Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 126

Ngày cập nhật : 2026-06-11 14:19:49

Là vị phu nhân ngày hôm qua.


Ánh mắt bà dịu dàng như nước, mang theo sự ung dung hòa nhã của cô mẫu, lại cũng có nét ấm áp giống như Yến Thư Hành.


Dù cho A Tự có bình tĩnh mấy chăng nữa, nhưng khi đang lún sâu nơi doanh trại địch mà gặp được một người dịu dàng an ủi mình, nàng không khỏi nảy sinh lòng tin cậy. Nàng siết chặt lấy tay phụ nhân, như thể bám lấy cọng rơm cứu mạng: “Ta, hắn... hắn chết rồi...”


“Loảng xoảng ——”


Đao kiếm rơi xuống đất, Nguyên Hồi bước ra khỏi trướng, dư quang vô tình lướt qua A Tự, sau đó quay sang phụ nhân: “Bẩm mẫu thân, kẻ đó đã chết.”


"Tốt." Phụ nhân ôn hòa gật đầu. Tuy bà trông nhu nhược nhưng đối mặt với huyết quang lại không hề biến sắc. Nhận thấy đôi tay A Tự đang run rẩy, bà còn dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, kẻ phản chủ, chết không đáng tiếc. Khiến cô bị dọa sợ rồi, lần sau nếu có chuyện như vậy, không cần phải tự mình ra tay.”


Ngay sau đó, bà nói với A Tự mình họ Triệu, vốn là người vùng Ngụy Hưng. Nghe thấy bà cũng là người Đại Chu, A Tự cảm thấy thân cận hơn vài phần, nàng cảm kích nói lời tạ ơn Triệu thị.


Mộ Dung Lẫm đứng một bên lạnh lùng quan sát, thấy họ đã nói chuyện khá lâu liền lạnh giọng xen vào: “Người bản vương đã đưa cho ngươi rồi, ngươi cũng nên thực hiện lời hứa đi.”


Thứ mà cha nàng đã xả thân bảo vệ, cho dù giờ đây có không còn tác dụng thì sao có thể giao vào tay ngoại địch? A Tự xoay xở đắn đo hồi lâu, trông như đang băn khoăn lựa chọn giữa tính mạng và trung hiếu, nhưng cuối cùng lại thỏa hiệp trước sinh tử: “... Trước khi gặp chuyện, cha từng nhờ người nhắn lại với ta, bảo ta nhớ quay về chùa Địch Sơn ở ngoại ô thành Dương Địch thắp đèn cho mẫu thân quá cố. Vì trước đây ta thường cùng ông đến đó thắp đèn cho mẫu thân, ta cũng không rõ câu nói này có ẩn chứa huyền cơ gì không, nhưng cha ta bị hại chính là ở chùa Địch Sơn. Không có nơi nào có khả năng hơn nơi đó nữa.”


Sở dĩ nàng nói ra chùa Địch Sơn là vì ngay từ sớm nàng đã phái vài người đi trước đến đó, hòng thử dò xét xem nơi ấy có để lại chút dấu vết xưa cũ nào không.


Biết đâu người của nàng sẽ chạm trán với người của Mộ Dung Lẫm, rồi từ đó thuận theo manh mối mà tìm ra hành tung của nàng.


Mộ Dung Lẫm thản nhiên quét mắt nhìn nàng một lượt, gọi một người đến: “Ngươi dẫn người tới Dương Địch dò xét cho rõ thực hư.”


A Tự chạm phải ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị của ông ta liền cố ý rùng mình một cái, nhỏ giọng nói: “Các người... có thể đừng đập phá đồ đạc được không? Trong ngôi chùa đó có thờ bài vị của mẫu thân ta, bình thường hiếm có người qua lại, lúc này chắc vẫn còn nguyên vẹn.”


Mộ Dung Lẫm không mảy may lay động.


Triệu thị nghiêng đầu: "Một nữ lang đáng thương không cha không mẹ, dẫu thân hãm doanh trại địch cũng không quên báo thù cho cha, Vương gia cũng là người làm cha, đừng làm chuyện quá tuyệt tình.”


A Tự nhận ra Triệu thị là người có tiếng nói trước mặt ông ta, liền rất tinh ý trốn ra sau lưng bà.


Mộ Dung Lẫm nhếch khóe miệng, dường như nhìn thấu sự giảo hoạt của nàng, nhưng không thèm chấp nhặt, nhanh nhẹn sải bước rời đi: “Thôi vậy, nể tình lá gan tự tay đâm chết kẻ thù của nàng ta có vài phần giống với dáng vẻ của phu nhân năm đó, tạm thời tha cho nàng ta một lần.”


A Tự tạm thời thở phào nhẹ nhõm.


Nàng xoay người định quay về doanh trướng, nhưng vừa nghĩ đến nơi này từng có người chết, bước chân liền không cách nào nhấc lên nổi.


Triệu thị là người tinh tế, ôn tồn nói: “Chỗ ta có doanh trướng còn trống, cô qua gần đó bầu bạn với ta đi.”


“Đa tạ phu nhân.”


A Tự bước theo sau Triệu thị.


Nguyên Hồi đứng chết trân tại chỗ, đăm chiêu nhìn theo bóng lưng A Tự xa dần, nàng đang đi sát theo sau mẫu thân y, hệt như chim non đang luống cuống.


Một năm trước, nàng cũng đi từng bước nhỏ theo sau y như thế, rụt rè gọi y là "phu quân".


Chuyện cũ chẳng thể vãn hồi. Gạt đi giọng nói mềm mại dịu dàng trong ký ức, Nguyên Hồi hồi tưởng lại chuyện ngày hôm nay.


Trước khi thương thảo với A Tự, cha đã gọi hắn đến trước: “Con xưa nay luôn cho rằng nữ tử yếu đuối, không cấu thành mối đe dọa. Hôm nay ta sẽ cho con thấy, nữ tử trên thế gian này dùng lớp vỏ bọc dịu dàng vô hại để mê hoặc lòng người như thế nào.”


Nguyên Hồi tuân theo mệnh lệnh của cha, đứng ngoài trướng lắng nghe.


Giọng nữ dịu dàng mà bình tĩnh kia giống như một lưỡi kéo cắt nát những ký ức xưa cũ.


Nữ lang từng dịu dàng gọi y là phu quân, từng bất lực đến mức nếu mất đi sự che chở của y thì không thể sinh tồn nổi kia, khi đối mặt với cha y lại bộc lộ sự bình tĩnh và trí tuệ vượt ngoài y dự liệu, đó là sự thông minh và quả cảm bẩm sinh.


Có lẽ năm xưa nàng cũng đã gài bẫy y như vậy.


Ấn tượng về A Tự trong lòng y bỗng trở nên phức tạp, nhưng cũng càng thêm sống động.


Nàng vốn dĩ là một nữ tử như thế.


Lặng lẽ nhặt bảo kiếm trên mặt đất lên, tay Nguyên Hồi chạm vào nơi chuôi kiếm nàng vừa nắm qua, không kìm được mà siết chặt lại.


Cha cũng có lúc tính toán sai lầm.


Nàng không nên đến đây.


.


Buổi tối, tinh thần của Triệu thị khá tốt, bà gọi A Tự ra ngoài đi dạo cùng mình.


Nơi này ban ngày nhìn qua chỉ thấy cỏ dại mọc um tùm, nhưng hễ đến đêm xuống là đom đóm lại bay lượn ngập trời, đẹp như mộng như ảo.


A Tự thừa cơ hỏi Triệu thị xem đây là nơi nào.


"Ở trong địa giới quận Trần Lưu." Triệu thị nhìn ra được nàng đang một lòng nung nấu ý định rời đi, song bà không hề đề phòng, chỉ mỉm cười: “Cô rất giống ta hồi trẻ, có điều khi đó ta không thông minh bằng cô, bị người thân bán đứng hết lần này đến lần khác, phải qua mấy năm mới nghĩ thông suốt. Ta đã tự tay giết chết kẻ đó, một kiếm phong hầu, đó chính là huynh trưởng ruột thịt của ta.”


A Tự nghe mà lòng không nỡ.


Kẻ thù của nàng là người ngoài, tuy phẫn hận nhưng chưa đủ để khiến nàng thống khổ, chứ nếu người làm tổn thương nàng là A tỷ, nàng có lẽ sẽ đọa xuống địa ngục mất.


Nàng khẽ nói: “Phu nhân quả quyết hơn ta.”


Triệu thị cười cười, lại hỏi: “Cô với Yến lang quân và A Hồi quen biết nhau như thế nào vậy?”


A Tự khựng lại hồi lâu.


Nàng không rõ Triệu thị có biết chuyện năm xưa Nguyên Hồi từng ám sát Yến Thư Hành hay không. Nếu như không biết, chân tướng có thể sẽ khiến Triệu thị đau lòng, cũng sẽ ly gián tình cảm mẫu tử của bà và Nguyên Hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=126]

Vì không nỡ, A Tự không muốn làm tổn thương bà. Còn xét về mặt lý trí, nàng vẫn phải cậy nhờ vào Triệu thị và Nguyên Hồi, dẫu đó là sự thật thì cũng không nên do nàng nói ra.


Nhưng nếu che giấu những vướng mắc giữa ba người thì cũng sẽ khiến Triệu thị hiểu lầm, cho rằng nàng tâm tư bất thuần.


A Tự cố ý làm mờ đi chuyện ám sát, thành thật nói rằng năm đó tuy nàng có chút cảm mến mơ hồ đối với thiếu niên lang trọng tình trọng nghĩa này, nhưng việc thành hôn phần nhiều là vì một người không nơi nương tựa, một người có lòng báo ân: “Ta cứ ngỡ hắn chính là Giang Hồi, lại vì chưa đủ hiểu rõ về hắn nên chưa từng hoài nghi. Sau này hắn càng ngày càng ôn nhu, chúng ta cùng rơi vào hang tặc, đồng sinh cộng tử. Dần dà, ta bắt đầu thật lòng tin tưởng hắn, thậm chí không phân biệt được đâu là quá khứ, đâu là hiện tại, rồi sau đó……”


Nàng lại kể về những chuyện sau khi mắt sáng lại, cũng nói về tiền duyên giữa mình và Yến Thư Hành.


Triệu thị khẽ thở dài: “Hóa ra là như vậy, là hai đứa nó có lỗi với cô.”


A Tự vô cùng cảm kích trước sự cảm thông của bà.


Triệu thị mỉm cười, thất thần nhìn ánh đom đóm hồi lâu, đột nhiên lắc đầu: “Tình cảm chính là như thế, đến trước đến sau luôn quan trọng hơn bất cứ điều gì.”


Về chuyện tình cảm, câu trả lời trong lòng A Tự vẫn chưa tìm thấy, lại tự biết mình còn mông lung. Nàng nghĩ, có lẽ mình có thể thỉnh giáo người đi trước: “Vì sao phu nhân lại nói vậy?”


Triệu thị cúi đầu im lặng nửa buổi.


A Tự ngỡ là bà đã mệt, đang định đề nghị quay về nghỉ ngơi thì Triệu thị lại bắt đầu kể chuyện: “Ta có một muội muội, từng là vũ cơ trong một gia tộc quyền quý, năm mười sáu tuổi, muội ấy gặp được một quý công tử.”


A Tự lẳng lặng lắng nghe.


Nàng phảng phất như được trở về hơn hai mươi năm trước.


Sân viện của gia tộc quyền quý sâu thẳm, hành lang quanh co trăm chuyển ngàn hồi. Trời vừa vỡ trận mưa, vũ cơ ôm cầm bước đi trượt chân, ngã nhào trước hành lang.


Vũ cơ dùng thân mình che chở cho cầm, cầm vẹn toàn không sứt mẻ, nhưng nàng thì ngã đến mức bầm dập mặt mũi.


Thiếu nữ đang ngã rạp trên đất nhe răng trợn mắt vì đau thì phía trước truyền đến tiếng bánh xe lăn của xe lăn. Vũ cơ ngước mắt nhìn lên, chính là vị công tử cao quý, kiêu kỳ của vương phủ.


Nàng vội vàng ôm cầm bò dậy hành lễ.


Quý công tử xưa nay vốn luôn xa cách, liếc nhìn vũ cơ một cái, nhàn nhạt hỏi: “Ngươi yêu cầm sao?”


Công tử yêu cầm, cả thành đều biết. Vũ cơ ôm cầm vừa vặn ngã nhào ở nơi này, đám bộc tỳ có mặt tại đó đều cho rằng nàng cố tình bắt chước theo sở thích của công tử để mưu cầu vinh hoa phú quý.


Quý công tử dường như cũng nghĩ như vậy.


Thế nhưng hắn lại dừng xe lại, tĩnh lặng chờ đợi câu trả lời của nàng, giống như muốn tận mắt chứng kiến người đời ngụy tạo và thực dụng đến nhường nào.


Vũ cơ mới mười sáu tuổi chẳng hiểu biết gì, nàng nhịn cơn đau nhức ở lưng và chân, thành thật nói: “Ta không yêu cầm…… Nhưng cây cầm này rất đắt, nếu làm vỡ ta không có tiền đền.”


Nói đến đây, Triệu thị khẽ mỉm cười.


“Các thế gia đại tộc đều chuộng gảy cầm, nhưng ta và muội muội gia cảnh nghèo khó, cơm ăn còn không đủ no, nói chi đến chuyện phong nhã? Thế mà không ngờ, chính vì câu trả lời này, muội muội ta đã được công tử mang đi, giữ lại bên mình để hầu cầm.”


Vị công tử kia văn võ song toàn, danh chấn thiên hạ. Hắn vốn là một thiếu niên tướng quân, nhưng lại bị thương ở chân, khiến con người vốn dĩ đã thanh lãnh lại càng thêm u uất, ít nói.


Có lẽ vì những ngày tháng của cả hai đều có những nỗi niềm đè nén riêng, ngày qua ngày lại, giữa họ đã nảy sinh sự đồng cảm sâu sắc.


Họ yêu nhau, bất chấp khoảng cách thân phận một trời một vực.


Công tử bản tính đạm mạc, vũ cơ thường không phân định rõ hắn để tâm đến mình được mấy phần, thỉnh thoảng cũng sinh lòng bất an.


Nhưng hai người bọn họ vẫn cứ yêu nhau đến mức bất chấp tất cả.


Dù cho tâm đầu ý hợp, nhưng công tử và vũ cơ đều rất khắc chế, không hề thân cận quá mức. Chuyện họ yêu nhau bị huynh trưởng của vũ cơ phát hiện, huynh trưởng kia vì muốn bám víu quyền quý nên đã lén bỏ xuân dược vào trong nước trà của vũ cơ.


Đêm đó, nàng và công tử đã thành phu thê.


Đích công tử của gia tộc quyền quý tự nhiên không thể cưới một nữ lang thứ tộc. Nhưng hắn hứa hẹn sau khi xong xuôi việc trong tộc sẽ mang vũ cơ đi quy ẩn. Ngày ngày họ cùng nhau vẽ ra viễn cảnh tương lai, ngay cả biểu tự của đứa con sau này là gì, cho đến ổ khóa trường mệnh của đứa trẻ, công tử đều tự tay vẽ mẫu.


Nói đến đây, Triệu thị hít một hơi thật sâu.


“Đáng tiếc……”


Câu nói này khiến cõi lòng A Tự bỗng thắt lại.


Nàng thích đọc thoại bản, tự nhiên biết rõ có những từ ngữ một khi xuất hiện, liền có nghĩa là bắt đầu của một sự tiếc nuối.


Huynh trưởng của vũ cơ nghe nói bọn họ muốn quy ẩn sơn lâm, nếu thật sự quy ẩn, kế hoạch dựa vào muội muội để bám víu quyền quý của gã liền tan thành mây khói. Gã liền thừa dịp công tử đi xa nhà, đem chuyện hai người tư định chung thân đâm chọc đến chỗ lão phu nhân, muốn để lão phu nhân làm chủ, nạp vũ cơ làm thiếp.


Nhưng lão phu nhân nhìn thấu bản tính tham lam của huynh trưởng vũ cơ, không thèm để ý tới, lại còn gửi thư cho công tử, để hắn tự mình quyết đoán. Công tử rất nhanh đã hồi âm, nhưng trên thư nói đến lại là muốn bỏ nàng mà chọn gia tộc.


Nét chữ rành rành, vũ cơ không thể không tin.


Lão phu nhân xem xong thư, cho Triệu thị một nhà rất nhiều tài vật, để bọn họ rời đi.


Nhưng lúc đó, vũ cơ đã hoài thai, đang xoay xở không biết có nên giữ lại hay không. Huynh trưởng của nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn mượn đứa trẻ để mưu lợi, cực lực khuyên nàng sinh hạ.


Nàng vốn dĩ đã luyến tiếc, liền sinh ra.


Cả một đại gia đình rời khỏi kinh thành, đến Ung Châu mai danh ẩn tính. Đứa trẻ lên ba tuổi, Ung Châu gặp phải quân Hung Nô xâm lược, lúc cả nhà chạy nạn thì gặp phải người Hung Nô, có một vị tướng quân nước khác đã cứu bọn họ từ trong tay người Hung Nô.


Vị tướng quân kia đã động tâm tư với vũ cơ.


Huynh trưởng vũ cơ thấy đối phương có chút lai lịch, trên tay lại có binh, trong thời loạn lạc, vàng bạc phú quý đều không thực tế bằng binh quyền, thế là gã liền bày ra một khổ nhục kế, giả vờ đắc tội tướng quân.


Để cứu huynh trưởng, vũ cơ cuối cùng đành ủy thân cho tướng quân.


Nửa năm sau, nàng hoài thai.


Nhưng đứa trẻ của nàng và công tử lại bị lạc mất.


Huynh trưởng vũ cơ tham lam, gã vì muốn nịnh bợ tướng quân, cũng vì muốn mưu đoạt tài vật từ chỗ người nhà của công tử, liền đem đứa trẻ mà vũ cơ và công tử sinh ra đưa đi. Sau đó gã nói với vũ cơ là người trong tộc của công tử phái người đến cướp đứa trẻ đi.


A Tự nghe mà lòng thắt lại.


Nàng vội vàng truy hỏi: “Sau đó đứa trẻ kia thế nào, muội... muội muội của phu nhân ra sao rồi?”

Bình Luận

0 Thảo luận