Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 117

Ngày cập nhật : 2026-06-11 14:04:56

Triệu Sưởng lắc đầu: “Lúc đó tình thế vô cùng cấp bách, Thiếu phó không kịp để lại di ngôn. Sau này khi ta đi nghe ngóng lại thì đã nhận được tin Thiếu phó đại nhân gặp nạn.”


A Thịnh ở một bên bỗng bước lên phía trước: “A tỷ, trước đó, thiếu phó có nói một câu. Người bảo rằng, nếu người không thể trở về, đến khi a tỷ xuất giá, hãy đến dưới gốc cây đào chôn rượu Tam Xuân Hàn mà tự mình đào hai vò rượu đó lên.”


Hai vò rượu Tam Xuân Hàn kia là do chính tay cha chôn xuống từ năm nàng mới năm tuổi. Ba cha con đã hẹn ước với nhau, sau này khi hai tỷ muội nàng xuất giá sẽ đào lên để uống một bữa thật thỏa thích.


Nước mắt tuôn rơi như mưa nện xuống mặt đất.


Sau đó, A Tự thậm chí còn không nhớ nổi mình đã nói thêm những gì với họ, và làm sao để trở lại xe ngựa.


Đến khi hoàn hồn, có người nhẹ ôm lấy nàng vào lòng: “A Tự, muốn khóc thì cứ khóc đi.”


A Tự chớp chớp hàng mi đã tê dại.


Nàng gục mặt vào vai hắn, nhưng một lúc lâu sau vẫn không thể khóc thành tiếng. Nỗi bi thương không thể dùng nước mắt để giải tỏa mới thực sự là nỗi đau thấu tận tâm can. Yến Thư Hành ôm chặt lấy nàng, giọng nói nghẹn ngào: “Nàng có thể tin tưởng ta, chỉ cần nàng bằng lòng.”


A Tự không nói lời nào.


Họ cứ im lặng ôm nhau như thế, trôi qua rất lâu, rất lâu.


Ruột gan Yến Thư Hành càng lúc càng thắt lại, người trong lòng rốt cuộc cũng động đậy, giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên trong lòng xe ngựa âm u, mang theo hơi lạnh thấu xương: “Chẳng phải bên cạnh ngươi có rất nhiều người tài giỏi có thể dùng sao, ta muốn tra ra kẻ đó là ai.”


Nàng phải lôi bằng được kẻ đó ra, đem tất cả những tuyệt vọng mà cha nàng từng trải qua, từng chút một trả lại cho hắn.


Yến Thư Hành ôm chặt lấy nàng, lại sợ dùng lực quá mạnh sẽ làm nàng khó chịu, bèn từ từ nới lỏng tay, lòng bàn tay vuốt ve sau gáy nàng để trấn an: “Được, ta nghe theo sự sắp xếp của nàng.”


.


Dù hận đến xương tủy, nhưng A Tự vẫn giữ được sự tỉnh táo.


A tỷ và đứa trẻ chưa chào đời vẫn cần một mẫu tộc cường thịnh để chống lưng. Mục đích của nàng là tìm ra con sâu đục khoét của Trần gia để báo thù cho cha, chứ không phải nhổ tận gốc cả gia tộc.


Vì cẩn trọng, nàng quyết định không giao toàn quyền cho Yến Thư Hành, mà chỉ mượn mật thám của hắn để dùng.


Khoảng thời gian sau đó, vì cục diện trong cung mới có sự thay đổi nên A Tự tạm thời án binh bất động.


Đầu tháng năm, Kỳ gia bại trận một ván, thế cục độc tôn của Kỳ gia một lần nữa bị kéo về vạch cân bằng, trong cung liền truyền ra tin tức Trần phi mang thai. Sau khi xác nhận tình hình đã bình ổn, A Tự mới bắt đầu bắt tay vào việc thử dò xét bước tiếp theo. Để không làm tỷ tỷ phải lo lắng, nàng tạm thời chưa cho Trần phi biết việc cha gặp nạn có khả năng là do người trong tộc làm, mà chỉ nói bản thân không muốn tiếp tục giả vờ mất trí nhớ nữa, định vạch trần lớp màn che này ra, cuối cùng là thử dò xét xem vụ việc ngã xuống vách núi năm đó có khuất tất gì không.


Trần Khanh Vân tuy lo lắng, nhưng sau khi nghe A Tự cân nhắc lợi hại một hồi, thấy cũng có lý nên đành tùy nàng.


Từ trong cung trở về, A Tự vì chuyện tỷ tỷ mang thai mà vui mừng khôn xiết, lúc xuống xe ngựa không cẩn thận va đầu vào thành xe rồi "ngất" đi, sau khi tỉnh lại thì đột nhiên nhớ ra tất cả mọi chuyện.


Tin vui này ném vào đầm nước sâu vốn đã động, bất ổn của Trần gia, làm dấy lên từng đợt sóng hoành tráng.


Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, khuê phòng của nàng đã in dấu chân của biết bao nhiêu người, những lời quan tâm tới tấp ùa đến khiến A Tự không thể phân biệt nổi ai thật ai giả. Xem ra, chút lực độ này vẫn còn chưa thấm vào đâu.


Vào ngày tuyên bố đã khỏi bệnh, A Tự ra ngoài.


Ngoại trừ người của mình, nàng còn đặc biệt mang theo vài tên thị tỳ do các phòng trong Trần gia sắp xếp cho nàng. Có người của nhị phòng, tam phòng, và thậm chí là do phòng của tứ thúc công gửi tới.


Bên trong nhã gian của quán trà, khói sương lượn lờ.


Thanh niên ôm lấy nàng từ phía sau, bàn tay từng gang từng gang một đo lấy vòng eo nàng: "Lại gầy đi một chút rồi.


“A Tự, thật ra những việc này nàng hoàn toàn có thể giao hết cho ta làm, ta sẽ không gây bất lợi cho Trần gia.”


Dù đã hứa hẹn như thế, nhưng Yến Thư Hành cũng tự biết với tính cách không thích bị người khác nắm thóp hay dắt mũi này của A Tự, nàng sẽ chỉ mượn tay hắn hành sự, chứ quyết không dựa dẫm hoàn toàn vào mình.


Hắn đành thở dài.


Nàng cáo bệnh chẳng qua mới có mấy ngày, lông mày và ánh mắt đã lạnh lùng đi không ít, lại càng thêm phần trấn định. Sự thay đổi như thế này hắn lại vô cùng quen thuộc, hắn của tuổi mười sáu, mười bảy cũng từng như vậy.


Hắn hiểu rất rõ, đây là con đường bắt buộc phải đi qua.


Bọn họ giống như những chú bướm bị nhốt trong chiếc bình lưu ly giữa ngày đông giá rét, bởi vì bên trong bình ấm áp, nên khi nhìn ra thế giới bên ngoài qua lớp vỏ bình, chỉ cảm thấy rực rỡ và viên mãn, chẳng thấy chút lạnh lẽo nào.


Thế nhưng, cũng sẽ bị kiềm chế đủ đường.


Vì vậy, đối với họ mà nói, hoặc là cứ mãi sống trong ảo tưởng giả tạo, hoặc là phải đập tan chiếc bình, xé toạc lớp ngụy trang ấy ra. Bước ra ngoài tuy phải học cách thích nghi với trời đông giá rét, sẽ mất đi một vài thứ, nhưng cũng sẽ đón chào một khoảng trời bao la rộng lớn hơn.


Thế nhưng, xuất phát từ tư tâm, Yến Thư Hành lại không hy vọng A Tự cũng phải trải qua những điều tàn khốc mà hắn từng nếm trải.


Nàng quá xinh đẹp, cũng quá mong manh.


Nàng đáng lẽ nên được sống một đời an ổn vẹn toàn bên trong chiếc bình lưu ly ấy.


Nhưng A Tự lại chẳng cam tâm duy trì sự hòa thuận êm ấm giả tạo ngoài bề mặt, nàng phóng tầm mắt qua khung cửa sổ nhìn về phía chân trời xa xăm: “Làm con cái, báo thù cho cha là lẽ đương nhiên ở đời, sao có thể mượn tay người khác làm thay?”


Yến Thư Hành buông nàng ra, hai người đứng sóng vai bên nhau.


Hắn lấy ra một xấp thư.


“Đây là những thông tin về ba người mà nàng bảo ta tra xét, kèm theo gia quyến cùng điểm yếu của từng tên tâm phúc bên cạnh họ.”


A Tự đón lấy.


Trong số ba người từng xem qua mật tín năm đó, người nàng nghi ngờ nhất chính là nhị thúc - kẻ lần trước đã gián tiếp khiến nàng bị Yến tam gia bắt cóc. Thế nhưng để đảm bảo vạn vô nhất thất, không để sót bất kỳ sơ hở nào, những ngày qua A Tự vẫn nhờ Yến Thư Hành điều tra kỹ lưỡng cả tứ thúc công và tam thúc.


Mà kẻ khả nghi nhất hiện tại lại chính là Sở Thất - mưu sĩ thân cận dưới trướng của nhị thúc.


Kẻ này từ hồi ở Dĩnh Xuyên đã đi theo làm việc cho nhị thúc, hiện giờ cũng đang ở thành Kiến Khang. Trong nhà gã có một đứa con trai nhỏ mắc phải quái bệnh, mấy vị đại phu đều khẳng định đứa trẻ này không sống nổi đến năm năm tuổi, thế mà nay lại được ông trời chuẩn tấu, phá lệ sống đến năm tám tuổi, hàng xóm láng giềng ai nấy đều chặc lưỡi lấy làm kỳ lạ.


Thế nhưng A Tự trước giờ chưa từng tin vào mấy lời văn vở kiểu "ông trời chuẩn tấu" đó, đầu ngón tay nàng dừng lại trên cái tên Sở Thất: “Mật thám của ngươi có thể thay ta tra xét thêm về kẻ này không?”


Yến Thư Hành mỉm cười: “A Tự và ta đúng là tâm linh tương thông, ban đầu ta cũng thấy kẻ này có điểm khả nghi, nên đã sai mật thám đi điều tra tất cả mọi chuyện liên quan đến gã rồi.”


Hắn lại từ trong tay áo lấy ra một phong thư khác: “A Tự sẽ không trách ta tự ý làm càn chứ?”


A Tự ngước mắt lên định lườm hắn một cái, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt như đứa trẻ đang chờ được khen thưởng của đối phương, nàng lại không tự chủ được mà nở nụ cười: “Trưởng công tử xưa nay rất biết cách thả mồi câu, chuyện gì cũng cứ phải đợi người ta mở miệng thì mới chịu đưa ra đúng không?”


Yến Thư Hành cười khẽ: “Bị nàng nhìn thấu mất rồi.”


"Nhưng dù sao ngươi cũng khá là tinh tế đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=117]

A Tự khen một câu mang tính tượng trưng, rồi bóc phong thư ra.


Bên trên có viết về bệnh tình đứa con nhỏ của Sở Thất, mật thám đã tra ra được đứa bé kia có lẽ là nhờ dùng một loại dược liệu vô cùng đắt đỏ mới giữ được mạng sống.


Thế nhưng Sở Thất tuy được nhị thúc trọng dụng, nhưng thực chất không tính là mưu sĩ thân tín nhất của ông ta, bổng lộc mỗi tháng chẳng qua chỉ có vài lạng bạc, làm sao có thể cung phụng nổi loại dược liệu đắt đỏ ấy trong một thời gian dài?


Mật thám tự nhiên cũng nghĩ đến điểm này, tra thêm một bước nữa liền phát hiện vị lang trung khám bệnh cho con trai Sở Thất lần nào cũng tự tay sắc thuốc, sau đó đem chôn sạch bã thuốc đi. Trong số bã thuốc đó có trộn lẫn vài vị thuốc có độc tính nhưng lại giúp tăng mạnh dược tính, có thể làm dịu bệnh tình trong thời gian ngắn, nhưng một khi đã uống vào thì sẽ ngày càng bị phụ thuộc, hễ ngắt thuốc là sẽ đau đớn khắp người.


Trùng hợp thay, vị lang trung đó hiện tại đang làm việc cho nhị phòng, thỉnh thoảng cũng sang xem bệnh cho tam phòng.


A Tự suy đoán Sở Thất là nhờ được nhị thúc trọng dụng nên mới có tiền dùng những loại dược liệu đắt đỏ này. Chính nhị thúc đã ngầm cho phép lang trung bỏ thêm thứ đó vào trong thuốc, khiến con trai Sở Thất không thể rời bỏ thứ thuốc này được, từ đó hoàn toàn bị ông ta túm lấy nhược điểm mà dắt mũi.


Sự nghi ngờ của nàng đối với nhị


thúc lại càng sâu thêm một tầng.


Bức thư rất dài, A Tự tiếp tục đọc xuống dưới, sắc mặt ngày một trở nên khó coi. Trên thư viết rằng, thuốc mà tam thẩm mẫu uống cũng bị trộn vào thứ tương tự, tuy liều lượng không nhiều, không làm tổn hại đến cơ thể nhưng lại khiến người ta không thể dứt ra được.


Nhị thúc muốn hãm hại tam thẩm mẫu sao?


Nhưng chẳng lẽ người của tam phòng lại không hề hay biết một chút nào?


A Tự trầm ngâm bước đến trước lư hương trong nhã gian, lấy que đánh lửa đốt sạch những phong thư này đi.


Yến Thư Hành bước lại gần: “Ta nghe Cửu lang nói chuyện nàng đã khôi phục ký ức rồi, nàng là muốn dẫn xà xuất động sao? Nhưng A Tự, ta không hy vọng nàng tự lấy mình làm mồi nhử.”


A Tự quay người lại, đáy mắt tràn ngập nụ cười ranh mãnh: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta không rảnh mà tự lấy mình làm mồi đâu, mồi nhử của ta là một người khác cơ.”


Yến Thư Hành nhướng mày: “Là ai mà có được vinh hạnh này, lọt vào được mắt xanh của A Tự nhà ta thế?”


Hắn thật sự là đã có vài phần ghen tuông rồi.


A Tự gạt bàn tay đang đặt trên eo mình ra.


Kể từ sau khi có chung bí mật về A Thịnh lần trước, hai người dường như đã quay trở lại những ngày tháng trước khi nàng bị mù. Đối với những thay đổi này, dù trong lòng A Tự không còn bài xích như trước nữa, nhưng thỉnh thoảng nàng vẫn sẽ cố ý giữ khoảng cách.


Nàng không muốn mọi chuyện tiến triển quá nhanh.


Thấy nàng thất thần, cũng không rõ là đang nghĩ đến ai, Yến Thư Hành nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng: “Ta càng lúc càng hiếu kỳ đấy, A Tự muốn lấy ai làm mồi đây? Là Cửu ca tốt, hay là vị biểu huynh tốt kia?”


A Tự kiễng chân ghé sát vào hắn, thì thầm: “Nếu như là trưởng công tử thì có được không?”


Bàn tay đang đặt bên eo nàng hơi siết chặt lại.


Yến Thư Hành dùng lòng bàn tay mơn trớn hai bên má nàng một cách mập mờ, lực đạo lúc nhẹ lúc nặng, từng chữ thốt ra vô cùng quyến luyến:


“Được làm quân cờ cho A Tự sai khiến, chính là vinh hạnh tột cùng của ta.”


"Đừng có mà thừa cơ chiếm hời của ta!" A Tự vỗ chát vào tay hắn, xoay người thoát khỏi lồng ngực .


“Nói chính sự đi.”


Yến Thư Hành thấu hiểu cho sự bướng bỉnh và những khó khăn của nàng, thế nên đối với nàng, hắn đặc biệt dịu dàng, cũng đặc biệt chiều theo: “Được, đều nghe A Tự, nàng còn muốn ta tra thêm chuyện gì nữa nào?”


A Tự cụp mắt suy nghĩ một lát: "Tra về vị lang trung kia, cùng với tam thúc và tam thẩm mẫu.”


Chưa đầy nửa tuần trà, đại sự đã bàn bạc xong xuôi.


Trước lúc từ biệt, A Tự thẳng tay hất tung bàn trà.


Tiếng động đột ngột vang lên khiến đám thị tỳ vốn luôn tìm cách ghé tai nghe lén ở ngoài cửa phải giật bắn mình kinh hãi.


A Tự bất thình lình đẩy cửa bước ra, ngay trước mặt đám thị tỳ, nàng lạnh lùng nói với Yến Thư Hành: “Lời ngày hôm nay coi như ta chưa từng nghe qua. Đó là tộc thúc của ta, tốt nhất là ngươi nên có bằng chứng!”


Yến Thư Hành lộ vẻ bất lực: “Ta không hề có ý ly gián các người, chỉ là có chút hoài nghi đối với lời vị tướng quân kia nói mà thôi. Nàng và ta là chí giao, ta chẳng qua chỉ muốn giúp nàng xác nhận xem, những người đó có xứng đáng để nàng che chở hết lòng như vậy hay không?”


Sắc mặt A Tự sa sầm xuống.


“Đã là chí giao thì nên hiểu rõ chuyện có xứng đáng hay không tự ta có chừng mực, không cần trưởng công tử phải chỉ điểm!”


Nói đoạn, nàng đùng đùng nổi giận bước lên xe ngựa.


Vài câu đối thoại này đã lặng lẽ truyền đến tai người mà nàng muốn truyền. Bởi vì ngày hôm đó A Tự cố tình bày ra thái độ tin tưởng tộc thúc vô điều kiện trước mặt Yến Thư Hành, lại thêm sự che chở của Hoàng đế và tỷ tỷ dành cho nàng, A Tự cam đoan rằng, kẻ đứng sau màn kia sẽ không dại gì mà ra tay với nàng trong lúc tỷ tỷ đang mang long thai. Thay vào đó, hắn sẽ thừa dịp nàng không hề hay biết mà ra tay trừ khử tận gốc mối hiểm họa này, tiếp tục tô hồng truy phong, phấn sức thái bình.


Nhìn rõ được điểm này, A Tự có chỗ dựa vững chắc nên chẳng sợ hãi gì, nàng lại càng thêm phần cấp bách muốn lôi kẻ đó ra ánh sáng trước khi tỷ tỷ lâm bồn, để tỷ tỷ có thể an tâm dưỡng thai mà không phải lo nghĩ chút gì về sau.


Chập tối hai ngày sau.


Có người gửi mật thư vào trong viện của A Tự. Trên thư nói có một vị tướng quân họ Triệu hẹn gặp A Tự ở ngoài thành vào ngày mai.


Phong thư này đi qua tay gã sai vặt giữ cửa, luân chuyển qua vài người, cuối cùng lại không được trao đến tận tay A Tự.


Đến ngày thứ ba.


Cân nhắc đến việc A Tự vừa mới khỏi bệnh, dưới lời đề nghị của thẩm mẫu Nguyễn thị, nhị phòng, tam phòng và một nhóm vãn bối thuộc phòng của thúc tổ, cùng với hai vị tộc thúc và thẩm mẫu đã cùng mời nàng đi đến biệt uyển ở ngoại ô kinh thành chơi đùa để giải khuây, A Tự liền nhận lời.


Cả một đại gia đình rồng rắn kéo nhau lên xe ngựa xuất phát hướng về phía biệt uyển.


Trong biệt uyển, mọi người nói cười rôm rả liên miên không dứt.


A Tự cùng ngồi uống trà với thúc phụ và thẩm mẫu của tam phòng, Trần Quý Diên cười nói: “Đáng lý ra hôm nay là ngày cả nhà sum vầy đông đủ, nhưng nhị thúc của con từ sau khi đảm nhận chức tộc trưởng thì bận đến tối tăm mặt mũi, xem kìa, lại đi rồi.”


"Nhị thúc là do uống nhiều rượu quá nên người không khỏe, đến hậu viện nghỉ ngơi thôi." Miệng thì nói như vậy, nhưng đôi mày của A Tự vẫn cau lại thật chặt, nàng liền mượn cớ bước đi chỗ khác.


Trần Quý Diên nhìn theo bóng lưng của nàng, cười cười: “Nha đầu này tâm tư kín kẽ, có điều vẫn quá mức đơn thuần.”


Lý thị thở dài: “Sự kín kẽ và ôn hòa, lương thiện của nó đều giống đại ca, trọng tình trọng nghĩa cũng y như vậy.”


Trần Quý Diên lơ đãng cười nói: “Hóa ra nàng che chở cho nó là vì đại ca sao?”


Lý thị cụp mi xuống: “Đại ca từng có ơn cứu mạng ta, ta xuất phát từ lòng cảm kích mà chăm sóc nữ nhi của huynh ấy, có gì không thỏa đáng sao?”


"Phải vậy rồi, đại ca đức tài vẹn toàn, ta cũng thường xuyên nhớ đến huynh ấy." Trần Quý Diên đứng lên: “Tuệ Nương cứ đi nghỉ trưa trước đi, ta có chút việc cần phải xử lý.”


.


Ngay tại thời điểm này, tại một ngôi miếu hoang ở ngoại ô thành.


Triệu Sưởng đang một mình đợi ở hậu viện.


Tiếng bước chân vang lên, mười mấy tên hộ vệ đã đứng dàn hàng ở cửa, kế đó là một nam tử trung niên chậm rãi bước vào trong.


Triệu Sưởng quay người lại, ánh mắt sắc bén như muốn đâm xuyên qua đôi mắt của người vừa đến: “Bỉ nhân gửi thư cho tiểu nương tử Trần gia, tại sao người đến phó ước lại là các hạ?”


Bên trong miếu vốn dĩ khá mát mẻ, vậy mà trên trán người vừa đến vẫn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, ông ta cố tỏ ra thản nhiên nói: “Nha đầu đó thân thể khó ở, nên nhờ ta đi phó ước thay. Triệu tướng quân tìm nó là có việc gì?”


Triệu Sưởng trầm giọng đáp: “Chuyện này có liên quan đến di ngôn của Thiếu phó, cùng với manh mối về việc người bị hại năm đó, không thể qua loa đại khái được.”


Sắc mặt người tới liền thay đổi: “Di ngôn của đại ca ta là gì? Rốt cuộc là kẻ nào muốn hãm hại huynh ấy!”


Triệu Sưởng đang ngập ngừng định mở lời.


Thì từ phía gian nhà củi đằng sau bỗng vang lên một giọng nữ đầy châm biếm.


“Còn có thể là ai được nữa chứ? Ông chặn lại thư từ của chất nữ mình, chẳng phải là vì đang chột dạ đã hại chết cha ta sao?”

Bình Luận

0 Thảo luận