Sáng / Tối
Đôi chân mày không bị dải lụa che khuất của A Tự hơi nhíu lại. Nàng ôn tồn hỏi Kỳ Nhân: “Nương tử vừa nói gì?”
Kỳ Nhân khó hiểu: “Ta gọi vị lang quân này mà, chẳng phải huynh ấy họ Yến sao?”
A Tự buông tay Yến Thư Hành ra.
Nàng xoay người lại, gọi hắn: “Phu quân.”
Giọng nói vẫn ấm áp như ngọc, dịu dàng đến mức không chút gợn sóng cảm xúc, tựa như tiếng gọi phu quân này không dành riêng cho một ai, mà là ai cũng có thể.
Kỳ Quân Hòa khó xử nhìn sang Yến Thư Hành, lại thấy hắn đang nhìn thẳng vào mắt A Tự với vẻ trầm mặc và bình thản đến lạ kỳ.
Bốn bề rơi vào thinh lặng.
Trong bầu không khí tĩnh mịch, Kỳ Nhân không hiểu chuyện gì nên quay đầu hỏi: “A huynh, muội lại nhớ nhầm rồi sao?”
Kỳ Quân Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm: “Vị này không phải Yến lang quân, mà là Giang lang quân. Bạn hữu của huynh rất nhiều, A Nhân nhất thời không nhớ rõ cũng là chuyện thường tình.”
Kỳ Nhân ngượng ngùng cười rồi chào hỏi lại một lần nữa.
Tiếng nói cười của hai huynh muội xua đi bầu không khí căng thẳng thoáng qua giữa mấy người. Họ dẫn hai người A Tự đi vào nội viện: “Thật sự xin lỗi, hàn xá chỉ có hai huynh muội ta cùng một bà vú và phu xe, vô cùng đơn sơ, đành để hai vị tạm nghỉ ở phía tây sương phòng. Còn vị thị nữ này sẽ ở cùng với bà vú trong nhà, ý Nguyệt Thần thế nào?”
Yến Thư Hành đưa mắt nhìn quanh tiểu viện: “Giang mỗ đã quen với những ngày dầm mưa dãi nắng, có được mái nhà che thân đã là mãn nguyện lắm rồi, huống hồ lại là phu thê ta tới làm phiền.”
Những lời này khiến hắn một lần nữa trùng khớp với hình bóng Giang Hồi trong lòng A Tự, nhưng lại làm cho sự nghi hoặc của Kỳ Quân Hòa càng thêm sâu sắc.
Tuy vậy, hắn ta vẫn lựa chọn không vạch trần.
Khi về đến phòng, Yến Thư Hành nhìn thấy vẻ hoang mang không gì che giấu được trên gương mặt A Tự, hắn kéo nàng ngồi xuống bên cửa sổ: “Kỳ Nhân trước đây vì gặp biến cố nên trí nhớ bị hỗn loạn, thường xuyên nhận lầm người. Tử Lăng chính vì lo lắng muội ấy ở lại Kiến Khang sẽ chạm cảnh sinh tình nên mới đến Vũ Lăng ẩn cư. Nghe nói gần đây muội ấy vừa mới bình phục, nhưng đôi khi vẫn còn tái phát.”
A Tự bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra là vậy, hèn gì Kỳ nữ lang suýt chút nữa đã gọi a huynh mình là phu quân, thiếp còn tưởng rằng…”
Yến Thư Hành cố ý không nhắc đến sự nghi ngờ của nàng, hắn gõ nhẹ vào trán A Tự: “Đọc cũng không ít thoại bản nhỉ!”
A Tự lắc lắc đầu, như muốn xua đi những cảm xúc rối bời như tơ vò, ngượng ngùng đáp: “Đúng là có xem hơi nhiều.”
Yến Thư Hành không trêu chọc thêm nữa. Hắn phải thừa nhận rằng, đôi khi cảm giác của A Tự thực sự rất nhạy bén.
Dù là đối với huynh muội họ Kỳ, hay là đối với hắn.
Sau nhiều ngày lênh đênh trên thuyền, cả hai đều đã mệt mỏi vì hành trình dài. Sau khi dùng bữa trưa đơn giản, A Tự liền đi nghỉ.
Yến Thư Hành ở bên cạnh xem xét thư từ, còn A Tự thì đi tắm rửa. Thời gian trôi nhanh, một bóng mây bất chợt lướt qua trang giấy, Yến Thư Hành ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời đã kéo đầy mây đen, che khuất phần lớn ánh mặt trời. Hắn thu thư tín lại.
Một mùi hương u nhã thoảng qua bên cạnh, A Tự không biết đã nằm trên chiếc chõng tre dưới cửa sổ để hong tóc từ khi nào.
Mái tóc xanh xõa xuống, mỗi khi gió thổi qua lại tựa như một bức rèm châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=24]
Hắn tĩnh lặng ngắm nhìn một hồi, suối tóc dài như thác đổ hóa thành dòng nước chảy, dài tưởng chừng vô tận, tuôn từ chõng tre đến tận kẽ tay.
Cảm giác khi quấn lọn tóc nàng vào đầu ngón tay đêm đó vẫn còn vương vấn, Yến Thư Hành nhìn vào bàn tay trống không của mình.
Hắn khẽ mỉm cười rồi nắm chặt lòng bàn tay lại.
Yến Thư Hành tiến lại gần, hai cánh tay chống ở hai bên người A Tự. Hai người ở hướng ngược nhau, trong mắt hắn hiện lên hình ảnh nàng đảo ngược.
A Tự nhạy bén mở mắt, khi ngửi thấy mùi hương trúc thanh khiết quen thuộc, sự cảnh giác lập tức tan biến.
Nàng ngước đầu “nhìn” hắn: “Phu quân.”
“Là ta.”
Yến Thư Hành đáp trấn an, ngón tay luồn vào mái tóc còn hơi ẩm của nàng: “Có việc cần xử lý, lát nữa ta sẽ cùng Tử Lăng ra ngoài một chuyến, nhớ phải dùng bữa tử tế đấy.”
A Tự ngẩn ngơ trong giây lát.
Mấy ngày nay hắn đặc biệt dịu dàng.
Sự ôn hòa này không phải xuất phát từ tính cách hay thói quen, mà là một loại nhu tình có pha lẫn sự vương vấn, quan tâm.
Chẳng lẽ là vì họ đã hôn nhau?
Thế nên hắn mới trở nên săn sóc hơn, giống như một tân nương tử vừa trao thân gửi phận trong đêm tân hôn.
Nhưng hôn là chuyện của cả hai người, A Tự ngoại trừ cảm thấy lúng túng thẹn thùng ra thì chẳng thấy có gì khác biệt.
Chỉ một nụ hôn mà ý nghĩa lại đặc biệt đến thế sao?
A Tự không kìm được mà chạm vào môi dưới, bàn tay đang vuốt tóc nàng của hắn cũng khựng lại, nàng vội vàng dời tay đi.
“Chàng đi đi, thiếp sẽ tự chăm sóc mình thật tốt.”
Ánh mắt Yến Thư Hành dừng lại trên môi nàng rồi dời đi, hắn chợt buông mái tóc dài của nàng ra: “Được.”
.
Xe ngựa lăn bánh trên con đường núi lầy lội.
Yến Thư Hành và Kỳ Quân Hòa ngồi đối diện nhau.
Yến Thư Hành im lặng một cách lạ thường khiến Kỳ Quân Hòa không khỏi có chút không quen, hắn ta khẽ hắng giọng: “Đám thích khách đó là do ai phái đến?”
Yến Thư Hành ngước mắt, cười hỏi: “Chuyện này vô cùng phức tạp, Tử Lăng không tò mò về thân phận thê tử của ta ư?”
Kỳ Quân Hòa thành khẩn đáp: ‘Đúng là có tò mò, nhưng dò xét chuyện riêng tư của người khác không phải là hành vi của quân tử.”
Yến Thư Hành: “Cứ hỏi tự nhiên.”
Kỳ Quân Hòa bưng chén trà lên, nhấp một ngụm nhuận giọng rồi mới khéo léo nói: “Lang quân trong miệng nữ lang kia, trông chẳng giống ngươi cho lắm.”
Yến Thư Hành nhìn vào chén trà trong tay đối phương: “Ngươi cứ uống trà đi đã, uống xong ta sẽ nói.”
Kỳ Quân Hòa nghe theo, uống thêm một ngụm trà nữa, lúc này mới hiểu tại sao hắn lại bảo mình làm vậy.
Hắn sững sờ hồi lâu không thốt nên lời.
“Ngươi, nàng ấy…
Nguyệt Thần, ngươi vậy mà lại mạo danh phu quân của nàng!
Nàng ấy thế mà lại là vợ của tên thích khách!”
Giữa lúc hắn còn đang kinh hãi, Yến Thư Hành đem mọi sự trùng hợp trước sau kể ra hết một lượt, rồi thản nhiên bổ sung thêm: “Không chỉ có vậy, nàng ấy còn là tiểu nữ lang Khương thị của hai năm về trước.”
Kỳ Quân Hòa mím môi mấy lần mới thốt ra được một câu: “Hèn gì ngươi bảo là phức tạp.”
Dù chưa từng gặp A Tự, nhưng hắn ta vẫn còn nhớ Yến Thư Hành từng nhắc qua về một nữ lang họ Khương.
Hai năm trước, trước khi Yến Thư Hành xuôi nam đến Kiến Khang, hắn đã về Nam Dương — nơi phát tích của quận vọng nhà mình — để nghỉ lại một tháng. Đúng lúc đó, đám con cháu thế gia ở Dĩnh Xuyên cũng rủ nhau tới đó du ngoạn.
Thời điểm ấy Yến Thư Hành vừa mới làm lễ nhược quán, Yến thị lại có ý muốn liên minh thông gia với Trần thị. Sau khi hai người gặp nhau tại Kiến Khang, Kỳ Quân Hòa đã từng trêu chọc hắn rằng liệu đã gặp được vị Trần tiểu thư nào vừa ý hay chưa.
Yến Thư Hành hơi ngẩn người rồi cười: “Nữ nhi Trần thị thì ta không để ý, nhưng lại bị một tiểu nữ lang Khương thị kém mình vài tuổi chơi cho một vố.”
Lại một năm nữa trôi qua, Trường An cũng thất thủ, các thế tộc Trung Nguyên lũ lượt vượt sông xuống phía Nam. Cách đây vài tháng, Kỳ Quân Hòa từng nghe Yến Thư Hành nhắc đến tin buồn về vị nữ lang họ Khương kia.
Lúc này, Kỳ Quân Hòa đang xâu chuỗi lại quá trình phức tạp này.
“Ban đầu ta cứ ngỡ là người Hung Nô, dù sao hiện giờ Mộ Dung thị của Tây Yến đang giao hảo với Đại Chu. Nguyệt Thần, khi ngươi ở Ngụy Hưng đã dùng kế lấy ít thắng nhiều đánh lui người Hung Nô, bọn họ sinh lòng kiêng dè nên tìm đến thích khách Tây Yến, không chỉ có thể ly gián Đại Chu và Tây Yến mà còn làm loạn triều đình Đại Chu.
Nhưng giờ ta đã đổi ý. Sau khi dời xuống phía Nam, các thế gia đấu đá không ngừng, dù là ly gián hay lấy mạng ngươi thì đều có kẻ đắc lợi. Nàng ấy mạng lớn không chết, lại còn cùng với vô vàn sự trùng hợp xuất hiện bên cạnh ngươi, hẳn là có người cố tình sắp đặt. Suy cho cùng, đám người phương Bắc đó không thể nào biết rõ ngọn ngành mối duyên nợ giữa ngươi và nàng ấy được.”
Yến Thư Hành lại rót cho hắn ta một chén trà: “Số người biết chuyện ta và A Tự từng có hiềm khích chỉ đếm trên đầu ngón tay: Trần Cửu lang — người suýt chút nữa đã định thân với nàng, tộc đệ Thiếu Nguyên của ta, và cả huynh trưởng nhà ngươi nữa. Biết đâu nàng ấy còn kể với người khác, chuyện đó thì ta không rõ.”
Kỳ Quân Hòa nghe thấy có cả huynh trưởng nhà mình thì vội vàng thanh minh: “Huynh trưởng ta là võ tướng, sẽ không dùng những thủ đoạn bàng môn tả đạo này đâu.”
Hắn ta nói rất quả quyết, nhưng hễ nghĩ đến người cha và người huynh trưởng đầy dã tâm của mình, lòng hắn không khỏi đánh trống ngực.
Yến Thư Hành dường như chẳng mảy may để ý, thản nhiên nói: “Ta thiên về khả năng là Thiếu Nguyên hơn.”
“Tại sao?”
Yến Thư Hành đáp: “Ba năm trước, tộc thúc định hãm hại ta, bị ta tương kế tựu kế nên đại bại. Thiếu Nguyên bị liên lụy, bị gạch tên khỏi danh sách ứng viên tộc trưởng. Chi thứ hai oán hận ta cũng là chuyện thường tình.
Hơn nữa, hai họ Trần - Khương vốn có thông gia lâu đời, năm đó tiểu nữ lang Khương thị kia đã đích thân nói rằng nàng sẽ định thân với Trần Cửu lang.
Mà vài ngày trước, ta nhận được tin, Trần Cửu lang sắp định thân với tộc muội Yến Thất nương của ta rồi.”
Trần thị vốn là mẫu tộc của tiên hoàng hậu, Trần lão tiên sinh đã quá cố lại vô cùng có danh vọng trong giới sĩ phu, trong triều cũng có không ít môn sinh cũ. Tân đế e dè hai nhà Kỳ, Yến, muốn bồi dưỡng thế lực riêng nhưng lại không dám trọng dụng hàn môn vì sợ đắc tội với các thế gia, vậy nên việc nâng đỡ Trần thị chính là sự lựa chọn tối ưu nhất.
Cách đây không lâu, Tân đế đã lập thứ nữ của Trần thiếu phó làm phi, cha của Trần Cửu lang cũng được thăng chức làm tả thượng thư bộc dạ. Địa vị của Trần Cửu theo đó mà nước lên thì thuyền lên, trong khi Khương thị lại ngày càng sa sút. Vị nữ lang Khương thị vốn có hôn ước với hắn đã qua đời, việc hôn sự tất nhiên phải thay người khác.
Vừa hay Thiếu Nguyên lại có giao tình thân thiết với Trần Cửu, lợi dụng ưu thế “gần quan ban lộc”, việc Trần Cửu lang định thân với Thất nương cũng không có gì là lạ.
“Thân muội cùng Trần thị liên minh thông gia, điều này có lợi cho cả Thiếu Nguyên lẫn Trần Cửu lang.” Kỳ Quân Hòa tiếp lời, “Nữ lang kia vì sao mất trí nhớ thì không cách nào biết được, nhưng họ sắp xếp người bên cạnh ngươi có lẽ là muốn khơi dậy hứng thú của ngươi. Dù sao thì một người dù lý trí đến đâu cũng khó bảo đảm sẽ không có lúc lầm đường lạc lối.”
Nếu không có gì bất ngờ, Yến Thư Hành chắc chắn sẽ là tông chủ đời tiếp theo, chuyện hôn nhân đại sự không thể tùy tiện. Trần thị ở Dĩnh Xuyên vốn môn đăng hộ đối với Yến thị, nhưng nếu là một Khương thị đang ngày càng lụi bại…
Kỳ Quân Hòa chỉ biết thở dài.
Hắn định nói gì đó nhưng xe ngựa đột ngột dừng lại.
“Lang quân, đã đến nơi rồi.”
.
Khi xuống xe, bên ngoài đang đổ mưa. Họ che ô băng qua một cánh rừng, vạt áo đã bị thấm ướt quá nửa. Yến Thư Hành nhìn tiểu viện trước mắt, lòng thoáng chút thẫn thờ.
Kỳ Quân Hòa giải thích: “Ta lo lắng phụ thân và huynh trưởng biết được tin tiểu thái tôn còn sống, nên chỉ có thể tạm thời gửi gắm đứa trẻ cho Ngô lão tiên sinh. Lão gia tử ẩn cư sâu trong núi, lại từng là ân sư của tiên thái tử và cả ngươi nữa, nhất định sẽ tìm được nơi chốn bình an cho đứa trẻ.”
Yến Thư Hành im lặng, trang trọng chỉnh đốn lại y quan, rồi cả hai cùng gõ cửa viện.
Một thư đồng ra mở cửa, nhìn thấy Yến Thư Hành thì sững sờ, sau đó liền chạy như bay vào nội viện.
“Gia chủ! Là Yến sư huynh!”
Chỉ một lát sau, gã chậm chạp đi ra, đầu chẳng dám ngẩng lên, cố ý tỏ ra xa lạ: “Gia chủ nhà ta không tiếp ngoại nhân, ngài... xin mời ngài về cho.”
Yến Thư Hành bình thản tựa như bức tượng Quan Âm đã phai màu theo năm tháng, đôi mắt vốn luôn mang ý cười giờ đây không buồn cũng chẳng vui.
Hắn tiến lên vài bước, quỳ xuống trước cánh cửa đóng chặt.
Thư đồng rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan: “Sư... Trưởng công tử, ngài làm vậy sẽ khiến gia chủ khó xử.”
Yến Thư Hành nhìn cánh cửa tuyệt tình kia, giọng nói thanh thuần thường ngày vốn luôn mang ý cười giờ đã bay biến, hắn nghiêm nghị nói: “Nghiệt đồ Yến Nguyệt Thần, xin thỉnh tội với ân sư.”
Đáp lại hắn chỉ có tiếng gió thu và mưa lạnh.
Kỳ Quân Hòa đứng bên cạnh định che ô cho hắn.
Yến Thư Hành thản nhiên nói: “Không cần đâu.”
Kỳ Quân Hòa biết tính nết của hắn nên im lặng lùi sang một bên. Từ sau cánh cửa truyền ra một giọng nói già nua, thanh âm đi qua cánh cửa và màn mưa chẳng còn lại bao nhiêu tình nghĩa.
“Ta đã từ quan, ta và ngươi không còn là thầy trò, không cần thỉnh tội, ngươi cũng chẳng có lỗi gì cả.”
Yến Thư Hành nâng hàng mi dài đã thấm đẫm nước mưa, cánh cửa trước mắt trở nên mờ ảo và chao đảo. Hắn ngửa mặt lên, trên gương mặt ướt đẫm nước mưa thoáng hiện một nụ cười nhạt: “Con biết, ân sư thất vọng về con. Điện hạ vừa là sư huynh, vừa là bá nhạc của con, nhưng lúc điện hạ cô độc không nơi nương tựa, chính con là người đã từ bỏ điện hạ trước. Con là kẻ bội tín nghĩa đi trước, không cầu xin được tha thứ.”
Phía đối diện trầm giọng nói: “Trưởng công tử hạ mình đến chốn này, e là vì đứa trẻ kia. Nó chỉ là một đứa trẻ thơ dại, hãy buông tha cho nó đi.”
Yến Thư Hành cụp mắt, không hề biện bạch.
Kỳ Quân Hòa cuối cùng không nhịn được nữa, hắn ta hướng về phía cánh cửa vái dài một cái: “Ngô lão tiên sinh hiểu lầm rồi, ý định của Nguyệt Thần vốn là để bảo vệ đứa trẻ, càng không muốn ngài vì thế mà bị liên lụy. Đứa nhỏ tuy không thể kế vị, nhưng nó còn quá nhỏ, cũng nên đi nếm trải nỗi khổ cực của nhân gian, đây cũng chính là di nguyện của điện hạ.”
“Thôi bỏ đi, ta tuổi tác đã cao, cũng lực bất tòng tâm.” Lão giả trong nhà thở dài. Thư đồng nghe vậy liền vào trong, khi trở ra cầm theo một mảnh giấy đưa cho Kỳ Quân Hòa.
Lão giả lại nói: “Mục đích chuyến đi này của trưởng công tử đã đạt được, chỉ mong ngươi thực sự có thể đối đãi tử tế với đứa trẻ này.
Về đi.”
Để lại cho Yến Thư Hành chỉ có hai chữ xa lạ và lạnh lùng ấy, chẳng còn gì thêm nữa.
Thư đồng khuyên nhủ: “Trời đã muộn rồi, nếu người còn chưa đi, ta sẽ bị gia chủ trách phạt mất.”
Ánh mắt Yến Thư Hành xuyên qua màn mưa nhòa lệ, nhìn về phía đứa trẻ kia, trên mặt nở một nụ cười thuần khiết như thuở thiếu thời: “Lúc ta mới vào môn hạ của ân sư, cũng trạc tuổi này.”
Không đợi thư đồng đáp lời, hắn đã tự mình đứng dậy, hướng về phía cánh cửa cung kính hành lễ.
Yến Thư Hành đưa cho thư đồng một gói giấy dầu được bọc cẩn thận: “Tuổi tác ân sư đã cao, những đơn thuốc người dùng những năm trước dược tính quá mạnh, tốt nhất nên hạn chế dùng. Trước đây ta có cầu được một phương thuốc đắp ngoài da từ Thiên Thanh Quán ở Kiến Khang, lão bộc trong nhà dùng qua đều bảo có hiệu quả, có thể cho ân sư dùng thử xem sao.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận