Sáng / Tối
Trước ngực tựa như bị ép lên một chồng gối mềm.
Dẫu chưa từng thân mật với nữ tử đến nhường này, Yến Thư Hành cũng hiểu rõ tại sao lại có cảm giác ấy.
Hắn nhanh chóng che giấu sự cứng đờ trong thoáng chốc.
A Tự cũng lập tức nhận ra, nàng vừa rồi không cố ý dán sát như vậy, chỉ là vì nhìn không rõ, lúc nàng bước tới một bước thì hắn cũng vừa vặn tiến lên.
Hai người cứ thế đâm sầm vào nhau.
Cú va chạm này quả thực có chút chật vật.
A Tự chẳng kịp để ý đến lồng ngực bị va đau ê ẩm, nàng hơi lùi lại, tủi thân rên lên: “Sao chàng lại như vậy nữa, lần trước chàng đụng khiến eo thiếp đau nhức, lần này còn đụng đến mức thiếp sắp bị ép bẹp luôn rồi…”
Nàng không hề nhận ra lời nói này ám muội đến nhường nào.
Tiếng cười trong giọng nói của thanh niên hơi thu lại.
“Trong đầu phu nhân toàn chứa những thứ này sao?”
A Tự không đáp, nàng tranh thủ giơ tay so thử khoảng cách chiều cao giữa hai người ngay trên đỉnh đầu hắn.
Tay nàng vừa khéo đặt ngay cằm hắn.
Yết hầu Yến Thư Hành khẽ động, đang định lùi lại thì bị nàng nắm lấy hai cánh tay: "Đừng nhúc nhích, thiếp vẫn chưa kiểm tra xong đâu."
Thân hình Yến Thư Hành thả lỏng.
A Tự cố sức hồi tưởng lại sự chênh lệch vóc dáng giữa nàng và Giang Hồi, ngặt nỗi trước kia nàng không quá để ý, chỉ nhớ đại khái mình cao đến khoảng cằm hắn.
So với bây giờ cũng tám chín phần mười.
Nàng lại nắn bóp bả vai và cánh tay hắn.
Gầy nhưng săn chắc đầy sức lực, so với những gì nàng thấy khi hắn thay y phục lần trước thì có vẻ tương đồng.
Nàng còn nhớ Giang Hồi vai rộng eo thon, dẻo dai như một con báo săn trẻ tuổi. Bèn nén nỗi thẹn thùng, vòng tay ra sau lưng hắn ôm một vòng để đo đạc.
Gầy hơn trước một chút, nhưng không khác biệt mấy.
Đang lúc suy tính, thanh niên bỗng mang theo vẻ sầu muộn nhàn nhạt nói: "Trước đây bị thương làm tổn hao nguyên khí, đến nay vẫn chưa hồi phục. Phu nhân sẽ không chê ta yếu đuối chứ?"
“Thiếp xót xa cho chàng còn không kịp, sao lại chê bai chứ!” A Tự tức khắc cảm thấy nhẹ nhõm cả người, trên đời này làm sao có thể có hai người giọng nói đã giống mà vóc dáng cũng tương tự đến thế? Còn việc trên ngực hắn có nốt ruồi hay không, cũng chẳng cần chứng thực nữa.
Đang định rút tay về thì lại bị hắn nhẹ nhàng nắm lấy.
A Tự định thu tay lại: “Chàng làm gì thế...”
“Đã muốn đo, thì phải đo cho đàng hoàng, từng tấc một, để tránh sau này phu nhân lại sinh nghi, làm tổn hại tình cảm giữa hai ta." Yến Thư Hành không vội không chậm, hai tay lần theo cẳng tay A Tự trượt về phía sau, nắm lấy đôi tay nàng.
Hắn dẫn dắt nàng, dùng các đốt ngón tay đo từng gang một. Đến tấc cuối cùng, A Tự bị ép phải vòng tay ôm lấy eo hắn, ôm sát không chừa một kẽ hở.
Phía sau tai nàng nóng bừng lên, hơi nóng ấy như lửa gặp đồng cỏ khô, cháy lan từ mang tai sang hai gò má.
Người nàng bất động như tượng.
Chẳng rõ hắn vô tình hay cố ý, hai người cứ thế ôm nhau trong tư thế của một đôi tình nhân, nhưng mỗi người lại mang một tâm tư riêng.
Trước kia chỉ một câu "phu quân" cũng đủ khiến vành tai hắn đỏ ửng, giờ đây trái lại gió đổi chiều, nàng lại bị hắn áp chế.
A Tự không cam lòng bị hắn lấn lướt.
Nàng cố tình ấn nhẹ vào chỗ lõm phía sau thắt lưng hắn.
Đôi bàn tay lớn đang nắm giữ hai tay nàng đột nhiên siết chặt, hơi thở của chủ nhân nó cũng dồn dập hơn.
A Tự nhanh chóng buông tay, lùi lại hai bước.
Nàng giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, rụt rè ngẩng đầu:
“Vừa rồi... có phải làm chàng không vui không? Hay là lại chạm vào vết thương của chàng rồi, vì thiếp... thiếp nghe thấy chàng hít sâu một hơi.”
Yến Thư Hành không còn gì để nói, chỉ mỉm cười chiêm ngưỡng tiểu hồ ly đang khoác bộ lông thỏ trước mắt.
Hắn gật đầu, nhớ ra nàng không nhìn thấy nên lại lên tiếng:
“Không sao, chỉ là mai phải khởi hành nên vẫn còn một số việc cần sắp xếp, phu nhân hãy nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai ta sẽ quay lại đón nàng.”
A Tự gật đầu: “Thiếp đợi chàng.”
"Được." Yến Thư Hành xoa đầu nàng.
Sau khi ra cửa, hắn dừng bước giữa sân, quay đầu nhìn vào trong phòng. A Tự vẫn đứng đằng xa, nghiêng tai lắng nghe kỹ lưỡng. Xác nhận hắn đã đi xa mới thở phào một hơi thật dài, rồi đưa tay xoa xoa hai má đang đỏ bừng.
Không tồi, nàng cũng biết thẹn thùng.
Yến Thư Hành định quay đi, lại thấy A Tự mím môi cười một cách tinh quái, ra dáng kẻ tiểu nhân vừa đắc ý.
Hắn hết cách, xoay người rời đi.
Khi trở về Thanh Trúc Viên, đèn nến sáng choang.
Phá Vụ thuật lại những lời Lý nương tử nói, xin chỉ thị:
“Đại công tử, trước đó chúng ta cũng đã phái người đến Trúc Sơn, nhưng không phát hiện ra manh mối gì. Tên thích khách kia hành sự kín kẽ, lại cố tình để một người quen nhìn thấy, có phải là cố ý không? Hiện giờ có cần tăng thêm nhân thủ không?”
Yến Thư Hành suy tính một hồi: “Từ biệt uyển bên này, hãy tìm vài chục gã đầu bếp đóng giả làm quan tinh nhuệ phái đến Trúc Sơn. Những người còn lại thì giấu trong các xe ngựa chở tạp vật phía sau, đề phòng chúng dùng kế 'điệu hổ ly sơn'.”
Đêm ấy, Thanh Trúc Viên thức trắng đêm không tắt đèn.
Yến Thư Hành bận rộn đến tận khuya mới ngả lưng. Ánh trăng tĩnh mịch, trong căn phòng tối mờ, chàng thanh niên nằm trên chõng tre nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng nhiên đưa tay nhẹ nhàng đặt lên lồng ngực mình.
Lớp áo ngủ mỏng manh truyền hơi ấm trước ngực đến đầu ngón tay, xúc cảm về vết sẹo dưới lớp áo hiện lên rõ rệt.
Ngay lập tức, cơn đau âm ỉ như bị kiếm đâm vào trở nên vô cùng chân thực.
Hàng mi dài của Yến Thư Hành đột ngột mở ra, tựa như thanh nhuyễn kiếm tuốt vỏ dưới ánh trăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=20]
Lóe lên một tia hàn quang, nhưng khi một cơn gió nhẹ lướt qua, trong mắt hắn lại trở về vẻ ôn nhu tĩnh lặng.
Hắn khẽ mỉm cười.
Hắn nên cảm ơn chất giọng này của mình.
.
Sáng sớm hôm sau, A Tự thức dậy từ rất sớm.
Đêm qua nàng trằn trọc không ngủ được, không phải vì sắp lên đường, mà là vì cái ôm ban ngày.
Cũng chẳng phải lần đầu thân mật đến thế.
Nhưng hôm nay dù chỉ là ôm qua mấy lớp quần áo, cảm giác lại rất lạ, lạ đến mức nàng không tài nào chợp mắt.
Dùng xong bữa sáng, Yến Thư Hành đến đúng hẹn. Hắn mang đến cho nàng một cây gậy trúc nhỏ dài, được mài giũa vô cùng nhẵn nhụi, cầm rất thuận tay.
A Tự dùng gậy trúc dò đường thử: “Dùng rất tốt, chỉ là cứ cảm thấy có chút kỳ quặc.”
Yến Thư Hành cười hỏi: “Kỳ quặc thế nào?”
A Tự ngồi xuống ghế nằm, hai tay chống lên gậy trúc, cằm tựa lên mu bàn tay, thở dài đầy tang thương:
"Cứ thấy như mình đột nhiên già đi mấy chục tuổi vậy.”
Yến Thư Hành bị nàng chọc cười.
A Tự nghe thấy hắn cười, đôi mắt khẽ chuyển động, lại nói:
“Nhưng thiếp lại nghĩ ra một cách mưu sinh, sau này nếu có lâm vào đường cùng thì có thể thử xem sao.”
Yến Thư Hành tỏ ra khá hứng thú: “Phương pháp gì vậy? Nói ra để ta cũng nghe xem, chúng ta cùng hợp sức.”
Khóe môi A Tự khẽ cong lên, nụ cười và giọng điệu rõ ràng trở nên rạng rỡ:
“Nếu phu quân cùng tham gia thì càng dễ xử lý hơn. Giọng chàng hay như vậy, đi làm người kể chuyện là hợp nhất. Còn thiếp thì mù mắt, thân thể yếu ớt, thực sự không làm được gì, chỉ ngồi dưới chân bày một cái bát để phụ trách thu tiền thôi.”
Đầu ngón tay Yến Thư Hành chạm lên trán nàng: “Ta bỏ sức nàng thu tiền, tính toán cũng giỏi đấy.”
A Tự xoa xoa trán, giấu đi vẻ tinh quái: “Tiền kiếm được chẳng phải đều là của hai chúng ta sao, phân chia rõ ràng làm gì? Làm vậy chẳng phải sẽ sinh ra xa cách ư.”
Yến Thư Hành lại đưa tay gõ nhẹ lên trán A Tự một lần nữa, vừa chạm tới trán nàng, hắn cúi mắt nhìn xuống, chạm phải đôi mắt trong trẻo dịu dàng không còn dải lụa che chắn của nàng.
Hắn dung túng thu tay lại.
“Được, kiếm được bao nhiêu đều đưa hết cho nàng.”
Sau khi thu dọn sắp xếp đơn giản, hai người cùng với Trúc Diên lên xe ngựa tiến về bến thuyền.
Nơi này khá hẻo lánh, giữa hai tòa thành Trúc Khê và Trúc Sơn chỉ có một bến thuyền duy nhất, cách thành Trúc Khê gần hai mươi dặm.
Đường hẹp khó đi, xe ngựa vừa chậm vừa xóc, đúng lúc đi ngang qua một quán trà ven đường, Yến Thư Hành kéo A Tự lại: “Nơi này có quán bán nước trà, nàng có muốn xuống xe hít thở không khí một chút không.”
A Tự bị xóc đến khó chịu, liền theo hắn xuống xe.
Họ ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ đơn sơ, mấy tên hộ vệ lặng lẽ đứng canh hai bên. Người bán trà là một đại hán què chân, đang muốn tiến lên rót trà lấy lòng, nhưng vừa đến cách Yến Thư Hành và A Tự chừng một trượng thì đã bị hộ vệ đi theo âm thầm chặn lại.
Gã hán tử ngơ ngác hỏi: “Làm... làm cái gì thế?”
Phá Vụ không tiện lên tiếng, nhét cho gã một lượng bạc, rồi xua tay ra hiệu không cần gã dâng trà.
Lúc này gã đại hán mới lùi sang một bên, các hộ vệ bày bộ trà cụ mang theo lên bàn. Yến Thư Hành rót cho A Tự một chén:
“Dọc đường nàng chưa uống gì, uống chút cho dịu cổ họng đi.”
A Tự nhận lấy chén trà, nhưng nàng không biết đây là trà cụ quen dùng của Yến Thư Hành. Vì thấy gã hán tử nói năng ấp úng, rất kỳ lạ, nên sinh lòng cảnh giác. Chén trà vừa đưa tới bên môi, nàng lại hạ xuống:
“Thiếp không khát. Giang Hồi, hôm nay bên ngoài hơi lạnh, chúng ta về thôi.”
Cách xưng hô thay đổi đột ngột khiến chân mày Yến Thư Hành khẽ nhíu lại, nhưng vẫn ôn tồn đáp: “Được.”
Hai người dắt nhau ra khỏi quán trà, nhưng không lên xe ngựa ngay, Yến Thư Hành hỏi nàng:
“A Tự sao không uống trà, lại đột nhiên gọi thẳng tên ta như vậy, ngày thường nàng toàn gọi phu quân mà.”
A Tự kéo hắn đi về phía xe ngựa, thì thầm: “Phu quân, người bán trà kia rất lạ.”
Yến Thư Hành chậm rãi hỏi: “Lạ thế nào?”
Nàng kể lể: “Người đó nói năng ấp úng, nhìn không được đường hoàng cho lắm. Chàng từng nói trên đường có nhiều hắc điếm, thiếp lo là kẻ gian nên mới cẩn thận một chút.”
Yến Thư Hành mỉm cười: “Hóa ra là vậy. Nhưng không cần lo lắng, người đó chỉ là bị nói lắp thôi.”
Cũng có thể là bị đám hộ vệ đông đảo của hắn dọa sợ rồi.
A Tự bấy giờ mới yên tâm.
.
Xe ngựa biến mất sau con đường ngoằn ngoèo, gã hán tử thọt chân nhìn theo dấu bánh xe khuất dần, rồi khập khiễng đi về phía cánh rừng phía sau.
Sâu trong rừng rậm, một vị lang quân mặc áo đen đứng sừng sững, thanh trường kiếm dưới ánh mặt trời tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.
Nghe thấy tiếng bước chân khập khiễng, lang quân trẻ tuổi quay người lại, lộ ra một gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng.
“Dò thám thế nào rồi?”
Giọng nói của y trong trẻo, êm tai.
Nhưng có lẽ vì ánh mắt quá lãnh đạm, nên lời nói cũng toát ra vẻ xa cách y như thanh kiếm lạnh trên tay.
Gã hán tử thu lại vẻ đờ đẫn.
Trầm giọng nói: “Người tuy ít, nhưng đều là tinh nhuệ, căn bản không thể áp sát.”
Lang quân áo đen gật đầu.
Một lát sau, trong giọng nói pha chút gì đó không chắc chắn, vô tình để lộ một vẻ ôn nhu khó nhận ra.
“Nàng ấy thì sao.”
Gã hán tử biết hắn hỏi ai, gã nghe rõ câu "Giang Hồi" kia, giờ lại nghe thấy giọng của tiểu chủ tử, đã sớm hiểu rõ sự tình rốt cuộc là thế nào.
Nhưng sau khi cân nhắc, gã lại nói: “Nữ tử kia dường như rất được Yến Thư Hành sủng ái, đã đổi cách xưng hô gọi hắn là phu quân rồi.”
Lang quân trẻ tuổi chậm rãi ngước mắt lên.
Y không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn gã hán tử, đôi mày kiếm sắc như lưỡi dao, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo.
Gã hán tử bị nhìn đến mức da gà nổi khắp người.
Đang lúc thấp thỏm, một đạo hàn quang lóe lên trước mắt.
Gã ngỡ ngàng nhìn thanh kiếm lạnh trước mặt, không thể tin nổi nói:
“Tiểu chủ tử, thế này là sao?!”
Giọng lang quân áo đen chẳng chút gợn sóng.
“Ngươi tự biết rõ.”
Gã hán tử dứt khoát lật bài ngửa: “Thuộc hạ đúng là đã nói dối, nữ tử kia tưởng nam nhân bên cạnh là tiểu chủ tử người, nhưng lẽ nào người đã quên lời dặn của chủ công? Đại trượng phu lo gì không có thê tử, chỉ có lòng dạ sắt đá mới thành được đại sự!”
“Người đã thất bại một lần rồi, nếu thật sự đủ tàn nhẫn thì ngay từ đầu nên dùng cô nương đó làm mồi nhử. Lẽ nào người lại muốn làm ‘trượng phu’ (chồng) mà không làm đại trượng phu...”
Lời chưa dứt, cổ truyền đến một cơn đau nhói.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận