Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 18

Ngày cập nhật : 2026-06-04 20:42:01

“Giang...” Chữ ấy vừa thốt ra đã im bặt.


Phụ nhân chạm phải một đôi mắt ôn hòa nhưng đầy thâm ý.


Nhưng ban đầu bà ta chẳng hề nhận ra đó là lời cảnh cáo, lại còn bị niềm vui gặp lại bất ngờ làm cho choáng váng, không nghe thấy A Tự từng gọi lang quân đứng bên cạnh nàng là ‘phu quân’, liền buột miệng nói:


‘Nương tử sao lại ở đây? Mấy hôm trước ta còn thấy Giang lang quân ở Trúc Sơn đấy!’”


Trúc Sơn cách Trúc Khê tới gần trăm dặm.


A Tự bỗng chốc nhíu chặt mày.


Giang Hồi ở Trúc Sơn, vậy người bên cạnh nàng là ai?


Nàng nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.


Trong lúc hỗn loạn, Yến Thư Hành thong thả lên tiếng:


“Chắc hẳn là nhận nhầm rồi, ta vẫn luôn ở Trúc Khê.”


Vẻ ôn nhu nơi đáy mắt hắn thoắt cái trở nên sắc bén.


Phụ nhân khựng lại theo bản năng.


Tên hộ vệ vốn luôn theo sau thanh niên tiến lên một bước, thanh trường kiếm rút khỏi vỏ để lộ một đoạn lưỡi kiếm sáng loáng.


Trên cổ phụ nhân tựa như có một lưỡi dao vô hình kề sát, khiến bà ta há miệng hồi lâu cũng không nói nên lời. Đang định lẩn đi thì bị A Tự gọi lại:


‘Bà có phải là Lý nương tử từng đi cùng đường trước đó không?’


Lý nương tử sợ nói sai không dám đáp, lại càng không dám im lặng, run rẩy nhìn sang vị lang quân trẻ tuổi uy nghi dù chẳng hề giận dữ kia để dò ý.


Hắn chỉ mỉm cười gật đầu.


Phụ nhân không đoán được ý tứ, đành cắn răng nói:


“Thì ra Giang lang quân ở đây… là ta… nhận nhầm rồi.”


A Tự mỉm cười nhẹ nhõm: “Không ngờ đã lâu như vậy, nương tử vẫn còn nhớ chúng ta.”


Lý nương tử là người họ gặp trên đường đến Trúc Khê, cùng đi một đoạn đường, bà ấy đã giúp đỡ nàng rất nhiều.


Nàng lần mò nắm lấy tay bà: “Lần trước nương tử đi vội quá, ta chưa kịp tạ ơn. Ngày mai ta theo phu quân về Kiến Khang rồi, trước lúc đi lại tình cờ gặp được nương tử, thật sự rất vui.”


Đang nói, nàng cảm nhận được tay Lý nương tử run lên, A Tự ngạc nhiên hỏi: “Nương tử sao vậy?”


"Không có gì..." Lý nương tử lén liếc nhìn lang quân bên cạnh A Tự, thấy thanh niên đang rủ mắt nhìn nữ lang. Trong mắt chẳng còn chút lạnh lẽo nào, chỉ còn lại sự dịu dàng vô bờ bến.


Lúc trước khi còn đi cùng đường, bà ta đã từng cảm thán: một cô nương xinh đẹp mà lại không nơi nương tựa như thế này. May mà có một lang quân không rời không bỏ bên cạnh, nếu không thì làm sao có thể sinh tồn trong thế đạo này?


Lúc này thấy A Tự bị mù, lại còn ‘đổi phu quân’ theo một cách ly kỳ đến mức khó tin như vậy, Lý nương tử không khỏi kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình.


Nghĩ đến cảnh ban đêm hành phòng, nữ lang chẳng hay biết gì, cứ ngỡ người nằm trên mình là phu quân, lúc không chịu nổi lại gọi tên "Giang lang quân" với vị này…


Lý nương tử chỉ thấy rợn cả người, thật đúng là chuyện hão huyền!


Sợ rước họa vào thân, bà vội vã nói: “Ta cũng vui lắm, nhưng thật sự có việc gấp, ta phải đi trước đây.”


Bà buông tay A Tự ra, cúi đầu khom lưng chào Yến Thư Hành, rồi vội vàng chạy trốn khỏi con phố.


Vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ, từ trên mái hiên bên cạnh một bóng đen nhảy xuống. Ánh mắt người đó lạnh lùng, tay cầm kiếm từng bước tiến về phía bà, chính là tên hộ vệ lúc nãy.


Lý nương tử bủn rủn cả chân tay: “Quý nhân, ta không biết gì cả, quý nhân tha mạng, ta chỉ là dân thường thấp cổ bé họng thôi...”


Tên hộ vệ không nói một lời, nhưng bước chân vẫn không dừng lại.


Lý nương tử thấy gã đưa tay ra, ngỡ rằng gã sắp tuốt kiếm, đầu óc trống rỗng, ngã quỵ xuống đất.


Một tia bạc lóe lên trước mắt.


Tiếng kêu cứu vừa vọt tới cổ họng thì thấy trước mặt có thêm mấy thỏi bạc, sự thay đổi này khiến phụ nhân càng thêm ngơ ngác.


Tên hộ vệ mặt lạnh đưa bạc tới, gật đầu nói:


“Lang quân nhà ta thay mặt phu nhân tặng bà chút lễ tạ ơn.”


Lý nương tử nào dám nhận? Bà xua tay liên tục.


Hộ vệ nhẹ nhàng đặt bạc xuống đất, lại hỏi:


“Có chút chuyện muốn thỉnh giáo, bà gặp vị Giang lang quân kia vào lúc nào, ở đâu? Phiền bà nói rõ cho.”


Lý nương tử đáp: “Ngay trong thành Trúc Sơn, vị lang quân đó đi cùng hai gã đại hán, ngoài ra không còn gì nữa.”


"Đa tạ." Hộ vệ nói xong liền tung người nhảy lên mái nhà, để lại Lý nương tử ngồi thẫn thờ nhìn mấy thỏi bạc dưới đất.



Con hẻm nhỏ vô cùng yên tĩnh.


A Tự đang dùng ô làm gậy để dò đường.


Nghĩ lại chuyện vừa rồi, đầu ô hơi khựng lại:


"Phu quân, Lý nương tử lúc nãy dường như rất hoảng hốt, giọng nói hình như còn run nữa… có phải đã gặp chuyện khó xử gì không?’


Yến Thư Hành hờ hững đỡ nàng: “Đầu hẻm có vẻ có người đợi bà ấy, chắc là có việc gấp thật.”


A Tự an tâm hơn, thật ra lúc đầu nhận thấy hành vi lạ lùng của Lý nương tử, nàng lại nảy sinh nghi ngờ.


Liệu có phải Lý nương tử cũng bị dọa sợ rồi không?


Thế nhưng lang quân bên cạnh lúc đó chẳng có gì bất thường, ngay cả lực đạo của bàn tay đang đỡ lấy nàng cũng không hề thay đổi.


Một người phải có tâm cơ và lòng dạ sâu đến mức nào, mới có thể bình thản như núi Thái Sơn ngay cả khi sắp bị người ta vạch trần?


Có lẽ lại là nàng đa nghi thôi.


A Tự thầm thở dài.


Nhưng để đảm bảo chắc chắn, nàng quyết định về đến nhà sẽ thử lòng một lần nữa, dù sao lúc chèo thuyền nàng cũng đã nói trước rồi.


Cây ô này quả thực hơi nặng, chẳng mấy chốc cổ tay A Tự đã thấy ê mỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=18]

Nàng nhét cán ô vào tay lang quân đứng bên cạnh, làm nũng nói:


"Phu quân nếu rảnh, hôm khác tìm giúp thiếp một cây trúc nhỏ, nhẹ hơn nha."


Yến Thư Hành nhận lấy ô: “Được.”


Đúng lúc đi ngang qua một con hẻm gồ ghề, không bằng phẳng.


Mấy ngày trước trời mưa, vũng nước trong hẻm vẫn chưa cạn, A Tự không nhìn thấy nên chẳng hay biết gì.


Bõm…


Nàng một chân giẫm ngay vào vũng nước, giày ướt sũng.


Yến Thư Hành bấy giờ mới chú ý, hắn đỡ A Tự ngồi xuống bậc đá trước cửa một nhà dân, rồi sau đó ngồi xổm xuống.


“Lên đây, ta cõng nàng.”


A Tự ngập ngừng, quả thực người phu quân chu đáo thế này khiến nàng có chút lúng túng. Nàng cẩn thận leo lên lưng hắn:


“Phu quân... chẳng phải chàng vừa bị thương sao, thực sự ổn chứ?”


Hắn hơi khựng lại: “Không sao.”


Dù vậy, A Tự vẫn không dám lơ là, cả người cứ căng cứng vì sợ nếu thả lỏng sẽ động đến vết thương của hắn.


Nàng ôm chặt vai hắn, không bỏ lỡ cơ hội mà khen ngợi:


“Đây là lần đầu phu quân cõng thiếp đấy, quả nhiên phu quân dịu dàng vẫn tốt hơn. Tại thiếp, trước kia làm chàng hiểu lầm rằng thiếp thích kiểu người lạnh lùng xa cách, vất vả cho chàng phải kìm nén bản tính để lấy lòng thiếp rồi. Sau này trước mặt thiếp, chàng không cần giữ kẽ, chàng là phu quân của thiếp, dù tính cách chàng ra sao thiếp cũng đều thích."


“Có thể khiến phu nhân vui lòng, chút vất vả này có đáng gì.”


Hắn khẽ cười, hạ thấp người xuống một chút, đôi tay rắn rỏi vòng qua chân A Tự xốc nàng lên, nàng chợt nhận ra tư thế mình đang bám trên người hắn có chút kỳ lạ.


Lại thêm cảm giác ngực sát vào lưng cũng thật kỳ quặc.


Đúng lúc đi qua đoạn đường không bằng phẳng, A Tự sợ ngã, hai chân bất giác kẹp chặt, ôm lấy hắn không rời.


Yến Thư Hành dừng bước.


A Tự cảm nhận được hắn khựng lại, cuống quýt hỏi:


“Phu quân, có phải thiếp chạm vào vết thương của chàng rồi không?”


“Không sao.”


Giọng Yến Thư Hành hơi nhạt đi.


A Tự càng thấy áy náy: “Hay là, phu quân dắt ngựa qua đây, chúng ta cưỡi ngựa nhé?”


Yến Thư Hành dừng bước: “Được.”


Hắn cõng A Tự đến chỗ buộc ngựa, đỡ nàng lên lưng ngựa, còn mình thì dắt ngựa, thong thả tản bộ.


Phá Vụ lặng lẽ đi theo phía sau, thấy suốt dọc đường Yến Thư Hành luôn nhíu mày, ánh mắt không khỏi dừng lại nơi vết thương của lang quân.


Đúng là có chạm vào thật, nhưng vết thương đã lành từ lâu, nữ lang lại chạm qua lớp áo, lẽ ra không đến mức khó chịu.


Vả lại, lang quân xưa nay vốn không sợ đau.


Có lẽ, lang quân nhíu mày là vì nguyên do khác.


Dù sao thì, vết thương đó là do thích khách gây ra.


Mà nữ lang kia với kẻ bị nghi là thích khách lại là phu thê, trước khi mất trí nhớ nàng ta còn từng trêu chọc lang quân.


Phá Vụ nhìn nữ lang trên ngựa, rồi lại nhìn lang quân đang nói cười vui vẻ với nàng, nhất thời chẳng thể đoán nổi Yến Thư Hành rốt cuộc là vô tình hay hữu ý?


Lang quân thực sự chẳng hề để tâm đến quá khứ của nàng và tên thích khách kia sao?


.


Sau một hồi loay hoay, cuối cùng cũng về tới tiểu viện.


Vừa vào cửa, Yến Thư Hành không quên chuyện minh oan cho mình:


“Giờ không còn ở bên ngoài, ta có thể tự chứng minh được chưa?”


A Tự bấy giờ mới nhớ ra chuyện này.


Dọc đường vừa rồi hắn quá chu đáo, nàng được hắn chăm sóc tận tình, vốn dĩ đã định tin hắn rồi.


Sự chủ động của hắn lại càng khiến hắn trông có vẻ quang minh lỗi lạc.


Nhưng A Tự tự nhủ với lòng, không được để tình cảm chi phối.


Vẫn nên kiểm tra một chút, phải hoàn toàn thuyết phục được bản thân thì mới có thể không chút khúc mắc mà theo hắn về Kiến Khang.


Nhưng... kiểm tra thế nào đây?


Chẳng lẽ lại thật sự lột áo hắn ra, rồi lấy tay sờ soạng từng tấc một trên ngực hắn sao?


Làm thì được, nhưng chỉ sợ sẽ "chơi với lửa có ngày bỏng tay".


A Tự liệt kê một đống trong lòng, rồi mới tỏ vẻ khoan dung và dịu dàng nói:


“Nếu phu quân đã nhất quyết muốn tự chứng minh, thiếp đành thuận theo ý chàng vậy, kẻo trong lòng chàng lại thấy không yên.”


Nàng quả là "hiểu chuyện" biết bao.


Yến Thư Hành cúi đầu, hai tay chắp sau lưng, ánh nắng từ phía sau chiếu lên vóc dáng cao ráo của hắn, đổ xuống một cái bóng bao trùm hoàn toàn lấy nữ tử trước mặt.


Cái bóng chính là một phần của hắn.


Lúc này, một phần của hắn đang quấn quýt triền miên cùng nàng.


Nhưng trái tim và thể xác vẫn còn khoảng cách.


Yến Thư Hành rủ mi, ánh mắt dời từ mái tóc đen mượt mà xuống đến chóp mũi thanh tú.


Hắn cười nói: “Nàng muốn tra thế nào cũng được.”


Nụ cười ấy không chỉ có ý trêu đùa mà còn phảng phất chút lạnh lẽo. Hắn đưa tay cởi vạt áo trước, muốn lột bỏ lớp y phục này, đồng thời lột trần luôn cả những ngụy tạo và ngờ vực giữa hai người.


Đưa mọi chuyện đi đến cái đích không thể quay đầu.


Mắt A Tự chợt thấy lành lạnh.


Tấm lụa che mắt bất ngờ bị kéo xuống.


Tấm lụa che mắt giống như y phục của nàng vậy, có thể che giấu đi những suy tính trong lòng, vừa là lớp vỏ bọc, vừa là khiên chắn.


Bị giật phăng đi trong tình cảnh này, A Tự chợt có cảm giác hoang đường như thể mình đang trần trụi phơi bày trước mắt hắn.


Nàng cảm thấy mình chẳng còn nơi nào để trốn tránh.


Còn đang kinh ngạc không hiểu vì sao hắn làm vậy, tay nàng đã bị nắm lấy, thanh niên kéo tay nàng về phía trước.


Đầu ngón tay chạm phải một khoảng ấm áp mượt mà.


Hắn đang kéo tay nàng đặt vào trong vạt áo của mình.


Đầu ngón tay mềm mại dán chặt vào làn da săn chắc của nam tử, chạm vào xương quai xanh góc cạnh, ngón tay A Tự khẽ co lại.


Nàng muốn rụt về nhưng hắn lại nắm chặt hơn.


"Chẳng phải muốn kiểm tra sao?" Giọng hắn trầm thấp mang theo sự mê hoặc.


A Tự cúi đầu, không hiểu tại sao hắn lại chủ động đến thế.


Chẳng lẽ tự chứng minh là giả, muốn thân mật mới là thật?


Không được, ôm ôm ấp ấp thì nàng không để ý, nhưng da thịt chạm nhau dễ xảy ra chuyện, ít nhất bây giờ thì không được. A Tự siết tay thành nắm đấm, từ chối:


"Ban ngày cởi y phục thì thật thất lễ. Nếu thiếp muốn kiểm tra, tự có cách khác. Trên người chàng còn có vết thương, thiếp lại không nhìn thấy, không biết nặng nhẹ, lỡ chạm vào vết thương thì phải làm sao? Tuy chàng không sợ đau, nhưng thiếp cũng không muốn khiến chàng đau.’l"


Câu trước là lời từ chối, nhưng câu sau lại là sự quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng. Yến Thư Hành từ trên cao nhìn xuống, nhìn sâu vào đôi mắt nàng.


Sự lo lắng trong đôi mắt nàng vô cùng chân thực.


Thôi vậy, Yến Thư Hành buông tay nàng ra.


“Đã vậy, tùy phu nhân quyết định có kiểm tra hay không, và kiểm tra thế nào.”


Để tạo thuận lợi cho nàng, hắn còn tiến lên một bước.


Gần như cùng lúc, A Tự cũng bước tới một bước.


Yến Thư Hành không kịp phản ứng, càng không kịp lùi lại, hai người đâm sầm vào nhau.


Tựa như áng mây mềm mại va phải vách núi sừng sững.

Bình Luận

0 Thảo luận