Sáng / Tối
Triệu thị thần sắc uể oải, dường như đã mệt mỏi.
Bà nhìn đom đóm, lẩm bẩm nói: “Muội muội của ta? Muội ấy…… chết rồi.”
Triệu thị nhìn về phía cổ áo của A Tự, nơi đeo chiếc khóa trường mệnh, chợt bình tĩnh lại vài phần.
Hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trạng, Triệu thị cân nhắc rồi nói: “Tóm lại, mãi đến khi đứa trẻ bị cướp đi, muội muội ta mới thực sự bắt đầu hoài nghi huynh trưởng. Chúng ta dò xét một phen, mới biết được toàn bộ chân tướng. Cuối cùng, ta đã thay muội muội, giết chết huynh trưởng.”
.
Khi đêm đã khuya, bên ngoài doanh trại vang lên từng trận tiếng gió.
A Tự trằn trọc khó ngủ, không chỉ vì đang thân ở doanh trại địch, mà còn vì câu chuyện đêm nay.
Nàng tự bộc lộ mình là kẻ mẫn cảm, thế nhưng ngữ khí của Triệu thị còn bình tĩnh hơn cả người ngoài cuộc, khiến A Tự không dám đoán bừa.
Vũ cơ kia có phải là Triệu thị không?
Còn đứa trẻ bị cướp đi kia... liệu có phải là người mà nàng đang nghĩ tới?
Câu chuyện này có quá nhiều điều đáng tiếc: tình nhân trở mặt, mẫu tử phân ly, chí thân hãm hại.
Triệu thị không hề nói công tử bỏ rơi "muội muội" là một sự hiểu lầm, hay là quyết định sau khi đã cân đo đong đếm lợi hại.
A Tự cũng không đoán ra được, thậm chí còn không dám đoán.
Bởi vì cho dù chân tướng là đôi hữu tình nhân trở mặt thành thù, hay là sự hiểu lầm do âm sai dương thác… thì đều rất tàn khốc.
Khi trời sắp sáng, A Tự rời sập.
Không ngủ được, nàng vén rèm bước ra khỏi lều. Thấy không ai ngăn cản mình, nàng dứt khoát đi tới gò đất gần đó. Nơi giao nhau giữa mặt đất và đường chân trời đã le lói ánh sáng nhạt nhòa.
Mặt trời sắp sửa nhô lên.
A Tự nhìn đến xuất thần.
Nàng giống như âm hồn quanh năm u cư dưới lòng đất, bị ánh sáng nơi phương xa kích thích đến mức hai mắt cay xè, nhưng vẫn say mê nhìn thẳng vào nơi bừng sáng ấy.
Nguyên Hồi luyện kiếm xong, đeo kiếm bước lại, liền nhìn thấy trên gò đất có một bóng dáng lẻ loi trơ trọi đang đứng đó.
Ánh ban mai thưa thớt, quang ảnh mông lung.
Tà váy trắng tinh khôi được ánh bình minh chiếu rọi càng thêm nhu hòa. Nàng chắc là vừa mới tỉnh giấc, cử chỉ có chút trì trệ, hoảng hốt.
Thời gian bỗng chốc như bị đảo lộn.
Khung cảnh doanh trại xung quanh như biến thành một viện nhỏ giữa chốn thâm sơn.
Nguyên Hồi khựng bước, rẽ sang hướng ngược lại, thì phía sau có một giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại gọi giật lại.
“— Giang Hồi?”
Nguyên Hồi đứng chôn chân tại chỗ, cuối cùng cũng xoay người, từng bước một đi về phía nàng, không nói một lời.
"Xin lỗi, ta lại gọi nhầm rồi. Hôm qua đa tạ chàng." A Tự ngượng ngùng mỉm cười.
Ánh mắt Nguyên Hồi chỉ dừng lại trên gương mặt nàng một thoáng, bèn dời sang nơi khác, lạnh nhạt gật đầu: “Nàng từng cứu ta, chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới.”
Y luôn nhấn mạnh đến ơn cứu mạng.
Nếu là A Tự của một năm trước khi còn mất trí nhớ, nàng sẽ nghĩ rằng y đang ngượng ngùng nên cố ý tránh hiềm nghi.
Nhưng giờ đây ngẫm lại, A Tự lại có một phán đoán khác. Năm đó Nguyên Hồi lấy nàng, e rằng chỉ đơn thuần là để báo đáp ơn cứu mạng. Lúc ấy không nhắc đến ơn cứu mạng là vì sợ nàng bất an. Còn hiện tại nhấn mạnh đến ơn cứu mạng, lại là vì sợ nàng không tự nhiên, nên mới cố ý phân rõ giới hạn.
Đối với y, A Tự ôm lòng cảm kích.
Nàng mỉm cười với Nguyên Hồi một lần nữa, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, không chút ngụy tạo.
Nguyên Hồi hơi khựng lại, rũ mắt.
A Tự thấy hình như y cũng khẽ mỉm cười, vẻ mặt có vẻ khá tốt, bèn thừa cơ bắt chuyện để kéo gần khoảng cách.
A Tự chỉ vào tòa lầu nhỏ bên cạnh: “Ta muốn lên đó ngắm bình minh, có được không?”
Thực ra nàng muốn mượn cớ ngắm bình minh để quan sát địa hình. Cũng không biết Nguyên Hồi có nhìn thấu hay không. Y gật đầu, hai người trước sau leo thang đi lên.
A Tự lại bắt đầu tìm cách lân la trò chuyện.
“Thanh kiếm trên người chàng dường như chưa từng thay đổi.”
“Là vật do sư phụ ta ban tặng.”
Thanh kiếm này giờ đây đã trở thành mối liên kết duy nhất giữa Giang Hồi và Nguyên Hồi. A Tự nhìn thanh kiếm, nói: “Lúc đầu ta còn khá sợ Nguyên Hồi của hiện tại, nhưng bây giờ nhìn thấy thanh kiếm quen thuộc này, đột nhiên lại không thấy sợ nữa. Cho dù chàng là 'Hồi' nào đi chăng nữa, chàng vẫn là một người tốt trọng tình trọng nghĩa.”
Gió thổi qua, mái tóc dài phía sau nàng tung bay, dịu dàng mà mê hoặc, tựa như yêu mị.
Thế nhưng nụ cười lại vô cùng thuần khiết.
Ngây thơ không hiểu sự đời, nhút nhát, thông minh xảo quyệt, hay quả quyết bình tĩnh... tất cả đều là nàng.
Trong nhất thời, Nguyên Hồi không thể nhìn thấu.
Nàng rốt cuộc là kiểu nữ tử như thế nào?
Phát giác bản thân lại đang tìm tòi nghiên cứu về A Tự, y khẽ cau mày, nhận ra mọi chuyện sắp mất kiểm soát, liền tàn nhẫn kéo giãn khoảng cách của hai người về hai đầu đối lập: “Đầu năm bấy giờ dùng chính thanh kiếm này để thích sát Yến Thư Hành, chỉ tiếc là không thành.”
Quả nhiên, nụ cười của A Tự cứng lại vài phần.
Ngay sau đó nàng thấy buồn bực.
Nguyên Hồi ngoại trừ việc hay xấu hổ ra, thì vẫn luôn cự tuyệt người khác cách xa ngàn dặm như thế, y là một con sói tuy còn trẻ nhưng cũng đầy nguy hiểm. Nàng của một năm trước rốt cuộc là đã ăn gan hùm mật gấu gì, mà lại cả gan đi trêu chọc y chứ?
Đúng là mất trí nhớ sẽ khiến người ta trở nên ngu xuẩn đi mà.
Nhắc đến chuyện thích sát, A Tự lại nhớ tới chuyện khiến nàng khốn đốn suốt một năm qua, khó khăn lắm mới gặp lại Nguyên Hồi, nàng thực sự không kìm nén nổi lòng hiếu kỳ, bèn hỏi: “Ba người chúng ta gặp nhau quá mức trùng hợp. Chàng có thấy chuyện này kỳ lạ không?”
“Không tính là trùng hợp.”
Nguyên Hồi rất bình tĩnh nói ra tất cả.
“Con của cố nhân mẫu thân sinh ra ở Yến thị, bà từng nói với phụ thân sau này nếu Bắc Yến và Nam Chu binh đao gặp nhau, mong ông chớ tổn hại đến công tử ca của Yến thị. Chuyện này bị thứ huynh của ta dò thám được. Khi đó ta đang ở Nam Chu, thứ huynh muốn ly gián phụ thân và mẫu thân, thuận đường nhổ cỏ tận gốc ta, bèn mua chuộc người của phụ thân, lệnh cho ta đi thích sát.”
Nhưng điều A Tự hiếu kỳ không phải là vì sao muốn Nguyên Hồi đi thích sát, nàng nói thẳng: “Chuyện thích sát là có người cố ý làm, nhưng điều trùng hợp lại chính là cuộc gặp gỡ của chàng và ta.”
Đó là sự bắt đầu cho những vướng mắc của ba người.
Nguyên Hồi im lặng một lát.
“Nàng có còn nhớ Vân Nương không?”
A Tự ngạc nhiên ngẩng đầu: “Tất nhiên là nhớ, ả là nhân tình của Trịnh Ngũ - vị phụ thân hờ kia của ta.”
Nàng tự cho rằng mình hiểu rõ Vân Nương hơn Giang Hồi, nhưng tiếp theo đó, lời của Nguyên Hồi lại khiến nàng kinh hãi.
“Ả là người của phụ thân ta.
Phụ thân ta đã phát giác ra ý đồ của thứ huynh, để mài giũa ta, ông dứt khoát không ngăn cản. Chỉ âm thầm phái người tiếp ứng ở Lịch Thành, người đó chính là Vân Nương.”
Chuyện này Nguyên Hồi cũng là về sau mới biết.
Ban đầu hắn chỉ biết phụ thân gần đây mới cài một tuyến nhân ở lịch thành thuộc Thượng Dung quận, là một nữ tử.
Sau khi bị trọng thương, y trốn đến Lịch Thành, đi vào con ngõ hẹn gặp với tuyến nhân thì nhìn thấy A Tự. Y cho rằng nàng chính là tuyến nhân kia, thế nên mới cầu cứu.
Phát giác ra A Tự không muốn cứu mình, lại còn hoàn toàn mù tịt về chuyện này, Nguyên Hồi mới nhận ra mình nhận nhầm người. Về sau A Tự quay trở lại, để nhanh chóng dưỡng thương, Nguyên Hồi chỉ đành nương nhờ vào nàng. Còn về việc sau đó bắt đầu để mắt đến nàng, là vì nàng nói giọng nói của hắn nghe rất quen tai, độc nhất vô nhị.
Nhưng những điều này đều là chuyện sau đó rồi.
A Tự bừng tỉnh đại ngộ: “Trách không được ngày đó Vân Nương lại bảo ta đi về hướng bên kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=127]
Dạo ấy ta muốn cái gì, ả liền cho ta cái đó, nhưng vì sao ả lại không tự mình ra tay?”
Nguyên Hồi nói: “Không biết.”
Thực ra y biết.
Sau khi trở về Bắc Yến, y đã gặp Vân Nương, Vân Nương nói với y rằng, phụ thân cho rằng ykhông đủ sát phạt quyết đoán, nên đã dặn dò ả nhất định phải khiến cho tâm tính của y được mài giũa.
Vân Nương đến Lịch Thành trước y vài tháng, vào phủ thành chủ bắt đầu làm từ một kẻ hầu người hạ thấp kém.
Trong thời gian đó, ả chú ý đến một lang trung.
Đó chính là Trịnh Ngũ.
Lang trung này gia cảnh bần hàn, nhưng nữ nhi sinh ra lại có dung mạo như hoa như ngọc, băng cơ ngọc cốt, tuy không hiểu sự đời nhưng khí chất lại siêu trần thoát tục.
Lại biết được A Tự bị mất trí nhớ, Vân Nương đoán rằng A Tự là đứa trẻ của một gia đình quyền quý đại tộc bị lưu lạc bên ngoài.
Ả ta liền nảy ra một ý định.
Ả biết Nguyên Hồi có kế hoạch ám sát Yến Thư Hành ở vùng lân cận, cũng biết nếu ám sát không thành, dù là Nguyên Hồi hay Yến trưởng công tử thì nhất định đều sẽ lưu lại Lịch Thành.
Nhiệm vụ của Vân Nương chỉ là để Nguyên Hồi được mài giũa, chứ không phải lấy mạng Yến Thư Hành. Do đó, khi nhận ra Trịnh Ngũ muốn mượn nữ nhi để bấu víu vào quyền quý, ả bèn ám thị Trịnh Ngũ, bảo ông ta giữ A Tự lại để dâng cho Yến trưởng công tử.
Sau đó, bà ta âm thầm dẫn dắt A Tự phát hiện ra Nguyên Hồi đang bị thương, khiến hai người nảy sinh dây dưa, vướng mắc.
Tất cả những điều này, chỉ vì để mài giũa tâm chí của Nguyên Hồi.
Nguyên Hồi im lặng hồi tưởng lại.
Cuối cùng y vẫn không nói cho A Tự biết nguyên nhân kết quả phía sau chuyện này. Chỉ nói: “Có lẽ là ả không tiện ra mặt.”
A Tự mỉm cười: “Hóa ra là vậy... Ta còn tưởng trên đời này thật sự có chuyện trùng hợp đến thế chứ.”
Nói xong, cả hai lại rơi vào im lặng một hồi lâu.
Nguyên Hồi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Chuyện ta ám sát Yến Thư Hành, nàng có nói cho gia mẫu biết không?”
A Tự bảo không có.
“Ta chỉ nói chuyện nhận nhầm phu quân thôi.”
Hai chữ "phu quân" vừa thốt ra, bầu không khí lập tức trở nên vi diệu, Nguyên Hồi liếc nhìn nàng với ánh mắt không rõ ý vị.
Một lát sau, y lại hỏi: “Tại sao không nói?”
Mối quan hệ giữa hai mẹ con họ và Yến Thư Hành quá phức tạp, A Tự không thể làm rõ, cũng lười tốn tâm tư giải thích động cơ của mình, dứt khoát giở giọng ăn vạ.
“Bởi vì ta ngốc mà, không đoán ra được.”
Nguyên Hồi bị câu nói lấy lệ một cách vô lại này của nàng làm cho buồn cười, tảng băng trên mặt như nứt ra một khe hở.
Hắn thu lại nụ cười, nhàn nhạt nói: “Đa tạ.”
A Tự nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng.
Sắc màu nhạt của phương đông vừa hửng sáng khiến nàng nghĩ đến một người, hắn cực kỳ thích mặc y phục như thế này.
Khi ở trong đám đông, hắn như ánh ban mai ấm áp dung hòa buổi sớm, ôn húc nhu hòa. Nhưng lúc ở một mình, hắn lại như làn mây mỏng khi trời sắp sáng, dịu dàng mà thanh lãnh.
A Tự nhớ tới lời của Triệu thị.
Người kia, thuở nhỏ không thích nói chuyện, rất yên lặng, cự tuyệt người khác cách xa ngàn dặm.
Nàng không khỏi tò mò.
Một người yên lặng thuở nhỏ, và một người ôn hòa sáng rõ của hiện tại, cái nào mới là bản tính của hắn?
Hắn trưởng thành thành phong độ phơi phới, ôn nhuận công tử, trở nên thích cười như vậy, là vì sự cô tịch trong lòng đã được bù đắp, hay là đang đeo lên một lớp mặt nạ giả tạo?
Bên cạnh sự tò mò, lại là một hồi than thở.
Dây dưa mối nhợ giữa ba người họ có cắt cũng không đứt, là trùng hợp, nhưng cũng không hoàn toàn là trùng hợp.
Nói ra thì đúng là tạo hóa trêu ngươi.
A Tự thu hồi lại những dòng suy nghĩ hỗn độn phân tán, nhìn địa giới xa lạ, ánh mắt bỗng nhiên ngẩn ngơ.
Nàng quay sang Nguyên Hồi: “Ta lần này trở về Dĩnh Xuyên là vì ngày giỗ của phụ thân ta sắp đến, hiện tại chỉ còn lại mười ngày, khi nào thì ta có thể...”
Chưa nói hết câu, A Tự liền nhạy cảm nhận ra khí tức quanh thân Nguyên Hồi lại xa cách thêm vài phần.
Nàng nhất thời không biết là tại sao.
Chẳng lẽ là y nhận ra nàng đang nói dối?
A Tự vội vàng giải thích: “Chuyện về ngọc tỷ, trước đây ta ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua, cho dù là câu di ngôn kia, ta cũng không dám bảo đảm là thật hay giả.”
“Không sao.”
Nguyên Hồi nhàn nhạt nói xong, liền định xoay người rời đi: “Ta giúp nàng rời khỏi, là niệm tình—”
“Ta biết mà, ân cứu mạng đúng không!”
A Tự cười tiếp lời.
Y thực sự quá vội vàng báo ân, nàng nhìn mà cũng không đành lòng: “Tuy nói ta đã cứu chàng, nhưng chàng cũng từng giúp ta, không cần tự tạo cho mình gánh nặng quá lớn.”
Nguyên Hồi không nói gì.
Mối quan hệ giữa hai mẹ con họ và Yến Thư Hành quá phức tạp, A Tự không thể làm rõ, cũng lười tốn tâm tư giải thích động cơ của mình, dứt khoát giở giọng ăn vạ.
“Bởi vì ta ngốc mà, không đoán ra được.”
Nguyên Hồi bị câu nói lấy lệ một cách vô lại này của nàng làm cho buồn cười, tảng băng trên mặt như nứt ra một khe hở.
Hắn thu lại nụ cười, nhàn nhạt nói: “Đa tạ.”
A Tự nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng.
Sắc màu nhạt của phương đông vừa hửng sáng khiến nàng nghĩ đến một người, hắn cực kỳ thích mặc y phục như thế này.
Khi ở trong đám đông, hắn như ánh ban mai ấm áp dung hòa buổi sớm, ôn húc nhu hòa. Nhưng lúc ở một mình, hắn lại như làn mây mỏng khi trời sắp sáng, dịu dàng mà thanh lãnh.
A Tự nhớ tới lời của Triệu thị.
Người kia, thuở nhỏ không thích nói chuyện, rất yên lặng, cự tuyệt người khác cách xa ngàn dặm.
Nàng không khỏi tò mò.
Một người yên lặng thuở nhỏ, và một người ôn hòa sáng rõ của hiện tại, cái nào mới là bản tính của hắn?
Hắn trưởng thành thành phong độ phơi phới, ôn nhuận công tử, trở nên thích cười như vậy, là vì sự cô tịch trong lòng đã được bù đắp, hay là đang đeo lên một lớp mặt nạ giả tạo?
Bên cạnh sự tò mò, lại là một hồi than thở.
Dây dưa mối nhợ giữa ba người họ có cắt cũng không đứt, là trùng hợp, nhưng cũng không hoàn toàn là trùng hợp.
Nói ra thì đúng là tạo hóa trêu ngươi.
A Tự thu hồi lại những dòng suy nghĩ hỗn độn phân tán, nhìn địa giới xa lạ, ánh mắt bỗng nhiên ngẩn ngơ.
Nàng quay sang Nguyên Hồi: “Ta lần này trở về Dĩnh Xuyên là vì ngày giỗ của phụ thân ta sắp đến, hiện tại chỉ còn lại mười ngày, khi nào thì ta có thể...”
Chưa nói hết câu, A Tự liền nhạy cảm nhận ra khí tức quanh thân Nguyên Hồi lại xa cách thêm vài phần.
Nàng nhất thời không biết là tại sao.
Chẳng lẽ là y nhận ra nàng đang nói dối?
A Tự vội vàng giải thích: “Chuyện về ngọc tỷ, trước đây ta ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua, cho dù là câu di ngôn kia, ta cũng không dám bảo đảm là thật hay giả.”
“Không sao.”
Nguyên Hồi nhàn nhạt nói xong, liền định xoay người rời đi: “Ta giúp nàng rời khỏi, là niệm tình—”
“Ta biết mà, ân cứu mạng đúng không!”
A Tự cười tiếp lời.
Y thực sự quá vội vàng báo ân, nàng nhìn mà cũng không đành lòng: “Tuy nói ta đã cứu chàng, nhưng chàng cũng từng giúp ta, không cần tự tạo cho mình gánh nặng quá lớn.”
Nguyên Hồi không nói gì.
Y xoay người, bước xuống lầu nhỏ.
Vừa định đường ai nấy đi, từ xa bỗng truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt, thân tín của Mộ Dung Lẫm vội vã chạy thục mạng tới.
Nguyên Hồi lạnh giọng hỏi: “Có chuyện gì mà hoảng hốt thế kia?”
Tên thân tín ngập ngừng nhìn sang A Tự, nữ lang kia đang bám vào thang, chậm chạp leo xuống.
Hắn nhìn đến ngẩn người, rồi vấp phải ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị giống hệt Vương gia của Nguyên Hồi, bèn thật thà báo cáo: “Người Nam Chu đến để đổi lấy nữ lang này, Vương gia sai thuộc hạ đến mời người qua đó.”
Là người Trần gia tìm đến rồi!
A Tự đột ngột quay đầu, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng. Nàng tăng nhanh tốc độ leo xuống khỏi vọng lâu.
Trên lầu, Nguyên Hồi khựng lại một chút, giọng nói càng thêm trầm lạnh, không chút gợn sóng: “Là tai mắt của phương nào?”
“Là trung thư lệnh Nam Chu, dường như mang họ Yến?”
A Tự hoàn toàn không lường trước được điều này.
Yến Thư Hành sao?! Chẳng phải hắn đang ở Kiến Khang ư?
Một người vốn luôn bình tĩnh như nàng lúc này cũng rối loạn cả tâm trí, chân trượt một cái, ngã nhào từ trên vọng lâu xuống.
"Cẩn thận!" Nguyên Hồi thân thủ nhanh nhẹn như báo săn, sải bước lao lên đỡ lấy A Tự.
Phía dưới vọng lâu là giá cắm trường thương, những mũi thương sắc nhọn hoắt đang chĩa thẳng về phía A Tự. Nàng sợ hãi nhắm chặt mắt lại, chẳng còn tâm trí đâu mà quản xem ai đến, tiếp theo phải làm sao, hay người đỡ lấy mình là ai, mối quan hệ giữa họ là gì nữa…
Trong đầu nàng lúc này chỉ còn lại bản năng cầu sinh.
Toàn thân nàng căng cứng, hai cánh tay như dây leo, liều mạng ôm chặt lấy cổ người phía dưới.
Nàng đột ngột rơi vào lòng, lực va đập khiến Nguyên Hồi lảo đảo lùi lại mấy bước.
A Tự sợ bị ngã, hai tay càng siết chặt hơn.
Nhịp tim đập dồn dập loạn xạ.
Bên tai nàng chỉ còn tiếng tim mình đập liên hồi như thác đổ, đầu óc cũng trống rỗng một mảnh. Chút ý thức duy nhất đều dồn hết vào bám chặt lấy chiếc phao cứu sinh này.
Nguyên Hồi là người luyện võ, rất nhanh đã đứng vững lại.
Lý trí của A Tự cũng nhanh chóng quay về.
Dẫu là tình thế cấp bách, nhưng với mối quan hệ hiện tại của hai người, ôm ấp thế này thật chẳng ra làm sao.
Nàng vội mở mắt, muốn rời khỏi lồng ngực của y.
Vừa ngước mắt lên, còn chưa kịp hành động gì, nàng đã thấy phía xa có một bóng hình trong tà y phục màu nguyệt bạch đang đứng đó.
Khoảng cách có chút xa, nhưng dù không nhìn rõ diện mạo hay thần sắc của thanh niên ấy, A Tự vẫn biết người nọ dung mạo tuấn tú phi phàm, đôi mắt chứa chan tình cảm có thể hớp hồn người khác.
Gió sớm thổi qua mặt, dải mũ quán màu trắng và mái tóc đen tuyền của
hắn tung bay, quấn quýt vào nhau giữa làn gió tạo nên một đường cong đầy quyến luyến.
Tựa như lớp tuyết trên ngọn trúc dưới đêm trăng.
Như làn sương giữa rừng thông trong ánh ban mai.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận