Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 42

Ngày cập nhật : 2026-06-07 08:11:29

Tiếng gõ nhẹ vào vách động cắt ngang dòng suy nghĩ.


Yến Thư Hành cởi ngoại bào để A Tự gối đầu, xong xuôi mới đi ra ngoài động.


Bên ngoài là mấy tên hộ vệ. Thấy ngoại bào của Yến Thư Hành có chút xộc xệch, trông còn chật vật hơn cả lúc trấn thủ thành Ngụy Hưng, bọn họ vừa định lên tiếng thỉnh tội thì đã bị hắn ngăn lại.


Hắn làm một thủ thế ra hiệu giữ im lặng.


“Biến cố ngựa hoảng sợ ngày hôm nay đều do có kẻ trong đám giặc quấy nhiễu, không phải lỗi tại các ngươi. Đám Xuyên Vân đâu rồi?”


Hộ vệ nhớ lại, lúc thấy ngựa kinh sợ, bọn họ định tiến đến ứng cứu, nào ngờ đám giặc khấu kéo đến bao vây đông nghịt. Địa hình nơi đó vốn khó thoát thân, cũng may là từ lúc ngựa kinh cho đến khi nhận được tín hiệu Phá Vụ, tính ra cũng chỉ mất chừng thời gian ăn một quả táo.


“Nhận được tín hiệu, chúng thuộc hạ mới yên lòng, bèn theo kế hoạch giả vờ không địch lại đám thảo khấu. Nghe ý tứ của chúng, vốn dĩ chúng chỉ muốn cướp của, nhưng vì trong đám giặc có kẻ không nghe chỉ thị mà làm ác, đại đương gia lo sợ sẽ xảy ra chuyện nên dứt khoát mang người đi cùng luôn. Chúng thuộc hạ lo lắng cho trưởng công tử, sau khi bàn bạc đã để chúng thuộc hạ mượn cơ hội lẻn ra ngoài, số còn lại đi theo đám giặc.” Giọng của hộ vệ dần run rẩy: “Thuộc hạ tới muộn, khiến công tử kinh động rồi!”


Đối với hộ vệ thân cận, Yến Thư Hành xưa nay luôn ân uy song hành: “Không sao, các ngươi đến rất đúng lúc.”


Sau khi hỏi xong chuyện về đại đương gia của đám giặc và xác nhận an nguy của bọn Xuyên Vân, A Thịnh, Yến Thư Hành nói: “Ngoài đám thảo khấu ra, đứng sau có lẽ còn có kẻ khác. Để tránh rút dây động rừng, các ngươi hãy cứ ẩn nấp trước. Nếu bên cạnh ta có quá nhiều hộ vệ, đối phương sẽ không dám manh động.”


Đám hộ vệ nhanh chóng ẩn mình, chỉ còn lại Phá Vụ.



Khi Yến Thư Hành quay lại trong động, A Tự vẫn đang ngủ. Dáng người nàng cuộn tròn lại thành một khối nhỏ bé, nhưng dưới ánh lửa, bóng nàng đổ lên vách động lại hóa thành một cái bóng to lớn lạ thường.


Một thân hình mảnh mai mà kiên định.


Một cái bóng to lớn nhưng lại dễ dàng tan vỡ.


Hai phần tự mâu thuẫn lại tương khắc lẫn nhau đã tạo thành nàng trọn vẹn nhưng cũng vô cùng phức tạp.


Có đôi khi nàng “ngoài mạnh trong yếu”.


Rõ ràng là sợ hãi nhưng vẫn gồng mình bảo hắn hãy đi đi, đem nỗi sợ giấu kín, ngụy trang bản thân trở nên mạnh mẽ giống như cái bóng kia.


Nhưng cũng có lúc nàng lại “ngoài mềm trong cứng”.


Vẻ ngoài yếu đuối ngây thơ, giống như lúc trừng trị tên giặc hôm nay, nàng cố tình làm ra bộ dạng sợ hãi thu mình sau lưng hắn, nhưng thực chất bản tính lại ẩn giấu trong cái bóng đang giương nanh múa vuốt kia.


Yến Thư Hành tiến lại gần, nương theo ánh lửa đang dần yếu đi, hắn phát hiện đôi mày thanh tú của A Tự gần như xoắn chặt lại thành một nút thắt, gương mặt đỏ bừng, cơ thể lại không ngừng run rẩy.


Ánh mắt hắn đông cứng lại, vội vàng đưa tay kiểm tra trán nàng.


Mu bàn tay như vừa chạm vào bát sứ đựng đầy nước nóng.


Hắn lập tức gọi Phá Vụ vào bắt mạch.


Yến Thư Hành nhìn đôi mày nhíu chặt của A Tự, chân mày hắn cũng ngưng lại đầy lo lắng. Sau khi kiểm tra, Phá Vụ nói: “Đại để là do kinh hãi quá độ, lại thêm nóng lạnh thay đổi đột ngột nên đã nhiễm phong hàn. Lang quân yên tâm, trong núi có nhiều thảo dược, chắc chắn sẽ có loại trị được thương hàn.”


Nói đoạn, Phá Vụ cầm đuốc ra ngoài tìm thuốc.


Rất nhanh sau đó gã quay lại. Sau khi thuốc được giã nát, Yến Thư Hành đút cho A Tự uống nước cốt dược thảo.


Uống xong một lúc, chân mày nàng hơi dãn ra, Yến Thư Hành cũng nhẹ lòng đôi chút. Phá Vụ dặn dò thêm: “Cần dùng khăn ướt đắp trán cho nữ lang để tản nhiệt, nếu nàng rùng mình vì lạnh thì phải đắp thêm chăn áo. Nhưng hiện giờ đang ở ngoài hoang dã, không áo không chăn, chỉ còn một cách.”


Yến Thư Hành sao lại không biết đó là cách gì?


Hắn bình tĩnh đáp: “Ta hiểu rồi.”


Phá Vụ ngước mắt, vô tình liếc qua gương mặt Yến Thư Hành. Thấy hắn vẫn giữ phong thái quân tử đạm nhiên nhưng vành tai lại đỏ lên, Phá Vụ nghiêm nét mặt nói: “Thuộc hạ sẽ canh giữ bên ngoài không để ai xông vào. Lúc nữ lang bị bệnh lại càng không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì, Lang quân... cứ việc yên tâm.”


Nửa đêm về sáng.


A Tự quả nhiên lạnh run, đôi môi run rẩy gọi: “A tỷ, muội lạnh quá…’


Yến Thư Hành sững người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=42]

Tuy bọn họ từng vài lần thân mật, cũng từng ôm nhau ngủ, nhưng đó là khi nàng còn tỉnh táo.


Hắn tự nhận mình không phải chính nhân quân tử.


Cái gọi là lễ tiết chỉ dùng để duy trì giáo dưỡng của một đệ tử thế gia, hắn cũng tự biết mình là kẻ thích chiếm đoạt.


Thế nhưng chuyện nam nữ rốt cuộc vẫn có điểm khác biệt.


Dẫu có muốn cưỡng đoạt, cũng phải là lúc đôi bên cùng tỉnh táo, xâm chiếm một cách quang minh chính đại.


Lúc này tuy chỉ là để sưởi ấm cho nàng, nhưng hắn lại nảy sinh ảo giác như mình đang thừa nước đục thả câu. Yến Thư Hành rủ mắt, ngón tay dài lần lượt cởi bỏ y phục trên người A Tự, cuối cùng như muốn tự lừa mình dối người, hắn để lại lớp vải mỏng manh không đáng kể kia.


Hắn ngồi xếp bằng dưới đất, ôm lấy nữ tử đang lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Hắn để nàng cuộn tròn trong lòng mình như ôm một đứa trẻ, rồi kéo hai chiếc ngoại bào cùng hai chiếc trung y vương vãi dưới đất, tất thảy đều phủ lên lưng nàng để giữ ấm.


Trước kia khi cùng ngủ, Yến Thư Hành đã biết vóc dáng hai người chênh lệch rất nhiều, nhưng lúc này cảm giác đó mới rõ rệt nhất.


Cả người A Tự nằm gọn lỏn trong lồng ngực hắn.


Giống như một miếng mỹ ngọc được đặt vào trong hộp, kẽ hở xung quanh đều được chèn kín bằng lụa là.


Vừa vặn, lại an tâm.


Nàng không tự chủ được mà ôm chặt lấy hắn, gương mặt cọ cọ vào trước ngực Yến Thư Hành, miệng không biết đang lầm bầm điều gì.


Thân thể nàng mềm mại như mây, nhưng lại nóng bỏng như một đoàn lửa. Nhiệt độ xuyên qua lớp vải mỏng truyền đến lồng ngực Yến Thư Hành, cùng truyền đến còn có những xúc cảm khiến lòng người rối loạn.


Sự gồ ghề đột ngột kia ngay cả lớp lụa mỏng cũng không che giấu được.


Càng làm tâm trí rối bời hơn chính là đôi bàn tay đang cử động loạn xạ trong vô thức của nàng. Người trong lòng không mấy yên phận.


Cơ thể A Tự lúc nhẹ lúc nặng, trong cơn mê man, nàng chỉ cảm thấy mình như rơi vào một chiếc giường ấm áp. Dần dần, nàng được sưởi ấm, thoải mái đến mức chỉ muốn lăn lộn một vòng, nhưng hễ hơi cử động là sau lưng lại như bị đè chặt. Sau đó, nàng lại mơ thấy mình biến thành một sinh linh khác, đang tò mò sờ soạng khắp nơi thì trên người dường như dán vào một cục than nóng.


A Tự vừa định gạt ra.


Sau gáy chợt bị ai đó nhẹ nhàng bóp lấy.


Từ phía chân trời xa xăm truyền đến một giọng nói:


“Tay đừng sờ loạn.”


A Tự muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng như nghìn cân, bên tai vang lên một tiếng thở dài bất lực.


Giống như tiếng thở dài, lại càng giống một tiếng rên rỉ vì đau đớn.


Nhưng A Tự hoàn toàn không hay biết gì.


Nàng lại một lần nữa lún sâu vào giấc ngủ li bì.


Yến Thư Hành chậm rãi mở mắt, lưng tựa vào vách động lạnh lẽo, nhưng trên người lại càng lúc càng nóng.


Tựa như có Chúc Long đang va chạm dữ dội trong biển lửa.


A Tự bất thình lình chộp lấy một cái.


Yến Thư Hành lại phát ra tiếng hừ nhẹ.


Hắn nắm chặt lấy đôi cổ tay A Tự, nhắm nghiền mắt, hơi thở phả ra từ đầu mũi lúc nhẹ lúc nặng, lúc dồn dập, lúc lại nín bặt, nơi khóe mắt cũng ửng lên sắc đỏ triều nhiệt.


Thanh niên nghiến răng: “Nếu không phải vì nàng đang sốt đến mơ hồ, ta thật sự sẽ nghĩ nàng cố ý.”


A Tự trong cơn mê mang dĩ nhiên không nghe rõ.


Nàng chỉ phát ra những tiếng hừ hừ đầy vẻ không vui.


Yến Thư Hành thỏa hiệp buông tay, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, thấp giọng đọc những đạo làm quân tử mà ngày thường hắn vốn làu thông nhưng chẳng mấy bận tâm. Vừa để an ủi nàng, vừa để trấn tĩnh chính mình: “Quân tử hữu tình, phát hồ tình chỉ hồ lễ... Con người khác với cầm thú cũng chẳng bao nhiêu; kẻ hèn bỏ đi, bậc quân tử giữ lại…”


Nàng dường như rất thích nghe hắn đọc sách, bèn vươn đôi tay ôm chặt lấy hắn, mặt cọ cọ vào ngực hắn, nũng nịu gọi: “A nương…”


Yến Thư Hành cười bất lực, dục niệm vừa chớm đã bị một tiếng “A nương” của nàng làm cho tan biến sạch /: “Lúc thì A tỷ, lúc thì A nương, người thân trong nhà nàng cũng thật lắm.”


Hắn vỗ lưng nàng, bắt đầu đọc thơ văn cho nàng nghe.


“Hàn lai thử vãng, thu thu đông tàng…”


Trong núi thỉnh thoảng vang lên tiếng dã thú, sơn động tối lờ mờ, hai người y phục không chỉnh tề dán sát vào nhau, trong vẻ chật vật lại toát lên nét ái muội. Thế nhưng vì giọng nói của thanh niên ôn nhuận như nước trong, không vương chút dục vọng nào, nên khi đọc đến câu này, bỗng dưng lại mang đến cảm giác năm tháng bình yên.


Đống lửa lách tách cháy, A Tự dần ngừng run rẩy, người cũng không còn nóng như trước nữa.


Yến Thư Hành yên tâm hơn, sợ nàng phát sốt trở lại nên cứ thế tiếp tục ôm lấy nàng. Đêm đã khuya, hắn cũng thấy mệt mỏi, bèn ôm chặt nàng tựa vào vách đá nghỉ ngơi.



Lúc bình minh, Yến Thư Hành mở mắt.


Nữ tử trong lòng đã hết sốt, nhưng đôi mày thanh tú vẫn nhíu chặt, vẫn đang chìm trong giấc ngủ mê mệt.


“Trường công tử!”


Bên ngoài động có người vội vã gọi thấp.


Cùng lúc đó, từ xa truyền đến tiếng người, kèm theo tiếng đao kiếm va chạm nhau.


Yến Thư Hành dường như đã liệu trước được mọi việc.


Ngay khi hắn định đứng dậy đi ra ngoài, A Tự chợt lên tiếng.


Hắn cúi đầu ghé sát vào một chút, chỉ nghe thấy nàng lẩm bẩm: “... Đừng, đừng đi.”


Ánh mắt Yến Thư Hành dịu lại, mu bàn tay vuốt ve gò má nàng, cực kỳ ôn hòa an ủi: “Yên tâm ngủ đi, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng, không bỏ rơi nàng đâu.”


Hắn cúi người đặt một nụ hôn lên trán A Tự, rồi thay nàng mặc lại chỉnh tề toàn bộ y phục, sau đó mới mặc áo đi ra ngoài.


Bên ngoài động chỉ còn lại Phá Vụ, một tiếng còi chói tai xé toạc không trung.


Đó là mật hiệu của bọn họ, báo hiệu có tình huống nguy hiểm.


Phá Vụ vốn luôn điềm tĩnh nay ánh mắt chợt thắt lại: “Mấy người bọn họ vừa ra ngoài dò đường, chắc chắn là đã đụng độ đám thảo khấu! Dựa vào tiếng ồn ào có thể đoán được đối phương ít nhất có hơn mười người. Lang quân! Nơi này không thể nán lại lâu hơn, thuộc hạ hộ tống người rời đi!”


Yến Thư Hành bình tĩnh đáp: “Được”, định xoay người trở lại sơn động tìm A Tự, Phá Vụ vội vàng giữ hắn lại: “Lang quân, người của chúng ta đều đã bị đám giặc bao vây rồi, lũ giặc kéo đến hung hãn, có lẽ đã biết thân phận của người. Nữ lang lại đang hôn mê bất tỉnh, sức của thuộc hạ chỉ đủ để bảo vệ một mình lang quân bình an vô sự!”


“Ngươi muốn ta bỏ mặc nàng ấy sao?”


Yến Thư Hành nhíu mày.


“Thuộc hạ không dám ra lệnh cho lang quân,” giọng điệu Phá Vụ trở nên nghiêm trọng, “Có lẽ tên thích khách kia đã gọi đám giặc đến để dùng kế điệu hổ ly sơn, lúc này càng không nên mềm lòng! Ngay cả khi không phải vậy, chúng ta rời khỏi đây có thể dẫn dụ đám giặc đi hướng khác, sơn động này ẩn nấp kỹ, bọn chúng chưa chắc đã phát hiện ra. Đợi đến khi hội quân với những người còn lại, quay về cứu người cũng không muộn! Hơn nữa,”


Gã trở nên thận trọng hơn:


“Lang quân đã liều mình cứu nàng một lần rồi, lẽ nào thật sự muốn vì nàng mà mất mạng, để kẻ khác hưởng lợi sau này sao?”


Có lẽ câu nói này đã đâm trúng tâm can Yến Thư Hành.


Trong nụ cười của hắn thêm vài phần ý vị khác, có chút lạc lõng, cũng có chút tự giễu: “Ngươi nói đúng.”


Hai người nhanh chóng lặn mất vào rừng sâu.



Trong động, đôi mày A Tự lúc nhíu lại, lúc giãn ra.


Nàng dường như nghe thấy tiếng của rất nhiều người, tựa từ phương trời xa xăm vọng lại, lúc rõ ràng, lúc mơ hồ.


“Bọn chúng đằng kia! Mau đuổi theo!”


Tiếng bước chân hỗn loạn xen lẫn vào đó, dường như có kẻ đang lớn tiếng chửi rủa: “Lại để cho mấy tên đó trốn thoát ngay dưới mí mắt! Hơn mười mạng các ngươi toàn là lũ ăn hại hết sao?!”


Trong cơn mê man, một nửa tâm trí thúc giục A Tự: Giặc đến rồi, dậy đi, mau dậy đi!


Nhưng nửa tâm trí còn lại lại vỗ về nàng: Chỉ là đang nằm mơ thôi, đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu.


Bị hai luồng ý thức giằng xé, nàng rất muốn tỉnh lại nhưng dù thế nào cũng không mở nổi mắt. Nàng muốn bảo phu quân gọi mình dậy, nhưng đôi môi mấp máy mãi mà chẳng thể phát ra âm thanh.


Cũng may, tiếng hò hét xa dần.


Chẳng bao lâu sau, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh trở lại.


Dù A Tự chưa tỉnh, nhưng ý thức không hề chìm vào giấc ngủ sâu, nàng mơ màng chờ đợi hồi lâu.


Không thấy có động tĩnh gì thêm, có lẽ giấc mơ đã qua rồi.


A Tự dần yên tâm tiếp tục ngủ.


Trời đã rạng sáng, ánh ban mai hắt vào từ cửa động, lại bị vách đá nơi góc ngoặt lọc đi phần lớn, một bóng người cực nhạt hiện ra trên vách đá hẹp.


Theo sau đó là một đôi ủng đen.


Đôi ủng đen dẫm lên mặt đất, không một tiếng động. Người tới mặc hắc y, sau lưng đeo trường kiếm, đang chậm rãi tiến gần, giống như hổ báo cảnh giác đang dò xét lãnh địa lạ.


Đống lửa trong động sắp tắt.


Cái bóng của A Tự phản chiếu trên vách đá lúc ẩn lúc hiện, chạm vào bóng của người vừa tới, vừa chạm đã tách ra, thấp thoáng hiện lên vẻ quyến luyến, bi thương.


Giống như một đôi tình nhân bất đắc dĩ phải cách biệt hai nơi, nay rốt cuộc cũng được gặp lại.


Thế nhưng cái bóng kia lại lùi về sau một bước, tách khỏi nàng.


Sơn động quanh co u tối, chỗ A Tự nằm đã tính là phía bên trong, nhưng sâu hơn nữa dường như còn có một góc ngoặt, sau đó là một khe đá dài và hẹp, một mảnh tối tăm, nhìn không rõ thực hư.


Đoán rằng bên trong có thể ẩn chứa nguy hiểm, người tới khựng lại, siết chặt trường kiếm, sẵn sàng tư thế rút lui bất cứ lúc nào.


Hắn cúi người nhặt một viên đá vụn, dứt khoát ném về phía góc tối sâu trong hang nơi ánh lửa không chiếu tới.


Chỉ nghe thấy tiếng đá đập vào vách đá vang lên, không có động tĩnh gì khác lạ, nhưng người tới vẫn cảnh giác đứng ở vị trí gần cửa động nhất để luôn có đường lui.


Nữ lang đang hôn mê bỗng nhiên cử động, lẩm bẩm.


“Phu quân…”


Người tới khựng lại, nhưng không có bất kỳ hành động nào.


Nàng lại gọi thêm một tiếng.


Lần này nàng gọi: “Giang... Hồi…”


Bóng người đó sững lại, một lúc sau mới cúi xuống, bình tĩnh hỏi: “Nàng có biết ta là ai không?”


Giọng nói thanh thoát, mang theo cái lạnh lẽo của buổi sớm mùa thu.


Đôi môi nữ lang mấp máy, hai tay cũng vươn về phía người kia, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền.


Có lẽ nàng đang bị bóng đè.


Người tới không nói gì nữa, chỉ cúi người xuống. Tuy vóc dáng thanh mảnh nhưng tráng kiện, dễ dàng bế ngang nàng lên.


Dù vẫn đang trong cơn mơ, nhưng nàng dường như rất ăn ý với đối phương, vô cùng quen thuộc vươn hai tay ôm lấy cổ người nọ, mặt cọ vào trước ngực: “Phu quân…”


Thiếu niên nắm chặt bàn tay thành quyền, nhàn nhạt đáp: “Là ta.”


Lần này A Tự đã nghe thấy.


Nàng chỉ nghĩ mình đang nằm mơ, mơ màng “ừm” một tiếng, ngay sau đó lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.


Có lẽ là hương trúc đã thay đổi, cũng có lẽ là ở một điểm nào khác.


Nhưng nàng vừa buồn ngủ vừa choáng váng, thực sự không còn sức lực để suy nghĩ kỹ càng, chỉ cảm nhận được giọng nói của người nọ có chút lạnh lùng.


Giọng điệu thờ ơ, tựa như nước pha thêm đá lạnh.


Nhưng cũng nhờ âm sắc vốn dĩ ôn nhu đã làm giảm bớt vài phần lạnh lẽo, chỉ còn lại cảm giác xa cách, như gần như xa.


Thế nhưng, dù có lạnh nhạt thì đó vẫn là giọng nói của hắn.


A Tự cố gắng chắt chiu chút sức tàn.


Sau khi lờ mờ xác nhận đó đúng là phu quân mình, nàng hoàn toàn thả lỏng, chìm sâu vào giấc ngủ trong lồng ngực hắn.


Thiếu niên nhìn nàng thật sâu, không chút do dự xoay người định đi ra ngoài, nhưng vừa quay đi, vài tên hộ vệ tay lăm lăm trường kiếm, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị đã đồng loạt xuất hiện, chặn đứng đường lui.


Phía sau, tiếng bước chân không nhanh không chậm vang lên từ sâu trong sơn động, đi cùng với đó là lời nói thanh tao, ôn hòa:


“Giang lang quân, bấy lâu nay vẫn ổn chứ?”

Bình Luận

0 Thảo luận