Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 13

Ngày cập nhật : 2026-06-04 20:38:07

Ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa trải dài khắp sân, khoác lên tiểu viện một tấm áo ráng chiều tĩnh mịch và yên ả.


A Tự nằm trên chiếc ghế đu dưới gốc cây lớn giữa sân, mềm nhũn lười biếng cuộn mình lại như một con mèo.


Nàng không buộc dải lụa che mắt, gương mặt cứ thế thoải mái lộ ra. Thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, nói là trưởng thành hay non nớt đều không hẳn đúng, đại khái là nét trong trẻo non tơ lại thấp thoáng một vẻ quyến rũ mà chính nàng cũng không hay biết.


Vẻ quyến rũ đó vừa do ánh ráng chiều rực rỡ nhuộm lên, cũng bởi nàng đang vấn kiểu tóc dịu dàng của phụ nhân.


Phía trước ghế đu có một góc áo màu nguyệt bạch bị ánh chiều nhuộm đỏ lặng lẽ dừng lại, hồi lâu sau người kia mới lên tiếng.


“Giờ này đã ngủ rồi sao?”


A Tự trở mình trên ghế đu: “Dù sao thiếp cũng mù rồi, dưỡng lão sớm thôi…”


“Xem ra nàng cũng biết tự tìm niềm vui.”


Giọng người đến trong trẻo như ngọc trong suối, A Tự lập tức tỉnh hẳn: “Phu quân, cuối cùng chàng cũng về rồi…”


Yến Thư Hành bắt được hai chữ “cuối cùng” nàng nhấn mạnh, cười nói: “Ừ, phải về Kiến Khang rồi, có chút bận rộn.”


“Kiến Khang?”


A Tự ngồi bật dậy. Trong mắt nàng, Kiến Khang xa xôi như ở tận chân trời, không chỉ vì khoảng cách mà còn vì đó là kinh thành.


Hai chữ ấy khiến người ta chỉ nghe đã chùn bước.


A Tự biết rất ít về Kiến Khang. Điều duy nhất nàng nghĩ đến là vị thành chủ phu nhân xuất thân đại tộc Kiến Khang và vị Yến trưởng công tử kia. Điểm chung của hai người là đều thuộc tầng lớp quyền quý, nên trong lòng nàng, Kiến Khang gần như đồng nghĩa với quyền quý.


Kiến Khang là Kiến Khang của những kẻ quyền quý.


Còn Giang Hồi thì khác, khi mới quen hắn từng nói mình chỉ là thường dân.


Dù sau này biết hắn làm việc cho quan phủ, nhưng hắn kiêu ngạo mà không dung tục, rốt cuộc vẫn khác với những kẻ quyền quý ham mê tửu sắc, cậy thế hiếp người.


Giờ hắn nói phải về Kiến Khang, vậy có phải nghĩa là… hắn cũng có thể là một trong những kẻ quyền quý ấy?


A Tự bất giác ngẩn người. Yến Thư Hành nhìn biểu cảm nàng từ kinh ngạc chuyển sang bất an rồi thành mơ hồ, liền đúng lúc lên tiếng ngắt lời:


“Sao không nói gì, không muốn theo ta về sao?”


Một nữ tử mù loà không nơi nương tựa thì còn lựa chọn gì nữa? Chỉ là lo lắng mà thôi. A Tự giải thích:


“Không phải ta không muốn, chỉ là ta sợ.”


Khi mới quen, nàng đã có rất nhiều nghi hoặc, nhưng vì muốn tạm thời mượn sức hắn để thoát khỏi Trịnh Ngũ nên không định dây dưa quá nhiều. Chỉ cần xác định hắn là người đáng tin là đủ, những chuyện khác nàng không muốn mạo muội hỏi.


Sau khi mù mắt, nàng lại luôn nơm nớp lo sợ, sợ hắn bỏ lại một nữ tử mù như nàng cô độc không nơi nương tựa, vì thế trong lòng chỉ nghĩ làm sao giữ được hắn để không rơi vào nguy hiểm nữa, nào còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác?


Nhưng đến nước này, A Tự cũng không thể vì giữ chân hắn mà tiếp tục đè nén nghi ngờ trong lòng.


Nàng thận trọng hỏi: “Giang Hồi, chàng… có phải còn nhiều chuyện chưa nói với thiếp không?”


Hiếm khi nàng gọi thẳng tên phu quân như vậy.


Yến Thư Hành cũng thoáng sững lại. Mang nàng về lâu như vậy, đây là lần đầu hắn có cảm giác “cướp thê của người khác”.


Hắn nhướng mày: “Phu nhân còn muốn biết gì nữa?”


A Tự suy nghĩ một lát: “Điều thiếp muốn hỏi cũng không nhiều, chỉ là muốn biết thân phận thật của chàng. Thiếp luôn cảm thấy sau khi xuống núi, chàng… không còn giống trước kia nữa…"


Chỉ một câu đã hỏi trúng điểm mấu chốt, vậy mà còn bảo là không nhiều sao?


Yến Thư Hành mỉm cười không thành tiếng.


Nàng hỏi vậy rốt cuộc là đang diễn kịch để lấy lòng tin.


Hay chỉ đơn thuần vì hắn, vị phu quân giả này đã lộ sơ hở khiến nàng phát hiện manh mối?


Đối với những lần dò xét liên tiếp của A Tự, Yến Thư Hành không những không thấy phiền mà còn thấy vô cùng thú vị.


Hắn hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ nàng thích không phải là con người ta sao? Ta là thân phận gì thì chẳng vẫn là phu quân của nàng à?”


Hắn nói như thể tình sâu nghĩa nặng khiến A Tự chột dạ, nàng cúi mắt:


“Dù thiếp gọi chàng là phu quân, nhưng quan hệ của chúng ta… chàng cũng biết mà, không phải sao?”


“Quan hệ của chúng ta.” Giọng hắn dịu dàng nhưng ngữ khí lại rất nhạt, “Trong mắt nàng, chúng ta là quan hệ gì?”


A Tự càng thêm chột dạ.


Nàng đành phóng đại tình cảm của mình: “Chẳng phải là hai bên tình nguyện nhưng không có mai mối mà ở với nhau sao? Dù nói chúng ta đã xem như phu thê, nhưng rốt cuộc vẫn chưa qua tam thư lục lễ…”


“Không mai mối mà chung sống”, nào có ai tự nói về mình như vậy.


Yến Thư Hành bật cười.


Nếu đã như vậy, thì hắn cũng không tính là cướp thê tử của người khác.


Yến Thư Hành lại hỏi:


“Đã là hai bên tình nguyện, lại đã thành phu thê, thân phận của ta thì ảnh hưởng gì đến quan hệ của chúng ta? Chẳng lẽ khi bỏ trốn cùng nhau, nàng chưa từng nghĩ đến sao?”


Dĩ nhiên A Tự từng nghĩ tới. Lúc đầu nàng chẳng phải chính vì thân phận của hắn mà lựa chọn sao?


Hắn là kiếm khách, võ công cao cường, lại giống nàng chỉ là dân thường thứ tộc, không gì thích hợp hơn.


Chỉ là lúc đó rõ ràng là nàng lấy ơn cứu mạng làm cớ, dụ hắn đưa mình bỏ trốn để trả ơn, sao qua miệng hắn lại thành bỏ trốn cùng nhau rồi?


Hóa ra hắn đã thích nàng từ sớm như vậy.


A Tự cân nhắc rồi nói: “Khi ấy phu quân thấy thiếp mù, sợ thiếp bất an nên nói sẽ cưới thiếp, chăm sóc thiếp cả đời. Chàng nói mình là người luyện võ, không câu nệ nhiều lễ nghi, người thân ở quê cũng sẽ không can thiệp hôn sự của chàng, nên chúng ta mới thành thân.


Sau khi thành thân, chàng nói đợi chuyện ở đây xong sẽ đưa thiếp về quê sống yên ổn. Khi ấy thiếp từng hỏi quê quán chàng, cũng hỏi chàng làm việc gì, chàng nói không tiện nói ra, thiếp cũng không hỏi thêm. Giờ mới biết chàng là người Kiến Khang, lại làm việc cho quan phủ, thiếp khó tránh khỏi bất an…”


Yến Thư Hành trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Là lo ta ở Kiến Khang đã có thê nhi sao? Điểm này nàng cứ yên tâm, trước khi quen nàng, ta chưa từng bàn chuyện hôn sự.”


Trước kia A Tự đã xác nhận chuyện này rồi, điều nàng lo là chuyện khác, nên thử dò hỏi:


“Vậy… chàng có phải xuất thân danh môn không?”


Yến Thư Hành khó hiểu: “Danh môn thì sao?”


A Tự khó xử nói: “Bây giờ dân phong cởi mở, nếu chúng ta đều là dân thường, lại không vướng bận gia đình, bỏ trốn cũng chẳng sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=13]

Nhưng nếu chàng xuất thân đại tộc, danh môn coi trọng quy củ và môn đăng hộ đối, e rằng cuộc hôn sự này sẽ không được công nhận.”


Yến Thư Hành hạ mắt xuống, từ lời nàng mà nhớ đến vài chuyện từ rất lâu trước kia:


“Nàng sợ ta không đủ kiên định sao? Nếu ta nói, ta sẵn sàng vì nàng mà phản lại gia tộc thì sao?”


“Thiếp đã mù mà chàng vẫn không rời bỏ, sao thiếp lại không tin tình cảm của chàng?” A Tự trước tiên đội cho hắn chiếc mũ “tình sâu nghĩa nặng”, rồi mới nói tiếp.


“Là thiếp không muốn. Không muốn chàng vì thiếp mà phản lại gia tộc, càng không gánh nổi tội danh hủy hoại tiền đồ của người khác.”


Yến Thư Hành rơi vào trầm tư, nghĩ một lát rồi hỏi:


“Nếu người nhà ta đồng ý thì sao?”


A Tự không phải người hay mơ tưởng viển vông, nàng cười khổ:


“Đồng ý là một chuyện, nhưng đồng ý thế nào lại là chuyện khác. Nếu chàng là con cháu sĩ tộc, khi bàn chuyện hôn nhân nhất định phải xét môn đăng hộ đối. Thiếp là một nữ tử mù, không nhìn thấy gì, dù thiếp cũng là sĩ tộc thì e rằng nhiều nhất cũng chỉ có thể làm thiếp, huống chi giờ thiếp không còn người thân?


Biết đâu chỉ có thể làm một ngoại thất không danh không phận.”


“Nhưng dù thiếp nghèo hèn lại mù lòa, thiếp cũng không muốn như vậy.”


Ánh mắt Yến Thư Hành nhìn nàng càng thêm phức tạp. Hắn bỗng sinh tò mò, giọng dịu dàng như mê hoặc:


“Nhưng với hoàn cảnh hiện giờ của nàng, làm thiếp cũng được, làm ngoại thất cũng được, chẳng phải vẫn yên ổn hơn việc xung quanh đầy sói dữ, ngày mai còn chưa biết ra sao sao?”


A Tự thầm nghĩ hắn thật nghĩ quá đơn giản.


Làm thiếp sao có thể yên ổn?


Người như nàng vốn hay để tâm, không thể cùng người khác chung một phu quân. Quan trọng hơn là trong các thế gia, lòng người phức tạp, mưu tính lẫn nhau. Nghe nói giữa sĩ tộc còn có chuyện đổi thiếp cho nhau là bình thường. Những thiếp thất, ngoại thất địa vị thấp kém có thể bị chính thất sai khiến, sỉ nhục tùy ý. Với tình cảnh của nàng bây giờ, e rằng ngay cả mạng sống cũng khó giữ.


Như vậy chẳng phải cũng sống bấp bênh sao?


Khi nàng im lặng, hắn cũng im lặng. Một lúc lâu sau hắn mới hứng thú hỏi:


“Nàng muốn làm chính thê sao?”


A Tự lắc đầu: “Thiếp không phải loại người tham lam vô độ, không biết thân biết phận. Thiếp mà làm chính thê của danh môn thế tộc chẳng phải giống bọ hung đẩy cối đá, không biết tự lượng sức sao? Như vậy chỉ hại người hại mình.”


Vừa nói xong nàng lập tức nhận ra mình lỡ lời: “A, Thiếp mới không phải là bọ hung!”


Thanh niên bị nàng chọc cười.


Bên này A Tự chẳng còn tâm trí bận tâm đến thể diện, nghĩ lại những câu hỏi liên tiếp của hắn lúc nãy, trong lòng càng lúc càng nặng nề.


Chẳng lẽ hắn đã lừa nàng, thật ra hắn là con cháu thế tộc?


Nếu thật là vậy, nàng chỉ còn cách đổi phương thức “bóc lột” hắn:


“Thiếp biết chàng trọng tình trọng nghĩa, khi cưới thiếp là vì có tình cảm, nhưng cũng chưa chắc không phải vì thương xót, không nỡ để một nữ tử mù như thiếp bị người ta ức hiếp.


Nhưng nếu thân phận hai ta cách biệt như trời với đất, cho dù ở bên nhau thì sau này cũng sẽ trắc trở chồng chất. Chi bằng đừng làm hỏng phần tình nghĩa này, cứ để nó mãi ở trong lòng, về sau làm tri kỷ là được.


Chỉ mong chàng nể tình xưa nghĩa cũ, sau khi đến Kiến Khang giúp thiếp tìm một đại phu giỏi. Biết đâu mắt thiếp có thể sáng trở lại. Nếu không thể, giúp thiếp tìm một con đường mưu sinh đàng hoàng cũng được.”


“Trọng tình trọng nghĩa.” Yến Thư Hành nhớ đến Giang Hồi vẫn chưa quay về, không khỏi cười nhạt.


Hắn càng thêm tò mò: “Nếu ta nhất quyết bắt nàng phải làm người của ta, nếu không thì mặc kệ nàng lưu lạc bên ngoài, nàng sẽ thế nào?”


Trong lòng A Tự hoảng hốt, nhưng ngoài miệng vẫn nói chắc nịch:


“Không đâu, phẩm hạnh của chàng quang minh lỗi lạc, không phải người cố chấp. Dù không thành phu thê, chàng cũng sẽ đối xử với thiếp như người thân, như tri kỷ.”


Hơi thở thanh lạnh của nam nhân bỗng bao lấy nàng. Hắn nghiêng người lại gần, chậm rãi hỏi:


“Nếu ta chính là kẻ cố chấp thì sao?”


Chiếc ghế đu bỗng lắc nhẹ một cái rồi lại được giữ vững, dường như hai tay hắn đang chống lên hai tay vịn của ghế.


Trên người hắn thoang thoảng mùi trúc nhàn nhạt, rõ ràng thanh nhã vô cùng, nhưng khi bị thứ hương ấy vây quanh, A Tự lại cảm thấy một áp lực vô hình khiến nàng không nơi nào trốn thoát.


Nhất thời lòng nàng rối bời.


Nhưng nàng cũng biết chỉ biết lấy lòng, tỏ ra yếu đuối để đổi lấy sự thương hại của người khác thì không phải kế lâu dài.


Nếu thiếu đi sự tôn trọng, thương hại cũng chỉ biến thành bố thí.


A Tự nghiêm túc nghĩ lại, có điều gì là dù tính mạng bị uy hiếp nàng cũng không muốn từ bỏ?


Nàng có thể nhẫn tâm lợi dụng người khác.


Cũng có thể dùng những thứ mình không quá để tâm để đổi lấy thứ cần, thậm chí còn có thể hao tâm tổn trí nịnh nọt.


Nhưng nịnh nọt cũng được, trao đổi hay lợi dụng cũng vậy, về một mặt nào đó đều là mỗi bên lấy thứ mình cần, là cam tâm tình nguyện.


Trong tiền đề ấy, nàng không ngại cúi đầu.


Nhưng nàng ghét bị người khác ép phải cúi đầu.


Nghĩ vậy, nàng lại không còn sợ nữa. A Tự chân trần đứng dậy, trong đôi mắt tưởng chừng ngây thơ lại hiện lên vẻ lạnh nhạt và quyết tuyệt không hợp với tuổi tác:


“Có lẽ sự cố chấp của chàng là vì có tình với thiếp, nhưng như vậy là không công bằng với thiếp.


Huống chi chuyện phong hoa tuyết nguyệt đối với thiếp không quan trọng bằng tôn nghiêm và tính mạng.”


“Giang Hồi, điều thiếp mưu cầu lúc này chẳng qua chỉ là sống sót.”


Sống sót… A Tự thầm thở dài. Vì để sống sót, con đường nàng đi đến giờ thật quá gian nan.


Nàng thở dài bất lực: “Nếu chàng thật sự muốn ép buộc thiếp, chi bằng cứ để thiếp lại đây đi. Trên đời có vô số người mù, họ còn sống được, thiếp… có lẽ cũng có thể.”


Sau tiếng thở dài, nàng lại càng thêm kiên định, trong giọng nói mang theo quyết tâm cô độc tiến về phía trước:


“Cho dù không sống nổi, chẳng phải chàng từng nói sống cũng chỉ là chờ chết sao. Thiếp đã cố gắng vùng vẫy rồi, dù chết cũng không hối tiếc.”


Yến Thư Hành hồi lâu không đáp.


Ân sư từng nói, muốn thử xem cốt khí của một người là thật hay giả thì phải rút hết mọi đường lui của họ.


Thiếu nữ mười bảy tuổi dung mạo còn non trẻ, chân trần đứng dưới ánh ráng chiều, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, thân hình mảnh mai giống như một nhành mai lạnh lẽo cô độc giữa núi rừng.


Nhưng hắn vẫn bắt được thoáng mơ hồ lóe lên nơi đáy mắt nàng, giống như món đồ sứ trông thì cứng cáp nhưng thực ra rất dễ vỡ.


Nếu hắn vẫn không đáp lại, e rằng câu tiếp theo của nàng sẽ là lời đoạn tuyệt với hắn.


Nhưng như vậy cũng chỉ là nàng và Giang Hồi đoạn tuyệt.


Liên quan gì đến hắn?


Nhưng Yến Thư Hành bình tĩnh quan sát một lúc rồi vẫn bước tới vài bước, ôm ngang eo A Tự bế lên.


A Tự kinh hãi: “Chàng định làm gì vậy?!”


Thanh niên cười: “Không làm gì cả, chỉ là muốn dùng xích sắt và gông xiềng… nhốt nàng lại thôi.”

Bình Luận

0 Thảo luận