Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau khi bị mù, ta nhận nhầm phu quân

Chương 110

Ngày cập nhật : 2026-06-11 13:52:38

A Tự vốn là người nhạy bén, tỉ mỉ, lại thêm vẻ ngoài như không hiểu sự đời, không tranh không đua, thế nên bất kể là các quý nữ trẻ tuổi hay các lang quân thì đều bằng lòng kết giao với nàng.


Người trò chuyện hợp ý với nàng nhất chính là các cô nương Kỳ gia. Vì Kỳ Nhân, A Tự cũng dành cho các cô nương Kỳ gia một cảm tình đặc biệt theo kiểu "yêu ai yêu cả đường đi". Nàng khéo léo hỏi Kỳ ngũ nương: “Hôm nay gặp được ngũ nương và thất nương, duy chỉ không thấy lục nương, chẳng hay lục nương có dịu dàng giống thất nương không?”


Ngũ nương và thất nương đều che tay áo cười trộm. Phía sau vang lên giọng nói rạng rỡ của một cô nương vui vẻ trêu chọc: “E là phải để A Tự muội muội thất vọng rồi. Lục nương nhà chúng ta, tính tình thô thiển cẩu thả, chẳng dính dáng chút nào đến hai chữ dịu dàng hiền thục đâu!”


A Tự quay đầu lại, chính là vị cô nương hôm nọ cùng Yến Thư Hành ngắm tranh. Nhìn nữ tử rạng ngời trước mắt, nàng không khỏi cảm thấy tiếc nuối — Xem kìa, lại thêm một người nữa bị vẻ ngoài ôn nhã của tên nam nhân kia che mắt rồi.


Nhưng mà, điều đó thì có liên quan gì đến nàng chứ?


Yến Thư Hành hắn thích lừa gạt ai thì lừa, tốt nhất là sớm ngày cưới vợ, trả lại sự thanh tịnh cho nàng.


Cô nương kia mỉm cười hiền hòa với A Tự.


“Ta là Kỳ tam nương, lục nương mà A Tự muội muội vừa hỏi hiện không có ở Kiến Khang.”


A Tự cũng mỉm cười thân thiện: “Vậy thì thật là đáng tiếc, muội còn muốn được gặp Lục nương một lần nữa.”


Kỳ tam nương khẽ thở dài: "Mấy tháng trước muội ấy tái phát bệnh cũ, đã đi Vũ Lăng dưỡng bệnh rồi." Chưa đợi A Tự kịp tiếp lời, Tam nương đã cười khúc khích, ghé tai nàng nói nhỏ: “Nói mới nhớ, hôm diễn ra tiệc thưởng xuân ta đã chú ý đến A Tự muội muội rồi, hôm nay nhìn gần lại càng thấy muội xinh đẹp hơn. Chẳng trách làm cho Yến biểu huynh rối loạn cõi lòng, đến mức còn làm đổ cả chén rượu.”


Mặt A Tự lập tức đỏ bừng, vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác.


Sau khi mấy vị cô nương Kỳ gia rời đi, Yến Thư Hành bước tới tìm Yến Ninh: “Trùng hợp quá, A Tự cũng ở đây à.”


A Tự nhếch môi, thái độ không nóng không lạnh.


Nghĩ đến lời của Kỳ tam nương, nàng dùng ánh mắt không mấy tin tưởng hỏi hắn: “Lần trước ở trên xe, trưởng công tử chẳng phải đã hứa là sẽ không để bọn họ nói bừa rồi sao?”


Yến Thư Hành tỏ ra thản nhiên lại vô tội: “Ta quả thực đã dặn dò lục lang, nhưng hôm diễn ra tiệc thưởng xuân ta thất thần là thật, càng là vì trong mắt chỉ nhìn thấy một người nên mới không chú ý đến biểu muội. Gây thêm phiền phức cho nàng, là ta không đúng.”


Kế đó, hắn lại tự hỏi tự trả lời: "Tại hạ và tam nương chỉ có tình nghĩa biểu huynh muội, trong lòng tam nương đã có Chu lang, mà tại hạ... cũng đã có người trong mộng rồi.”


A Tự vờ điếc vờ câm, không thèm để ý đến hắn, nàng đứng dậy đi về phía bờ sông tìm cửu lang và biểu huynh.


.


Lúc hoàng hôn, các quyền quý vui chơi bên bờ sông đã giải tán quá nửa, người của Trần gia cũng chuẩn bị hồi phủ.


Lúc sắp lên xe, tỳ nữ của Yến Ninh đi tới: “Nữ lang nhà nô tỳ muốn mời nữ lang vào trong xe bàn chút chuyện riêng.”


A Tự từng nhắc với Yến Ninh chuyện hôm khác sẽ cùng nhau đến Phật tự thắp đèn trường minh cho người thân đã khuất, nàng cứ ngỡ Yến Ninh muốn bàn với mình ngày xuất phát, bèn hăm hở đi theo.


Xe ngựa của Yến Ninh rộng rãi xa hoa, bên trong xe dùng một tấm rèm trúc để ngăn cách trong ngoài, phía ngoài đặt bàn thấp và đệm bồ đoàn, phía trong có thể dùng để thay y phục hoặc nghỉ ngơi chốc lát.


Sau khi lên xe, bóng người sau rèm trúc chập chờn, có người đang lười biếng tựa hờ vào thành xe. Nàng vừa định cất tiếng gọi "A Ninh", thì tầm mắt vừa hạ xuống đã nhìn thấy trên bàn thấp có một vật bằng vàng rực rỡ.


Là một cây trâm bằng vàng.


Trên cây trâm là một con bướm đang vỗ cánh như muốn bay, sống động như thật. Có điều một bên cánh bướm đã bị hỏng, trông không giống đồ mới chế tác.


Vật này đập vào mắt A Tự, mang lại một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.


Nàng nhìn kỹ lại lần nữa, đột nhiên nhớ ra đây chính là cây trâm mà Yến Thư Hành đã tặng nàng hồi ở Nam Dương khi trước!


Sao cây trâm này lại ở đây?


Rèm trúc khẽ vang lên tiếng động, A Tự ngỡ ngàng ngước mắt lên, một bàn tay thon dài trắng ngần như ngọc đang tao nhã vén rèm.


Một đôi mắt cười rạng rỡ hiện ra sau bức rèm.


Trong mắt nam tử trẻ tuổi đong đầy vẻ dung túng, nuông chiều đến mức như muốn nhấn chìm người khác. Hắn thẳng người dậy, lời nói ra vừa thâm trầm lại đầy nguy hiểm:


"Phu nhân thật là vô tình quá đi,


“Nàng nhớ 'Cửu ca tốt' của nàng, nhớ 'Thiếu Nguyên ca ca', cũng nhớ cả vị 'biểu huynh' tốt của nàng nữa, nhưng duy chỉ có phu quân là ta đây, nàng lại quên đến ba lần liên tiếp.”


Sắc mặt A Tự trắng bệch như vừa nhìn thấy ma.


Nàng kinh hãi kêu lên một tiếng định lùi lại phía sau, nhưng ngang eo bỗng thắt chặt, nàng không kịp đề phòng đã bị Yến Thư Hành kéo tuột vào lòng.


Bờ môi ấm áp của hai người chạm vào nhau.


Cách biệt vài tháng, hai người lại một lần nữa môi lưỡi chạm nhau.


Yến Thư Hành siết chặt bàn tay đang đặt trên eo A Tự, lực đạo mạnh mẽ như một sợi xích khóa kiên cố.


Thế nhưng, nụ hôn trên môi lại luân chuyển vô cùng dịu dàng.


Tựa như dòng suối mát lành chảy qua, mọi suy nghĩ trong đầu A Tự như bị gột rửa sạch bách, cả thân mình bỗng chốc mềm nhũn ra.


Sự thuận theo không thành tiếng ấy khiến nam tử trẻ tuổi càng ôm chặt lấy eo nàng hơn, nụ hôn ấm áp ban đầu dần chuyển thành sự mút mát mãnh liệt như muốn nuốt chửng lấy nàng. Hơi thở của A Tự thoáng chốc dồn dập, bấy giờ hắn mới từ từ nới lỏng lực đạo.


Hai bờ môi chạm nhẹ vào nhau, đầu lưỡi quyến luyến lướt qua khe hở giữa hai làn môi đang khép chặt đầy mập mờ, khiến A Tự rùng mình.


Bờ vai nàng không kìm được mà nhô lên, một bàn tay của Yến Thư Hành dời lên tấm lưng nàng để vỗ về, đầu lưỡi dùng lực, đẩy nhẹ hai cánh môi đang mím chặt của nàng, có ý định tiến vào sâu hơn.


“Ưm...”


A Tự thở dốc một tiếng, ngay khoảnh khắc hắn sắp sửa xâm nhập, nàng liền nâng đầu gối thúc mạnh một cái. Nhưng nàng biết chừng mực, không nhắm thẳng vào chính giữa mà cố tình chệch sang bên cạnh một chút.


Yến Thư Hành rên rỉ một tiếng đầy kìm nén, A Tự thừa cơ đẩy mạnh hắn ra. Thân hình hắn cao lớn nên vẫn ngồi vững vàng, ngược lại chính A Tự lại ngã ngồi bệt xuống sàn xe.


Yến Thư Hành một tay chống lên bàn thấp, tay kia khóa chặt lấy cổ tay A Tự. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt nàng, cắn chặt quai hàm, đau đớn thở dốc.


Từng tiếng, từng tiếng một vang lên.


Nghe đến mức khiến A Tự bồn chồn bực bội, tầm mắt nàng không tự chủ được mà liếc nhìn về phía dưới đai ngọc bên hông hắn.


Đuôi mắt thanh niên ửng hồng, đôi đồng tử lộ rõ vẻ diễm lệ khác thường.


“Phu nhân... lòng dạ thật tàn nhẫn.”


Trong thời khắc ngượng ngùng này, A Tự bị hai tiếng "phu nhân" kia làm cho phát cáu, nàng nghiến răng đáp trả: “Ngài và ta nam chưa cưới, nữ chưa gả, lấy đâu ra phu nhân? Trưởng công tử chớ có hủy hoại thanh danh của người khác.”


Dù nói thế, đôi mi dài của nàng vẫn hơi giật giật vì chột dạ.


Hắn thở dốc khó khăn đến thế, mắt cũng đỏ cả lên, không lẽ thật sự bị thúc trúng rồi sao?


A Tự bướng bỉnh nghếch cổ lên nhìn thẳng vào mắt hắn.


Tầm mắt hai người giao nhau, lông mày Yến Thư Hành nhíu chặt, lại kìm lòng không đặng mà thở dốc. Tiếng thở này khiến A Tự không thể phân biệt nổi là do hắn đang khó chịu thật, hay là đang cố tình quyến rũ nàng…


Yến Thư Hành nắm chặt lấy tay A Tự.


“Khanh Khanh thế này là… vừa ăn xong đã đập bát đấy.”


Đầu óc A Tự vang lên một tiếng "ong".


Hai chữ "Khanh Khanh" này gọi làm nàng nhất thời chẳng còn biết trời đất là gì, lời ẩn dụ "ăn xong đập bát" lại càng khiến tâm trí nàng rối như tơ vò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=110]

Ngay khoảnh khắc nàng sắp sửa hóa giận vì thẹn, Yến Thư Hành đã dần bình phục lại.


Hắn buông nàng ra, đổi sang một tư thế ngồi khác.


A Tự càng lúc càng thêm rối loạn.


Năm đó khi còn ở Nam Dương, ngay trên xe ngựa của nàng, hắn cũng đã từng tùy ý gác một tay lên đầu gối như thế này, thong thả lười biếng, bàn tay thon dài trắng ngần buông thõng một cách hờ hững.


Cảnh tượng lúc này sao mà giống với năm xưa đến thế.


Chỉ là khi đó trong mắt hắn mang theo vẻ trêu cợt, nhướng mày lên như mèo vờn chuột. Còn bây giờ, nơi đáy mắt hắn tình ý lại nồng đậm hơn, dưới vẻ dịu dàng ấy là những đợt sóng ngầm cuộn trào.


Giống như muốn nuốt chửng nàng vào bụng, hòa làm một thể.


A Tự bàng hoàng nhìn hắn.


Ký ức của mấy tháng mất trí nhớ và ký ức trước khi mất trí nhớ thay nhau ùa về. Rõ ràng là cùng một gương mặt, nhưng lại giống như hai con người khác nhau. Lúc thì là vị "phu quân" dịu dàng mà mạnh mẽ kia, lúc lại biến thành Yến trưởng công tử như gần như xa.


Nhưng nàng chẳng thể nào dung hợp họ làm một người được.


Nhầm tưởng một nam tử xa lạ mới chỉ gặp qua một lần là phu quân, ái ân thân mật, thậm chí còn bị chiếm đoạt một cách bá đạo.


Trong lúc mất trí nhớ, nàng lại cùng vị thế gia công tử mà mình từng trêu chọc, từng né tránh như tránh tà kết thành phu thê.


Hai chuyện này dường như là cùng một chuyện.


Mà dường như lại không phải.


Chuyện trước khiến người ta giận dữ, chuyện sau lại khiến người ta xấu hổ.


A Tự không biết phải đối mặt ra sao.


Thế nhưng Yến Thư Hành sẽ không để nàng tiếp tục tự lừa mình dối người nữa, hắn nắm chặt lấy tay A Tự, ôm nàng vào lòng.


“A Tự.”


Bờ môi mỏng của hắn tựa vào vầng trán nàng: “Nàng và ta đều tự hiểu rõ trong lòng, nàng không những không quên đi tất cả, ngược lại đã nhớ ra mọi chuyện. Đã như vậy, tại sao lại không chịu đối mặt?”


A Tự dùng sức giãy giụa một hồi, Yến Thư Hanh để mặc cho nàng thoát ra, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy nàng không buông.


A Tự thầm nghĩ, ánh mắt này của hắn cũng chẳng tốt hơn sự kìm kẹp của vòng tay là bao. Xem ra không thể tiếp tục giả ngu được nữa, bất kể nàng có mất trí nhớ hay không, hắn đều có thể tìm ra sơ hở để lợi dụng.


Thật là đáng ghét, vô cùng đáng ghét!


A Tự né tránh ánh mắt của hắn, cố làm cho giọng điệu của mình lạnh lùng hơn đôi chút, để không còn vẻ mềm yếu dễ bị bắt nạt nữa: “Thì sao chứ? Bất kể là khi nào, sự giao nhau giữa ta và ngài chẳng qua cũng chỉ là sai sót ngẫu nhiên, vốn dĩ không nên xảy ra.”


Nàng dứt khoát nói: “Ta từng lừa ngài, nhưng ngài cũng từng lừa ta. Hơn nữa ngài mưu sâu kế hiểm, sự lừa dối của ta đối với ngài cũng chẳng hề làm tổn hại đến lợi ích cốt lõi của vị Yến thị trưởng công tử là ngài. Còn ngài thì sao, lại mạo danh phu quân của ta, thậm chí còn chiếm lấy thân xác của ta...”


Nàng thực sự không thốt nổi thành lời, chỉ vì năm đó chính nàng cũng từng có dục vọng, nói ra điều này chỉ càng khiến nàng thêm phần suy sụp và thất bại.


Yến Thư Hành cúi người xuống, nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay A Tự, những ngón tay hắn dịu dàng đan vào giữa các khe ngón tay nàng.


Kẽ tay chật hẹp từng chút từng chút một bị lấp đầy khít khao.


Yến Thư Hành siết chặt lấy tay nàng: “Ta từng có được A Tự, A Tự cũng từng có được ta, ngang dọc thế nào chúng ta đều đã trao bản thân mình cho đối phương, hay là cứ đâm lao thì phải theo lao đi.”


Họ một người quỳ một gối, một người ngã ngồi bệt xuống, nhưng mười ngón tay lại đan chặt vào nhau. A Tự thực sự không cách nào miêu tả nổi đây rốt cuộc là một cảnh tượng nực cười đến nhường nào, bảo là thân mật thì lại chẳng đủ quyến luyến, mà bảo là đối đầu thì lại quá mập mờ.


Trước khi A Tự nổi giận, vẻ cợt nhả trong giọng điệu của hắn đã tan biến, hắn khẽ nói: “A Tự... Mấy tháng nàng mất tích, ta ngày đêm bất an, thậm chí còn hy vọng nàng chỉ là bị Giang Hồi mang đi mất. Giờ nàng đã trở về, ta vui mừng khôn xiết.”


Hàng mi hai người gần như chạm vào nhau, hắn nói tiếp: “Sau khi nàng bị bắt đi, ta mới thấu suốt nút thắt giữa ta và nàng nằm ở đâu. Ta tự phụ rằng mình đã bảo bọc nàng vẹn toàn trăm bề, nhưng duy chỉ có một điều là chưa thể khiến nàng tin tưởng ta.”


Thân hình đang căng cứng của A Tự thả lỏng đôi chút: “Ngay từ khoảnh khắc ngài lừa dối ta, ta đã không còn lòng tin nơi ngài nữa rồi. Thôi bỏ đi, cứ coi như đây là cái giá mà ta phải trả vì đã trêu chọc ngài, từ nay về sau hai bên xóa sạch nợ nần.”


Yến Thư Hành không hề phản bác.


Là hắn sai trước, biện bạch chẳng thể gột rửa được mọi lỗi lầm, ngược lại còn làm phai nhạt đi sự chân thành. Lời xin lỗi cũng chỉ là những lời nói nhẹ bẫng không có chút sức nặng nào, vẫn cần phải dùng hành động để chứng minh.


"Là ta không đúng, ta không lời biện bạch.


“Nhưng A Tự trước giờ chưa từng thích chịu thiệt, ta đã lừa gạt nàng, nếu nàng không đòi lại, liệu nàng có cam tâm không?”


A Tự biết hắn lại đang buông mồi câu.


Nàng không hề cắn câu.


“Chỉ cần có thể xóa sạch nợ nần, chịu thiệt một chút cũng chẳng sao.”


Yến Thư Hành thừa hiểu không thể nói lý lẽ phân minh với nàng vào lúc này. Nàng quá tỉnh táo, càng phân tích rõ ràng thì chỉ càng khiến nàng thêm kiên định với quyết định của mình mà thôi.


Đối với A Tự, không thể dùng những phương pháp thông thường.


Hắn cố tình dẫn dắt câu chuyện theo một hướng lệch lạc và động trời, u uẩn lên tiếng: “Là vì Thiếu Nguyên sao? Nhưng Thiếu Nguyên đã có người trong lòng rồi. Dù cho A Tự của chúng ta dung mạo kiều diễm, đến mức cả ta cũng bị nàng mê hoặc tới mức trà cơm không màng; Thiếu Nguyên lại là kẻ một mực cứng nhắc, nếu khéo léo dụ dỗ một chút thì nhất định có thể khiến đệ ấy thay lòng đổi dạ. Thế nhưng A Tự ——”


Hắn kéo dài âm điệu ở cuối câu.


“Cho dù nàng có gả cho Thiếu Nguyên, thì thân phận 'đại bá' đối với ta mà nói, chẳng những không thể trở thành rào cản, trái lại còn tăng thêm phần khoái cảm chốn phòng the. Đương nhiên, ta vẫn thấy danh chính ngôn thuận thì tốt hơn, đường đường là Yến trưởng công tử mà lại lén lút nhúng chàm đệ muội truyền ra ngoài thật sự không ra thể thống gì.”


Bờ môi hắn áp sát vào dái tai nàng, ngữ điệu không nhanh không chậm, dùng chất giọng thanh tao trong trẻo để thong thả thốt ra những lời bất chấp luân thường đạo lý này, tựa như thể chỉ đang cùng nàng đàm đạo thơ văn hay triết lý huyền học.


Giống hệt như năm đó ở trên khoang thuyền, hắn vận trên mình quan phục chỉnh tề, nhưng bên dưới lớp y bào nho nhã ấy lại phóng túng đâm rút cuồng nhiệt.


Ký ức vốn dĩ khó khăn lắm mới phai nhạt đi, nay lại một lần nữa sống động hiện về.


Hai má A Tự đỏ bừng lên.


Nàng vô cùng chấn động, hệt như cái lần ở trên xe ngựa mấy năm trước, khi nghe hắn thốt ra những từ như "tư tình", "vụng trộm".


Hắn… sao hắn có thể nói ra loại lời nói như vậy chứ?


Đệ muội? Thú vui chốn phòng the?


Tên nam nhân này luôn luôn khiến nàng có một tầng nhận thức mới vào chính cái lúc nàng tưởng rằng hắn đã đủ vô sỉ rồi!


Dựa trên những hiểu biết về hắn trước đây, A Tự nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh trước khi mở miệng quở trách.


Không thể sập bẫy của hắn được.


A Tự vờ như không màng đến bờ môi đang liếm gặm và trêu đùa vành tai mình của hắn, khinh bỉ cười mỉa: “Ngài dựa vào cái gì mà cho rằng, ta chỉ có thể chọn phu quân trong số những người Yến thị các người? Bớt gạt người đi, ngài quên rồi sao, năm đó ở Nam Dương, người thân cận nhất với ta chính là biểu huynh của ta cơ mà.”


Hơi thở của Yến Thư Hành bỗng chìm xuống.


Mười ngón tay đang đan chặt lấy kẽ tay nàng chợt siết mạnh, khảm sâu vào giữa những khe ngón tay mảnh dẻ, chật hẹp.


A Tự biết, nàng đã đánh trúng vào điểm yếu của hắn rồi.


Nàng giống như đang nhàn nhã trò chuyện cùng khuê mật, bình tâm tĩnh khí nói: "Trưởng công tử có thừa phần nho nhã, nhưng lại thiếu đi vài phần anh khí, hơn nữa mưu kế quá sâu. Còn Thiếu Nguyên ca ca, anh khí có thừa nhưng lại thiếu nét trầm ổn. Biểu huynh của ta thì lại vừa vặn vô cùng, huynh ấy văn võ song toàn, vừa dịu dàng chu đáo lại vừa nuông chiều ta. Năm đó ở Nam Dương, huynh ấy chẳng hề bận tâm chuyện ta làm Khương gia mất mặt, thậm chí còn phối hợp diễn kịch cùng ta, để ta giả làm nữ nhi Khương thị. Chúng ta vốn dĩ đã là thanh mai trúc mã, lại là biểu huynh muội, thân càng thêm thân chẳng phải tốt hơn sao?”

Bình Luận

0 Thảo luận