Ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa trải dài khắp sân, khoác lên tiểu viện một tấm áo ráng chiều tĩnh mịch và yên ả.
A Tự nằm trên chiếc ghế đu dưới gốc cây lớn giữa sân, mềm nhũn lười biếng cuộn mình lại như một...
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận