Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 86

Ngày cập nhật : 2026-06-08 13:18:44

Trần Trọng Kính sợ vợ là chuyện mà giới quyền quý ở Kiến Khang ai ai cũng rõ, thế nên Yến tam gia nửa tin nửa ngờ: “Tiểu tử Nguyệt Thần này tâm tư thâm trầm, ngay cả tộc thúc như ta mà nó cũng chẳng nể nang. Nếu để nha đầu đó ở bên cạnh nó, e là nó sẽ mượn cớ đó để gây bất lợi cho Kính An, thậm chí là cả Cửu lang và Trần gia. Chúng ta giờ đã là người một nhà, chuyện này để ta nghĩ cách giúp ông.”


Trần Trọng Kính vội vàng giữ ông ta lại: “Dù sao đó cũng là cốt nhục của ta, ta cũng có lỗi với mẹ con họ. Ông vạn lần không được làm nó bị thương, chỉ cần giúp ta đưa người ra khỏi đó là được. Ta sẽ đưa nó đi thật xa, để tránh phu nhân nhà ta biết chuyện.”


Yến tam gia trầm tư một hồi.


“Biệt uyển canh phòng nghiêm ngặt, thông gia cứ về trước đi, ta sẽ tìm cách đưa người ra sớm nhất có thể.”


Trần Trọng Kính dặn dò năm lần bảy lượt rồi mới rời đi. Tâm phúc của Yến tam gia tiến lên hỏi: “Lão gia đã có kế sách gì chưa?”


Yến tam gia lườm gã một cái: “Ta nuôi ngươi để làm gì?”


Tên tâm phúc lúc này mới như dâng bảo vật mà thưa rằng: “Trưởng công tử thủ đoạn cao cường, nếu để công tử biết người là do ngài đưa đi, e là sẽ tìm cơ hội trả thù. Nhưng lão thái gia và trưởng công tử vốn dĩ đã xa cách, nếu có thể mượn người phía lão thái gia để hành sự, thì có thể nhất tiễn hạ song điêu, vừa mang được nữ lang kia đi, vừa có thể ly gián bọn họ. Chỉ cần trưởng công tử làm loạn trước, không lo hai ông cháu không nảy sinh hiềm khích, biết đâu còn kéo được cả người Kỳ gia vào cuộc.”


Yến tam gia vuốt râu cười lớn.


“Tốt! Đúng là một kế sách nhất tiễn hạ tam điêu!”


.


Đêm đó, A Tự ngủ rất sớm.


Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, đầu mũi nàng lại ngửi thấy mùi hương trúc thanh khiết thoang thoảng kia, nàng đoán là hắn đã về.


A Tự định đuổi người, nhưng lại không muốn những vất vả đêm qua trở nên vô ích, nên chỉ khi tay hắn đặt lên eo nàng, nàng mới khó chịu lầm bầm: “Ta vẫn chưa hồi sức, đêm nay không được chạm vào ta nữa, càng không được lại gần, nếu không đừng trách ta đuổi người...”


"Hôm qua là do ta không biết tiết chế, sau này đều nghe theo ý A Tự. Khi nào A Tự muốn, ta sẽ cho. Khi nào A Tự không muốn, ta sẽ khắc chế." Hắn tém lại chăn cho nàng, rồi lấy một chiếc gối ôm dài đặt vào giữa hai người: "Như thế này đã yên tâm chưa?”


Thấy hắn cũng coi như biết điều, A Tự nén lại ý định đuổi người, cứ thế ngủ thiếp đi. Trong cơn mơ màng, nàng thấp thoáng nhớ lại câu nói của Yến Thư Hành sau khi mọi chuyện kết thúc vào đêm qua.


Nàng bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, liệu có phải hắn đã cố tình dùng cuộn trục kia để giăng bẫy nàng? Cố tình quyến rũ để nàng chìm đắm.


Bàn tay hắn nhẹ vuốt lên tóc nàng, rồi một nụ hôn ấm áp, dịu dàng đặt lên trán. A Tự định lên tiếng mắng hắn, nhưng nàng vừa mới cựa mình, hắn đã cười khẽ rồi nằm lại chỗ cũ.


Cuối cùng nàng cũng không tính sổ với hắn nữa.


Cái người này cứ cố tình lảng vảng, giở trò ăn vạ ngay sát ranh giới cuối cùng của nàng.


"Vẫn là phải sớm rời xa hắn thôi", nàng thầm nghĩ.


Sáng sớm, tuyết rơi xào xạc.


Khi A Tự tỉnh dậy, Yến Thư Hành vừa mới rời đi không lâu. Không nhìn thấy khuôn mặt kia, nỗi oán giận của nàng đối với hắn cũng tạm thời lắng xuống.


A Tự ngồi bên cửa sổ, nhìn tuyết rơi trong viện mà nhớ lại hình ảnh Yến Thư Hành trong bộ quan bào đứng giữa trời tuyết ngày hôm ấy.


Và cả những lời họ đã nói với nhau trên đường đến đạo quán vào ngày hôm sau trận tuyết lớn.


Con người hắn thật khiến người ta chẳng tài nào nhìn thấu.


Ôn hòa, xa cách, giảo hoạt, thâm sâu kế hiểm, thậm chí là cả dày mặt vô sỉ…


Dường như tất cả đều là hắn, mà cũng dường như chẳng có cái nào là hắn cả.


A Tự thầm mắng một câu: “Đúng là đồ cáo chín đuôi!”


Nàng phóng tầm mắt nhìn về phía trời tuyết đại ngàn, nhớ lại vị Vương gia lạnh lùng và kỳ quái đã gặp ở đạo quán hôm đó.


Người đó dường như có quen biết nàng.


Ông ta còn hỏi nàng bao nhiêu tuổi, hỏi nàng họ Trần hay họ Khương. Ngữ khí lãnh đạm mà chắc nịch, hơn nữa một người siêu thoát khỏi hồng trần như vậy thì mỗi lời nói ra đều không hề dư thừa, ông ta hỏi như thế nhất định là có dụng ý.


Có một thứ gì đó tựa như măng mùa xuân, đang cố gắng đâm xuyên qua lớp tuyết dày che phủ ký ức của A Tự để phá đất mà ra, nhưng dường như vẫn còn thiếu một chút xúc tác cuối cùng. A Tự chỉ còn cách ngồi hồi tưởng lại tỉ mỉ từng chi tiết bất thường của Khương Lăng vào ngày hôm qua.


Nói một cách chính xác, Khương Lăng không phải bắt đầu bất an khi nhắc đến vị Trần phi khiến nàng ấy hồn bay phách lạc kia.


Mà là vào khoảnh khắc đang nói về việc Trần phi lúc trưởng thành khác hẳn khi còn nhỏ, nàng ấy vừa ngước mắt lên thì nhìn thấy nàng.


Một thanh âm đã im lìm từ lâu bỗng vang lên như tiếng chuông chùa buổi sớm nơi thâm sơn, nện từng hồi vào trái tim A Tự.


Tựa như điềm báo trước một trận tuyết lở.


Trong đầu nàng chấn động dữ dội, lớp tuyết miên man đang rung chuyển, chực chờ đổ xuống che lấp cả đất trời.


"Có khi nào, Trần phi vốn không phải thứ nữ Trần gia?


Mà ngươi, mới chính là người đó."


Chén trà trong tay rơi xuống, mảnh sứ vỡ bắn tung tóe khắp nơi.


A Tự cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến.


Cơn choáng váng đột ngột này rất giống với những dấu hiệu vào ngày nàng khôi phục thị lực, nhưng chỉ trong chốc lát, ảo giác ấy lại biến mất.


Suy đoán đó thực sự quá hoang đường.


Lý trí khiến A Tự không cách nào chấp nhận nổi, nhưng trực giác lại cứ dẫn dắt nàng không ngừng nghĩ về phía đó ——


Khương Lăng nói dung mạo của Trần phi so với lúc mười một mười hai tuổi giống như "biến thành một người khác", lại còn nói thứ nữ của Trần thiếu phó vốn được nuôi dưỡng nơi khuê môn sâu thẳm, người ngoài hiếm khi được gặp. Dĩnh Xuyên vốn đã rơi vào tay địch, lại trải qua cuộc di cư xuống phía Nam, thời thế thay đổi, chỉ cần người nhà họ Trần có ý định che giấu, dù có tráo người thì người ngoài cũng khó lòng kiểm chứng.


Do đó A Tự suy đoán rằng, Khương Lăng bị đuổi ra khỏi cung là vì từng vô ý nói những lời tương tự trước mặt Trần phi.


Một cách không có căn cứ, nàng cảm thấy Trần phi không hề hống hách như lời đồn. Việc không trực tiếp sát hại Khương Lăng để diệt trừ hậu họa mà lại chọn cách để nàng ấy xuất cung, có lẽ là vì lòng trắc ẩn.


Còn Khương Lăng ban đầu chắc hẳn chưa nhận ra, cho đến khi tới biệt uyển nhìn thấy nàng mới thông suốt mọi chuyện trước sau.


Vì sợ rước họa vào thân, nên nàng ấy mới vội vàng xin từ giã.


Nhưng chỉ dựa vào suy đoán thì không thể khẳng định được gì, A Tự gọi Trúc Diên đến: “A Diên, hắn có ở biệt uyển không?”


Trúc Diên đáp: “Trưởng công tử sáng sớm nay đã lên triều rồi, ngài ấy nói tối nay các yếu viên trong triều có thiết tiệc nên sẽ về muộn, dặn nương tử không cần đợi.”


Thấy A Tự có vẻ tâm thần bất định, Trúc Diên vội hỏi thêm: “Nương tử có chuyện gì khẩn cấp sao? Trưởng công tử từng dặn, nếu có việc gấp có thể sai người đi tìm ngài ấy.”


Chuyện này tuy lớn, nhưng chậm lại một ngày nửa ngày cũng không sao. A Tự xua tay nói: “Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, đợi hắn về ta hỏi sau cũng không muộn.”


Thậm chí, nàng còn có thể thận trọng hơn, tạm thời đè nén sự nghi ngờ này xuống, tìm cơ hội kiểm chứng đôi chút rồi mới nhờ đến sự giúp đỡ của Yến Thư Hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=86]

Cũng là để tránh việc cái tên "hồ ly tinh" kia cậy nàng không biết gì mà cố ý che giấu nhằm giữ chân nàng bên cạnh hắn.


Thật khéo làm sao, sau khi dùng xong bữa trưa, hộ vệ vào báo rằng có người hầu của Kỳ gia gửi thư đến biệt uyển, mời A Tự gặp mặt tại cầm quán lần trước.


“Thuộc hạ đã kiểm tra, tín vật đúng là của Kỳ gia. Nhưng để tránh sơ sót, nương tử hay là đợi trưởng công tử về?”


A Tự suy nghĩ kỹ rồi đáp: “Người hầu đó đã biết đến cầm quán lần trước thì chắc hẳn không phải giả mạo.”


Nàng cũng đang có hai chuyện muốn tìm Kỳ Nhân để hỏi rõ.


Giữa các thế gia đại tộc luôn có sự đấu đá, tranh chấp không ngừng. Nếu nàng thực sự bị hoán đổi thân phận với Trần phi, thì chuyện này không chỉ đơn thuần là về thân thế của nàng, mà còn liên quan đến cả gia tộc họ Trần.


Vì vậy, nàng không thể phó thác chuyện này cho Kỳ Nhân được nữa, thậm chí còn phải bảo nàng ấy dừng việc điều tra thân thế của mình lại. Không phải nàng không tin tưởng Kỳ Nhân, mà là bởi vì nếu Kỳ Nhân muốn tra, cũng chỉ có thể mượn nhân lực của Kỳ gia, như vậy khó bảo đảm chuyện này không bị những người khác trong Kỳ gia biết được và lợi dụng.


Chuyện còn lại chính là cuộn trục kia.


Cứ mỗi khi nhớ lại đêm trước bị hắn quyến rũ đến mức chìm đắm trong tình ái, A Tự lại thấy vô cùng thất bại. Nàng càng muốn xác nhận xem bức họa đó rốt cuộc có phải là cái bẫy mà Yến Thư Hành giăng ra hay không.


Điều này liên quan đến việc sắp tới nàng nên thành thật nói ra suy đoán kia với Yến Thư Hành, hay là tìm một thời cơ khác.


Thế là vào buổi chiều, A Tự cùng hai hộ vệ và Trúc Diên đi cùng, đã đến quán đàn lần trước đúng như lời hẹn.


Một thị tì lạ mặt đứng đợi ngoài cửa, nói rằng tiểu thư nhà mình có việc phải đi ra ngoài một chút, tiết trời mùa đông giá rét, mời A Tự vào nhã gian lần trước ngồi đợi. Cô ta sợ A Tự không tin, còn chỉ tay về phía chiếc xe ngựa có đánh dấu huy hiệu của Kỳ gia đang đỗ ở cuối hẻm cách đó không xa: “Đó chính là xe ngựa của tiểu thư nhà nô tì.”


Lúc này A Tự mới hoàn toàn yên tâm.


Bên trong nhã gian có đốt một lò hương, khói bay nghi ngút.


Vì Yến Thư Hanfh đã năm lần bảy lượt dặn dò phải đặc biệt cẩn trọng, nên hộ vệ đi cùng đã đích thân tiến lên kiểm tra hương.


“Nương tử, hương này không có vấn đề gì lớn.”


A Tự gật đầu. Sau khi người hầu của quán đàn mang trà nước lên, hộ vệ vẫn tiến lên kiểm tra kỹ lưỡng.


Trà cũng không có độc.


A Tự bảo hộ vệ đứng đợi ngoài cửa, còn mình và Trúc Diên ngồi đợi trong nhã gian một lát. Thấy Kỳ Nhân mãi vẫn chưa đến, nàng liền gọi thị tì kia lại: “Tiểu thư nhà ngươi có nói rốt cuộc khi nào cô ấy sẽ qua đây không?”


Thị tì tiến lên một bước.


Mùi hương tỏa ra từ túi thơm bên hông nàng ta có chút nồng nặc đến nhức mũi.


A Tự khẽ nhíu mày.


Thị tì vội vàng lùi sang một bên, cung kính đáp: "Tiểu thư chỉ dặn nô tì mời nương tử ngồi đợi một lát ạ.”


Tiếng lục lạc ngựa im bặt trước cửa Yến phủ.


Yến Thư Hành từ trung thư tỉnh trở về Yến phủ định thay y phục để đi dự tiệc, tai mắt cài cắm trong phủ vào báo: “Trưởng công tử, trong số những bộc dịch bị đưa trả về phủ chính ngày hôm nay, có một tì nữ khoảng mười tuổi không may rơi xuống giếng. Ngoài ra, đêm qua Trần bộc xạ có đến gặp tam gia, nói là để bàn bạc về việc đại hôn vào ba tháng tới.”


Yến Thư Hành gật đầu, chân mày khẽ động.


Hắn hỏi Xuyên Vân: “Thị tì mà ngươi nói nhìn A Tự đến mức ngẩn ngơ không rời mắt được kia, có phải tuổi còn nhỏ không?”


Xuyên Vân hoang mang: “Chỉ có đúng một nha đầu đó thôi, nhưng nàng cũng chẳng phải người đầu tiên nhìn nương tử đến mức phát ngốc.”


Yến Thư Hành lại cảm thấy không yên tâm.


Hắn chợt nghĩ đến điều gì đó, đứng bật dậy: “Vừa rồi có phải có người báo rằng nương tử đã ra ngoài không?”


"Vâng, thị tì Kỳ gia mang theo tín vật đến mời, hộ vệ đã kiểm tra, đúng là tín vật của Kỳ gia. Nơi hẹn gặp lại chính là cầm quán lần trước, vì vậy bọn họ không hề nghi ngờ.” Xuyên Vân thấy chủ tử nhíu mày, bèn xin chỉ thị lần nữa: “Hay là thuộc hạ thúc ngựa về biệt uyển xem sao?”


“Chuẩn bị ngựa, ta đích thân về biệt uyển một chuyến.”


Yến Thư Hành sải bước nhanh ra ngoài.


Xuyên Vân vội vàng đuổi theo, không khỏi cảm thán trong lòng, Trưởng công tử đối với nương tử đúng là bảo bọc như nâng trứng hứng hoa.


Thanh niên vừa dặn dò thêm vài câu, vừa ra đến cổng phủ thì thấy một bóng người mặc đồ đen đang phi ngựa tới.


Đó chính là một ám vệ bảo vệ cho A Tự.


Bước chân của Yến Thư Hành khựng lại.


Ám vệ vội vã xuống ngựa: “Trưởng công tử! Hôm nay Kỳ nương tử hẹn gặp nương tử tại quán đàn, nương tử cùng Trúc Diên đã vào nhã gian, bọn thuộc hạ đứng đợi bên ngoài. Chỉ trong khoảng thời gian uống xong một chén trà, đến khi thuộc hạ nhìn lại thì người đã biến mất, chỉ còn lại Trúc Diên đang hôn mê! Nương tử chắc hẳn đã bị đưa ra ngoài từ cửa sổ. Bọn thuộc hạ đã bao vây cầm quán, bắt giữ những người liên quan. Khi phát hiện nương tử mất tích, có một chiếc xe chở rau vừa ra khỏi thành, thuộc hạ đã điều thêm một nhóm người từ biệt uyển ra ngoài thành truy kích!”


Sắc mặt Yến Thư Hành lập tức biến đổi.


Sắc mặt Yến Thư Hành lập tức biến đổi.


Hắn nhanh chóng xâu chuỗi lại các điểm mấu chốt, lạnh giọng ra lệnh: “Dùng danh nghĩa truy bắt trọng phạm, điều động Hoàng thành quân bên chỗ Nhị lang ra khỏi thành tìm người, ngoài ra phái thêm tinh nhuệ theo ta đi tìm.”


Một toán người ngựa nhanh chóng biến mất trong con hẻm dài.


.


Đêm ấy, khi ánh đèn trước phủ sáng trưng, tiếng vó ngựa của Yến Thư Hành đạp trên ánh trăng trở về phủ chính.


Vừa vào phủ, hắn liền đi thẳng đến tiền viện.


Yến lão thái gia đang đốt hương tĩnh tọa, nghe gia bộc thông tri trưởng công tử đã đến, ông thong thả mở mắt: “Về đây có việc gì?”


Yến Thư Hành hành lễ theo đúng phép tắc: “Tai mắt của tổ phụ nhiều như vậy, sao có thể không biết tôn nhi về đây vì chuyện gì?”


Lão bộc đứng bên cạnh sắc mặt khẽ biến, trưởng công tử vốn dĩ luôn cung kính, sao hôm nay lại dùng giọng điệu đó nói chuyện với trưởng bối?


Thế nhưng Yến lão thái gia không hề nổi giận, chỉ trầm mặc nhìn vị đích tôn này. Yến Thư Hành cũng bình tĩnh đối diện với người tổ phụ đầy uy nghiêm: “Hôm nay có kẻ lấy danh nghĩa Kỳ tiểu thư để mời nữ khách đang ở tạm tại biệt uyển của tôn nhi ra ngoài, rồi thừa cơ bắt cóc người đi. Tôn nhi đã tra được vài manh mối, tất cả đều chỉ hướng về phía tổ phụ.”


Yến lão thái gia cười nhạt: “Nên là, ngươi vì một nữ nhân mà đến đây hỏi tội ta sao?”


"Không, tôn nhi đến để thông báo cho tổ phụ." Ý cười nơi đáy mắt Yến Thư Hành tan biến, để lộ ra một mảnh lạnh lẽo: “Người mà tổ phụ muốn bảo vệ, lần này tôn nhi sẽ không để lại nữa.”


Giọng nói già nua của Yến lão thái gia như tiếng rồng già ẩn dưới lòng đất, uy thế vẫn còn đó: “Ngươi cũng muốn học theo thúc phụ không cầu tiến của ngươi, vì một nữ nhân mà từ bỏ tất cả sao?”


Yến Thư Hành đã nghe quen giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự khinh miệt này, nhàn nhạt đáp: “Tổ phụ lo xa rồi. Mọi thứ của ta, ta đều nắm chặt trong tay, sẽ không từ bỏ.”


Yến lão thái gia khẽ cười châm chọc.


“Mọi thứ của ngươi? Không có Yến thị, cái tên Yến Thư Hành của ngươi chỉ e chẳng ai thèm biết tới.”


Yến Thư Hành không kiêu ngạo cũng không tự ti:


“Tôn nhi quả thực đã dẫm lên bậc thang của Yến thị mới có thể đi đến vị trí ngày hôm nay, nhưng tổ phụ thực sự nghĩ rằng, trong những năm qua tôn nhi chưa từng tự lót đường cho chính mình sao?


Người vốn luôn ước thúc tôn nhi đủ điều, tôn nhi cũng luôn răm rắp nghe theo. Thuở nhỏ, tôn nhi nhặt được con thỏ bị thương, người nói nam nhi phải tâm sắt đá, tôn nhi liền nhẫn tâm vứt bỏ; năm xưa tôn nhi cùng tiên thái tử chí đồng đạo hợp, người nói thái tử không thể lên ngôi, vả lại thái tử đăng cơ sẽ bất lợi cho Yến thị, tôn nhi chỉ đành bội tín nghĩa, xoay người nghe lệnh người xuống phía Nam kinh lược.”


“Tại sao bây giờ lại không nghe lời nữa?” Yến lão gia tử ẩn hiện tiếng cười nhạt, “Vì một nữ nhân mà không nhịn nổi nữa sao? Đừng quên những lời ta từng nói khi ngươi mới trở về Yến gia.”


“Tôn nhi tự nhiên nhớ rõ.” Yến Thư Hành vén bào quỳ xuống giữa sân, “Người thường răn dạy tôn nhi phải khắc kỷ tự chế, ban đầu tôn nhi vô cùng tán thành, sau này mới biết không phải vậy. Thúc phụ không thể đạt được tâm nguyện không phải vì người ông muốn cưới là ca kỹ, mà vì lông cánh chưa đủ cứng cáp; phụ thân không thể không từ bỏ việc thu phục Lương Châu là vì bị các thế gia khác kiềm chế; còn tôn nhi trái với bản tâm cũng là vì khi đó tay không quyền bính. Suy cho cùng, cái gọi là ‘khắc chế’ chỉ là cái cớ để kẻ yếu tự an ủi mình.”


Hắn bình thản trình bày, kế đó trịnh trọng dập đầu: “Nhưng cũng chính nhờ sự kiểm soát gần như khắc nghiệt của người mới khiến tôn nhi hiểu rõ, chỉ có nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay mới không bị kẻ khác chế ngự. Tôn nhi có ngày hôm nay là nhờ người và Yến thị vun trồng, tôn nhi sẽ không quên, càng sẽ giúp Yến thị trung hưng như ý người mong muốn.”


Yến lão gia tử nhìn hắn bằng ánh mắt thâm sâu.


Viên ngọc thô sinh ra từ nơi phố thị này đã được thế gia mài giũa đến mức ôn nhuận như ngọc, nhưng nào có ai nhìn ra được, bên trong khối ngọc ấy cũng vì thế mà sinh ra những góc cạnh không thể bào mòn.


Có chút góc cạnh luôn là chuyện tốt.


Nhưng ông vẫn im lặng, không nói gì thêm.


Yến Thư Hành tự đứng dậy, nụ cười ôn nhã thường trực nơi đáy mắt như một lớp giấy dán cửa, khiến người ta không cách nào nhìn thấu: “Người vì ơn cứu mạng nên đã hứa với bá công của ông ấy rằng bằng bất cứ giá nào cũng sẽ bảo vệ con cháu ông ấy một đời vinh hoa. Người quả thực đã tận lực rồi, là tôn nhi ngỗ ngược. Bá công dưới suối vàng có trách thì cứ trách tôn nhi đi.”


Hắn nói xong, dứt khoát xoay người rời đi.


“Ngươi đứng lại đó cho ta!”


Thấy hắn không hề ngoảnh đầu, Yến lão gia tử lại gọi quản gia: “Thu hồi ngay ấn tín quản gia của nghịch tôn này lại!”


Thế nhưng vị quản gia không hề cử động, ngược lại còn cung kính khuyên giải:


“Lão thái gia bớt giận, trưởng công tử xưa nay là người hiểu lý lẽ, sẽ không vô cớ hành sự như vậy đâu, người cứ yên tâm đi.”


Yến lão gia tử nhìn chằm chằm khiến quản gia lạnh cả sống lưng, lúc này ông mới cười lạnh thành tiếng: “Tốt! Thật là một tên nô bộc trung thành! Thật là một đứa cháu ngoan biết nắm quyền bính trong tay, treo trống cả trưởng bối!”


Yến Thư Hành dừng bước trong chốc lát.


Hắn vẫn không ngoảnh đầu lại, lời nói cung kính mà ôn hòa: "Tổ phụ tuổi tác đã cao, cũng đã đến lúc nên hưởng phúc tuổi già rồi.”

Bình Luận

0 Thảo luận