Sáng / Tối
Nữ tử đó mặc một bộ váy áo màu đỏ thẫm, lông mày và đôi mắt thanh tú thoát tục như hoa lê đầu xuân, nhưng thần sắc lại lộ ra vẻ lười nhác và lạnh nhạt, dường như vạn vật trên thế gian đều không thể lọt vào mắt nàng.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi đồng tử hờ hững ấy đã khiến những ký ức vừa mới trỗi dậy lại chìm sâu xuống đáy hồ.
Kỳ Nhân cũng chú ý thấy, nhưng nàng không mấy để tâm mà dắt A Tự bước vào cầm quán: “Là vị yêu phi đó đấy.”
"Yêu phi sao?" A Tự không nhịn được quay đầu nhìn lại, nhưng nữ lang kia đã theo hoàng đế trẻ tuổi lên xe ngựa.
"Là Trần phi đang đắc sủng." Kỳ Nhân cười cười, “Gọi yêu phi chỉ là lời nói đùa thôi, bởi vì nữ nhi họ Trần kia thủ đoạn cao minh, mê hoặc đến mức bệ hạ chẳng còn thiết tha gì đến lập hậu nữa.”
A Tự vốn cảm thấy theo trực giác rằng Trần phi này không phải là người xấu, nhưng khi nghĩ đến đôi mắt lười nhác ấy, bên tai nàng lại vang lên tiếng khóc than của những dân lưu lạc.
Nàng thu hồi tầm mắt, theo Kỳ Nhân đi vào trong. Trong lúc chờ lấy đàn, Kỳ Nhân thấy A Tự hiếu kỳ nên cũng nổi hứng kể chuyện: "Đôi khi nam nhân lại thích kiểu lạt mềm buộc chặt, gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời như thế. Trần phi kia có thể mê hoặc được bệ hạ, chắc hẳn cũng nhờ vào cái khí chất chẳng thèm đoái hoài đến ai này. Nửa năm trước nàng ta mới là phu nhân, giờ đã trở thành quý phi, nghe nói bệ hạ đối tốt với nàng ta đến mức ban đêm còn tự tay ủ ấm chân cho nàng. Mà nhắc mới nhớ, nàng ta cũng là người vùng Dĩnh Xuyên, là thứ nữ của Trần thiếu phó. Nghe đồn nàng ta từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong khuê phòng, vì thể trạng yếu ớt nên chưa từng gặp ngoại nhân, thần bí lắm.”
Kỳ Nhân nghịch nghịch chén trà, lại nói tiếp: “Nhắc mới nhớ, Trần gia từ thời tiên đế đã có một Hoàng hậu và một Thục nghi. Trần Hoàng hậu nổi danh hiền đức, còn Trần Thục nghi kia dù vào cung không lâu đã hương tiêu ngọc nát, nhưng nghe nói cũng là một nữ lang vẹn toàn đức hạnh, tài năng, lại còn là tỷ tỷ của Trần phi này nữa. Vậy mà Trần phi này lại vô cùng kiêu căng hống hách, tính tình khác hẳn tỷ tỷ mình, chậc chậc, chẳng ai ngờ Trần gia lại sinh ra một yêu phi.”
Đang nói chuyện thì đàn đã được mang lên.
"Đi thôi, nơi phong nhã này thật sự không nán lại lâu được." Kỳ Nhân và A Tự rời khỏi cầm quán, chia tay nhau tại một ngã đường. Trước khi đi, nàng ghé sát tai A Tự thì thầm: “Lúc nãy ở trong cầm quán, ta đã bí mật bảo một họa sư vẽ lại chân dung của cô, quay về ta sẽ giúp cô điều tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=79]
Tên Yến Thư Hành đó vốn dĩ rất giỏi lừa người, thay vì trông cậy vào hắn, thà trông cậy vào ta còn hơn.”
Có thêm một người điều tra nghĩa là có thêm nhiều nguồn để đối chứng, A Tự nhìn nàng với ánh mắt đầy cảm kích.
“Cảm ơn cô, A Nhân.”
Hai người chia tay từ đó.
Nhóm của A Tự rẽ qua một con hẻm, thì bắt gặp một lang quân mặc cẩm y, đội ngọc quan đi tới.
Lang quân đó chắn ngay trước mặt A Tự, ngây người nhìn nàng chằm chằm, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy trêu cợt và ám muội: “Vị nữ lang này, hình như ta đã gặp nàng ở đâu rồi thì phải...”
Ánh mắt nhìn thẳng không chút kiêng dè khiến A Tự nảy sinh lòng chán ghét, mùi rượu nhàn nhạt trên người hắn lại càng làm nàng thấy buồn nôn.
Thế nhưng lời hắn nói lại khiến tim nàng khẽ động.
Nàng đưa tay ngăn đám hộ vệ và Trúc Diên đang định tiến lên, kìm nén sự ghê tởm, nhàn nhạt hỏi hắn: “Dám hỏi lang quân đã gặp ta ở đâu? Có còn nhớ tên họ của ta không?”
Lang quân cẩm y thấy nàng chủ động tiếp lời, lại thấy nàng để kiểu tóc của nữ tử chưa xuất giá, trong lòng liền rạo rực, ngây ngốc nhìn nàng: “Là ở trong một bức xuân cung đồ.”
Sắc mặt A Tự lập tức lạnh xuống.
Tên ăn chơi trác táng này rõ ràng là đang trêu cợt nàng!
Nhưng nàng không biết thân thế của người này ra sao, không muốn rước thêm rắc rối nên liền quay đầu bỏ đi.
Tên đó liền đuổi theo, dùng quạt xếp chặn trước mặt nàng: “Tại hạ nói câu nào cũng là thật lòng, nữ lang đừng đi mà.”
Hắn càng nói thế, A Tự càng tức giận, chỉ muốn giật lấy chiếc quạt của hắn ném đi cho khuất mắt, nhưng sau khi cân nhắc một hồi nàng vẫn nhịn xuống, chỉ lạnh mặt bước nhanh về phía trước.
Đám hộ vệ phía sau vội tiến lên, chặn tên công tử phong lưu kia lại: “Lang quân, nữ lang nhà chúng ta là khách của Yến trung thư, xin ngài hãy tự trọng.”
Tên công tử bột kia không tin. Ai mà chẳng biết Yến Thư Hành vốn thanh cao tự khiết, đến một người hầu thiếp cũng không có? Tác dụng của ngũ thạch tán khiến hắn càng thêm phóng túng, cười nói: “Tại hạ chỉ muốn làm quen chút thôi, Yến trung thư và phụ thân ta có giao tình rất sâu, ngài ấy sẽ không trách ta đường đột đâu.”
Hắn vẫn cố tiến lên, A Tự liên tục lùi lại phía sau.
Bên cạnh đột nhiên thoáng qua một bóng người, trong lúc hoảng hốt, nàng cứ ngỡ đó là tên công tử lăng nhăng kia nên cuối cùng không nhịn được nữa, lạnh lùng quát mắng: “Buông cái bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!”
Tên công tử bột kia bỗng sững sờ.
Ngay sau đó, một giọng nói thanh khiết quen thuộc vang lên bên cạnh, đi kèm với mùi hương trầm nhã nhặn khiến người ta an lòng.
“A Tự đừng sợ, là ta.”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói này, A Tự nảy sinh một ảo giác, cứ ngỡ như họ đã quay trở về những ngày trước đây.
Chính bộ quan phục trên người hắn đã khiến A Tự bừng tỉnh, nhưng nàng vẫn theo bản năng nép vào sau lưng hắn.
Yến Thư Hành có vẻ rất hưởng thụ sự dựa dẫm này, khóe môi khẽ cong lên.
Hắn cúi đầu trao cho A Tự một ánh mắt trấn an. Kế đó, đầy thâm ý nói với tên công tử bột kia: “Chu nhị lang nói vậy là sai rồi, ta và Chu đại nhân chỉ là giao tình sơ sài qua loa thôi.”
Tên Chu lang quân kia lập tức tỉnh rượu quá nửa.
Chu gia tuy miễn cưỡng có chút danh tiếng trong các thế gia, nhưng phụ thân hắn không được trọng dụng trong tộc, phải nhờ vào mối quan hệ thân thiết với nhị phòng Yến gia mới chen chân vào được trung thư tỉnh làm một chức quan nhỏ. Trước mặt Yến Thư Hành, phụ thân hắn hoàn toàn không có tiếng nói. Trêu vào Yến Thư Hành, e là cha hắn cũng phải chịu khổ lây. Nghĩ đến đây, hắn tỉnh hẳn rượu, vội vàng cúi người xin lỗi: "Là... là tại hạ uống quá chén nên hồ đồ, đã đường đột mạo phạm nữ lang, tại hạ xin về tỉnh rượu ngay đây.”
Hắn ta co giò chạy biến đi như làn khói. Yến Thư Hành dắt tay A Tự, xoa xoa lòng bàn tay nàng: “Không bị dọa sợ chứ?”
A Tự nhẹ nhàng rút tay về: “Không sao.”
Ngay sau đó, nàng chợt nhớ ra hắn đến thật quá tình cờ, liệu có phải hắn vẫn luôn quan sát trong tối? Đợi đến khi nàng bị quấy rối, vào lúc hoảng sợ nhất mới xuất hiện giải vây, cốt để nàng hiểu rằng ở giữa thành Kiến Khang này, nếu rời xa Yến Thư Hành hắn thì nàng chẳng thể sống yên ổn.
Hai người kẻ trước người sau lên xe ngựa. Im lặng một hồi lâu, A Tự phẫn nộ nói: “Kẻ đó thật trơ trẽn!”
Giống như uất ức vì bị kẻ ngoại bắt nạt nên quay về tìm hắn đòi lại công bằng.
Tiếng thở dài của Yến Thư Hành cũng trở nên dịu dàng hơn: “Lần sau cứ để ta đi cùng nàng đi. Có mấy gã con cháu quyền quý ham mê dùng Ngũ Thạch Tán, lúc phát điên lên thì chẳng còn nhận ra người thân đâu.”
Lời này khơi dậy sự cảnh giác của A Tự, nàng không từ chối, cũng chẳng hưởng ứng: “Sao lại đến trùng hợp như vậy?”
Yến Thư Hành mỉm cười: “A Tự nghi ngờ ta sao?”
A Tự theo thói quen cảm thấy chột dạ, nhưng nghĩ lại thấy không cần thiết phải thế, bèn thẳng thắn đáp: “Phải.”
Yến Thư Hành biết rõ hiện tại nàng giống như một con nhím xù lông, dù có giải thích nàng cũng chưa chắc đã tin. Nhưng hắn vẫn nói: “Ta sẽ không dùng A Tự để đánh cược. Chỉ là vừa xong việc, biết nàng đang ở quanh đây nên mới tới. Vốn định xem thử khi A Tự ra ngoài một mình sẽ làm những gì, nên đã ngồi trong xe quan sát một lát. Ngay khi A Tự vừa bị kẻ kia quấn lấy, ta liền xuống xe, không hề chần chừ.”
A Tự bán tín bán nghi, lại nói: “Hôm nay ta đã thấy Kỳ Nhân, còn có cả bệ hạ và vị Trần phi kia nữa.”
Chân mày Yến Thư Hành khẽ động.
“Vậy sao, Trần phi có nhìn thấy A Tự không?”
A Tự: “Chỉ là nhìn từ xa thôi, trong mắt quý nhân sao có thể nhìn thấy một kẻ tầm thường như ta chứ?”
Đôi mày nàng khẽ chau lại, tâm trí Yến Thư Hành cũng theo đó mà thắt lại. Hắn vốn tưởng A Tự là ấu nữ Trần gia, nhưng vừa tra xét thì thấy các nương tử thuộc dòng chính Trần gia đều đặt tên theo lót chữ "Khanh", và hoàn toàn không có ai tên trong tên có chữ "Tự".
Hơn nữa trong số các nữ lang Trần gia, chỉ có Trần thiếu phó có một thứ nữ được nuôi dạy nơi thâm khuê, chưa từng gặp người ngoài. Nhưng người đó hiện giờ là Trần Quý phi, tên khuê các là Trần Khanh Vân, càng không thể là A Tự.
Ngược lại, Khương gia có một Khương tứ cô nương, tuy trong tên không có chữ "Tự", nhưng lại tình cờ gặp tai nạn trong chuyến di tản về phương Nam. Tính tình cũng có vài phần tương đồng với A Tự.
Có lẽ do hắn đa nghi, "tình nghĩa huynh muội" mà Trần cửu lang nói thực sự không có hàm ý sâu xa nào khác.
A Tự có lẽ chính là người của Khương thị.
Lúc ở Nam Dương, nàng nói mình tên là A Tự, có lẽ cũng là để lừa gạt hắn.
Yến Thư Hành tự cười một mình.
Đang lúc suy tư, A Tự như có thần giao cách cảm mà hỏi: “Ngươi nói muốn điều tra thân phận của ta, đã tra được gì chưa?”
Đáy mắt Yến Thư Hành hiện lên ý cười nhàn nhạt.
“Đã có chút manh mối, nhưng để cẩn trọng thì vẫn cần xác thực thêm. Chờ ta thêm vài ngày nữa, được không?”
A Tự không phân biệt được liệu có phải hắn đang muốn trì hoãn hay không, nhưng Kỳ Nhân đã nói sẽ giúp nàng điều tra, đợi thêm một chút cũng không sao, nếu có thể đối chứng từ nhiều phía thì sẽ đáng tin hơn.
“Tối đa là mười ngày.”
"Được." Giọng điệu của Yến Thư Hành như vầng trăng lặn trước bình minh, dịu dàng lại phảng phất chút u buồn. A Tự đang ngẫm nghĩ về ngữ khí của hắn, suy tính một lát, bỗng nhiên cúi đầu xuống, trán tựa vào chiếc bàn thấp, cả người như bị rút cạn sức lực.
Yến Thư Hành đưa tay đỡ lấy lưng nàng.
"Sao vậy? Trong người thấy không khỏe sao?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận