Sáng / Tối
Thuyền cập bến, tiếng sóng vỗ yếu đi nhiều.
Yến Thư Hành chậm rãi xoay người lại, mới phát hiện mái tóc dài của A Tự xõa đầy mặt giường, lúc xoay người, một vài lọn tóc đã bị hắn đè bên dưới. Hắn đành phải ngồi dậy, vài sợi tóc dính trên y phục, hắn lần lượt cầm lấy chúng rồi gạt đi.
Sợi tóc mềm mượt khiến hắn nhớ lại khoảnh khắc bị tình cảm dẫn dắt mà ôm lấy nàng hôn say đắm.
Lúc quấn quýt bên nhau khiến người ta như rơi vào sương mù.
Nhưng cũng càng khiến người ta phải cảnh giác.
Đầu ngón tay hơi lạnh vừa vặn chạm đến khóe môi, ngón tay ấn nhẹ vào vết thương, một cơn đau âm ỉ lan truyền khắp nơi.
Vết rách nhỏ trên môi này so với vết đao thương lúc bị ám sát lần trước thực sự chẳng đáng là bao, nhưng cơn đau lại day dứt và dai dẳng hơn cả vết thương do kiếm gây ra.
Tựa như những cơn mưa dầm ẩm ướt ở Giang Nam.
Một nơi là do thích khách gây ra.
Vết thương còn lại là do thê tử của tên thích khách cũng chính là nữ lang từng táo bạo trêu chọc hắn, cắn phải.
Về bản chất thì chúng đều là vết thương, chẳng có gì khác biệt.
Hầu kết Yến Thư Hành khẽ chuyển động.
Hắn nhắm mắt lại, bắt chước động tác của A Tự, đầu ngón tay lướt từ xương chân mày xuống sống mũi, rồi dừng lại ở cánh môi, cảm nhận từng đường nét trên khuôn mặt mình, chân mày dần cau lại.
Giọng nói tương đồng vốn đã là một sự trùng hợp, nhưng hắn và Giang Hồi dường như đến cả dung mạo cũng có vài phần giống nhau.
Nếu đây không phải ngẫu nhiên, thì kẻ đứng sau tìm đến một tên thích khách như vậy hẳn là đã mưu tính từ lâu.
Và kẻ đó cực kỳ am hiểu về quá khứ của hắn.
Còn nếu chỉ là tình cờ, mà lại có thể hội tụ cùng lúc bấy nhiêu sự trùng hợp, thì lai lịch của Giang Hồi thực sự rất đáng để suy ngẫm.
Rốt cuộc hắn là ai?
Yến Thư Hành cúi đầu nhìn vạt áo trước bị vò nhăm nhúm do nụ hôn vừa rồi, đưa tay vuốt phẳng lại.
Hắn đứng dậy đẩy cửa sổ, trên bầu trời vầng trăng sáng treo cao, mặt sông lấp lánh ánh bạc tựa như ngọc vụn.
Lặng lẽ ngắm nhìn mặt sông hồi lâu, Yến Thư Hành khép cửa sổ lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=23]
Trên giường, A Tự đang ngủ rất say, đôi chân gác lên cuộn chăn chồng ở phía trong.
Nếu hắn thực sự là phu quân của nàng, hoặc nàng thực sự là thê tử của hắn, thì cảnh tượng này cũng coi như là một sự viên mãn.
Yến Thư Hành nhặt cuốn thoại bản rơi bên cạnh giường, tùy ý lật xem vài trang: “Hay cho một Vô Danh tiên sinh.”
.
Con thuyền rẽ sóng tiến về phía trước.
Trong cơn mơ, A Tự chỉ nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào, nhưng nàng giống như một hài nhi được bao bọc trong vỏ hạt đào, mặc cho sóng nước dập dềnh vẫn ngủ ngon lành. Khi tỉnh dậy, bên cạnh chỉ có Trúc Diên, Giang Hồi để lại lời nhắn nói rằng có việc phải bận.
Lúc giữa trưa.
Cửa khoang thuyền khẽ “két” một tiếng.
Cánh cửa mở ra, tiếng bước chân thanh mảnh vì không còn vật cản nên lập tức trở nên rõ ràng hơn.
A Tự đang bưng tách trà để uống, đôi tay bỗng vô thức run nhẹ khiến nước trà ấm loang ra trên đầu gối.
Cũng may nhờ vào bản lĩnh diễn kịch bấy lâu, nàng nhanh chóng ổn định lại đôi tay, dựa vào cảm giác mà ung dung đặt tách trà lên kỷ trà. Khi nàng mới rút khăn tay ra được một nửa thì đã có người dùng khăn nhẹ nhàng lau đi vệt nước trên đầu gối nàng, kèm theo tiếng cười khẽ: “Đêm qua lúc cắn ta thì gan dạ lắm mà.”
Đúng là chuyện gì không nên nhắc thì lại cứ nhắc.
A Tự không chịu yếu thế: “Phu quân võ nghệ cao cường, nhưng ở phương diện khác thì... không nhắc tới cũng được.”
Yến Thư Hành lau đi vệt nước đọng trên gối nàng, lời nói thản nhiên: “Chẳng qua cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi.”
A Tự lẩm bẩm: “Thì ai mà chẳng phải là lần đầu hôn...”
Bàn tay hắn trên đầu gối nàng bỗng khựng lại.
Yến Thư Hành nhất thời khó lòng phân định được mối quan hệ giữa nàng và Giang Hồi. Hắn từng nghe một người bạn vốn lăn lộn chốn phong nguyệt từ thuở thiếu thời nói rằng, dù có thân mật tột cùng với đám thị thiếp thì gã cũng hiếm khi hôn họ, bởi ân ái không nhất thiết phải có tình cảm.
Nhưng nụ hôn thì khác.
“Lần đầu sao?”
Dẫu biết hỏi vậy sẽ lộ ra sơ hở, nhưng Yến Thư Hành vẫn cất lời. A Tự vì câu hỏi này mà trở nên sững sờ.
Nàng nhanh chóng bình tĩnh lại rồi đổi giọng: “Có phải lần đầu hay không, hẳn là phu quân cũng tự rõ nhất.”
Yến Thư Hành liếc nhìn bàn tay nàng đang siết chặt lấy vạt áo đến mức trắng bệch cả đốt ngón tay, động tác lau dọn vẫn rất bình ổn: “Ta cứ ngỡ, phu nhân trước đây cũng từng có với người khác rồi chứ.”
Một câu nói hàm chứa ý giấm chua này khiến các đốt ngón tay của A Tự nới lỏng đôi chút. Để tránh nảy sinh thêm hiểu lầm, nàng không suy nghĩ nhiều nữa.
Bầu không khí ám muội còn sót lại sau nụ hôn ngày hôm qua cũng theo sự nghi ngờ vừa thoáng hiện lên mà tan biến, cả hai đều ngầm hiểu ý mà lảng sang chuyện khác.
Thuyền đi tiếp được bảy ngày, trong suốt thời gian đó, phu quân của nàng vẫn như thường lệ, hằng ngày cùng nàng dùng bữa, nghe tiếng sóng, thổi gió sông, dường như chuyện ngày hôm ấy chưa từng xảy ra.
Cảm giác của nụ hôn đó thực sự rất lạ, lúc đầu khi môi chạm nhau thì cảm thấy khá ổn, nhưng sau đó khi đầu lưỡi đột ngột quấn lấy, xúc cảm ấy... thực sự quá kỳ quái.
Ít nhất là trong thời gian ngắn tới, A Tự không muốn thử lại lần nào nữa.
Mọi thứ dần khôi phục trạng thái ban đầu trong sự ngầm hiểu của đôi bên.
Mấy ngày đó nàng không có việc gì làm, cứ cuộn mình trong khoang thuyền nghe Trúc Diên đọc hết cuốn thoại bản này đến cuốn thoại bản khác.
Nghe mãi mới nhận ra những cuốn thoại bản đó đều do một vị “Vô Danh tiên sinh” viết, cuốn nào cũng văn hay chữ tốt, tình tiết thăng trầm và đều có đầu có đuôi.
Duy chỉ có cuốn về hồ ly và thư sinh là chỉ có nửa tập đầu.
Nàng hỏi Trúc Diên xem có tập tiếp theo không, Trúc Diên bảo đây là mượn từ những người khách đi cùng thuyền, chỉ có bấy nhiêu thôi.
Xem ra là không đợi được phần sau rồi.
Bất lực, A Tự đành phải cố quên đi câu chuyện đó.
.
Ngày thứ bảy, thuyền cập bến Vũ Lăng.
Sau khi xuống thuyền, họ lại ngồi xe ngựa đi thêm một khắc. Tiếng huyên náo dần thưa thớt, xung quanh chỉ còn lại tiếng nước chảy và tiếng chim hót.
Trong lúc A Tự đang nghiêng tai lắng nghe, Yến Thư Hành đã bế nàng xuống xe ngựa: “Đây là một trang viên ở ngoại ô thành Vũ Lăng, bằng hữu đó của ta là một văn nhân ở ẩn.”
A Tự cười nói: “Thật không ngờ phu quân là người học võ mà cũng thích kết giao với văn nhân.”
Yến Thư Hành cũng chẳng đoán định được đây là lời cảm thán bộc phát hay nàng lại nảy sinh nghi ngờ, cuối cùng hắn chỉ cười một tiếng.
Phía sau vang lên giọng một nam tử ôn hòa: “Mấy tháng không gặp, bên cạnh Nguyệt Thần hóa ra đã có giai nhân bầu bạn.”
Yến Thư Hành nói với người vừa tới: “Gặp lại Tử Lăng, Giang mỗ vô cùng vui mừng.”
Phía người kia im lặng một thoáng, lát sau mới hỏi: “Không biết vị cô nương này xưng hô thế nào?”
A Tự nhận thấy trong lời nói của người này có một sự thân thiết, đó là sự khiêm nhường từ trong ra ngoài, khác biệt đôi chút so với phu quân nhìn thì ôn hòa nhưng thực chất lại hay trêu chọc của nàng.
Yến Thư Hành giới thiệu hai bên: “Đây là thê tử mới cưới của ta. Còn đây là Kỳ Quân Hòa, tự Tử Lăng, phu nhân có thể gọi là Tử Lăng, hoặc gọi là Kỳ nhị lang.”
A Tự hướng về phía đối phương hành lễ.
Kỳ Quân Hòa đáp lễ xong liền dẫn họ vào viện.
A Tự đi phía sau, cười nói: “Thật không ngờ phu quân là người học võ mà cũng thích kết giao với văn nhân. Tuy nhiên phu quân rất hợp làm người kể chuyện đấy, giọng chàng hay như vậy, e là chỉ cần tùy tiện kể một câu chuyện thôi cũng có khối cô nương tranh nhau đem bạc đến tặng cho chàng.”
Yến Thư Hành hơi nâng tông giọng ở cuối câu: “Phu nhân là đang nói đến kiểu kể chuyện như đêm hôm trước sao?”
Bất thình lình bị khơi gợi lại ký ức, trên môi dường như vẫn còn vương chút ám muội, A Tự mím môi, như muốn xua đi cảm giác hư ảo kia: “Cũng không phải là không thể.”
Hắn cười: “Cứ coi như là nàng đang ghen đi.”
Họ vào trong trang viên, dọc đường đi nghe tiếng nước chảy róc rách xen lẫn tiếng gà kêu “cục cục” nghe rất vui tai. Đáng xấu hổ là A Tự lại thấy đói, những sinh linh này chỉ khiến nàng liên tưởng đến món canh gà đậm đà, bụng nàng bỗng phát ra âm thanh không đúng lúc chút nào.
Yến Thư Hành cúi đầu cười nhìn nàng một cái, ghé tai nói nhỏ: “Phu nhân thật giống một con hồ ly, mới chân ướt chân ráo đến đã nhớ thương đàn gà vịt đầy vườn của nhà người ta rồi.”
A Tự mặc kệ hắn, chuyên tâm dùng gậy trúc dò đường.
Yến Thư Hành lên tiếng tán thưởng: “Tử Lăng không hổ danh là đệ tử môn hạ của Trần lão tiên sinh.”
Vị Trần lão tiên sinh mà hắn ta nhắc tới chính là tộc trưởng đời trước của Trần thị ở Dĩnh Xuyên, một danh sĩ ẩn dật, còn vị Trần Thiếu phó từng phò tá tiên Thái tử chính là con trai độc nhất của Trần lão tiên sinh.
Kỳ Quân Hòa khiêm tốn đáp: “Ân sư quy ẩn là vì tâm hồn khoáng đạt, còn ta là để trốn tránh, tâm cảnh còn xa mới bằng được.”
A Tự lẳng lặng lắng nghe.
Yến Thư Hành quay đầu lại, thấy thần sắc nàng có chút phiêu du, dường như cảnh đẹp xung quanh chẳng hề liên quan đến mình.
Cũng phải, thế gian muôn vàn cảnh sắc mỹ lệ, nhưng trước mắt nàng chỉ có một màu tăm tối bất biến.
Hắn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay: “Bên phải phu nhân là rừng đào nhỏ, dưới rừng có suối trong chảy qua, bên trái là rừng trúc, xa hơn nữa là ruộng rau, cạnh đó có hàng rào quây đàn gà vịt, chúng đều đã béo tốt, có thể làm thịt được rồi.”
A Tự không nhịn được mà bật cười.
Những lời nói nhẹ nhàng tựa như dòng suối trong chảy qua, gột rửa đi phần lớn nỗi tiếc nuối vì mù lòa trong lòng nàng.
A Tự khẽ nói: “Đa tạ phu quân.”
Yến Thư Hành khựng lại một chút, rồi mỉm cười.
Kỳ Quân Hòa nhìn đôi phu thê hòa hợp như cầm sắt này, nghe cuộc đối thoại của họ mà càng thêm khó hiểu.
Phía trước bỗng truyền đến một giọng nữ trong trẻo quyến rũ, mỗi chữ thốt ra đều mang theo ý cười, tựa như chim oanh phá tan bầu không khí tĩnh mịch: “Tỷ tỷ này tuy đeo dải lụa che mắt, nhưng trông thật là thân thiết!”
Tiếng bước chân vui vẻ đã đến gần.
Vị nương tử lạ mặt kia hỏi Kỳ Quân Hòa: “Phu…”
Vừa thốt ra chữ đầu tiên, nàng ta đã ngượng ngùng dừng lại, đổi giọng tiếp tục: “A huynh, đây là khách của huynh sao?”
Kỳ Quân Hòa cũng ngẩn người trong thoáng chốc: “Phải, đây là... thê tử của Nguyệt Thần.”
Hắn ta quay sang giới thiệu với A Tự: “Đây là xá muội Kỳ Nhân, gọi muội ấy là A Nhân là được.”
A Tự dường như chẳng hề nhận ra bầu không khí vi diệu giữa hai người họ, mỉm cười gọi một tiếng: “A Nhân.”
Kỳ Nhân cũng nhanh chóng lấy lại vẻ hân hoan như ban đầu, nàng kéo tay A Tự đi vào trong, hào hứng trò chuyện.
Yến Thư Hành gật đầu chào Kỳ Nhân, nhưng Kỳ Nhân chỉ đáp lại bằng thái độ hờ hững, không mặn không nhạt.
“Họ Yến kia, ngươi tới đây làm gì?”
Cái họ “Yến” này giống như một tảng đá ném mạnh vào lòng A Tự, khiến nàng bàng hoàng khựng bước.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận