Sáng / Tối
Giọng nói ấy cực kỳ dịu dàng, tựa như ngọc rơi mặt hồ phẳng lặng, như đá thả xuống đầm sâu, trong vẻ ôn nhu lại pha chút lười nhác, tản mạn.
Đôi mắt đang nhắm hờ của A Tự mở bừng ra.
“Phu quân, sao lại là chàng!”
“Nàng không biết là ta mà còn dám mời ta ngủ cùng sao?”
Yến Thư Hành khều lấy một lọn tóc dài xõa trên vai nàng, quấn quanh ngón tay vân vê nghịch ngợm: “Chẳng lẽ, người mà phu nhân muốn cùng chung gối không phải là ta?”
Lại tới nữa rồi, cái hũ giấm chua này.
Nếu còn đùn đẩy tiếp, hắn lại bắt đầu nghi ngờ tình cảm nàng dành cho hắn không đủ chân thành, A Tự chỉ đành nói: “Giường ở đây nhỏ hẹp, còn mỏng manh hơn cả chiếc giường ở tiểu viện trên núi, phu quân không được làm sập đấy.”
Nàng nhắc lại chuyện cũ là muốn khiến hắn rút lui.
Ngày trước khi còn ở trong núi, A Tự và Giang Hồi cũng từng chung giường một lần, đó là vào đêm tân hôn.
Sau khi uống rượu giao bôi, hai người ngồi bên mép giường im lặng không nói gì. Mãi lâu sau, A Tự mới khéo léo lên tiếng: “Phu quân, đêm nay vốn là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, nhưng hiện tại thiếp lại không nhìn thấy gì...”
Giang Hồi nhàn nhạt đáp: “Không sao.”
Câu “không sao” này khiến A Tự không tài nào đoán được liệu hắn có ý định viên phòng hay không. Nàng đang định tìm một lý do hợp lý để trì hoãn thì Giang Hồi bồi thêm một câu: “Mắt nàng còn chưa khỏi, những chuyện khác cứ đợi ta đưa nàng về đến quê nhà rồi hãy nói.”
A Tự thở phào nhẹ nhõm.
Đêm đó, vì nghĩ là đêm tân hôn nên Giang Hồi không rời đi, hai người ngủ cùng một giường.
Nhưng cả hai đều không ai ngủ được.
Đến đêm thứ hai, họ vẫn cùng ngủ như lệ thường nhưng lại xảy ra một tai nạn nhỏ. Khi A Tự trở lại giường thì không may bị vấp chân, ngay khoảnh khắc nàng sắp ngã nhào, Giang Hồi đã phản ứng cực nhanh.
Cánh tay mạnh mẽ ôm chầm lấy nàng, cả hai cùng ngã xuống giường.
A Tự quay đầu, đôi môi lướt nhẹ qua gò má hắn.
Giang Hồi đột ngột siết chặt đôi tay, rồi nhanh chóng chống tay dậy để không dán quá sát vào nàng. Hắn đang định xoay người rời khỏi người nàng, nhưng vừa mới động đậy thì chiếc giường bỗng “ầm” một tiếng…
Sập rồi.
Điều khó xử hơn là, Giang Hồi còn chưa kịp rời khỏi người nàng thì cả hai đã va mạnh vào nhau một cách đầy bất ngờ.
Sáng hôm sau, lưng của A Tự mỏi nhừ không chịu nổi.
Kể từ đó, Giang Hồi lấy cớ là thân hình mình nặng, sợ lại làm sập giường lần nữa, nên một người ngủ giường, một người ngủ đất.
Dẫu sao đây cũng chẳng phải lần đầu chung giường, giờ họ cũng đã thân thiết hơn lúc mới cưới, nhưng cái giường lần này nhỏ đến thảm hại, dù nằm im không động đậy thì hơi thở thanh khiết của hắn vẫn cứ vây lấy nàng.
Lúc trước lại vừa nghe Trúc Diên đọc cho mấy cuốn thoại bản, A Tự càng thấy không tự nhiên, cứ ngỡ như giây tiếp theo hắn sẽ sát lại gần, giống như trong truyện miêu tả: “gối mỏi má kề, mây mưa điên đảo”.
A Tự càng lúc càng bứt rứt.
Phải tìm việc gì đó cho hai người làm mới được.
Việc gì đó thật đứng đắn ấy.
Nàng chống người ngồi dậy: “Phu quân, thiếp thích giọng của chàng lắm, chàng nói chuyện với thiếp một chút được không?”
Yến Thư Hành chẳng rõ tiểu hồ ly này lại đang tính toán điều gì, hắn quấn lọn tóc xanh của nàng vào đầu ngón tay.
“Phu nhân muốn ta nói gì đây? Hay là… Nàng muốn ta làm gì?”
A Tự đỏ mặt, để tránh phu quân làm bậy, nàng vội giữ lấy cổ tay hắn: “Trúc Diên có kiếm được mấy cuốn thoại bản, thiếp không nhìn thấy được, phu quân có thể đọc cho thiếp nghe không?”
“Được, vậy đọc trong nửa khắc.”
Yến Thư Hành tung chăn đứng dậy, theo chỉ dẫn của A Tự mà lấy một cuốn thoại bản tới.
Nội dung kể về câu chuyện giữa hồ yêu và thư sinh.
Hắn đọc được một trang rồi nhìn về phía A Tự trên giường, nàng đang vòng tay ôm gối chăm chú lắng nghe, mái tóc xanh dài mượt xõa xuống bờ vai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-mu-ta-nhan-nham-phu-quan&chuong=21]
Yến Thư Hành chợt cảm thấy cuốn thoại bản này chọn thật khéo, chẳng phải kẻ đang quấn lấy hắn đòi đọc truyện trước mắt này cũng là một tiểu hồ ly sao?
Hồ yêu trong thoại bản tìm đủ mọi cách để quyến rũ thư sinh, còn tiểu hồ ly này cũng không ngừng ám chỉ về những chuyện tình tứ trong quá khứ.
Cuốn sách kể về việc Văn Khúc Tinh xuống trần gian lịch kiếp thành một thư sinh nghèo, rồi bị hồ ly tinh nhắm trúng.
Chàng thư sinh nghèo này vốn có một vị hôn thê được hứa hôn từ thuở còn trong bụng mẹ, nhưng vị hôn thê kia lại là kẻ hám lợi. Thấy thư sinh sa cơ lỡ vận, ả do dự không quyết, nhưng vì cha mẹ trọng chữ tín nên không thể hủy hôn.
Đang lúc khó xử thì ả tình cờ gặp một con hồ yêu. Hồ yêu dùng phép thuật để đổi mặt với người thiếu nữ kia, đồng thời giúp ả có được sự sủng ái của một công tử nhà giàu. Đổi lại, thiếu nữ phải nói cho hồ yêu biết tính cách và sở thích của thư sinh, để hồ yêu giả làm ả tiếp cận chàng.
Câu chuyện bắt đầu từ đó.
A Tự nghe đến xuất thần, ngước mặt lên hỏi: “Chàng bảo tại sao con hồ yêu này lại phải giả làm vị hôn thê của thư sinh?”
Yến Thư Hành không đáp, cúi đầu tĩnh lặng nhìn vào đôi mắt không thể tụ quang của nàng.
Hắn không lên tiếng, chỉ nhìn nàng đăm đăm.
Trong đôi mắt quyến rũ của nữ lang phản chiếu một đốm lửa nến, khiến đôi mắt vô hồn như có thêm tia sáng.
Dường như nàng đã khôi phục thị lực và đang mượn chuyện trong sách để thăm dò hắn.
Yến Thư Hành ôn tồn giải thích: “Có lẽ là hồ yêu ham chơi, hoặc cũng có thể là nó có mưu đồ khác.”
A Tự không hiểu lắm: “Nàng ta thì mưu đồ được gì chứ? Đại khái chắc là mưu đồ hút nguyên dương của thư sinh thôi. Nhưng mà theo lẽ thường của thoại bản, hồ yêu và thư sinh cuối cùng nhất định sẽ yêu nhau, đến lúc đó hồ yêu liệu có hối hận không? Sau khi yêu rồi nàng ta phải làm sao, chẳng lẽ phải giả làm vị hôn thê của thư sinh cả đời ư?”
Yến Thư Hành dời tầm mắt từ trang sách trở lại lọn tóc khẽ lay động của A Tự: “Sao phu nhân lại khẳng định chắc chắn là hồ yêu động lòng trước? Ngộ nhỡ là thư sinh yêu hồ yêu trước, cam tâm tình nguyện bị lừa dối thì sao.”
A Tự vẫn chưa từng yêu ai, nhưng nàng cảm thấy tình ái vốn chẳng thánh khiết như người đời vẫn tưởng.
Nói cho cùng, cũng không rời khỏi lòng người.
Ai động lòng trước, người đó sẽ mất đi quyền kiểm soát.
“Vậy chàng đọc tiếp đi, thiếp muốn biết là ai động lòng trước?”
Yến Thư Hành đọc tiếp vài đoạn, trong thoại bản không nói rõ ai là người động lòng trước, chỉ viết: “Trong một đêm trăng thanh, môi răng chạm nhau, hai trái tim đồng thời run rẩy”.
Hắn đột nhiên gấp cuốn thoại bản lại.
Bên trong khoang chỉ còn nghe tiếng con thuyền đang rẽ sóng.
Cũng may tiếng sóng vỗ như một bàn tay “bịt tai trộm chuông”, che giấu bớt phần nào sự ám muội vừa được gợi ra từ cuốn thoại bản.
Giọng nói của Yến Thư Hành thanh thoát và bình thản: “Giờ muộn rồi, tạm thời đọc đến đây, nên nghỉ ngơi rồi.”
A Tự cũng giả vờ thản nhiên, để tỏ ra tâm trí không bị thoại bản làm xao động, nàng ngáp một cái: “Thiếp thấy hơi mệt.”
Yến Thư Hành mỉm cười: “Mệt là tốt rồi.”
Như vậy sẽ không còn sức lực để nghĩ về mấy chuyện linh tinh nữa.
A Tự nằm xuống, nhưng đôi tai vẫn chú ý đến động tĩnh của hắn.
Thanh niên im lặng ngồi bên mép giường, không nhúc nhích, cũng chẳng nói năng gì, không biết đang suy tính điều chi.
Xem ra không phải chỉ có mình nàng thấy thẹn thùng.
A Tự tự an ủi mình như thế, nhưng trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu văn tình tứ kia. Qua giọng đọc đầy mê hoặc của hắn, câu chữ bỗng chốc như mực loang trên giấy, chỉ vài nét bút đã họa thành một bức tranh khiến lòng người xao động.
Nàng vô thức đưa tay lên chạm vào môi mình.
Người bên cạnh giường khẽ cử động, rồi nằm xuống, hai người quay lưng vào nhau, mỗi người nằm một phía.
Sự không tự nhiên lúc đầu cuối cùng cũng không thắng nổi cơn buồn ngủ đang ập đến, A Tự nhanh chóng rơi vào trạng thái mơ màng. Khi đang nửa tỉnh nửa mê, nàng cảm giác như mình đang bước xuống bậc thang thì bỗng nhiên hụt chân một cái. Nàng giật mình tỉnh giấc, sợ hãi ôm chặt lấy bất cứ thứ gì có thể vớ được: “Có phải động đất không?!”
Thanh niên bị nàng ôm chặt dịu dàng trấn an: “Đừng sợ, là thuyền ghé vào bờ để bổ sung nhu yếu phẩm thôi.”
A Tự ngượng ngùng dời tay chân ra khỏi người hắn.
“Sao lại nhanh như vậy? Thiếp nhớ phu quân hôm nay có nói là phải đến rạng sáng mới tới bến tiếp theo mà.”
Yến Thư Hành cười đáp: “Thuyền đổi lộ trình sang Vũ Lăng rồi.”
A Tự đã từng nghe qua nơi này, không khỏi hứng khởi: “Hồi trước ở Lịch Thành, thẩm tử hàng xóm là người Vũ Lăng, nghe bà ấy nói cá ở Vũ Lăng nổi tiếng gần xa, món ăn địa phương cũng đa dạng lắm.”
“Muốn nếm thử không?” Yến Thư Hành xoay người lại, tay gối dưới đầu, nương theo ánh nến mờ ảo mà quan sát nàng.
A Tự không muốn gây thêm phiền phức, đành nén ham muốn ăn uống xuống: “Cũng muốn nếm thử, nhưng không nhất thiết phải thế. Chàng còn có công vụ trên người, cứ đi đường gấp cho xong việc thì hơn.”
Yến Thư Hành khẽ cười: “Chuyện của ta không thiếu một hai ngày này đâu. Nàng không nhìn thấy nên không thể ngắm cảnh, nếu ngay cả ham muốn ăn uống cũng bị cấm đoán thì ngày tháng chẳng phải quá nhạt nhẽo sao?”
Hắn vẫn vẻ lười nhác như thường lệ, nhưng A Tự lại cảm thấy lúc này hắn dịu dàng hơn bao giờ hết. Nàng chẳng còn tâm trí đâu mà thẹn thùng nữa, vội ôm lấy cánh tay hắn: “Phu quân, chàng thật tốt.”
Thanh niên cười khẽ: “Nói suông thì chẳng có ích gì.”
Đây là đang ám chỉ nàng phải cho chút lợi ích thực tế sao?
A Tự ngẫm nghĩ, vừa hay nàng đang có một thắc mắc quanh quẩn trong lòng, chi bằng nhân tiện dịp này thỏa mãn bản thân một chút.
Thắc mắc đó liên quan đến cuốn thoại bản. Trúc Diên vốn da mặt mỏng, cứ đọc đến đoạn ân ân ái ái là nửa ngày không thốt nên lời. Đã vậy phu quân cũng thế, cứ đọc đến chỗ đó là dừng bặt.
Chắc hẳn phần mà họ bị kẹt lại chính là những phân đoạn thân mật.
Trong sách miêu tả những chuyện đó cực kỳ mê đắm, khiến lòng A Tự tò mò đến ngứa ngáy.
Nếm thử chút ít chắc sẽ không đến mức dẫn lửa thiêu thân đâu nhỉ?
Nàng ướm hỏi: “Phu quân, mấy trang sau của cuốn thoại bản đó... chàng xem rồi đúng không?”
Trong đầu Yến Thư Hành hiện lên những dòng chữ đầy ẩn ý kia, hắn nhíu mày, giọng trầm xuống: “Xem rồi.”
A Tự chống tay ngồi dậy: “Chàng thấy thế nào?”
Yến Thư Hành lười biếng ngước mắt lên.
Nàng đang ám chỉ chuyện hồ yêu lừa dối thư sinh?
Hay vẫn muốn thăm dò thực hư nơi hắn?
Hoặc giả, đang nhắc nhở hắn nên thực hiện trách nhiệm của một phu quân?
Hắn đưa ra một câu trả lời lấp lửng: “Thất tình lục dục, tham sân si hận, thảy đều là lẽ thường tình của con người.”
Lẽ thường tình sao?
A Tự hơi nghiêng đầu, đây quả là một câu nói nghe rất đỗi đường hoàng, nó như tìm được một cái cớ danh chính ngôn thuận cho cả sự tò mò của nàng lẫn những khao khát mà hắn đang kìm nén nhưng lại ngại ngùng không muốn lộ ra. Nàng mím môi: “Chàng có thể ngồi dậy không? Ngồi ngay trước mặt thiếp này.”
Yến Thư Hành phối hợp đứng dậy, tư thế ngồi tùy ý mà phong nhã, tựa như đang cùng người đàm đạo huyền học.
A Tự một tay vịn vai hắn lấy điểm tựa, tay kia chạm vào thái dương hắn rồi thuận thế vuốt xuống.
Nơi làn da tiếp xúc dấy lên những gợn sóng vô hình, hàng mi của Yến Thư Hành khẽ nâng, hắn lặng yên không nói, nhìn A Tự đang nửa quỳ cao hơn mình một cái đầu.
Đầu ngón tay lướt đi, tư thế toát ra vẻ ám muội, khi qua sống mũi cao thẳng thì nắn nhẹ, cuối cùng dừng lại ở chân mày.
A Tự không che mắt, nên sự suy tính và do dự nơi đáy mắt nàng đều bị Yến Thư Hành nhìn thấu.
Hắn dùng ánh mắt bủa vây lấy con mồi đang rục rịch kia, đôi bàn tay đặt phẳng trên đầu gối tùy ý nhịp nhịp.
Là câu chuyện về hồ yêu khiến nàng nảy sinh nghi ngờ chăng?
A Tự vẫn chuyên chú sờ soạng trên gương mặt hắn, còn tay của Yến Thư Hành thì dịu dàng dời vào mái tóc nàng, lòng bàn tay hạ xuống đỡ lấy sau gáy, ngón cái giống như đang vuốt ve bộ lông của chú mèo nhỏ, từng nhịp một mơn trớn mái tóc xanh của A Tự.
A Tự sờ soạng xong, căng thẳng nuốt nước miếng một cái, hai tay nâng lấy gò má hắn, đầu ngón tay run run.
“Phu quân, thiếp…”
Nàng vẫn mang vẻ nhát gan sợ sệt như thế, nếu là lúc mới quen, có lẽ Yến Thư Hành đã bị nàng mê hoặc rồi.
Cũng may hắn đã sớm biết nữ lang nhìn như thỏ con không hiểu sự đời này, thực chất sau lưng lại giấu một chiếc đuôi hồ ly.
Hắn mềm giọng hỏi: “Sao thế?”
A Tự không trả lời, đôi bàn tay đang áp lên má hắn hơi siết lại.
Bàn tay hắn đang đỡ sau gáy nàng cũng theo đó mà thu hẹp khoảng cách.
Bóng của hai người được ánh nến hắt lên vách thuyền, thoạt nhìn như một chú thỏ lạc vào hang sói, nửa nghi ngờ nửa tin tưởng mà loanh quanh trong đó, còn con sói xảo quyệt kia thì thu lại nanh vuốt, theo sát phía sau trong tư thế bảo vệ.
Cái bóng mảnh mai bỗng nhiên cử động.
Yến Thư Hành nâng mi, hình ảnh A Tự phản chiếu trong mắt hắn đột nhiên phóng đại.
Là nàng ghé sát lại gần.
Khóe môi chạm vào một phiến môi mềm mại khác.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận