Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 54

Ngày cập nhật : 2026-06-07 08:22:03

Tốt nhất là cứ để ông ta đạt được điều mình muốn, rồi tàn nhẫn xô ông ta xuống từ trên cao ngay lúc ông ta đang đắm chìm trong nỗi cuồng hỉ, để ông ta cũng phải nếm trải cái cảm giác đau đớn khi bị người khác lừa dối.


Tất nhiên, để không làm phu quân hoảng sợ, nàng đã đổi sang một cách nói uyển chuyển, tỏ vẻ dịu dàng lương thiện hơn. Nàng chỉ bảo muốn thử lòng xem Trịnh Ngũ có còn thuốc chữa hay không — nếu ông ta biết hối cải thì trực tiếp báo quan bắt giữ, còn nếu ông ta vẫn muốn hành ác, thì hạng người xấu xa này, lấy mạng ông ta e là còn quá hời.


Thanh niên nghe xong tỏ vẻ rất đồng tình: “A Tự thích kiểu giết người diệt tâm, thật trùng hợp, ta cũng vậy.”


Và thế là vở kịch khổ nhục kế kia mới ra đời.


Yến Thư Hành đứng đợi ở gian ngoài hồi lâu không thấy hồi âm, lại sợ đường đột bước vào sẽ làm nàng kinh động, bèn lên tiếng lần nữa: “Ta đã về rồi đây.”


Lúc này A Tự mới thu lại dòng suy nghĩ, chậm rãi ngẩng đầu: “Phu quân, Trịnh Ngũ nói sao?”


Yến Thư Hành tường thuật lại chi tiết những việc Trịnh Ngũ đã làm và lời ông ta đã nói, nhưng lại ẩn đi chuyện về tì nữ kia. Trong lúc chờ điều tra ra chân tướng, hắn chọn cách giấu kín trước để tránh cho A Tự thêm phiền lòng, hắn chỉ mong nàng tạm thời có được những ngày tháng không lo không nghĩ.


A Tự cảm thấy nhẹ bẫng cả người: “Như vậy cũng tốt, thiếp đỡ phải vì chút ơn cứu mạng kia mà do dự khổ sở.”


Nàng khịt khịt mũi, dường như ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng, bèn hỏi với vẻ không chắc chắn: “Phu quân, chàng... có phải chàng thực sự giết ông ta rồi không?”


Yến Thư Hành vẫn còn nhớ rõ vẻ kinh hoàng trong mắt A Tự khi hắn dùng lời lẽ mê hoặc nói sẽ giết Trịnh Ngũ thay nàng.


Dẫu sao cũng chỉ là một nữ lang mới mười sáu mười bảy tuổi, hắn không muốn làm nàng sợ hãi, càng không hy vọng nàng vì thế mà cảm thấy hắn tâm địa độc ác rồi sinh lòng khiếp sợ. Hắn đặt tay sau gáy nàng nhẹ nhàng vuốt ve, nhàn nhạt nói: “Không giết, chỉ đâm một kiếm khi ông ta định chối cãi, giờ đã sai người giải lên quan phủ rồi, tội danh là cấu kết với sơn tặc bắt cóc nữ nhân và hài tử.”


Hắn lại thấp giọng hỏi: “Nàng có thấy ta đối xử tàn nhẫn với ân nhân cứu mạng của nàng không?”


Sự bất an trong lời nói của hắn khiến lòng A Tự mềm đi. Hắn đúng là cẩn thận từng li từng tí, rõ ràng là đang trút giận thay nàng, vậy mà còn phải lo lắng nàng ghét hắn tàn nhẫn.


Hơn nữa, kể từ khi gặp Trịnh Ngũ, giọng điệu của hắn có chút trầm xuống. A Tự ôm lấy hắn: “Làm sao có thể chứ? Chàng trút giận giúp thiếp, thiếp cảm kích còn không kịp ấy.”


Nàng ngẩng đầu lên, cằm tựa vào lồng ngực hắn, rồi cười hỏi: “Thiếp diễn có giống không?”


Yến Thư Hành gõ nhẹ vào trán nàng, lạnh lẽo trong đáy mắt bị nụ cười của nàng xua tan hết thảy: “Nào chỉ là giống đến từng sợi tóc? Ta thậm chí còn nghi ngờ có phải mình đã thực sự phụ bạc nàng hay không.”


A Tự cũng không chịu kém cạnh, vừa khen vừa trêu chọc: “Phu quân cũng chẳng thua gì thiếp đâu, chàng diễn vai một tên 'y phục chỉnh tề nhưng lòng lang dạ thú', ngoài mặt một kiểu trong lòng một kiểu cực kỳ sâu sắc.”


Yến Thư Hành bật cười: “Chơi có vui không?”


Bàn về chuyện diễn kịch, A Tự cũng coi như có chút kinh nghiệm, nhưng cùng người thân thiết nhất phối hợp đóng kịch lừa gạt kẻ ác thì đây là lần đầu tiên. Nàng thậm chí cảm thấy mối quan hệ giữa hai người vì trở thành "châu chấu cùng trên một sợi dây" mà càng thêm gần gũi.


Nàng mãn nguyện gật đầu: “Phu thê đồng lòng cùng trừng trị kẻ xấu, thật là hả dạ vô cùng.”


Nói xong, nàng lại bắt đầu tỏ vẻ ủy khuất.


“Chỉ là chàng thật sự rất hung dữ, lúc kéo thiếp về phòng, chàng nắm cổ tay thiếp đau lắm đó...”


Yến Thư Hành chỉ biết câm nín bật cười.


Im lặng một lát, hắn cúi người ôm lấy A Tự, cằm tựa lên bờ vai gầy mỏng của nàng, khẽ gọi: “A Tự.”


Đôi môi ấm nóng của thanh niên dán vào bên cổ nàng, trao những nụ hôn nhẹ nhàng tình tứ, quyến luyến, nhưng bàn tay lại luồn ra sau lưng, siết chặt lấy vai và lưng nàng.


Như thể muốn khóa chặt nàng vào lòng.


A Tự cảm nhận được hắn có chút không ổn. Nàng ôm đáp lại hắn thật chặt, nói lời từ tận đáy lòng: “Giang Hồi, cảm ơn chàng. Năm đó khi thiếp bị Trịnh Ngũ lừa gạt, may mà có chàng cứu thiếp.”


Thân hình Yến Thư Hành cứng đờ.


Những lời của Trịnh Ngũ trước khi chết cứ vang vọng bên tai.


Dù không đe dọa được hắn, nhưng chúng lại tựa như đám mây đen vần vũ trên đầu.


Chân tướng vốn định nói ra cứ quanh quẩn ở đầu lưỡi, mãi chẳng thể thốt thành lời, mà cũng không cách nào nhắm mắt làm ngơ.


Bàn tay đang vòng qua eo A Tự càng siết chặt thêm, cảm giác như quay trở lại khoảnh khắc trên tòa đình cao bên bờ sông Trúc Khê thuở trước.


Khi đó hắn còn mải mê tận hưởng thú vui thử thách và săn mồi, theo thói quen cứ ngỡ mình có thể thao túng được mọi thứ, hắn nào có từng nghĩ đến sẽ có lúc mình rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này?


“Phu quân, chàng sao vậy?”


Yến Thư Hành sực tỉnh.


Hắn không nói gì, chỉ ôm lấy A Tự, như để an ủi nàng, cũng như để tự trấn an bản thân: “Không sao, không sao cả.”


Hắn ôm lấy viên minh châu mà mình đã "đánh cắp" được, chợt nhớ tới lời Trịnh Ngũ nói rằng A Tự nhớ mình từng đi bán sen dọc phố.


Lời này không sai.


Ngoại trừ lần nàng đi du ngoạn Nam Dương hai năm trước, thì từ ba năm trước, hắn đã từng gặp A Tự ở Dĩnh Xuyên.


Nhưng dù là hai năm hay ba năm trước, hắn đều bận rộn tạo dựng chỗ đứng trong gia tộc. Dù từng bị tiểu nữ lang này làm dấy lên chút sóng lòng, hắn cũng không có ý định tính toán với cô nương to gan lớn mật ấy, càng không có thời gian để dò hỏi tin tức về nàng.


Vài tháng trước tại Kiến Khang, Trần cửu lang có nói A Tự đã gặp tai nạn trên đường di cư xuống phía Nam, tìm khắp nơi không thấy tung tích.


Điều này có chút mâu thuẫn với những gì Trịnh Ngũ đã nói. Một kẻ ham hố vinh hoa lợi lộc sẽ không mạo hiểm tính mạng để nói dối, trong hai nhà Trần - Khương, chắc chắn có kẻ đã không nói thật.


Bất kể việc rơi xuống vách núi có phải tai nạn hay không, nhưng có kẻ muốn hãm hại nàng là sự thật.


Chỉ là kẻ đó hiện vẫn chưa có manh mối để điều tra.


Thậm chí nếu có nói cho A Tự, e rằng với những mảnh ký ức hỗn loạn lúc này nàng cũng khó lòng nhớ ra, chỉ thêm phiền não.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=54]

Hiện nay Dĩnh Xuyên đã thất thủ, rất khó phái người tới tận nơi điều tra, chỉ có thể đợi sau khi về Kiến Khang mới tìm người của hai nhà Trần, Khương để dò xét. Ít nhất là ngay lúc này, nàng đang bình an ở bên cạnh hắn.


Yến Thư Hành ôm chặt lấy nàng, như muốn khảm người vào lòng, cúi đầu nhẹ hôn lên mái tóc nàng.


Nàng đã không chết trong lần rơi xuống vực đó.


Còn hắn dù gặp thích khách bị thương, nhưng cũng vừa vặn nhờ thế mà trùng phùng với nàng. Giữa những lần thăm dò lẫn nhau, hắn đã xuyên qua vẻ ngoài ngây ngô của nàng mà nhìn thấu một trái tim thông tuệ, tinh tế.


Chẳng phải đó là ân huệ của ông trời sao?


Yến Thư Hành bỗng nhiên hỏi nàng: “A Tự, nàng thấy gặp gỡ do người khác sắp đặt sẵn đáng quý hơn, hay sự gặp gỡ do duyên số đưa đẩy lại càng khó có được hơn?”


A Tự chớp chớp hàng mi dài: “Dĩ nhiên là duyên số đưa đẩy rồi. Một kẻ có quyền khuynh thiên hạ nếu đã tận tâm mưu tính, thì mười phần hết tám chín phần sẽ đạt được điều mình muốn. Nhưng sự tình cờ thì khác.”


"Khác thế nào?" Hắn hỏi.


A Tự đáp: “Trên đời làm gì có nhiều sự tình cờ đến thế? Những sự tình cờ đều là ý trời định sẵn, là nhân duyên mà dù quyền thế ngất trời cũng khó lòng sao chép lại được.”


Yến Thư Hành bật cười một tiếng.


“Ta cũng nghĩ như vậy.”


Hắn vốn đã quen cảnh giác, ban đầu luôn khẳng định sự xuất hiện của A Tự là do người khác cố ý sắp đặt.


Nhưng lời của Trịnh Ngũ ngày hôm nay đã lật ngược phán đoán đó: Họ trùng phùng, rồi lại vì cái tên "Giang Hồi" mà nảy sinh dây dưa một lần nữa, tất thảy những điều này thực sự có thể coi là sự tình cờ.


Yến Thư Hành ôm lấy nàng: "Thật tốt quá.”


A Tự nghĩ đến việc họ đến được với nhau cũng chính là nhờ duyên số đưa đẩy, nàng muốn làm hắn vui hơn, bèn dịu dàng dỗ dành: “Lúc trước tình cờ gặp được phu quân đang bị thương, đó chính là sự tình cờ đấy thôi, chúng ta quả nhiên là nhân duyên trời định mà!”


Đôi tay thanh niên bỗng khựng lại.


Sau đó, hắn rũ mi mắt che đi vẻ u tối nơi đáy mắt, vòng tay ôm nàng chặt hơn, mãi đến khi A Tự cứ luôn miệng kêu bị siết đau hắn mới từ từ nới lỏng ra. Trong giọng nói thanh tao bỗng xen lẫn một tia nguy hiểm: “A Tự nói chưa hoàn toàn đúng đâu.”


Hắn nhấn mạnh từng chữ một: “Cho dù có kẻ nào đó cũng giống như ta, tình cờ gặp được nàng nhờ cái duyên nghìn năm có một, cho dù hai người thực sự là trời ban lương duyên...”


“Nhưng ta sẽ không thua.”


“Bởi vì ta kiên nhẫn hơn hắn, cũng cố chấp hơn hắn.”


“Người mà ta muốn, cho dù không dựa vào ‘trời ban lương duyên’, thì chỉ bằng tâm cơ mưu tính, ta cũng phải giữ bằng được bên mình.”


A Tự bị những lời lẽ cố chấp của hắn làm cho giật mình.


Nhưng chung sống đã lâu, nàng cũng biết rõ dù là một Giang Hồi đạm mạc trước kia, hay một phu quân nho nhã hiện tại, thì hắn đều không phải loại người bất chấp thủ đoạn.


Hắn chỉ là lại đang lo sợ được mất mà thôi.


A Tự ôm chặt lấy hắn.


Đỉnh đầu nàng tựa vào cằm hắn, hơi rướn người về phía trước, vầng trán vừa khít với đường xương hàm của đối phương, tựa như hai cực âm dương khảm vào nhau trên hình thái cực. Nàng áp má vào xương quai xanh của hắn, gọi một tiếng an ủi: “Nguyệt Thần.”


A Tự cảm nhận được yết hầu hắn đang chuyển động. Nàng biết tự mình có lẽ đã khơi mào cho ngọn lửa nào đó, đang định nhân cơ hội rời đi thì đột nhiên trời đất đảo lộn.


Hắn đè nàng xuống sập, hơi thở thanh khiết phả sát gần bên, rồi những nụ hôn dày đặc rơi xuống khóe môi A Tự: “Nàng là cố ý, đúng không?”


"Thiếp chỉ là muốn gọi tên chàng một chút thôi mà, sao chàng nói cứ như thiếp đang làm chuyện xằng bậy vậy." A Tự nói với vẻ vô tội, rồi lăn một vòng vào phía trong giường, thoát khỏi vòng vây của hắn.


Yến Thư Hành không làm khó nàng thêm, hắn nằm xuống phía sau A Tự, tay xoa nhẹ lên hông nàng: “Còn đau không?”


A Tự biết hắn đang hỏi về vết thương ở thắt lưng. Từ lúc tỉnh lại sau cơn hôn mê, vết thương đã lành gần hết, so với tính mạng thì những vết sẹo này chẳng đáng là bao, nhưng nàng sẽ không bỏ lỡ cơ hội khiến hắn phải xót xa, bèn tỏ vẻ tội nghiệp nói: “Lúc đó đau muốn chết đi được, cứ mỗi khi trời mưa là lại thấy ngứa ngáy.”


Lang quân phía sau im lặng hồi lâu, giọng nói dịu dàng như lông vũ khẽ chạm: “Để ta xem một chút, được không?”


A Tự do dự một lát: “Nhưng chàng chỉ được nhìn thôi nhé, không được dùng tay chạm vào đâu! Sẽ nhột lắm.”


“Được, ta không dùng tay chạm vào.”


Hắn hứa xong, sau đó nhẹ nhàng cởi bỏ ngoại bào của A Tự, rồi vén vạt áo trung y lên.


Vết sẹo hiện ra rõ mồn một.


Lần trước trong sơn động tối tăm, hắn chỉ vội vàng liếc mắt nhìn qua, càng không biết rằng ẩn sau vết sẹo này là nỗi đau khi rơi xuống vách núi, là những giây phút cửu tử nhất sinh. Giờ đã thấu tỏ ngọn ngành, nhìn lại vết thương ấy, hắn chỉ thấy đau lòng.


Bị hắn vén vạt áo rồi nhìn chằm chằm vào vết sẹo, A Tự cảm thấy ánh mắt của hắn dường như cũng có thực thể, hệt như bàn tay lớn đã chạm vào người nàng lúc ban ngày.


Nàng không tự nhiên thúc giục: “Xong chưa? Có gì đẹp đâu mà nhìn, cũng không đau gì lắm.”


Mãi vẫn không nghe thấy tiếng đáp lại, A Tự tự mình đưa tay định kéo vạt áo xuống, nhưng hắn đã ngăn nàng lại.


A Tự hờn dỗi: “Chàng làm g—”


Lời trách móc nũng nịu bỗng chốc hóa thành tiếng rên khẽ.


Nơi vết sẹo bị một sự mềm mại chạm vào.


Tựa như có chú mèo con đang nhẹ nhàng liếm láp vết thương của nàng.


Nụ hôn dịu dàng đến quá đỗi bất ngờ, A Tự khẽ thốt lên định đưa tay ngăn cản, nhưng đôi tay đã bị giữ chặt. Nàng nằm sấp, vạt áo đã bị đẩy cao lên đến tận dưới xương cánh bướm, còn hắn đang dùng một tay khống chế hai cổ tay nàng trong lòng bàn tay.


Tư thế này trông cứ như thể đang cưỡng cầu.


A Tự không thoải mái hơi cựa quậy.


Ngón cái của thanh niên xoa nhẹ lên cổ tay nàng trấn an: “Đừng sợ, ta không làm bừa đâu.”


Nơi vết thương lại đón nhận thêm một nụ hôn nhẹ nhàng.


Đôi môi hắn đặc biệt mịn màng, không hề thô ráp như những nam tử khác, bởi vậy nụ hôn ấy vô cùng ôn nhuận và dịu dàng, tựa như đang thoa một lớp cao dược mịn màng lên vết sẹo của A Tự.


Rất nhột, nhưng cũng rất dễ chịu. A Tự nhất thời tham luyến sự thoải mái này nên dần dần không còn phản kháng nữa. Vòng eo thon thả chỉ vừa một cái ôm căng lên như cánh cung, ý thức lúc thì tập trung vào nơi đầu lưỡi hắn lướt qua, lúc lại tan biến như khói mây sương sớm.


Xúc giác ấm áp và tinh tế men theo vết sẹo, dọc theo xương sống từng tấc một đi lên phía trên. Nhịp thở của A Tự dồn dập hơn, nàng không kìm được mà cắn chặt răng để nén tiếng rên, nhưng cuối cùng, khi đốt xương nhô lên sau gáy bị cắn nhẹ một cái, mọi âm thanh đều vỡ òa thoát ra ngoài.


“A...”


Cổ tay A Tự run bắn lên, bị hắn siết chặt trong lòng bàn tay, thanh niên thì thầm: “Đừng sợ...”


Hôm nay trong lòng nàng vốn mang nỗi uất nghẹn, rất cần tìm một lối thoát, thế nên A Tự cũng thôi ý định khước từ.

Bình Luận

0 Thảo luận