Sáng / Tối
Khi Yến Thư Hành vắng mặt, tiểu trúc viên tuy có phần trống trải vì thiếu đi một người, nhưng nhìn chung vẫn bình lặng và tường hòa.
A Tự đã tìm thấy vài việc để giết thời gian, chẳng hạn như xếp quần áo, hay dựa vào cảm giác mà thắt vài kiểu nút dây đơn giản. Mỗi ngày đều có đại phu đến châm cứu, sau một hồi chẩn trị cũng mất gần nửa ngày trời.
Thấm thoắt đã qua chín ngày, cuộc sống cũng coi như tự tại.
Chỉ là mỗi đêm khi đi ngủ, bên cạnh trống trải, A Tự thi thoảng cũng nhớ đến cảm giác ấm áp và vững chãi khi bàn tay ấm nóng của hắn đặt trên lưng mình. Thậm chí là cả những màn trêu đùa từ đầu ngón tay và môi lưỡi của hắn.
Trưa hôm ấy, trời hửng nắng ấm.
A Tự sau khi châm cứu như thường lệ thì ra sân ngồi sưởi nắng một lát. Trịnh thẩm và Trúc Diên sợ nàng buồn nên ở bên cạnh trò chuyện, kể cho nàng nghe mấy chuyện dân gian thú vị.
A Tự bấy giờ mới biết Trịnh thẩm vốn là người vùng Dĩnh Xuyên. Nàng bèn hỏi về các tập tục ở nơi đó.
Từ những câu lóng dân gian đến các nghi lễ ngày Tết, chuyện cưới xin tang ma, dưới sự truy vấn không ngừng của A Tự, thẩm Trịnh càng nói càng chi tiết. Khi nói về tang lễ, A Tự hỏi: “Sao ta nghe nói cáo phó khi thân phụ thân mẫu qua đời và khi nữ nhi đã xuất giá qua đời có điểm khác nhau? Tang phục mặc cũng không giống nhau.”
Nàng nói ra những gì mình nghĩ, Trịnh thẩm vỗ tay một cái: “Nương tử nói không sai, có điều chỉ những nhà giàu sang mới phân chia tỉ mỉ như vậy, dân thường sống còn chẳng dễ dàng gì, lấy đâu ra tâm trí mà quản chuyện sau khi chết! Nô tỳ từng làm việc cho các gia đình quyền quý, lúc họ tổ chức tang lễ...”
Phụ nhân kể lại tỉ mỉ cho nàng nghe.
A Tự càng nghe lòng càng chùng xuống.
Nàng dường như còn hiểu rõ những chi tiết vụn vặt này hơn cả Trịnh thẩm, không giống như nghe ngóng từ đâu đó, mà giống như đã đích thân trải qua.
Người cha mà nàng vô tình nhớ lại trước kia, liệu có phải thực sự đã không còn trên cõi đời này nữa rồi không?
A Tự thậm chí không dám nghĩ sâu thêm. Trịnh thẩm thấy nàng day day thái dương, dáng vẻ uể oải, nghĩ đến việc nương tử mấy ngày nay đặc biệt ham ngủ, cũng đã đến lúc nghỉ trưa nên đề nghị: “Nương tử thấy mệt rồi sao?”
A Tự hiện giờ đã có thể đi lại tự do trong sân, nàng đứng dậy nói: “Thẩm cũng xuống nghỉ ngơi đi, giờ ta đã quen rồi, tự mình vào phòng là được.”
Nằm trên sập, A Tự ôm lấy chăn, thầm nghĩ có lẽ mất trí nhớ đối với nàng cũng là một chuyện tốt.
Nhưng ngay sau đó nàng đã phủ nhận ý nghĩ này, nếu chỉ vì quá khứ đau thương không muốn ngoảnh lại mà phải chọn cách lãng quên, chẳng phải là quá nhu nhược sao? Đối với người thân của nàng, đó cũng là một sự phản bội.
Giấc ngủ này, A Tự chẳng ngờ mình lại ngủ tới mấy canh giờ. Nàng dường như đã mơ rất nhiều, nhưng chúng đều rời rạc, thậm chí không thể chắp vá thành một đoạn ký ức hoàn chỉnh.
Trong cơn mơ màng, nàng cảm thấy bản thân dường như đang ở một nơi xa lạ, đó là một gian phòng mộc mạc mà nhã nhặn, có màn lụa xanh, bàn ghế bằng tre gỗ.
Không phân biệt được là ảo giác hay thực tại, A Tự chớp chớp mắt, căn phòng nhỏ dần tan biến vào bóng tối.
Hóa ra lại là ảo giác.
A Tự đã sớm quen với loại ảo giác này. Hôm nay nàng thực sự mệt không chịu nổi, bèn tiếp tục chìm vào giấc ngủ, đến khi tỉnh lại thì trời đã hoàng hôn. Trịnh thẩm nhớ tới lời dặn dò của Yến Thư Hành, vội vàng hỏi han: “Nương tử, có phải trong người không khỏe không?”
A Tự lắc đầu, ngoại trừ cảm giác mệt mỏi, nàng không thấy có bất kỳ sự khó chịu nào khác. Sau khi uống chút nước nóng, nàng cũng đã khôi phục lại tinh thần: “Là do ta ngủ không ngon, cứ nằm mơ suốt thôi.”
Trịnh thẩm xác nhận đi xác nhận lại thấy A Tự không sao mới yên lòng, hầu hạ nàng dùng bữa tối.
.
Thấm thoắt đã đến lúc lên đèn, phía biệt viện yên bình tường hòa, còn Yến trạch thì đèn hoa rực rỡ, khách khứa nườm nượp, tì nữ bưng rượu thịt đi lại tấp nập.
Tiếng đàn sáo dần vang lên, chính là lúc tiệc tùng linh đình. Yến Thư Hành lánh khỏi tiếng nhạc, đi tới rừng trúc ngắm trăng.
Lá trúc đan xen, bên trong đình nghỉ chân sâu trong rừng trúc có bóng người thấp thoáng. Đến khi tiến lại gần, hắn mới phát hiện trong đình có một đôi tình nhân đang thẹn thùng nắm lấy tay nhau.
Đó là tộc muội Yến Thất Nương - Yến Vi và Trần Cửu Lang - Trần Ngạn.
Yến Vi phát hiện ra hắn trước, nàng cúi đầu nhỏ giọng hành lễ: "Huynh trưởng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=65]
Nói đoạn liền lướt nhanh rời đi.
Yến Thư Hành chạm phải ánh mắt không hài lòng của Trần Ngạn, nhưng hắn dường như chẳng hề nhận ra mình vừa làm xao động một mặt hồ xuân: “Thật xin lỗi, ta không nhìn rõ.”
Trần Ngạn dù vì chuyện của Thiếu Nguyên mà đem lòng đề phòng Yến Thư Hành, nhưng đây dù sao cũng là tộc huynh của Thất Nương, hắn nên giữ lễ tiết, bèn hỏi thăm vài câu khách sáo.
Vừa định rời đi, Yến Thư Hành lại nảy sinh nhã hứng muốn chuyện phiếm: “Cửu lang hôm qua mới về Kiến Khang sao?”
Vì lễ tiết, Trần Ngạn đành phải nén lòng kiên nhẫn: “Trước đó ta đi lo chút việc giúp phụ thân.”
Yến Thư Hành khen ngợi vài câu, rồi lại bàn về hôn ước giữa hắn và Thất Nương, trong lời nói không ngớt lời tán thưởng: “Mặc dù lời này nói ra có phần không phải với Khương nữ lang, nhưng không thể không thừa nhận rằng, Cửu lang và Thất Nương ở bên nhau mới thực sự là trời sinh một cặp.”
Trần Ngạn thầm nghĩ chuyện đó là đương nhiên.
Hắn và A Tự mà là trời sinh một cặp thì mới có chuyện!
Nhưng cứ hễ nghĩ đến tiểu muội muội đã ở dưới chín suối kia, Trần Ngạn không khỏi chột dạ. Hắn biết nàng và Yến Thư Hành từng có hiềm khích, nhưng không ngờ Yến Thư Hành vẫn còn chưa quên nàng.
Hắn không muốn nhắc tới chuyện đó, lại càng lo lắng Yến Thư Hành sẽ hiểu sai tình cảm của mình dành cho A Tự, khiến Thất Nương nảy sinh hiểu lầm.
Quả nhiên, Yến Thư Hành cố ý như không nói: “Nửa năm không gặp, Cửu lang ngày càng anh tuấn hiên ngang, hèn chi có biết bao nữ lang vì ngươi mà mê đắm. Nhớ năm đó ở Nam Dương, tiểu nữ lang họ Khương kia cứ bám theo ngươi không rời nửa bước. Sau này Thất Nương nghe tin ngươi định sang Khương gia bàn chuyện hôn sự, muội ấy liền không chịu ra khỏi cửa nữa. Xem ra từ hai năm trước Thất Nương đã để mắt tới ngươi rồi.”
Trần Ngạn chưa bao giờ nghe Thất Nương nhắc đến những chuyện này.
Hóa ra lúc đó nàng ấy cũng…
Lòng thiếu niên rộn ràng, vội vàng thanh minh: “Ta và A Tự thân thiết, nhưng đó chỉ là tình cảm huynh muội thôi!”
Yến Thư Hành nheo mắt lại: “Huynh muội?”
“Ý ngươi là, nàng ấy không phải nữ nhi Khương thị mà là Trần thị sao? Nhưng lúc trước ngươi và Khương Tuần đều nói nàng ấy là người Khương gia mà.”
Trần Ngạn nghẹn lời: “Ý của ta là, ta và muội ấy chỉ có tình nghĩa huynh muội!”
"Vậy sao?" Yến Thư Hành tự mình bật cười.
Trần Ngạn không phân biệt được hắn cười là vì tin hay không tin. Để xác nhận, Trần Ngạn đành ngây ngô hỏi: “Vì sao trưởng công tử lại cười?”
Ánh mắt Yến Thư Hành ôn hòa, nhìn Trần Ngạn như nhìn lớp hậu bối trong tộc: “Ta cười Cửu lang vì sợ Thất Nương hiểu lầm mà nói dối, đến cả tình nghĩa huynh muội cũng đem ra làm cái cớ.”
Trần Ngạn siết chặt nắm đấm.
Yến Thư Hành nhìn hắn với vẻ mặt hết sức thú vị. Tuy đang cười nhưng nụ cười ấy lại khiến Trần Ngạn cảm thấy rợn người, hắn dùng sự giận dữ để che giấu nỗi bất an: “Ta nói câu nào không giống sự thật?”
Gió lạnh lướt qua, Yến Thư Hành đút tay vào tay áo: “Tuy ngươi nói đối với A Tự muội muội chỉ có tình nghĩa huynh muội, nhưng nàng ấy đối với ngươi, chưa chắc đã như vậy.”
Trần Ngạn nhìn chằm chằm vào Yến Thư Hành.
Ánh sáng từ dãy hành lang bên ngoài rừng trúc rực rỡ, hắt những bóng trúc loang lổ lên người thanh niên trước mặt. Quang ảnh lay động, hắn vẫn đứng lặng yên, nụ cười tràn đầy thiện ý.
Thật sự chẳng giống kẻ đang nuôi ý đồ khó lường chút nào.
Nhưng hôm nay hắn quả thực có chút kỳ lạ, cứ bám lấy mình không buông. Không đúng, Trần Ngạn ngẫm nghĩ lại.
Có lẽ hắn không phải bám lấy mình, mà là đang bám lấy A Tự đã khuất.
Tại sao chứ?
Vì A Tự từng trêu chọc hắn sao?
Nhưng nếu là ghi hận, thì khi biết tin A Tự gặp nạn qua đời, sao Yến Thư Hành lại tỏ vẻ nuối tiếc?
Lúc đó, Yến Thư Hành đã đứng lặng nhìn dòng sông rất lâu, còn nói từng nợ muội ấy một bức họa, nhất định phải vẽ bù cho muội ấy.
Chẳng lẽ…
Lòng Trần Ngạn bỗng sáng tỏ như gương.
Yến Thư Hành chắc chắn đã nảy sinh tâm tư với A Tự từ hai năm trước! Hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng về muội ấy!
Hỏi những lời này không phải để thay Thất Nương kiểm tra nhân phẩm của hắn, cũng không phải để dò xét hư thực trong lời nói của Trần Ngạn.
Mà là đang để tâm chuyện cũ.
Yến Thư Hành đang ghen tị vì hắn suýt nữa đã cùng A Tự bàn chuyện hôn sự!
Trần Ngạn dốc sức lục tìm những mảnh ký ức đang dần phai nhạt.
Hắn nhớ sau khi Yến Thư Hành biết được "bộ mặt thật" của A Tự, muội ấy đã được Yến Thập Nương hẹn đi chơi. Khi trở về, muội ấy cứ thẫn thờ, còn lảm nhảm hỏi hắn xem Yến Thư Hành nhìn rốt cuộc là người thế nào. Sau khi nghe hắn nói Yến Thư Hành là kẻ thâm sâu khó lường, lại còn tàn độc hay ghi thù, muội ấy tức khắc mặt cắt không còn giọt máu, ôm mặt than vãn: “Xong rồi, ta tiêu đời rồi.”
Sau đó, muội ấy còn năm lần bảy lượt đe dọa hắn, nhất định không được tiết lộ thân phận thật cho Yến Thư Hành, miệng còn lẩm bẩm: “Ta mới không thèm gả cho hắn đâu...”
Lúc đó Trần Ngạn cứ ngỡ muội ấy đa tình tự huyễn hoặc mình, không ngờ lại đúng là bị Yến Thư Hành nhắm trúng thật.
Gió đêm thổi tới, Trần Ngạn tỉnh rượu được vài phần. Hắn suy đi tính lại, tuyệt đối không thể nói ra sự thật, nhưng cũng không thể để Yến Thư Hành vì ghen tuông mà gây bất lợi cho mình.
Suy nghĩ một hồi, hắn khẳng định chắc nịch: “Muội ấy nào có thích ta, muội ấy đi theo sau ta là vì Thiếu Nguyên! Còn việc nói với bên ngoài rằng chúng ta định bàn chuyện hôn sự, cũng là để trốn hắn đó.”
.
Trong đình chỉ còn nghe tiếng trúc xào xạc.
Trần Ngạn nhìn về phía Yến Thư Hành, hắn vẫn treo nụ cười trên môi, nhưng giọng nói lại lạnh đi vài phần: “Vậy sao.”
Lúc này Trần Ngạn gần như có thể khẳng định Yến Thư Hành có ý với A Tự. Hắn quyết định hạ quyết tâm, vì tương lai của mình và Thất Nương mà hy sinh đại cữu tử (ông anh vợ).
“A Tự thích người lớn hơn muội ấy hai tuổi, từng nhiều lần chê ta hành sự không được trầm ổn như Thiếu Nguyên. Muội ấy còn bảo đợi đến năm mười bảy tuổi sẽ gả cho Thiếu Nguyên.”
Thực tế Trần Ngạn cũng chẳng nhớ rõ lúc A Tự nói câu đó là trong hoàn cảnh nào.
Hắn chỉ nhớ khi ấy A Tự giả vờ không quen biết Yến Thư Hành, ánh mắt cứ đuổi theo Thiếu Nguyên, còn nói đợi đến năm mười bảy tuổi gả cho Thiếu Nguyên là tốt nhất. Hắn bèn đem lời này kể lại cho Thiếu Nguyên, Thiếu Nguyên nghe xong đỏ cả mặt, nghiêm mặt bảo hắn đừng có đặt điều làm hỏng danh dự tiểu nữ lang.
Trần Ngạn đang mải hồi tưởng thì nghe thấy một tiếng cười khẽ. Yến Thư Hành vậy mà lại cười một cách đầy sảng khoái, hắn dường như quên mất xung quanh, tự mình cười một hồi lâu.
Trần Ngạn nhíu mày: “Ngươi bị kích động rồi à?”
Yến Thư Hành thu lại nụ cười: “Có lẽ vậy.”
Người này thật là kỳ quái, Trần Ngạn đang tính tìm cách rời đi thì Yến Thư Hành đã điềm nhiên chỉnh lại vạt áo, mở lời trước: “Trở gió rồi, Cửu lang ở ngoài quá lâu, Thất Nương không thấy tình lang đâu chắc sẽ lo lắng lắm.”
Nói xong, hắn sải bước về phía nơi ánh đèn rực rỡ.
Trần Ngạn đi theo phía sau, thầm oán hận: “Nếu không phải tại ngươi lắm lời, hết hỏi đông lại hỏi tây, thậm chí còn ghen tuông nhầm đối tượng, suýt chút nữa làm ảnh hưởng đến tình cảm của ta và Thất Nương, thì ta đâu có rảnh mà tốn nhiều nước bọt với ngươi như vậy?”
Hắn nhìn bóng lưng vẫn luôn ung dung nhã nhặn của Yến Thư Hành, thầm thừa nhận rằng tên này thoạt nhìn đúng là một bậc khiêm khiêm quân tử, đặc biệt là khi đứng giữa rừng trúc, trông hắn còn phong nhã hơn cả cây trúc.
Nếu là người khác chắc chắn sẽ bị vẻ ngoài ôn nhã này đánh lừa. Nhưng Trần Ngạn thì không, hắn không tin Yến Thư Hành là kẻ đa tình. Một người khéo léo đưa đẩy như hắn, sao có thể thật lòng nảy sinh tình cảm với một nữ tử từng trêu chọc mình?
Vừa nãy khi nghe tin lòng A Tự có người khác, hắn cũng chỉ sững sờ trong thoáng chốc, loáng cái đã trở lại vẻ mây nhạt gió thanh, nào có dáng vẻ gì của kẻ tình si?
Nghĩ lại thì, có lẽ cũng chỉ vì dục vọng chiếm hữu đang trỗi dậy mà thôi.
Phía bên này tại chính sảnh, mọi người đang yến tiệc đàn sáo vô cùng đắc ý. Còn ở một gian sảnh phụ, Thất Nương Yến Vi đang trò chuyện cùng ca ca về Trần Cửu Lang thì phụ thân của hai người là Yến tam gia bước vào. Yến tam gia hỏi han nữ nhi vài câu rồi cho nàng lui ra, trong sảnh chỉ còn lại hai cha con.
Yến Tam gia nói lời thấm thía: “Con thấy thế nào về việc triều đình thu nạp lưu dân làm binh lính ở Thượng Dung?”
Yến Thiếu Nguyên có tài dùng binh nhưng lại hơi chậm chạp với các cuộc tranh giành quyền lực. Yến tam gia vuốt râu, phân tích cho con trai một lượt về thái độ của các bên hiện nay, Yến Thiếu Nguyên như chợt ngộ ra: “Tất cả những chuyện này chắc chắn đều là kết quả do hắn mưu tính. Hắn quả thực thích hợp để thống lĩnh Yến thị hơn con.”
Yến tam gia khịt mũi coi thường: “Khi con nắm quyền bính trong tay, có nhiều phương lực lượng để điều động, chỉ cần có chút tài trí thì ai cũng có thể đảm đương được.”
Thấy con trai không có ý định tranh giành, giọng của Yến tam gia dần lạnh xuống: “Vốn dĩ con cũng là ứng cử viên cho chức tộc trưởng, nhưng Yến Thư Hành lại vu khống ta tính kế hắn vào ba năm trước. Tu hú chiếm tổ, mối hận này khó mà tiêu tan!”
Nhắc đến chuyện đó, tâm trạng Yến Thiếu Nguyên có chút dao động.
Yến tam gia thừa cơ nói tiếp: “Chỉ khi người của Yến thị đi thống lĩnh đội binh mã này thì đó mới thực sự tính là binh quyền của Yến thị. Con là người có tài cầm quân nhất trong Yến thị hiện nay, nếu chịu cúi đầu trước hắn, tôn trọng gọi một tiếng 'huynh trưởng', thì tên nhóc đó tuy tàn độc nhưng lại coi trọng lợi ích gia tộc, nhất định sẽ tiến cử con với triều đình. Cho dù hắn không muốn, lão thái gia cũng sẽ ra lệnh cho hắn làm vậy, đến lúc đó lo gì không có cơ hội trổ tài?”
Mày kiếm của Yến Thiếu Nguyên nhíu chặt: “Phụ thân, nếu con phải dựa vào Yến Thư Hành mới có thể ngóc đầu lên được, vậy thì con càng không có tư cách để tranh giành vị trí tộc trưởng.”
Sắc mặt Yến tam gia lạnh hẳn đi: “Từ xưa đến nay kẻ làm nên việc lớn, có ai mà không biết co biết duỗi? Yến Thư Hành kia cũng phải dựa vào tiên thái tử và cha con Kỳ thị mới có thể thi triển tài năng. Nếu hắn cũng thanh cao như con, thì ngày nay cấp trên của con đã chẳng phải tôn kính gọi một tiếng Yến trung thư! Con tự cân nhắc đi!”
Nói xong, ông phất tay áo bỏ đi.
Yến Thiếu Nguyên ngồi thẫn thờ hồi lâu mới đẩy cửa bước ra ngoài. Khi đến gần chính sảnh, đúng lúc thấy Yến Thư Hành đang vừa nói vừa cười đi tới cùng một vị quan viên. Vị quan đó chính là cấp trên trực tiếp của Yến Thiếu Nguyên, lớn hơn Yến Thư Hành mười mấy tuổi, nhưng lúc này trên mặt như muốn khắc chữ "hận gặp nhau quá muộn".
Bước chân Yến Thiếu Nguyên chậm lại.
Yến Thư Hành tình cờ nhìn thấy hắn, mỉm cười gật đầu chào. Vừa hay vị quan viên kia bị người ta kéo đi uống rượu, Yến Thư Hành liền bước về phía Yến Thiếu Nguyên.
“Mấy tháng không gặp, nhị lang vẫn ổn chứ?”
Yến Thiếu Nguyên vẫn lạnh lùng như trước: “Vẫn ổn.”
Yến Thư Hành mỉm cười: "Vậy thì tốt.”
Yến Thiếu Nguyên nhìn ánh mắt không chút hiềm khích, thậm chí có thể coi là quan tâm của hắn, ngữ điệu hơi giãn ra: “Nghe tin huynh trưởng bị ám sát ở bên ngoài, nay vẫn ổn chứ?”
Hai chữ "huynh trưởng" này nói rất nhanh, giống như buộc phải làm cho xong thủ tục, lại có phần không cam tâm tình nguyện.
Yến Thư Hành làm như không nhận ra điều đó, ôn tồn nói: “Cũng không có gì đáng ngại, nhưng nhờ vụ ám sát mà ta được trùng phùng với một người cố nhân, mất mà tìm lại được, cũng coi như trong họa có phúc.”
Sau khi hoàn thành lời dặn của phụ thân là phải gọi Yến Thư Hành một tiếng huynh trưởng, Yến Thiếu Nguyên định rời đi.
Nhưng Yến Thư Hành lại phá lệ bắt chuyện phiếm: “Vừa rồi lúc tán gẫu với Cửu lang có nhắc đến chuyện hai năm trước, khó tránh khỏi nói về tiểu nữ lang gọi là Trần thị A Tự kia.”
Yến Thiếu Nguyên ngạc nhiên: “Chẳng phải là Khương thị A Tự sao?”
Yến Thư Hành mỉm cười: “Vậy chắc là ta hiểu lầm rồi. Cửu lang nói họ chỉ có tình nghĩa huynh muội, nên ta cứ ngỡ nàng ấy là nữ nhi Trần thị. Cửu lang còn nói, tiểu nữ lang kia từng bảo, đợi đến năm nàng mười bảy tuổi sẽ gả cho Thiếu Nguyên.”
Yến Thiếu Nguyên cau mày: "Hắn ngay cả chuyện này cũng kể cho huynh sao?" Đến cả Cửu lang cũng bị hắn lấy lòng rồi, người này quả thực rất giỏi mưu tính lòng người.
Trong nhất thời, tâm trạng Yến Thiếu Nguyên vô cùng phức tạp. Nghĩ đến người nữ lang đã mất sớm kia, hắn tiếc nuối nói: “Lời đùa vui của tiểu nữ lang thôi, không cần để tâm. Người chết cũng đã mất rồi, đừng đem nàng ấy ra làm đề tài bàn tán nữa.”
Trong lời nói mang theo ý vị che chở khá rõ rệt.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận