
Nỗi sợ hãi đối với quyền quý khiến A Tự cảnh giác theo bản năng, nàng giả vờ hoảng hốt rồi bỏ chạy.
Nay nghe Giang Hồi hỏi như vậy, A Tự chợt tỉnh ngộ, liệu có khi nào trước khi mất trí nhớ, nàng thực sự đã từng gặp vị đại công tử kia?
Nhưng nhìn ánh mắt đầy ẩn ý của hắn lúc đó, dù có căn nguyên thì e cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Biết đâu chừng nàng còn từng đắc tội với hắn cũng nên.
Nói nhiều tất lỡ lời, cho dù là phu quân, A Tự cũng không kể hết tất cả suy nghĩ ra.
Nàng hỏi ngược lại: “Sao phu quân lại hỏi chuyện này?”
Yến Thư Hành thong thả thở dài: “Ta nhớ vị Yến công tử kia phong thái ngời ngời, ôn nhuận nhã nhặn, là kiểu lang quân như ngọc mà đa số nữ lang đều yêu thích, nên không khỏi tò mò vì sao phu nhân lại bỏ mặc hắn để chuyển sang tư thông với ta?”
Dè chừng việc hắn có thể đang làm việc cho vị kia, A Tự ngập ngừng không nói, hắn bèn ôn tồn trấn an: “Nay đang ở nhà, chỉ có hai ta, nàng cứ nói đừng ngại.”
A Tự thầm nghĩ nàng đâu có ngốc, sĩ tộc và thứ tộc cách biệt một trời, nàng đời nào cam lòng làm món đồ chơi cho đám con cháu sĩ tộc?
Nhưng nếu nói ra điều này, phu quân e là sẽ hiểu lầm rằng nàng chọn hắn vì chẳng còn cách nào khác — dù sự thật đúng là như thế. A Tự bèn nói: “Lúc trước khi cầu xin chàng đưa thiếp trốn đi, thiếp đã nói là thiếp thích chàng, đã tâm duyệt một người thì sao có thể thay lòng đổi dạ? Còn về vị công tử kia…”
“Phải thừa nhận là, hắn phong thái bất phàm, là nữ tử thì ai cũng phải nhìn thêm vài mắt, nhưng bên cạnh hắn không thiếu mỹ nhân, chẳng qua cũng chỉ tình cờ liếc nhìn thiếp một cái thôi, huống hồ…”
“Huống hồ cái gì?”
Yến Thư Hành thong thả tiếp lời.
A Tự nhớ lại đôi mắt đa tình ấm áp kia, lắc lắc đầu như một vị tiền bối đã trải đời: “Kiểu nam tử ôn văn nhã nhặn đó, lại sở hữu đôi mắt trời sinh đa tình, e là nhìn một viên gạch cũng như chứa đựng ngàn năm, nhìn một ngọn cỏ cũng thấy tình ý miên man. Thiếp vẫn thích người như phu quân hơn, tuy có hơi nội liễm, nhưng trong mắt chỉ có mình thiếp…”
Yến Thư Hành bị nàng chọc cho tức đến bật cười.
Hắn vươn ngón tay dài định gõ nhẹ lên trán nàng, nhưng khi vừa sắp chạm vào lại rụt về, cười nhạt: “Chẳng qua là vì không có được thôi. Nếu hắn chỉ chung tình với một mình nàng, thì chắc chẳng còn việc gì đến lượt ta nữa, ý nàng là vậy chứ gì?”
A Tự vừa vô tội vừa bất lực: “Oan uổng quá mà.”
Hắn cười như không cười: “Nàng lưu tâm đến hành tung của hắn đủ đường, đã không muốn bị đem hiến cho quyền quý, vậy việc hắn bị ám sát đối với nàng chẳng phải là chuyện tốt sao?”
Dù Giang Hồi xưa nay vốn đạm mạc, nhưng A Tự biết hắn ngay cả lưu dân bên đường cũng ra tay cứu giúp, sao có thể vô cớ ăn mừng khi người không liên quan gặp nạn?
Trừ phi hắn chính là tên thích khách kia, nhưng hiển nhiên là không phải.
Chắc là lại đang ghen rồi.
Nàng giải thích: “Thiếp không muốn bị đem hiến cho quyền quý là vì trong lòng có chàng, chuyện này tuy do hắn mà ra nhưng lại không liên quan đến hắn, thiếp mà rủa hắn gặp chuyện không may, chẳng phải là quá thất đức sao?”
Yến Thư Hành cười đầy cam chịu.
“Thôi bỏ đi, dù sao hắn cũng đã chia rẽ uyên ương rồi, nàng có oán hận hắn thì cũng chẳng có gì quá đáng.”
Sau khi thu xếp xong xuôi, dưới sự hộ tống của ám vệ, Yến Thư Hành đưa A Tự rời khỏi nhà.
Hắn ôm nàng ngồi trên lưng ngựa, bao bọc cả người nàng trong vòng tay mình, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định chứ không hề dán sát.
Bàn tay hắn hững hờ điều khiển dây cương, mặc cho con ngựa lười biếng, hắn cũng chẳng buồn quản, chỉ đơn giản là dạo chơi thong thả.
Đi ngang qua một khu chợ sầm uất, tiếng người ồn ào náo nhiệt khiến A Tự thấy nhức đầu, nàng kéo kéo ống tay áo của hắn: “Phu quân, ở đây ồn quá, chúng ta tìm nơi nào yên tĩnh một chút được không?”
“Được.” Hắn đáp, nhưng ngựa vẫn bước đi chậm rãi thong dong, khiến A Tự không khỏi kinh ngạc.
Giang Hồi ngày thường không thích lộ diện trước mặt mọi người, vậy mà lúc này lại cưỡi ngựa đưa nàng đi nghênh ngang ngoài phố.
Dẫu biết vốn dĩ nàng cũng chẳng hiểu rõ sở thích thói quen của hắn, nhưng sự thay đổi này dường như hơi lớn.
Đầu ngón tay nàng khẽ động, một lần nữa nắm lấy ống tay áo của hắn, rồi tự nhiên vê nhẹ chất liệu vải, dừng lại một chút để phân biệt cảm giác rồi mới thu tay về.
Người phía sau đột nhiên cúi đầu: “Sao vậy?”
Ngón cái và ngón trỏ tay phải của A Tự vẫn giữ nguyên tư thế như đang vê mặt vải, nàng thu tay vào trong ống tay áo, nhẹ giọng nói: “Không có gì, vừa nãy thiếp ngồi không vững.”
Cảm giác về chất liệu vải vẫn còn vương lại nơi đầu ngón tay.
Đôi mày A Tự dần nhíu lại.
Y phục trước kia của Giang Hồi đều là loại vải tầm thường, nhưng y phục hôm nay chất liệu tốt đến lạ thường, phần ống tay hơi nhám nhẹ, có lẽ là cảm giác của những đường chỉ thêu.
Lúc này ở khoảng cách gần, nàng dường như ngửi thấy trên y bào của hắn tỏa ra một mùi hương thanh khiết nhàn nhạt.
Không nói rõ được là hương gì, nhưng chắc chắn không phải loại hương liệu rẻ tiền. Mùi hương thanh nhã, trầm ổn và cực kỳ, cực kỳ nhạt, không giống như được xông hương, mà giống như đã ở lâu trong một căn phòng vừa đốt trầm vừa trồng trúc.
Từ khi nào mà hắn lại cầu kỳ đến thế?
Trong lúc nàng đang thất thần, Yến Thư Hành rủ mắt nhìn những ngón tay thuôn dài tựa búp măng của nàng đang cứng đờ co lại rồi mới buông ra. Tay phải nàng hơi khựng lại, dường như vừa chạm phải thứ gì đó không nên chạm vào.
Thanh niên rủ mắt ngắm nhìn nàng, đáy mắt chẳng những không hề lộ vẻ đề phòng, mà ngược lại còn lóe lên những tia sáng kỳ lạ.
Mấy ngày nay hắn có thể nói là lộ ra đầy sơ hở.
Ngữ điệu không hề mô phỏng hoàn toàn vị phu quân kia của nàng, y phục lại càng không thay sang loại vải thô tầm thường, chỉ đơn giản là tháo bỏ ngọc bội, thay một bộ y bào gọn gàng hơn mà thôi.
Có lẽ nàng vẫn có thể dùng lý do “là bản thân đa nghi” để tự thuyết phục chính mình, nhưng đối với một kẻ từ nhỏ đã đắm mình trong những mưu mô lừa lọc như hắn, đây đã được coi là những kĩ năng sơ đẳng đến mức ngu ngốc.
Sở dĩ hắn không tâm huyết che đậy hay bắt chước, chẳng qua là muốn trêu đùa A Tự một chút, xem nàng liệu có nhận ra hay không.
Sau khi nhận ra rồi, nàng sẽ làm gì tiếp theo?
Một luồng dị sắc lướt qua trong mắt Yến Thư Hành rồi biến mất, tựa như tia lửa bắn ra từ đài nến, lại giống như một con sói bị khơi dậy bản năng săn mồi, đang muốn vờn bắt con mồi của mình.
Rất nhanh sau đó, ánh mắt hắn ấm áp trở lại như cũ.
Yến Thư Hành một tay ôm A Tự, đồng thời giữ chặt dây cương, bàn tay còn lại rảnh rang lách vào trong ống tay áo nàng, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh kia.
Đầu ngón tay vừa chạm vào lòng bàn tay nàng.
A Tự theo bản năng hất tay ra, lời chất vấn đã dâng lên đến tận cửa miệng nhưng lại bị nàng đè nén xuống, hóa thành tiếng hờn dỗi thẹn thùng: “Đang giữa thanh thiên bạch nhật, chàng làm cái gì thế…”
Yến Thư Hành cúi đầu, bắt chước giọng điệu của vị Giang lang quân nọ, thản nhiên hỏi nàng:
“Tay bị làm sao à, có gì lạ ư?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận