Sáng / Tối
Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên gương mặt thiếu niên.
Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chẳng thể làm vơi đi mấy phần hàn ý bao quanh cơ thể y.
Giang Hồi xoay người lại, đồng tử co rụt, lạnh lùng nhìn thẳng vào Yến Thư Hành đang ẩn mình nơi sâu trong hang động.
Trong đôi mắt đạm mạc thoáng qua vẻ thấu suốt, y lập tức hiểu ra tại sao rõ ràng người của mình tận mắt thấy Yến Thư Hành đã đi xa, mà lúc này hắn lại có thể mang theo hộ vệ lặng lẽ ẩn nấp trong hang.
Khóe miệng Giang Hồi khẽ nhếch, hắn dùng tông giọng lãnh đạm pha chút mỉa mai gọi tên: “Yến Thư Hành.”
Ngoại trừ lần ám sát trước đó, đây là lần đầu tiên hai người đứng đối diện nhau, chỉ cách vỏn vẹn một trượng.
Một kẻ là thích khách, một kẻ là người bị ám sát.
Mối liên kết ít ỏi giữa hai kẻ gần như là tử thù này chính là vết sẹo trên ngực Yến Thư Hành, là A Tự đang hôn mê tựa sát vào lồng ngực Giang Hồi.
Và cả giọng nói cực kỳ giống nhau của bọn họ.
Yến Thư Hành bình thản, thậm chí có phần hiền hòa mà quan sát Giang Hồi. Thiếu niên này rất cẩn trọng, hẳn là không muốn để lộ dung mạo nên đã đeo một chiếc mặt nạ làm bằng vàng lá.
Nhưng sự sắc bén nơi đáy mắt vẫn xuyên qua lớp vàng lá ấy mà tràn ra ngoài.
Tựa như một con sói tuyết trong đêm tối.
Yến Thư Hành thản nhiên đón nhận ánh nhìn như kiếm lạnh, thầm nghĩ: A Tự rốt cuộc vẫn chưa đủ hiểu vị phu quân cũ này của nàng, giọng nói của họ tuy giống, nhưng nếu nghe kỹ vẫn có thể nhận ra điểm khác biệt.
Hắn cũng có thể thông qua sống mũi, đôi môi và đường xương hàm rõ rệt lộ ra dưới lớp mặt nạ bán diện mà lờ mờ nhận ra mày mắt của thiếu niên này sâu hơn mình.
Tuy nhiên, có một điểm A Tự đã nói đúng.
Vóc dáng Giang Hồi gần như không khác biệt mấy so với hắn.
Vai rộng eo thon, cánh tay tuy rắn chắc hữu lực nhưng khi mặc ngoại bào vào lại trông có vẻ hơi gầy.
Đúng là kiểu người mà các nữ lang đều sẽ yêu thích.
Tầm mắt dời đến lồng ngực thiếu niên, Yến Thư Hành biết, ẩn dưới lớp hắc y kia là một nốt ruồi mà A Tự từng nhìn thấy, có lẽ cũng từng vuốt ve, thậm chí là hôn lên.
Giống như những gì nàng đã làm với hắn lần trước.
Nhưng lúc này, khi ánh mắt rơi xuống trước ngực Giang Hồi, hắn chỉ nhìn thấy gò má của A Tự đang áp sát vào lồng ngực thiếu niên…
Hàng mi dài của Yến Thư Hành khẽ động, hắn bình thản dời tầm mắt trở lại khuôn mặt của Giang Hồi.
“Giang lang quân quả nhiên đã đến.”
•
Ngay từ ngày hôm qua, khi có kẻ ẩn danh phóng dao trong rừng, Yến Thư Hành đã đoán định tám chín phần mười đó là Giang Hồi.
Hắn suy đoán rằng, thiếu niên này khi thấy A Tự ở bên cạnh hắn hiện giờ vẫn bình an vô sự, chắc hẳn đã từ bỏ ý định cướp lại thê tử, chỉ vì niệm tình xưa mà âm thầm ra tay khi nàng gặp nạn.
Chính vì vậy, khi nhìn thấy hang động có hai lối ra vào này, Yến Thư Hành lập tức nảy ra ý định bày ra một ván cờ.
Vừa hay sáng sớm hôm sau có một toán sơn tặc kéo đến, Yến Thư Hành liền giả vờ thiếu hụt nhân thủ, tạo ra giả tượng vì tình thế ép buộc mà không thể không bỏ lại A Tự để tháo chạy trước, sau đó thừa cơ lẻn vào từ lối hang ẩn khuất kia để nấp sẵn bên trong.
Giang Hồi quả nhiên đã đến.
Đám ám vệ mai phục trong hang định ra tay bắt người, nhưng Yến Thư Hành đã giơ tay ngăn họ lại.
Hắn muốn xem A Tự sẽ phản ứng thế nào.
Nếu nàng tỉnh lại, nhất định cũng có thể lần theo manh mối mà đoán ra người đã chung sống sớm hôm với nàng suốt hai tháng qua chính là Yến đại công tử mà nàng vốn không hề ưa thích.
Đến lúc đó nàng sẽ ra sao?
Giận dữ, thẹn thùng, hay là khó xử?
Thế nên Yến Thư Hành vẫn đứng nguyên tại chỗ để lắng nghe.
Khi Giang Hồi tiến lại gần, A Tự có lẽ đã tỉnh, hoặc có lẽ đang nói mớ, nàng lầm bầm gọi một tiếng “Phu quân”.
Nàng còn gọi cả tên của Giang Hồi.
Cũng phải thôi, đó vốn dĩ là phu quân của nàng.
Còn Giang Hồi thì khựng lại trong chốc lát, một lúc sau, y cúi người bế ngang A Tự lên. Có lẽ vì phu thê trùng phùng khiến thiếu niên thất thần, nên khi Yến Thư Hành bước ra từ khe hẹp sâu trong hang, y nhất thời chẳng hay biết.
Yến Thư Hành đứng quay lưng về phía họ, không nhìn thấy thần sắc của hai người, càng không rõ A Tự đã tỉnh hay chưa.
Hắn chỉ có thể nhìn thấy đôi tay nàng đang ôm lấy sau gáy thiếu niên vô cùng thân thiết, đôi tay ấy, cũng từng ôm hắn như thế…
Lúc này thấy A Tự vẫn đang hôn mê, Yến Thư Hành thu lại những tạp niệm không đúng lúc, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Đôi mắt dưới lớp mặt nạ của Giang Hồi không chút cảm xúc, trong giọng nói đạm mạc xen lẫn sự châm chọc kín đáo: “Trưởng công tử dám lên tiếng, không sợ nàng sẽ nhận ra chân tướng sao?”
Yến Thư Hành thản nhiên đáp: “Sao lại không sợ? Nhưng chuyện đã đến nước này, người đang ở trong lòng quân, Yến mỗ còn có thể làm gì được đây?”
Hắn liếc nhìn A Tự trong vòng tay Giang Hồi, cười rạng rỡ: “Giang Hồi, Giang Hồi. Cái tên này chắc hẳn nàng rất thích, chỉ tiếc là cuối cùng nàng vẫn phải thất vọng rồi. Giang lang quân, không ngờ phải đợi đến tận hôm nay mới ‘hồi’.”
Giang Hồi rũ mắt, không hề dao động, liếc nhìn nữ lang đang ngủ say trong lòng: “Hai tháng qua, đa tạ trưởng công tử đã thay tại hạ chăm sóc thê tử.”
Yến Thư Hành không vì câu nói đầy mỉa mai này mà tức giận. Hắn thản nhiên đối diện với y, đôi mắt đa tình vẫn đong đầy ý cười, hệt như một vị khiêm khiêm quân tử thực sự vừa giúp bằng hữu trông nom thê thiếp.
Thế nhưng lời nói ra lại chẳng quân tử chút nào: “Giang lang quân nói vậy là sai rồi, đây vốn là bổn phận của Yến mỗ. Suy cho cùng, nếu không phải vì A Tự mất trí nhớ, nàng đã sớm phải gọi ta một tiếng phu quân rồi.”
“Ta và nàng quen biết nhau…”
“Còn sớm hơn nàng và ngươi nhiều.”
Mấy câu nói này thốt ra nhẹ tựa gió mây, giọng điệu chậm rãi gần như lười biếng, nghe qua cứ ngỡ hắn chẳng hề bận tâm đến việc A Tự trong lời nói của mình đang bị một nam nhân khác ôm trong lòng.
Thiếu niên không đáp lời, hàn khí quanh thân vẫn không tan biến, vẻ mặt dường như không chút xoay chuyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=43]
Nhưng dù sao y vẫn kém hắn vài tuổi, nét sững sờ gần như không thể nhận ra trong mắt vẫn bị một kẻ đã quen với việc lừa lọc, đấu đá từ nhỏ như Yến Thư Hành bắt trọn.
Xem ra Giang Hồi không biết giữa A Tự và hắn có uyên nguyên từ trước.
Yến Thư Hành loại trừ khả năng Giang Hồi cố tình để A Tự lại ngôi nhà nhỏ trong núi rồi dẫn dụ mình lần theo dấu vết tìm đến, nhưng hắn vẫn chưa thể xác định liệu có kẻ nào đang ẩn nấp trong bóng tối cố ý sắp đặt chuyện này hay không.
Hắn sải bước vững chãi tới trước mặt họ.
“Toán sơn tặc đã bị người của ta khống chế, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm nhiều tặc khấu tìm đến. Giang lang quân chắc cũng không muốn lúc đó cả ta và ngươi đều sa vào tay giặc, hay là chúng ta cứ nói ngắn gọn thôi nhỉ?”
Giang Hồi ngước mắt, sương giá nơi đáy mắt chẳng hề tan biến.
“Trưởng công tử thực sự quá khinh địch rồi, sao ngươi biết ta và đám giặc kia không cùng một phe?”
Yến Thư Hành mỉm cười như chuyện thường tình:
“Đoán thôi.”
Hắn dịu dàng nhìn nữ lang trong lòng thiếu niên: “A Tự không phiền Giang lang quân phải nhọc lòng nữa. Ngay từ đầu ngươi đã cam tâm để nàng lại một mình, hẳn là cũng có nhiều nỗi khổ tâm riêng. Nếu đã vậy, hãy trả nàng lại cho ta đi.”
Giang Hồi không hề cử động.
Đôi tay đang ôm lấy nữ tử siết chặt hơn.
Ánh mắt Yến Thư Hành thoáng chốc trầm xuống.
Giữa bầu không khí đối đầu, Giang Hồi lạnh lùng lên tiếng, bằng chất giọng giống Yến Thư Hành đến tám phần:
“Nếu ta không muốn thì sao?”
Yến Thư Hành chỉ khẽ thở dài, khuyên nhủ như cách bình thường vẫn nói chuyện với đám tiểu đệ trong tộc: “Tuy Giang lang quân võ nghệ cao cường, nhưng sức người có hạn. Ngươi vừa phải bế A Tự, vừa phải cầm kiếm, ắt sẽ bị kìm kẹp đủ đường. Thay vì làm khó bản thân để rồi lâm vào cảnh cả mỹ nhân lẫn bảo kiếm đều không giữ được, chi bằng hãy trả nàng cho ta.”
“Chẳng phải vốn dĩ Giang lang quân cũng vì hiểu lầm nàng bị ta bỏ rơi nên mới mạo hiểm tìm đến đây sao? Ta sẽ chăm sóc tốt cho nàng, từ nay về sau ngươi không cần phải nhọc công để tâm nữa.”
Nói đoạn, hắn tự ý vươn tay ra, động tác chậm rãi nhưng vô cùng kiên định, muốn đón lấy A Tự từ trong vòng tay thiếu niên.
A Tự của hắn.
Giang Hồi nghe hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của Yến Thư Hành.
Thấy y chần chừ mãi không giao người, đám ám vệ bên cạnh Yến Thư Hành liền nhích mũi kiếm lại gần thêm vài phân.
A Tự khẽ cựa quậy thân mình.
Ánh mắt thiếu niên tựa như lớp băng mỏng mới kết trên mặt sông đầu đông, thoáng chút dao động vì một làn gió ấm thổi qua, nhưng rất nhanh sau đó, lớp băng ấy lại kết lại càng thêm dày đặc và kiên cố.
Giang Hồi để mặc cho Yến Thư Hành bế A Tự đi khỏi vòng tay mình.
Chỉ trong nháy mắt, đôi bàn tay y lại trở về trạng thái như lúc mới đến, chỉ còn sót lại một thanh kiếm lạnh lẽo, nhưng y vẫn không hề dao động.
Cũng tốt, vốn dĩ y nên là một kẻ vô tình mới đúng.
•
A Tự vừa được chuyển từ vòng tay kẻ này sang lồng ngực người kia, vẫn đang chìm trong giấc nồng ngọt ngào. Tuy được bế ngủ chẳng thể thoải mái bằng nằm trên mặt đất bằng phẳng, nhưng lại mang đến một cảm giác an tâm lạ kỳ.
Nàng mơ màng như được trở về những năm tháng ấu thơ, được vây quanh bởi sự yêu chiều của trưởng bối, những mảnh ký ức chôn sâu trong tâm trí bắt đầu trỗi dậy.
Đó là một ngôi nhà nhỏ giữa vùng núi rừng có tiếng suối chảy róc rách, trong sân dường như có rất nhiều người, còn nàng thì đang rúc vào một lồng ngực ấm áp.
Người đang ôm nàng là ai nhỉ?
A Tự không thể nhớ ra, chỉ biết rằng vòng tay của người đó vô cùng ấm áp. Người ấy đang trò chuyện cùng người khác, chẳng rõ họ đang nói những chuyện gì, dẫu âm thanh cười nói có chút làm phiền giấc mộng nhưng cũng tăng thêm vài phần náo nhiệt, an yên.
Thứ cảm giác an bình ấy giống hệt như những lúc gia đình đoàn viên vào dịp lễ tết, khi tất cả người thân đều quây quần bên cạnh.
Nó cho nàng biết rằng, mình không hề cô đơn.
A Tự ngủ cực kỳ ngon giấc.
Chỉ là về sau, người ôm nàng dường như đã đổi sang một người khác, lúc được chuyển tay có chút xóc nảy.
A Tự không hài lòng, khẽ rên rỉ: “Ưm...”
Yến Thư Hành và Giang Hồi cùng lúc nhìn sang.
Yến Thư Hành siết chặt bàn tay.
Hắn như thể quay lại thời thiếu niên, lúc cùng đám con cháu Yến thị bị phu tử trong tộc khảo hạch. Khi ấy, hắn đã chọn một phương pháp đầy mạo hiểm, và sâu thẳm trong lòng không tránh khỏi sự thấp thỏm.
Tiếng hừ nhẹ bất mãn này của A Tự giống hệt như tiếng trầm ngâm đầy ẩn ý của vị phu tử năm nào.
Và hắn dường như biến lại thành đứa trẻ đang lo âu chờ đợi lời đánh giá của lão sư để nhận được sự công nhận từ tổ phụ và tộc nhân.
Nhưng nay đã khác xưa, hắn không còn là đứa trẻ chỉ biết chờ đợi sự thừa nhận của kẻ khác nữa. Thứ mà hắn muốn, dù người khác không trao cho, hắn cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để giữ lại bằng được.
Yến Thư Hành cúi đầu, ghé sát vào A Tự, dỗ dành bằng giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Ngoan, chờ ta thêm một lát nữa thôi. Đợi xong việc ở đây, ta sẽ để nàng được ngủ một giấc thật ngon.”
Nữ lang như nghe thấy lời hắn, lại như vô thức khịt khịt mũi, đoạn, nàng cọ cọ má vào lồng ngực Yến Thư Hành, trong cổ họng phát ra tiếng hừ nhẹ như đang làm nũng.
Thật giống một chú mèo nhỏ bám người.
Ánh mắt thanh niên từng chút một trở nên mềm mại hẳn đi.
Ngay sau đó, hắn thản nhiên cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước lên trán A Tự, rồi bế nàng đi ngược vào trong hang, nhẹ nhàng đặt lại chỗ cũ.
Đến khi trở ra, hắn dặn dò hộ vệ: “Bảo vệ phu nhân cẩn thận, nếu xảy ra chuyện gì, ta sẽ hỏi tội các ngươi.”
Mấy tên hộ vệ tận mắt chứng kiến cảnh trưởng công tử ngang nhiên đoạt lấy thê tử của thích khách từ trong vòng tay người ta, không hề có lấy nửa phần áy náy đã đoạt thê, lại còn chẳng thèm kiêng dè mà hôn lên trán nữ lang ngay trước mặt kẻ thù, thậm chí còn gọi thê tử người khác là “phu nhân” của mình, chuyện này quả thực là…
Dẫu biết tên thích khách kia đáng ghét, nhưng họ cũng không tránh khỏi cảm giác mình đang “tiếp tay cho giặc”, cúi đầu đáp: “Rõ.”
Sau khi dặn dò trịnh trọng, Yến Thư Hành tiến về phía thiếu niên đạm mạc đang đeo kiếm trên lưng: “Giang lang quân, mượn một bước nói chuyện.”
•
Dưới sự tháp tùng của vài tên hộ vệ, hai người đi tới gốc cây cách cửa hang khoảng ba trượng. Nơi này địa thế cao lại có bụi rậm tươi tốt, dễ dàng quan sát tình hình xung quanh.
Không còn A Tự ở đó, bầu không khí tức khắc trở nên căng thẳng, sặc mùi gươm giáo.
Ánh mắt Giang Hồi hoàn toàn lạnh lẽo, y tuốt kiếm, mũi kiếm sắc bén chỉ thẳng vào giữa chân mày Yến Thư Hành.
Một tiếng “choang” vang lên, đám hộ vệ nhanh chóng tiến lên chỉ kiếm vào thiếu niên, bảo vệ Yến Thư Hành ở phía sau.
Yến Thư Hành thản nhiên giơ tay ngăn lại: “Đến là khách, biết đâu chừng Giang lang quân và ta lại cùng chung mục đích dù đi khác đường.”
Giang Hồi vẫn không thu kiếm: “Ta và ngươi mà cùng chung mục đích, e là chỉ có con đường cùng nhau xuống hoàng tuyền mà thôi.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận