Sáng / Tối
Ngọc sơn khẽ nghiêng.
Yến Thư Hành dừng bước khi cách A Tự một thước.
Mái tóc dài sau lưng hắn rũ xuống bả vai, giống như cành liễu bên hồ làm xao động nước xuân, theo động tác của hắn mà mơn trớn trên cổ A Tự. Nàng rụt cổ lại, khẽ thốt lên một tiếng “A”.
Đáy mắt như một vũng nước xuân đang dập dềnh sóng gợn.
Ánh mắt Yến Thư Hành dần tối sầm lại.
Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, nét tối tăm ấy đã bị vẻ ấm áp thường lệ đẩy lui, hắn nhàn nhạt mỉm cười.
“Nàng đúng là thật khiến người ta đau đầu mà.”
Hắn gạt đi lọn tóc vốn tự ý trêu chọc A Tự - như thể bị ảnh hưởng bởi những tình cảm đè nén tận sâu trong lòng hắn, đầu ngón tay dịu dàng lướt qua khóe mắt nàng.
Giống như muốn xóa tan vệt ửng hồng kia.
Yến Thư Hành bất đắc dĩ: “Bây giờ không được, ta không thể bắt nạt nàng lúc nàng đang mù lòa.”
A Tự lúc này mới hiểu ra hắn đã hiểu lầm.
Môi nàng run rẩy muốn giải thích.
Nhưng hắn lại bóp nhẹ lòng bàn tay nàng một cách kiềm chế mà dịu dàng, không đợi nàng kịp nói gì đã nhấc gót rời đi.
A Tự nghe tiếng bước chân không còn bình ổn như thường ngày của hắn, bần thần nhớ lại lời hắn nói.
.
Căn trang viên này các dãy nhà nằm rải rác, huynh muội Kỳ Quân Hòa, Yến Thư Hành và A Tự mỗi người ở một nơi riêng biệt.
Yến Thư Hành đến viện của Kỳ Quân Hòa trước, người hầu đang quét dọn nói lang quân đang ở chỗ của nữ lang, hắn bèn đi tới trước lầu trúc nhỏ nơi Kỳ Nhân cư ngụ.
Vừa mới đến gần, liền nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nức nở đầy uất ức: “A huynh, muội khó chịu quá…”
“A Nhân ngoan, huynh đang điều chế thuốc giải cho muội, một lát là xong thôi.”
Giọng Kỳ Quân Hòa run run.
Nữ lang khó lòng nhẫn nhịn, hừ nhẹ: “Muội muốn huynh.”
Kỳ Quân Hòa như sững sờ tại chỗ.
Hồi lâu sau, hắn ta mới gian nan khuyên nhủ: “A Nhân ngoan, sắp xong rồi.”
“A huynh, tại sao huynh lại đẩy muội ra…”
Kỳ Nhân nói không thành câu, dường như thần trí đã không còn tỉnh táo.
Kỳ Quân Hòa khẽ thở dài.
“A Nhân, ta là huynh trưởng của muội.”
Kỳ Nhân không vui hừ nhẹ: “Huynh không phải, muội đã biết từ khi còn rất nhỏ rồi.”
Kỳ Quân Hòa im lặng.
Một lúc sau, hắn ta khàn giọng nói: “A Nhân há miệng ra, uống thuốc đi.”
Yến Thư Hành thật sự bất đắc dĩ, hắn tới thật không đúng lúc. Nhưng vì A Tự cũng đang khó chịu, hắn chẳng quản được nhiều nữa, đang định gõ cửa thì bên trong vang lên một hồi tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng, át đi tiếng rên rỉ của nữ tử.
Ngay sau đó là một tiếng “đùng” trầm đục.
Nghe như tiếng hai người cùng ngã nhào vào đệm chăn.
Lại còn kèm theo tiếng hừ nhẹ của nam tử.
Dẫu cho Yến Thư Hành luôn tự phụ là có tính cách điềm nhiên, nhưng khoảnh khắc đó cũng không khỏi lúng túng, bàn tay đang định gõ cửa lơ lửng giữa không trung.
Cánh cửa bỗng “vèo” một tiếng mở toang.
Kỳ Quân Hòa loạng choạng bước ra, vành tai đỏ bừng như muốn nhỏ máu, nhưng sắc mặt lại trắng bệch. Hắn ta không dám tin mà chạm vào vết rách ở khóe môi, đầu ngón tay run rẩy.
Kỳ Nhân không đuổi theo ra ngoài.
Thế nhưng hắn ta lại đưa tay ra sau đóng sầm cửa lại, hai tay đặt sau lưng, ghì chặt lấy cánh cửa phòng.
Giống như đang muốn ngăn cản Kỳ Nhân.
Mà càng giống như đang dốc sức kiềm chế chính bản thân mình.
Hắn thậm chí còn không chú ý đến Yến Thư Hành đang đứng dưới hành lang, mãi cho đến khi Yến Thư Hành khẽ ho một tiếng.
Kỳ Quân Hòa ngẩn ngơ nhìn sang, giọng nói khàn đặc như đang trút bầu tâm sự: “Nguyệt Thần.”
Yến Thư Hành giả vờ vừa rồi như không nghe thấy gì cả.
“Ban nãy A Tự ở trong phòng Kỳ nữ lang một lát, hiện giờ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=28]
cũng không được thoải mái cho lắm.”
Mặt Kỳ Quân Hòa bỗng đỏ bừng, hắn ta ngẩn ra một lúc rồi gượng gạo nói: “Được, ta đi lấy thuốc giải.”
Hắn ta quay người, hít một hơi thật sâu, đẩy cửa trở lại trong phòng để lấy thuốc giải.
Suốt cả quá trình, Kỳ Nhân giống như đã ngủ say, không còn phát ra bất kỳ động thái nào nữa, chỉ đến khi Kỳ Quân Hòa đi tới cạnh cửa, nàng mới lầm bầm: “A huynh, có phải muội lại phát bệnh rồi không?”
Kỳ Quân Hòa khựng lại, khóe miệng giật giật: “Không sao, lát nữa a huynh sẽ đi mời đại phu.”
Nói xong, hắn ta nhanh chân rời khỏi căn phòng.
.
Sau khi dùng thuốc giải, đầu óc A Tự đã tỉnh táo trở lại như bình thường.
Kỳ Nhân vô cùng áy náy, giọng nói có chút hư ảo: “Xin lỗi, là do ta quá bất cẩn. Loại hương đó là do một đôi phu thê mà a huynh quen biết nhờ huynh ấy nghiên cứu chế tạo giúp. A huynh thấy họ vốn là phu thê, sẽ không dùng vào việc làm xấu nên mới đồng ý, ai ngờ lại bị ta dùng nhầm…”
Nàng liên tục xin lỗi, lại còn nói theo kiểu “giấu đầu hở đuôi”: “Ta đã bảo mà, sao mình lại nói ra mấy lời trái với lòng mình, kỳ kỳ quái quái như thế, hóa ra là do loại hương này quấy phá. A Tự, cô cứ coi như lúc đó ta bị trúng tà đi.”
A Tự mỉm cười: “Lúc đó, ta bị hương thơm làm ảnh hưởng, cũng quên mất là A Nhân đã nói những gì rồi.”
Kỳ Nhân lúc này mới yên tâm.
Nàng ôm lấy cánh tay A Tự, nhỏ giọng hỏi: “Tên kia không làm gì cô chứ? Nếu hắn dám ăn hiếp cô, ta sẽ ra mặt đòi lại công đạo cho.”
Hàng mi dài của A Tự run rẩy: “Ta và phu quân vốn dĩ đã là phu thê rồi, A Nhân không cần lo lắng đâu.”
Kỳ Nhân há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
.
Đêm ấy, trăng thanh gió mát.
Sự bất an trên cơ thể đã bình phục, nhưng bầu không khí ám muội trong không trung vẫn chưa xua hết.
Dẫu cho cả hai chỉ im lặng đối diện nhau, A Tự cũng cảm thấy khắp người không tự nhiên, nàng bèn nhờ lang quân đọc cho nàng nghe mấy cuốn thoại bản chỉ có yêu ma quỷ quái chứ không có tình ái.
Quả nhiên, sự ám muội kia đã vơi đi không ít.
Chỉ là…
Bất chợt có chim chóc lướt qua tán lá, mỗi khi tiếng động vang lên, A Tự lại không nhịn được mà run một cái.
Yến Thư Hành cười hỏi: “Sợ lắm sao?”
A Tự thành thật gật đầu.
“Vừa nãy không phải vẫn còn nghe đến mê mẩn đó sao?”
Vừa nãy nàng chỉ cố tình đánh lạc hướng chú ý mà thôi, nàng siết chặt chăn: “Khi nghe thoại bản, giọng của phu quân ôn hòa lại dễ nghe, thiếp tự nhiên không thấy sợ. Với lại, cuốn sách kia thật sự rất lôi cuốn, nên mới không nhịn được mà nghe tiếp.”
Yến Thư Hành cười tiếp lời: “Giờ đây đêm sâu tĩnh mịch nhớ lại, mới biết sợ.”
A Tự quấn chăn chặt hơn, nỗi sợ yêu ma quỷ quái đã làm giảm bớt sự gượng nghịu khi cùng hắn nằm chung một giường: “Chẳng lẽ chàng không sợ?”
“Không sợ.” Hắn bình thản đáp.
“Nhưng thiếp nghe hàng xóm kể rằng, một người họ hàng xa của bà ấy từng bị trúng tà, suốt ngày lẩm bẩm trong nhà có rất nhiều người. Nghĩ lại thì trên đời này nói không chừng thực sự có... có cái đó…”
Nàng thậm chí không dám thốt ra chữ “quỷ”, cứ như thể nói ra là sẽ thả quỷ quái tới vậy.
Yến Thư Hành nghiêm mặt nói: “Ta không thể sợ. Nếu ta cũng sợ, phu nhân chẳng phải sẽ càng sợ hơn sao?”
Sắc mặt A Tự lập tức trắng bệch: “Nói vậy là phu quân thực ra cũng sợ? Thôi xong rồi, đến phu quân còn tin trên đời có yêu ma, vậy chắc chắn là có quỷ thật rồi…”
“Cô nương ngốc này, ta nói đùa thôi.”
Hắn không nhịn được mà bật cười: “Vạn vật thế gian, nước lửa khắc nhau, thiện ác trái ngược, âm dương nghịch chiều. Thế nên nếu thực sự có yêu ma gây hại cho thế gian, ắt sẽ có thần phật che chở cho thế nhân.”
Đầu óc A Tự bỗng dưng thông suốt: “Phu quân nói rất có lý! Vạn vật tương sinh tương khắc, vậy câu ‘Trong họa có phúc’ hẳn cũng không sai. Ví như trước đây thiếp chưa từng nhận ra phu quân lại thấu đáo đến vậy, chắc hẳn do trước kia bận rộn luyện võ luyện kiếm nên chàng không có thời gian suy ngẫm chân lý thế gian. Hiện nay các sĩ tộc muốn khẳng định vị thế đều phải chuyển từ Nho học sang Huyền học, phu quân tuy không thể theo nghiệp võ nhưng nếu nghiên cứu Huyền lý, nhất định cũng sẽ đạt được thành tựu.”
Yến Thư Hành dùng một tay chống trán tựa người dậy, thong thả nhìn nàng: “Đa tạ phu nhân đã khích lệ.”
Hắn kéo góc chăn đắp lại cho A Tự: “Giờ đã muộn, phu nhân cũng mệt rồi, nghỉ ngơi thôi.”
A Tự ngoan ngoãn nhắm mắt.
Nhưng Yến Thư Hành vẫn chưa có hề buồn ngủ.
Hắn vốn không quen chung giường với người khác, lại cảm thấy bóng tối dễ khiến con người ta nhìn không rõ và phán đoán sai lầm, bởi vậy đêm nay khi nằm cùng giường với A Tự, hắn cố tình để lại một ngọn nến.
Thế nhưng ngọn đèn này giờ đây lại có công dụng mới.
Yến Thư Hành vẫn chống đầu, nằm nghiêng trên giường, không rời mắt quan sát đôi mắt đang nhắm nghiền của A Tự. Dưới hàng mi dài đang run rẩy kịch liệt, con ngươi của nàng không ngừng chuyển động.
Thật là nhát gan, hắn cười thầm không thành tiếng.
Đúng lúc này, A Tự mở mắt.
Yến Thư Hành chạm phải một ánh nhìn đầy ấm ức.
Nàng chăm chú nhìn hắn, đôi mắt vốn luôn vô hồn nay lại ngưng tụ ánh sáng, mang theo những cảm xúc khác ngoài sự mờ mịt.
Dường như nàng đã có thể nhìn thấy.
Yến Thư Hành hơi khựng lại, cũng may chỉ trong nháy mắt, đôi mắt ấy lại mất đi thần thái. Nữ lang nhè nhẹ thở ra một hơi, rón rén tìm kiếm vạt áo hắn.
Giọng nàng rất khẽ: “Chàng ngủ rồi sao?”
Yến Thư Hành đợi vài nhịp thở mới lười biếng đáp lại một tiếng: “Ừm... vẫn chưa, có chuyện gì vậy?”
A Tự nghe thấy giọng hắn có vẻ ngái ngủ, vừa áy náy vừa chẳng biết làm sao: “Thiếp vẫn thấy sợ, ngộ nhỡ lúc yêu ma tới làm loạn, thần phật lại lỡ ngủ gật mất thì sao.”
Yến Thư Hành nén cười, ôn tồn dỗ dành như dỗ trẻ nhỏ: “Sẽ không đâu, trên đời này vốn chẳng có yêu ma quỷ quái.”
Tuy nàng gật đầu nhưng nét mặt vẫn còn do dự, rõ ràng là chưa bị thuyết phục nhưng không nỡ thừa nhận.
Yến Thư Hành thở dài: “Không sao, nếu phu nhân thực sự sợ, vẫn còn một cách.”
A Tự hỏi: “Cách gì?”
Một bàn tay lớn phủ lên eo nàng, nàng còn chưa kịp kinh ngạc thì đã rơi vào vòng ôm rộng lớn của hắn.
Hương thơm thanh nhã phả vào mặt.
Hắn đã ôm lấy nàng.
Yến Thư Hành trong đám nam tử có phần thanh mảnh, nhìn như một thư sinh vai không thể gánh, tay không thể xách, nhưng khi ôm A Tự mới biết vóc dáng giữa nam và nữ chênh lệch đến nhường nào.
Nàng hoàn toàn bị hắn bao trọn.
Nếu có ai nhìn từ phía sau, căn bản sẽ không thể phát hiện ra trong lòng hắn đang giấu nàng. Nghĩ đến cảnh tượng ấy, trái tim bỗng chốc mềm nhũn.
Hắn vỗ vỗ lưng A Tự: “Có ta làm lá chắn, phu nhân còn sợ không?”
A Tự lầm bầm đáp: “Không sợ nữa.”
Tấm bình phong này quả thực khiến người ta an tâm.
Thế nhưng khi A Tự được hắn ôm, đỉnh đầu nàng vừa vặn áp vào cằm hắn, mũi chân cũng vừa khéo bằng nhau.
Gắn bó khít khao như mộng với lỗ đục.
Hơi thở trong trẻo lại dịu dàng của thanh niên tựa như hàng ngàn hàng vạn sợi tơ tằm mềm mại, quấn chặt lấy hai người họ, khí tức của hắn dường như muốn lấn át cả cơ thể nàng.
A Tự nghe thấy nhịp tim loạn nhịp của chính mình, nhớ lại câu “hai trái tim cùng lúc rung động” mà hắn từng đọc ngày đó.
Còn cả sự thân mật vào lúc hoàng hôn.
Nàng ép bản thân phải quên đi những khoảnh khắc tâm thần rối loạn đó, quên đi nụ hôn mê đắm kia.
Quên đi sự mềm mại khi đầu lưỡi chạm nhau.
Phải vất vả lắm mới bình tâm lại được, thì bên tai nàng lại truyền đến nhịp tim còn mạnh mẽ và dồn dập hơn thế.
Không phải của nàng.
Thôi xong, lần này đúng là cả hai cùng rung động rồi.
Trước mắt là một mảnh tối tăm, xúc giác và những cảm xúc nhỏ nhặt nhất đều bị phóng đại. A Tự trước đây hiếm khi biết thẹn thùng hay căng thẳng, đến giờ mới hay hóa ra khi người ta lo lắng, trong khoang miệng sẽ giống như nước xuân dâng trào, cứ muốn nuốt nước miếng mãi không thôi.
Nhưng vì sợ lộ tẩy, A Tự đành phải nhẫn nhịn, thế nhưng nàng vẫn không nhịn được mà nuốt khan một cái.
Âm thanh phát ra từ cổ họng vô cùng rõ ràng.
Nhưng chắc là hắn không nghe thấy đâu, nhịp thở vẫn nhẹ nhàng đều đặn, bàn tay đang ôm eo nàng cũng không hề thay đổi lực đạo dù chỉ một chút.
Một lúc lâu sau, nhịp tim bên tai dần trở nên bình ổn, hơi thở của hắn cũng trở nên nông và nhẹ hơn.
A Tự khẽ cử động đôi vai đã cứng đờ, nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.
Bàn tay trên eo nàng chợt siết chặt.
A Tự nghe thấy tiếng yết hầu trượt lên xuống của hắn.
Trong phút chốc, tâm trí nàng rối bời như dây đàn đứt loạn; không chỉ nàng, mà nhịp tim của lang quân đối diện cũng đập dồn dập như tiếng trống trận.
Loạn rồi, loạn cả rồi.
Hoàn toàn loạn mất rồi…
Yến Thư Hành bất lực thở dài.
Tình trường không giống với quan trường, dù có giỏi ngụy trang cách mấy thì nhịp thở và tiếng tim đập rối loạn của đôi bên cũng chẳng thể lừa được ai.
Đã đến mức này rồi.
Hắn siết nhẹ eo A Tự, nhấc nàng lên một chút cho đến khi tầm mắt hai người ngang nhau.
Trong mắt nữ lang tràn đầy sự hoảng loạn và thẹn thùng, nhưng nàng không muốn thừa nhận, lập tức nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ.
Bàn tay Yến Thư Hành mơn trớn dọc theo sống lưng nàng đi lên, dừng lại nơi kẽ tóc. Họ ở rất gần nhau, chóp mũi chạm nhau tựa có tựa không, chỉ cách một tờ giấy mỏng.
Hơi thở giao hòa, chẳng còn phân biệt được là của ai.
A Tự cứng đờ cổ, theo bản năng muốn lùi lại phía sau, nhưng lòng bàn tay hắn đặt sau gáy nàng giống như một bức tường, chỉ cần nàng hơi lui về sau một chút là sẽ bị bàn tay ấy chặn lại.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận