Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương: Sóng gió Cẩm Châu & Hôn sự Hầu phủ

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:33:19

Suốt nửa tháng liên tiếp, thành Cẩm Châu đã diễn ra những thay đổi long trời lở đất. Triều đình phái người của Ngự Sử Đài đến giám sát, từ tri phủ cho đến một tên bộ đầu nhỏ nhoi đều có liên quan đến hàng chục vụ án buôn bán trẻ em, không kẻ nào là không vì mưu cầu lợi nhuận kếch xù từ trong đó.


Hễ tóm được một kẻ là lôi ra cả một dây, lúc này mới biết Cẩm Châu vốn dĩ đã thối nát tận gốc rễ. Thánh thượng nổi trận lôi đình, ban chết, lưu đày, bãi chức, rất nhanh chóng Cẩm Châu đã trống vắng mất một nửa quan viên. Và đúng như lời Lục Cửu Tiêu đã nói với Hạ Mẫn, phủ nha quả nhiên đã đón những vị quan mới đến nhậm chức.


Nhiệm vụ của Lục Cửu Tiêu đến đây là kết thúc. Ninh Hy Đế vốn dĩ nhìn trúng mạng lưới quan hệ của hắn tại Cẩm Châu nhằm mưu toan phá vỡ đám quan liêu nơi đây cấu kết, những việc hậu cần về sau tự khắc có người của triều đình tiếp nhận.


Ninh Hy Đế ban cho Lục Cửu Tiêu năm ngày nghỉ phép, vì thế hắn lại ở lại Cẩm Châu cùng Thẩm Thời Đình thêm năm ngày, mãi đến ngày hai mươi lăm tháng Chín mới khởi hành về kinh.


Trên đường đi trời quang mây tạnh, phong cảnh sông núi cuối thu vô cùng dễ chịu, so với lúc vội vàng tìm đến thì thong dong hơn nhiều.


Chẳng mấy chốc, đoàn người đã về tới kinh đô.


Những ngày tháng làm dâu mới ở Hầu phủ trôi qua hết sức bình yên, cho đến tận hai tháng sau vào cuối đông, Viên thị mới đưa hôn sự của Lục Uyển vào lịch trình.


Tin tức vừa truyền ra, các gia đình thi nhau mời bà mai tới, những ngày gần đây bậc cửa của Hầu phủ đều phải thay cái mới. Thế nhưng về phía Lục Uyển, trong phủ lại náo loạn đến mức gà bay chó chạy, suýt chút nữa là lật tung nóc nhà.


Tại Mai Uyển, Viên thị day day chân mày, thở dài nói:


“Khó khăn lắm mới đợi được Cửu Tiêu thành thân, ai ngờ còn có đứa khó trị hơn.”


Thẩm Thời Đình hâm nóng trà, dâng lên rồi nhẹ nhàng khuyên nhủ:


“A nương, Uyển Uyển là không nỡ xa người và Lục gia thôi, muội ấy hiểu chuyện lắm, qua một thời gian nữa là sẽ nghĩ thông mà.”


“Con cứ nói đỡ cho nó,” Viên thị tiếp lời, “nhưng mà... con nói xem rốt cuộc nha đầu đó thích kiểu người như thế nào? Thế tử Ninh An Bá phẩm hạnh đoan chính, giỏi văn yêu thơ, nó không thích. Nhị công tử nhà Bách Dương Hầu diện mạo tuấn tú, nó cũng không ưng. Tất cả nam tử tốt nhất kinh thành đều ở đây cả rồi, lần sau con hỏi giúp ta xem, rốt cuộc nó muốn thế nào?!”


Nói đến cuối cùng, Viên thị giận dỗi vỗ mạnh xuống bàn một cái.


Thẩm Thời Đình nuốt nước bọt, nhẹ nhàng vuốt lưng bà để xoa dịu:


“A nương bớt giận, bớt giận.”


Viên thị nhấp vội một ngụm trà, không kìm được mà ngước mắt nhìn Thẩm Thời Đình. Lục Uyển mà được ngoan ngoãn như thế này thì tốt biết mấy. Nói đến chuyện này, nhi tử của bà đúng là vớ được món hời lớn rồi…


Đúng lúc này, Bạch ma ma vén rèm bước vào:


“Phu nhân, Tôn phu nhân của Vĩnh Quốc Công phủ đến.”


Viên thị vô thức nhíu mày:


“Bà ta đến làm gì?”


Nhắc đến Vĩnh Quốc Công phủ này, trước kia luôn bị Dận Quốc Công phủ lấn át hào quang, chẳng mấy ai nhắc tới. Hiện giờ Dận Quốc Công phủ đã không còn, Vĩnh Quốc Công puur nghiễm nhiên vươn lên trở thành phủ đứng đầu trong số các quốc công phủ, vô cùng hiển hách. Kéo theo đó là Tưởng thị - phu nhân Vĩnh Quốc Công - cũng đắc ý đến mức chẳng còn biết trời đất là đâu.


Đã vậy bà ta còn là kẻ lẻo mép, chuyện gì cũng thích đem ra khoe khoang.


Bạch ma ma nói: “Nếu phu nhân không muốn tiếp, lão nô sẽ bảo bà ấy quay về.”


“Khoan đã.” Viên thị day nhẹ thái dương, "/”Dạo gần đây Hầu gia và Vĩnh Quốc Công có nhiều giao thiệp trong công vụ, đi lại tạo mối quan hệ chút cũng tốt.”


Thẩm Thời Đình khoác lấy tay bà:


“Vậy để con đi cùng với a nương.”


Viên thị mỉm cười, mẹ chồng nàng dâu cùng nhau đi ra tiền sảnh.


Tại phía dưới bên phải chính đường, Tưởng thị vận váy hoa màu xanh tùng ngồi nhấp trà. Thấy người tới, bà ta lập tức đứng dậy đon đả:


“Haiz da, muội muội, nghe nói dạo trước muội bị nhiễm phong hàn, đã khỏe hẳn chưa?”


Viên thị cười nhẹ:


“Bệnh vặt thôi mà, sớm đã không còn vấn đề gì nữa.”


Tưởng thị lại nhìn sang Thẩm Thời Đình, giọng điệu hết sức ngưỡng mộ:


“Nàng dâu nhà muội thật tốt, ngay cả tiếp khách cũng đi cùng muội, chẳng bù cho cái đứa nhà ta. Giờ thì phải cung phụng như tổ tiên trong nhà, đánh không được mà mắng cũng không xong.”


Nói đoạn, bà ta lấy khăn tay phủi phủi vạt váy.


Nghe lời này, Viên thị và Bạch ma ma liếc nhìn nhau. Hai phụ nhân vốn đã quá quen với chuyện trong nội đình, vừa nghe qua đã lập tức hiểu thấu tâm tư bên trong.


Viên thị ung dung bưng chén trà lên, chậm rãi nhấp hai ngụm, chờ đối phương tự mình khoe ra.


Thấy không có ai tiếp lời mình, Tưởng thị bèn tự nói tiếp:


“Haiz, mấy ngày trước lang trung tới bắt mạch, các người đoán xem thế nào? Nàng dâu mới nhà ta có hỉ rồi! Cái bụng nó đúng là tranh khí thật, mới vào cửa hai tháng đã có thể thêm hương hỏa cho Tôn gia chúng ta. Lang trung nói có lẽ là con trai đấy, các người bảo sao ta không vui cho được.”


Thẩm Thời Đình đã thành thân được bốn tháng, siết chặt khăn lụa, theo bản năng liếc nhìn xuống vùng bụng vẫn chưa có động tĩnh gì của mình.


Viên thị nhếch môi, khách sáo đáp:


Chúc mừng Tôn phu nhân, đúng là hỉ sự.”


“Chứ còn gì nữa, nó bây giờ chính là tổ tông của ta đấy, muốn gì được nấy, cái miệng thì kén ăn thôi rồi, thật không biết đường nào mà lần!” Bà ta bỗng xoay chuyển đề tài: “Thiếu phu nhân thành thân cũng đã bốn tháng rồi, bụng vẫn chưa có động tĩnh gì sao?”


Dứt lời, sảnh đường im bặt trong chốc lát.


Câu hỏi này thực sự vô cùng gượng gạo, e rằng khắp kinh thành này chỉ có mỗi Tưởng thị là có thể thốt ra lời như vậy.


Nụ cười trên môi Thẩm Thời Đình hơi khựng lại, nàng gượng cười đáp lễ.


Tưởng thị lại nói:


“Thế tử tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, chuyện con cái này không phải chuyện đùa đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=111]

Ta có một phương thuốc dân gian, để mai ta bảo ma ma trong phủ mang sang cho.”


Tiểu cô nương đành cứng đầu cảm ơn:


“Tôn phu nhân có lòng…”


“Theo ta thấy thì vẫn nên để tâm một chút, đã tìm ngự y trong cung đến xem qua thân thể chưa? Các người không biết đâu, nhà tam lang của Lễ bộ thị lang cưới vợ về, một năm trôi qua mà vẫn không mang thai, sau đó mời lang trung đến xem thì mới biết vốn là thể chất khó thụ thai.”


“Cộp” một tiếng, Viên thị đặt mạnh chén trà trong tay xuống bàn:


“A Đình nhà chúng ta vốn đã hiểu về y thuật, những chuyện này chưa đến lượt người ngoài phải xì xào bàn tán, Tôn phu nhân thấy có đúng không?”


Tưởng thị ngẩn người:


“Ta cũng là vì tốt cho muội muội thôi, sao muội lại không biết nhận lòng tốt thế này.”


Thẩm Thời Đình mím môi, trong lòng có chút tự trách mà siết chặt lòng bàn tay. Thấy nha hoàn bưng trà lên, nàng liền đứng dậy đón lấy, đưa đến trước mặt Viên thị. Đúng lúc này, nàng bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, thân hình lảo đảo.


“Thiếu phu nhân!” Đào Nhân vội vàng đỡ lấy.


Viên thị thấy sắc mặt nàng không ổn:


“Có chuyện gì thế này?”


Ngay sau đó, chỉ thấy Thẩm Thời Đình một tay che miệng, một tay ấn lên ngực, “oẹ” một tiếng.


Viên thị mở to hai mắt, ngẩn người trong chớp mắt rồi vội vàng nói:


“Mau, mau đi mời lang trung tới đây!”


Ở phía bên kia, Tưởng thị ngớ người:


“Lẽ nào là bữa trưa ăn hơi nhiều?”


Dưới ánh mắt chăm chút như bảo vệ trân bảo của Viên thị và Bạch ma ma, Thẩm Thời Đình chịu áp lực nặng nề mà tự bắt mạch cho chính mình. Tuy nhiên, lúc này lòng nàng đang hoảng loạn, chẳng thể bắt ra được kết quả gì


Nàng lắc đầu:


“A nương, có lẽ lúc nãy con uống hơi nhiều trà nên thấy hơi buồn nôn thôi.”


Đúng lúc này lang trung vừa tới, Viên thị liền bảo:


“Con cứ để lang trung xem lại cho chắc chắn.”


Lang trung nín thở tập trung tinh thần, kéo theo cả sảnh đường cũng im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài cửa.


Lang trung bắt mạch tới ba lần, cuối cùng mới thu tay lại, nói:


“Chúc mừng phu nhân, thiếu phu nhân đã có hỉ rồi.”


Thẩm Thời Đình trợn tròn mắt vì không thể tin nổi:


“Nhưng, nhưng sao có thể chứ, lúc nãy chính ta còn không chẩn ra được…”


“Thiếu phu nhân, lão phu sợ chẩn đoán sai nên đã bắt mạch tới tận ba lần đấy. Xem mạch tượng thì hẳn là đã được hơn một tháng rồi.”


Dứt lời, Viên thị nở nụ cười nhẹ nhõm, rồi lại sốt sắng hỏi:


“Vậy thai tượng có ổn định không? Có điều gì cần lưu ý không?”


“Phu nhân chớ lo, thai tượng vẫn ổn định, chỉ là thiếu phu nhân hơi gầy, nếu có thể tẩm bổ thêm chút nữa thì thai nhi sẽ càng vững vàng hơn.”


“Được, được, lang trung nói phải lắm. Bạch ma ma, ngươi đi dặn dò nhà bếp, dạo gần đây đồ ăn của thiếu phu nhân hãy làm thêm nhiều món mặn.”


Bạch ma ma cười híp cả mắt vâng dạ.


Viên thị đỡ lấy Thẩm Thời Đình:


“Để A nương đưa con về Tùng Uyển nghỉ ngơi.”


Trong phút chốc, Tưởng thị bị bỏ mặc sang một bên, đứng từ xa nhìn mẹ chồng nàng dâu dắt tay nhau đi khuất…


Nửa canh giờ sau, thấy Viên thị đã rời khỏi Tùng Uyển, Thẩm Thời Đình vội vàng tiến lên đóng chặt cửa sổ.


Nàng cởi bỏ váy dài, chỉ còn lại một lớp trung y trắng như tuyết, ngồi xuống cạnh bàn gỗ tròn, vén vạt áo lên nhìn chằm chằm vào vùng bụng phẳng lì của mình.


Sau khi ứng phó một đám người xong, trái tim nàng lúc này đập rộn ràng chưa từng thấy.


Thế này là thực sự có rồi sao…


Trông chẳng giống chút nào cả…


Chốc lát sau, tiểu cô nương dần dần nở nụ cười rạng rỡ.


Bỗng nhiên “két” một cái, nàng giật mình kinh hãi, vội vàng buông vạt áo xuống, bật dậy như lò xo.


Lục Cửu Tiêu vận kình trang màu đỏ sẫm đẩy cửa bước vào, tiến thẳng về phía nàng.


Nàng ngạc nhiên hỏi:


“Giờ này sao chàng lại về rồi?”


Lục Cửu Tiêu mặt mày hớn hở đỡ lấy eo nàng:


“A nương sai người báo cho ta rồi, nói là đã được hơn một tháng?”


Thẩm Thời Đình mỉm cười e lệ, gật đầu “ừm” một tiếng.


“Nàng ngồi xuống đi.” Nam nhân quỳ một chân xuống, tiếp tục hành động lúc nãy của nàng, vén vạt áo lên nhìn vùng bụng phẳng lì kia, khóe môi nhếch lên thật cao.


Thấy vậy, Thẩm Thời Đình hỏi hắn:


“Phu quân có muốn có con không?”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu lập tức nhướng mày: “Đương nhiên là muốn, tại sao ta lại không muốn chứ?”


Thẩm Thời Đình bật cười.


Thành hôn bốn tháng, hắn đến một câu cũng không nhắc tới, nàng còn tưởng hắn không vội cơ.


Đột nhiên, vùng bụng truyền đến cảm giác tê dại.


Lục Cửu Tiêu dùng đầu ngón tay thô ráp xoa nhẹ lên đó hai cái: “Khi nào thì nó mới nhô lên?”


“Vẫn chưa đâu, làm gì có chuyện nhanh thế được.” Tiểu cô nương lầm bầm, xòe ba ngón tay ra: “Ít nhất cũng phải sau ba tháng.”


Lục Cửu Tiêu gập ngón tay gõ nhẹ lên đó hai cái, sau đó kéo phẳng vạt áo cho nàng: “Lạnh, mặc thêm áo vào.”


Thẩm Thời Đình chậm chạp thắt dây áo, tò mò hỏi: “Chàng thích con trai hay con gái hơn?”


Đây quả thực là câu hỏi mà bất kỳ nữ nhân nào khi mang thai cũng đều thắc mắc, ngay cả Lục Cửu Tiêu cũng không tránh khỏi.


Ai ngờ, hắn không hề suy nghĩ sâu xa như những người khác, mà trả lời một cách dứt khoát: “Con trai.”


Gương mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương tức khắc xị xuống: “Tại sao? Con gái không tốt sao?”


Lục Cửu Tiêu trông đâu giống người truyền thống, trọng nam khinh nữ…


Nam nhân cúi người nhặt chiếc áo trên bàn, vụng về khoác lên vai nàng, nói: “Con gái là phiền phức nhất, càng nhỏ lại càng phiền phức.”


Nhận được ánh mắt oán trách từ phu nhân nhà mình, Lục thế tử liền vuốt ve mái tóc dài của nàng, cười nói:


“Được rồi, ta không nói nàng.”


Thẩm Thời Đình hừ một tiếng: “Thiếp thấy không đúng.”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, bày ra vẻ mặt sẵn sàng lắng nghe.


Chỉ thấy vị tiểu phu nhân trước mặt đắc ý nhếch môi, nói từng chữ một: “A nương nói rồi, lúc chàng còn nhỏ vô cùng không đáng yêu, với ai cũng đối chọi gay gắt, chẳng ai thích chàng cả. Nếu là con trai mà giống hệt cha nó, thì thà là con gái vẫn tốt hơn.”


Lục Cửu Tiêu suýt chút nữa bị nàng làm cho tức cười: “Con gái thì đáng yêu chắc?”


Thẩm Thời Đình nói: “Chỉ cần không giống cha nó thì đều đáng yêu.”


Nói xong, nàng vội vàng quay người định chạy, nhưng đã bị Lục Cửu Tiêu tóm chặt lấy cổ tay.


Hắn vòng tay ôm lấy eo nàng, bóp nhẹ sau gáy nàng nói: “Bây giờ nàng to gan đến mức dám mắng ta luôn rồi, hửm?”


Thẩm Thời Đình nhìn hắn, ánh mắt lấp lửng né tránh.


Khóe môi Lục Cửu Tiêu cong lên, cười nói: “Ta không đáng yêu, chẳng giống phu nhân nhà ta, vô cùng được lòng người.”


Người trước mắt đỏ bừng mặt, nhuệ khí bỗng chốc tan biến hết.


Lục Cửu Tiêu phát hiện da mặt nàng thực sự rất mỏng, chỉ cần trực tiếp khen nàng vài câu là nàng lập tức im ngay.


Thế là nam nhân xấu xa lại tiếp tục: “Đặc biệt là vào ban đêm, lại càng đáng yêu hơn.”


Thẩm Thời Đình vội vàng che miệng hắn lại, lên tiếng cầu xin: “Chàng đừng nói nữa, thiếp không nói chàng nữa là được chứ gì…”


Lục Cửu Tiêu vừa cười vừa hôn vào lòng bàn tay nàng, vuốt ve vòng eo nàng rồi hỏi: “Có mệt lắm không?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu.


Mùa đông giá rét tiêu điều, nhưng trong Tùng Uyển lúc này lại tràn ngập hơi ấm say lòng người.

Bình Luận

0 Thảo luận