Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 17

Ngày cập nhật : 2026-06-04 20:41:33

Lại nữa rồi, cái ngữ điệu thong thả ung dung, như đang xem kịch lại pha chút mỉa mai và dò xét.


Từng tấc da thịt trên người A Tự đều không tự chủ được mà đề phòng.


Đúng lúc đang ở trên mặt nước, tiếng nước chảy róc rách bên tai khiến nàng càng cảm thấy bên cạnh như có con rắn nước đang lững lờ bơi đến gần.


Cổ tay bỗng nhiên lạnh buốt, dây lòng của A Tự như đứt phựt một sợi, nàng hoảng hốt kêu lên, muốn hất văng đi cái cảm giác lạnh lẽo khiến người ta rợn gáy ấy.


Ngay sau đó, cổ tay nàng đã bị hắn nắm chặt.


Tim A Tự đập loạn xạ liên hồi, nàng chống tay không ngừng lùi lại, cho đến khi thắt lưng chạm vào mạn thuyền.


Phía sau là nước hồ, phía trước là hắn.


Tiến thoái lưỡng nan, A Tự phảng phất như quay lại lần ở trên cao đình trước kia, khi nàng bị hắn ép sát vào lan can.


Tư thế cực kỳ thân mật, nhưng lại khiến người ta kinh sợ.


Nàng đành dùng lại chiêu cũ, giả vờ ra vẻ vừa thẹn vừa sợ, cố tình dẫn dắt câu chuyện sang một hướng rời rạc lạ lùng, nàng rũ mi run giọng nói:


“Phu quân chàng... chàng không định ở trên thuyền... không được, như thế là đồi phong bại tục...”


Nghe vậy, lực tay của thanh niên siết chặt lại.


Hắn không đáp lại, bàn tay đang nắm lấy tay nàng siết lại thành vòng tròn, như một chiếc khóa, khóa chặt cổ tay nàng.


Lực đạo không lớn, nhưng không thể kháng cự.


Cứ như thể sợ nàng trốn thoát.


Lại cũng giống như sợ làm nàng đau.


Hơi thở thanh khiết như trúc xanh theo đó áp sát, bao bọc lấy nàng. Cả người A Tự như bị rắn độc quấn quýt sát thân, cổ nàng cứng đờ, không dám nhúc nhích.


Hắn lại tiến gần thêm chút nữa.


Con thuyền hơi chao nghiêng, nước hồ vỗ nhẹ vào đáy ván, giọng nói trong trẻo ấm áp hòa cùng tiếng nước nhỏ vụn, vừa quyến luyến vừa nguy hiểm:


"Đừng sợ, ta không phóng túng đến thế, ta chỉ muốn bảo với phu nhân rằng. Ta và người mà nàng quen biết trước kia, có lẽ, không phải cùng một người.”


A Tự như bị sét đánh ngang tai, cổ tay vùng vẫy kịch liệt.


Thứ giọng nói ấm áp như ngọc, ngữ điệu chân thành nhường ấy, vậy mà lại nói ra những lời có thể đánh gục nàng hoàn toàn.


Tựa như một thanh hàn kiếm đang kề sát cổ họng.


Vì quá kinh ngạc và sợ hãi, cơ thể A Tự có chút rã rời, ngay cả giọng nói cũng không thể cất cao lên được.


Thế nhưng bất kể hắn nói lời này là để thử lòng, trêu cợt hay có ý đồ khác, nếu hắn thực sự không phải Giang Hồi, thì lúc này nàng lộ ra vẻ sợ hãi quá, trái lại sẽ không ổn.


Lúc này vẫn nên giả ngốc thì hơn.


Nàng thả lỏng cơ thể đang cứng đờ, ngơ ngác hỏi:


“Phu quân, rốt cuộc chàng đang nói gì vậy?”


Lần này người nghi hoặc lại đổi thành hắn:


“Sau khi xuống núi, chẳng lẽ phu nhân chưa từng nghi ngờ sao?”


A Tự càng lúc càng rối loạn: “Nghi ngờ gì?”


Hắn nhàn nhạt đáp: “Nghi ngờ ta.”


A Tự giả vờ không hiểu: “Phu quân, thiếp không rõ, thiếp...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=17]

tại sao thiếp phải nghi ngờ chàng?”


Tiếng cười khẽ của thanh niên như gió như sương.


Tiếng cười này khiến lòng A Tự thêm loạn, hắn nhìn thấu nàng đang giả ngốc sao? Hay là vì nàng tin tưởng mà vui mừng?


Hoặc chỉ đơn giản là đang cười nàng đơn thuần?


Trong lúc suy nghĩ rối bời thành một nùi, thanh niên lại lên tiếng:


“Sau khi xuống núi, nàng có cảm thấy tính tình ta thay đổi lớn không?”


A Tự trấn tĩnh lại, nàng biết rõ lúc này không thể nói thật để tránh làm hắn cảnh giác. Nhưng nếu bảo hoàn toàn không nhận ra thì lại quá coi thường trí tuệ của hắn, nàng nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ:


“Quả thực có chút thay đổi, nhưng chẳng lẽ không phải vì xa cách lâu ngày mới gặp lại sao? Người ta thường bảo 'tiểu biệt thắng tân hôn', chúng ta vốn dĩ đang là tân hôn, chàng trở về rồi nói nhiều hơn một chút cũng không có gì lạ.”


Nàng dần bình tĩnh lại, không còn vẻ kinh hãi như vừa rồi, ngay cả diễn kịch cũng đầy tình cảm chân thực.


Yến Thư Hành nắn bóp cổ tay nàng, mỉm cười không thành tiếng.


Hắn biết không nhiều, không thể dựa vào việc tùy cơ ứng biến để xóa tan nghi ngại của nàng, chỉ đành dùng kế công tâm.


Nên nhân lúc cá nhỏ đang kinh hãi bàng hoàng nhưng chưa đến mức định cá chết lưới rách mà thu lưới. Bằng không nếu cứ tiếp tục trêu chọc, nàng sẽ chỉ càng thêm tỉnh táo, đến lúc đó nàng đưa ra những câu hỏi hắn không thể trả lời thì lại hỏng việc.


Cái gì cũng nói toạc ra thì chẳng còn vị gì nữa.


Vẻ trêu cợt trong đáy mắt Yến Thư Hành tan biến, hắn dịu dàng cúi đầu nhìn nàng: “Phải, phu nhân nói đúng rồi. Thuở ấy cửu tử nhất sinh trở về, nhìn thấy nàng lại nảy sinh cảm giác mất mà tìm lại được, lời nói khó tránh khỏi nhiều hơn, nhưng cũng có nguyên do khác.”


Cửu tử nhất sinh, mất mà tìm lại được.


Hai câu này rơi vào lòng A Tự, nàng lại thấy xót xa không đúng lúc, nàng đè nén những cảm xúc dễ làm rối loạn lý trí này xuống, truy hỏi: “Nguyên do gì vậy?”


Bàn tay thanh niên đang vòng quanh cổ tay nàng siết chặt rồi lại nới lỏng, tựa như có nỗi khổ tâm khó nói: “Thật sự là khó mở lời.”


A Tự dịu dàng khuyên nhủ: “Phu quân yên tâm, thiếp đã tin chàng thì sẽ không trách, cho dù chàng có lừa gạt thiếp thì chắc chắn cũng có nỗi khổ tâm, nói ra biết đâu thiếp có thể san sẻ cùng chàng.”


Khổ tâm, hai chữ này xoay vần không tiếng động nơi đầu lưỡi Yến Thư Hành, hắn nhấm nháp ngữ điệu dịu dàng như thể có thể bao dung tất thảy của nàng.


Nếu hắn là tên thích khách kia, có lẽ sẽ bị kế sách mềm mỏng của nàng che mắt rồi, may mà hắn không phải.


Chung sống vài ngày, hắn sẽ không cho rằng nàng chỉ là một con thỏ trắng nhỏ bị kinh sợ. Rõ ràng nàng là một tiểu hồ ly, đang ở dưới gốc cây dỗ dành con quạ mở miệng, để nhặt lấy miếng thịt béo trong họng đối phương.


Trong mắt hắn thêm vài phần quyến luyến và dung túng, trầm giọng nói: “Trước đó quả thực ta đã lừa gạt phu nhân.”


Cổ tay mảnh khảnh trong tay hắn khẽ run.


Ngữ điệu của hắn càng thêm ôn tồn thắm thiết:


“Vì thân phận của ta, ta quen giữ vẻ nghiêm túc, ít khi cười nói, nên lúc mới gặp, con người mà nàng nhìn thấy… không phải là ta thật sự.”


“Sau khi đem lòng yêu nàng, vì coi nàng như nữ thần Lạc Thủy, mỗi khi ở cạnh đều không dám nói nhiều, lại lo nàng thấy ta mạo phạm vô lễ, nên mới cố ý giữ khoảng cách. Tất nhiên...,”


Hắn tự giễu mỉm cười, dường như cũng bất lực.


“Trong đó cũng có chút tâm tính thiếu niên quấy phá, cho rằng ở trước mặt người mình thương mà cố ý lãnh đạm xa cách. Mới có thể khiến bản thân trở nên huyền bí hơn trong lòng nàng, không đến mức vì quá mực lấy lòng mà khiến nàng chán ghét, nghĩ rằng tâm ý của ta quá rẻ mạt.”


Đáp lại màn bộc bạch chân tình này là đôi môi hơi hé mở và sự im lặng kéo dài của nữ lang.


A Tự đã nghĩ qua rất nhiều khả năng, duy chỉ không ngờ lại là thế này, nhất thời ngây ra: “Thế... thế nên?”


"Phu nhân hãy nghe ta nói hết đã." Giọng hắn có chút không tự nhiên,


“Vì ta cố ý làm ra vẻ xa cách, lâu dần nàng liền cho rằng ta vốn dĩ cao ngạo lạnh lùng. Ta cũng tưởng nàng ban đầu thích chính là dáng vẻ đó của ta, sợ để lộ bản tính làm nàng chán ghét nên đành tiếp tục đeo mặt nạ. Cho đến lần cửu tử nhất sinh trở về này, mất mà tìm lại được, thấy phu nhân nên tình chẳng thể kìm nén.”


A Tự không thể tin được, lại có chút buồn cười.


“Thế nên...”


Trước đó là nàng làm ảnh hưởng khiến hắn không được làm chính mình sao?


Nghĩ đến việc Giang Hồi trưng ra khuôn mặt lạnh nhạt như tuyết, ngoài mặt đáp lại trò trêu chọc của nàng bằng vẻ lãnh đạm. Nhưng trong lòng lại có một tiểu nhân đang reo hò mừng thầm, lại nghĩ tới vành tai luôn phản bội hắn kia, nói như vậy thì Giang Hồi quả thực là như thế.


A Tự không nhịn được, phì cười thành tiếng. Lại thấy không ổn, nàng đổi sang cách nói nghiêm túc, cố ý đau lòng hỏi hắn:


“Chính vì thích thiếp nên mới khiến phu quân bị gò bó sao?”


Yến Thư Hành mỉm cười nhìn nàng, đuôi mày kín đáo khẽ nhướng lên. Hắn như rút tơ bóc kén, từ lớp vỏ dịu dàng bên ngoài mà tách ra, nhận ra sự buồn cười đến mức khó nhịn đang ẩn trong lời nàng.


Đôi mắt hắn đang cười, nhưng ngữ điệu lại bồn chồn:


“Nếu phu nhân không thích ta của hiện tại, ta cũng có thể trở lại như trước kia, chỉ cần phu nhân thích là được.”


A Tự chột dạ cúi thấp mi mắt.


Ban đầu nàng vì cớ gì mà "thích" hắn, Giang Hồi không rõ, nhưng bản thân nàng thì biết rất rõ.


Vốn thấy tính tình hắn nhạt nhẽo, cứ ngỡ dù hắn thích nàng nhưng không đến mức phải vì nàng mà đè nén bản tính. Nay nghe hắn bộc bạch, A Tự mới nhận ra, tình ý phu quân dành cho nàng…


Dường như sâu đậm hơn nàng tưởng tượng.


Thậm chí nguyện vì làm nàng vui mà vứt bỏ cái tôi của mình.


A Tự cảm thấy tội lỗi đầy mình.


Không rõ là do áy náy hay vì một cảm xúc khác, nàng nắm lấy tay hắn:


“Phu quân, ban đầu thiếp bị phẩm hạnh của chàng chinh phục. Thiếp thích cái vẻ ngoài lạnh lùng bên trong ấm áp của chàng, chứ không phải sự lãnh đạm ở vẻ bề ngoài.”


Nàng nói từ tận đáy lòng: “Thực lòng mà nói, thiếp thích phu quân bây giờ hơn. Chung sống thấy thân thiết ôn hòa hơn nhiều, vả lại chàng cũng biết đấy, thiếp rất thích nghe giọng nói của chàng, trước đây còn luôn vắt óc tìm cách trêu chọc để chàng nói thêm mấy câu đấy thôi.”


Lời này không phải là tâng bốc, lúc mới quen, A Tự quả thực có chút sợ hãi tia lạnh lẽo nhàn nhạt nơi đáy mắt hắn.


Cho đến khi hắn cất lời.


Một người lãnh đạm như thế, vậy mà lại sinh ra một chất giọng cực kỳ hay, vừa ấm áp như ngọc, lại vừa có chút xa cách.


Giống như một khối mỹ ngọc trong suốt.


Nhờ vào giọng nói ấm áp này, con người lãnh đạm kia cũng trở nên ôn hòa, thỉnh thoảng nàng còn dám âm thầm trêu chọc hắn.


Sự tán thưởng của nàng đã làm vui lòng Yến Thư Hành, ngay cả giọng nói của hắn cũng mang theo ý cười:


“Cứ coi như phu nhân đang khen 'ta' vậy.”


Lòng A Tự càng thêm mềm nhũn.


Người này cũng quá thiếu tự tin rồi, ngay cả khi được thê tử khen ngợi, cũng không dám yên tâm lấy đó làm kiêu hãnh.


Nàng như đang dỗ dành trẻ nhỏ, dịu giọng dỗ:


“Thiếp đang khen chàng mà, giọng phu quân như tiếng trời, thế gian không ai sánh bằng.”


Nhưng A Tự vẫn giữ lại vài phần tỉnh táo, để phòng không xảy ra sai sót nào, nàng cười nói:


“May mà hôm nay phu quân đã giải thích với thiếp, nếu không sớm muộn gì thiếp cũng phải nghi ngờ người nằm bên gối mình đã đổi thành một người khác rồi.”


Nàng xoa xoa thái dương, giả vờ khổ não.


“Chàng không nói thì còn đỡ, chàng vừa nói ra, trái lại lại khiến thiếp khơi dậy nghi ngờ… giờ phải làm sao đây…”


Dù cả hai cùng ngồi nhưng dáng ngồi của Yến Thư Hành khá tùy ý, còn A Tự thì quỳ một nửa, sự khác biệt về tư thế vừa khéo bù lấp cho khoảng cách nửa cái đầu về vóc dáng giữa hai người.


Tầm mắt hai người ngang nhau, Yến Thư Hành mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt nàng qua lớp vải lụa che mắt.


Tiểu hồ ly, hắn thầm nhủ.


Hắn nới lỏng sự kìm kẹp ở cổ tay nàng, chuyển sang vân vê lọn tóc dài lại vừa rơi ra từ sau vành tai nàng, cười dung túng hỏi:


“Muốn vi phu tự chứng minh thế nào đây?”


A Tự cũng đang suy nghĩ.


Hắn chu đáo hiến kế: “Ta nhớ phu nhân từng nói đã thấy trên ngực ta có một nốt ruồi to bằng hạt đậu xanh, đã vậy thì chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là bây giờ kiểm chứng luôn đi.”


Lời ấy qua miệng hắn nói ra, lại chẳng mang nửa phần đường đột. Trái lại tựa như một vị huynh trưởng ôn nhu, dung túng đệ muội tùy ý làm nũng.


A Tự nghe thấy tiếng y phục sột soạt, vội vàng ấn tay hắn lại:


“Đừng... đây là ở bên ngoài, phu quân dù sao cũng có quan chức tại thân, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ bị người ta đàm tiếu sao?”


Nàng cười nói: “Thiếp vốn cũng chỉ là nói đùa, không ngờ phu quân lại tưởng thật, nếu không cho chàng cơ hội tự chứng minh thì e là dù thiếp có tin chàng. Chàng cũng thấy không thoải mái, hay là để về nhà rồi tính tiếp đi.”


Đúng là tiểu hồ ly, Yến Thư Hành bất lực lắc đầu cười:


“Phu nhân quả nhiên hiểu ta.”


Không lâu sau, hai người lên bờ.


Lúc quay về đi ngang qua phố xá sầm uất.


Trời tháng Tám biến ảo khôn lường, Yến Thư Hành ngước mắt nhìn đám mây đen trên đỉnh đầu, vừa khéo phía trước có sạp bán ô, hắn vỗ vỗ vai A Tự:


“Ta đi mua ô.”


Phá Vụ lẳng lặng đi theo phía sau muốn đi thay hắn, nhưng Yến Thư Hành mỉm cười từ chối.


Lúc chọn ô, ánh mắt của hắn vẫn lưu ý đến A Tự, sau khi hắn buông tay rời đi, nàng liền đề phòng toàn thân. Phố xá đối với nàng đã trở thành chiến trường bốn bề thọ địch.


Hắn chọn ô xong, ra hiệu cho hộ vệ trả tiền, vừa định quay lại thì nghe thấy A Tự thốt lên kinh ngạc: “Phu quân!”


Yến Thư Hành đột ngột xoay người, thấy trước mặt A Tự có một phụ nhân trẻ tuổi đang hớn hở muốn nắm lấy nàng. Còn A Tự thì mặt đầy cảnh giác, vừa nhanh chóng lùi lại vừa gọi tên hắn.


Người phụ nhân kia thấy làm A Tự hoảng sợ, liền áy náy lên tiếng:


“Là ta đây! Lý nương tử đây mà!”


Nghe chừng là người quen.


Nhưng A Tự nhất thời không nhớ ra là ai, bàn tay nàng được nắm lấy, bên cạnh truyền đến giọng nói quen thuộc.


“Ta đây, đừng sợ.”


Lúc này A Tự mới yên lòng.


Nàng mỉm cười về phía người phụ nhân: “Trí nhớ ta không tốt lắm, xin hỏi bà là ai?”


Ánh mắt phụ nhân rơi trên khuôn mặt Yến Thư Hành, rồi lại hạ xuống bàn tay đang nắm chặt của hai người, trong mắt tràn đầy hoang mang.


“Nương tử, chẳng phải ngươi là thê tử của Giang....”

Bình Luận

0 Thảo luận