Sáng / Tối
Ngày mười tám tháng mười một, kinh thành tuyết phủ dày đặc, trời đông giá rét căm căm.
Bên trong nội thất Tùng Uyển có đốt địa long sưởi ấm, vừa đẩy cửa ra, hai luồng khí nóng lạnh va vào nhau khiến Lục Uyển không kìm được mà rụt cổ lại.
“A tẩu.” Nàng đóng cửa lại, vừa cởi áo bông nhỏ vừa tiến lên phía trước.
Thẩm Thời Đình đang cầm trống lắc trêu đùa Lục Húc Hằng, thấy nàng đến liền giao đứa trẻ cho bà vú: “Ngươi đưa thằng bé đến Mai Uyển cho a nương bế một chút.”
Bà vú vâng dạ lui xuống.
Sắc mặt Lục Uyển có chút mệt mỏi, vừa ngồi xuống đã day day chân mày, thở hắt ra một tiếng đầy phiền muộn — bộ dạng hiếm thấy ở Lục nhị cô nương vốn dĩ luôn vô tư.
Nói đến chuyện này, dạo gần đây Lục gia liên tiếp đón hỷ sự, tổng cộng có hai việc lớn.
Một là Lục Cửu Tiêu có con trai, hai là Lục Uyển đã định thân.
Ngay trong tháng Thẩm Thời Đình ở cữ, hôn sự của Lục Uyển đã đi từ bước nạp thái cho đến bước thỉnh kỳ. Gia đình chồng tương lai chính là nhị công tử nhà phó sứ Diêm Thiết Tư, Tạ Dục An.
Mặc dù phó sứ Diêm Thiết Tư cũng là quan viên chính tứ phẩm của triều đình, nhưng Tạ nhị công tử lại rất ít khi được người ta nhắc đến. Thế nhưng người này tuyệt đối không phải hạng tầm thường: bốn năm trước từng đỗ top 3 trong kỳ khoa cử, làm việc ở Lại bộ một năm, sau đó được điều xuống Ninh Châu rèn luyện. Đi một mạch ba năm trời, ở kinh đô gần như rơi vào trạng thái “không ai biết tới”.
Nếu không phải bốn tháng trước Ninh Hy Đế mệnh y về kinh nhậm chức, e là bà mối của các nhà cũng chẳng nhớ nổi có một nhân vật như thế.
Tạ Dục An người này, dùng bốn chữ “tuổi trẻ tài cao” để hình dung là thích hợp nhất.
Thẩm Thời Đình buồn cười đưa cho nàng một tách trà nóng: “Muội thở dài cái gì?”
Lục Uyển bĩu môi, khổ sở nói: “A tẩu, gả chồng mệt quá đi. A nương tìm cho muội một vị ma ma vốn là thượng nghi đại nhân trước đây, nghiêm khắc kinh khủng, tẩu xem nè?” Nàng đưa hai bàn tay ra, trên mười đầu ngón tay thon thả đã xuất hiện mấy vết chai.
Thẩm Thời Đình không thể thấu hiểu hơn được nữa. Hồi đó sau khi định thân, ngày nào nàng cũng phải làm nữ công, tính sổ sách, lại còn phải học cách làm thê tử, không chỉ vậy, nàng còn phải nhớ kỹ như in các mối quan hệ thân thích bên nhà chồng, cũng may là Lục gia ít người…
Vì thế, nàng rất hiểu cho sự u uất của Lục Uyển.
Thẩm Thời Đình an ủi: “Mệt thì mệt thật, nhưng ta nghe nói Tạ Dục An là người tính tình ôn hòa, hơn nữa đến nay hậu viện vẫn sạch sẽ gọn gàng, nghĩ lại thì muội gả sang Tạ gia chắc cũng được thoải mái.”
Nghe vậy, sắc mặt Lục Uyển quả thực dịu đi đôi chút.
A nương đưa cho nàng một xấp danh sách dày cộp các lang quân chưa vợ, nàng chọn tới chọn lui suốt hai tháng trời, chỉ có mỗi Tạ Dục An kia là vừa ý, sau đó lại lén nhìn từ xa một lần, thấy diện mạo cũng rất khôi ngô.
Hai tỷ muội lại nói thêm vài chuyện riêng tư, Lục Uyển mới nhẹ nhõm đứng dậy rời đi.
Bỗng nhiên nàng khựng lại, nhìn về phía chiếc giường đang vén rèm cao, ngạc nhiên hỏi: “A tẩu, tẩu đã ở cữ xong rồi, mà vẫn ngủ riêng hai giường chăn đệm với ca ca sao?”
Ý tứ trong lời nói chính là: Hai người cãi nhau à?
Thẩm Thời Đình vuốt lại lọn tóc mai: “Không phải, dạo này trời lạnh, tẩu sợ lạnh thôi.”
Lục Uyển chậm rãi gật đầu, không chút nghi ngờ mà rời đi.
Cánh cửa phòng vang lên tiếng "
“két” rồi khép lại, Thẩm Thời Đình nhìn hai chiếc chăn trên giường, bất thình lình lườm một cái.
Nói về việc tại sao trên giường lại có hai chiếc chăn, mọi chuyện phải bắt đầu từ nửa tháng trước, kể từ lúc nàng hết thời gian ở cữ…
Khi mới vừa hết thời gian ở cữ, Lục Cửu Tiêu vẫn còn rất tâm lý, sợ thân thể nàng chưa hồi phục hoàn toàn, thế là một ngày, hai ngày, ròng rã suốt bảy ngày trôi qua, hắn đều không hề cùng nàng làm chuyện phòng the. Cho đến ngày thứ tám, chẳng biết là ai đã khơi mào không khí ám muội trước, hai người theo đường cũ quen lối mà lăn vào góc giường…
Thế là chuyện này bắt đầu không thể thu xếp lại được nữa.
Phải biết rằng, mấy tư thế mà Lục Cửu Tiêu thích nhất đều là những kiểu mệt người nhất, lần nào cũng khiến nàng sáng sớm suýt chút nữa không thể đi thỉnh an bà mẫu.
Hôm kia thậm chí còn làm lâu hơn một chút, Thẩm Thời Đình ngủ thẳng một mạch tới tận trưa ngày hôm sau.
Lục thiếu phu nhân về làm dâu hơn một năm qua, ngoại trừ ba tháng đầu mang thai Lục Húc Hằng ra, thì dù mưa hay nắng nàng đều thỉnh an sớm tối đầy đủ, vậy mà lại bị Lục Cửu Tiêu hủy hoại chỉ trong một đêm…
Vì thế, trên giường mới có thêm một chiếc chăn nữa.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thời Đình không khỏi oán thầm hắn vài câu trong bụng.
Đúng lúc này, một dòng ấm nóng lướt qua bụng dưới, nàng chợt bừng tỉnh, nhẩm tính ngày tháng rồi không nhịn được mà vỗ trán một cái.
*
Ngày đông đêm dài ngày ngắn, mới lúc hoàng hôn mà bầu trời đã âm u mờ mịt.
Lục Cửu Tiêu từ doanh trại về phủ, trên đường cố ý rẽ qua đại lộ Nghênh An, đến Vọng Giang Lâu mua một phần tô nhục và một phần há cảo tôm.
Chẳng vì gì khác, Lục thế tử hôm nay thật sự không muốn một mình ôm chăn đi ngủ nữa.
Lúc trở về Tùng Uyển, cửa nội thất không khép chặt, để lộ một khe hở.
Hắn đẩy cửa bước vào nhưng trong phòng lại không có một bóng người, từ phía phòng tắm truyền đến tiếng của Thẩm Thời Đình và Đào Nhân.
Lục Cửu Tiêu đặt hộp thức ăn xuống, cởi áo choàng treo lên giá gỗ lê, khoé mắt liếc nhìn giường ngủ thì thấy chiếc chăn dư ban đầu đã biến mất.
Đuôi mày nam nhân hơi nhướng lên, hắn gập ngón tay sờ sờ sống mũi, đáy mắt không giấu nổi ý cười, xem ra nàng đã nguôi giận rồi.
Đúng lúc này, Thẩm Thời Đình mặc một bộ đơn y mỏng manh bước ra từ phòng tắm, mái tóc đen còn hơi ướt rủ xuống bên hông, thấy Lục Cửu Tiêu đang ngồi trong phòng, nàng nhướng mày: “Chàng về rồi à!”
Lục Cửu Tiêu gật gật đầu.
Hắn dò xét thần sắc trên mặt nàng, nhất thời có chút nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=115]
Người sáng nay còn đối xử với hắn lạnh nhạt, sao chỉ qua một ngày đã nguôi ngoai rồi?
Nhưng thế cũng tốt, hết giận là được, Lục Cửu Tiêu thầm nghĩ.
Sau khi hai người cùng dùng xong bữa tối, Lục Cửu Tiêu ngồi bên trường án lau chùi thanh bảo kiếm của mình.
Lưỡi kiếm sáng loáng, không chỉ sắc bén mà còn phản chiếu được bóng dáng mờ ảo của người đang ngồi trước gương đồng.
Lục Cửu Tiêu khựng lại, ngước mắt nhìn sang.
Chỉ thấy Thẩm Thời Đình mặc đơn y mỏng manh, đang thoa dầu hoa hồng dùng cho mùa đông lên người. Hương hoa nồng nàn lập tức xộc vào mũi Lục Cửu Tiêu.
Nàng chẳng chút đề phòng mà cởi bỏ lớp áo ngoài duy nhất, để lộ hai đóa hoa sen trên lớp vải hồng phấn bên trong. Tấm lưng trần mịn màng in rõ trong gương đồng, chậm rãi mặc đồ ngủ vào.
Yết hầu Lục Cửu Tiêu khẽ chuyển, hắn thu hồi ánh mắt, tiếp tục lau kiếm.
Thế nhưng, hiếm khi hắn muốn buông tha cho nàng, thì mùi hương hoa trên người nàng lại chẳng chịu buông tha hắn.
Thẩm Thời Đình đi qua đi lại trước bàn sách, vạt áo ngủ đung đưa, làm tôn lên vòng eo thanh mảnh ẩn hiện bên dưới.
Đến lần thứ ba nàng đi ngang qua, “keng” một tiếng, Lục Cửu Tiêu đặt kiếm xuống, nhíu mày nói: “Nàng muốn lấy cái gì sao không lấy hết một lần đi?”
Nàng dừng bước, chậm rãi “ồ” một tiếng: “Thiếp lấy xong rồi.”
Nàng leo lên giường, buông rèm xuống.
Ngay khi Lục Cửu Tiêu vừa dời mắt, định cầm lại kiếm thì bên kia bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi: “Phu quân, chàng lại đây một chút.”
Lục Cửu Tiêu đứng dậy, vừa tiến tới vừa hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Khi vén rèm lên, ánh mắt hắn tối sầm lại.
Thẩm Thời Đình vén vạt áo ngủ lên, quay lưng về phía hắn nói: “Chàng xem giúp thiếp, có phải thiếp bị muỗi đốt rồi không?”
Lục Cửu Tiêu cúi đầu, dùng ngón tay xoa xoa hai cái trên tấm lưng trắng ngần như tuyết: “Không có.”
“Vậy sao…” Nàng nhíu mày, kéo lại y phục cho chỉnh tề.
Phía bên kia, Lục Cửu Tiêu co gối ngồi xuống cạnh mép giường, cách một lớp áo chạm nhẹ vào vai nàng. Đợi đến khi nàng quay đầu nhìn, hắn liền vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình, ra hiệu bảo nàng xích lại gần.
Nàng quả nhiên ngoan ngoãn dịch lại gần hắn.
Khóe môi Lục Cửu Tiêu nở một nụ cười, hắn bóp nhẹ sau gáy nàng, hỏi: “Hết giận rồi à?”
Thẩm Thời Đình liếc hắn một cái rồi im lặng, ý bảo là không còn giận nữa.
Thấy vậy, nụ cười trên môi nam nhân càng sâu thêm. Nếu đã không giận nữa thì…
Hắn cúi người hôn nhẹ lên trán nàng, Thẩm Thời Đình thuận theo ngẩng đầu lên, hai người trao nhau một nụ hôn sâu.
Lòng bàn tay nam nhân đầy vết chai mỏng áp sát vào lưng nàng rồi trượt dần lên trên, nàng hơi run rẩy nhưng cũng không ngăn cản.
Cho đến khi hắn móc vào cạp quần của nàng…
Nàng nhìn hắn với ánh mắt long lanh đầy ẩn ý.
Lục Cửu Tiêu đang lúc cao hứng, hời hợt hỏi: “Sao thế?”
Hắn cúi đầu hôn lên xương quai xanh xinh đẹp của nàng.
Thẩm Thời Đình do dự một chút, rồi chậm rãi nói: “Thiếp đến kỳ nguyệt sự rồi.”
Dứt lời, nụ hôn trên cổ lập tức hụt hẫng. Lục Cửu Tiêu như bị dội một gáo nước lạnh cho tỉnh ngủ, hắn sa sầm mặt ngẩng đầu nhìn nàng, lẳng lặng tính toán lại, quả thực là đã đến ngày rồi.
Nói một cách công bằng thì Thẩm Thời Đình đúng là cố ý, nhưng lúc này nàng thật sự có chút sợ hãi. Nàng vội vàng ôm lấy chăn chắn trước người: “Thiếp... thiếp quên nói…”
Lục Cửu Tiêu không nói lời nào mà cứ nhìn nàng chằm chằm, từ việc một chiếc chăn bị biến mất, đến thái độ tốt đột ngột của nàng, rồi cả hành động cứ lượn qua lượn lại trước mặt hắn vừa rồi.
Thế này mà gọi là quên sao?
Nghĩ đến đây, bên môi nam nhan bật ra một tiếng cười lạnh, hắn giật lấy chăn, giọng điệu nguy hiểm: “Cố ý đúng không?”
“Thiếp không có…”
Lục Cửu Tiêu bóp lấy gáy nàng, lực đạo hơi nặng hơn bình thường: “Không có?”
Thẩm Thời Đình ngả người ra sau, lý nhí đáp lại: “Chỉ cho phép chàng bắt nạt thiếp, không cho phép thiếp bắt nạt chàng sao?”
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu vừa giận vừa buồn cười, nhất thời chẳng thể nói được lời nào để phản bác.
Hắn vừa buông tay ra, người trước mặt nháy mắt liền trượt đi như chạch, vội vàng chui tọt vào trong chăn, chỉ để lại cái gáy hướng về phía Lục Cửu Tiêu.
Lục Cửu Tiêu cúi đầu nhìn bản thân mình, nhìn nàng chằm chằm một hồi, cuối cùng lôi cả người lẫn chăn kéo mạnh lại gần.
Hắn nhìn xuống đôi mắt hạnh đang tràn đầy kinh hãi: “Ta bắt nạt nàng xong còn bôi thuốc cho nàng, nàng bắt nạt ta xong, chẳng lẽ không nên dọn dẹp hậu quả sao?” Lục Cửu Tiêu nắn nắn lòng bàn tay nàng.
Thẩm Thời Đình trợn tròn mắt, hình như nàng vừa tự đào hố chôn mình rồi…
Nhưng đã không còn kịp để hối hận nữa.
Đêm khuya, nàng xị mặt dựa vào lòng Lục Cửu Tiêu, bàn tay được hắn nắm lấy nhẹ nhàng xoa nắn.
Nàng tự mình buồn bực một lúc, rồi tựa đầu vào vai hắn: “Thiếp đau bụng.”
Động tác trên tay Lục Cửu Tiêu thoáng khựng lại, rồi hắn cách một lớp áo xoa xoa bụng cho nàng.
Ngày tháng cứ thế lững lờ trôi qua trong những mâu thuẫn nhỏ nhặt đó, đón chào một năm mới.
Tháng tư năm Khang Trinh thứ ba, Lục Uyển và Tạ Dục An thành thân. Lúc muội phu về lại mặt, Thẩm Thời Đình quan sát kỹ lưỡng, tình cảm của đôi phu thê trẻ tuy chưa đến mức sâu đậm, nhưng cũng vô cùng hòa hợp.
Tạ Dục An là người trầm ổn, hào hiệp, ba năm rèn luyện ở bên ngoài quả nhiên không hề uổng phí. Đối diện với hai vị trưởng bối là Viên thị và Lục Hành, y ăn nói vô cùng khéo léo, khiến Viên thị cười đến híp cả mắt, trong lòng thầm nghĩ Lục Uyển đúng là đã nhặt được bảo vật.
Kế đến là đối với Lục Cửu Tiêu, đầu tiên y khách khí khen ngợi binh lính dưới trướng Lục thế tử, sau đó lại khen ngợi phu nhân của Lục Cửu Tiêu, cuối cùng đến lượt Lục Húc Hằng, y nói: “Nhìn tướng mạo của Hằng nhi là biết đã thừa hưởng được cốt cách của Lục huynh. Nghĩ đến sau này muốn sánh vai cùng phụ thân nó, chắc chắn là chuyện trong tầm tay.”
Hai câu này xem chừng là đang khen Lục Húc Hằng, nhưng thực chất từng chữ đều là đang tâng bốc Lục Cửu Tiêu.
Lời này quả thực đã nói trúng tim đen của Lục thế tử, thế nên Lục Cửu Tiêu hiếm khi lộ ra sắc mặt vui vẻ, còn hào hứng khui hai vò rượu lâu năm hảo hạng.
Ở phía bên kia, chị dâu em chồng đứng dưới hành lang xa xa nhìn về phía họ.
Thẩm Thời Đình an tâm nói: “Ta thấy y rất tốt, đúng như những gì muội yêu cầu ban đầu, phong thái hào hoa, ăn nói cuốn hút.”
Lục Uyển nhíu mày: “A tẩu, tẩu không biết đâu…”
Nào có phải là khiêm khiêm quân tử phong thái hào hoa gì, rõ ràng là một con cáo già xảo quyệt, gặp người nói tiếng người, gặp ma hú tiếng ma…
Nhưng thôi, gả thì cũng đã gả rồi, người là do chính mình chọn, dù có phải quỳ cũng phải tiếp tục sống cho tốt chứ chẳng lẽ không?
Lục Uyển xốc lại tinh thần, gật đầu thật mạnh: “Ừm, rất tốt, phong thái hào hoa, muội rất vui.”
Mọi chuyện dường như đều phát triển theo đúng quỹ đạo vốn có của nó, nhưng rốt cuộc vẫn luôn có người khiến người ta chẳng thể yên lòng.
Cái người không khiến người ta yên lòng đó, lại chính là Hạ Lẫm - người vốn dĩ luôn rất hiểu chuyện.
Khi Lục Húc Hằng lên ba tuổi, thân cữu cữu của nhóc đã trở thành thượng thư Binh bộ quyền cao chức trọng của nước Li.
Cái gì cũng tốt, duy chỉ có việc thành thân là y chẳng có hứng thú.
Sầm thị vì hôn sự của hắn mà tóc đã bạc thêm mất mấy sợi.
Bà đã dò hỏi khắp các nhà có con gái đến tuổi cập kê, viết tên lên giấy rồi bày ra trước mặt Hạ Lẫm, thế nhưng y ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn, chỉ hờ hững nói một câu: “Tuổi tác đều quá nhỏ.”
Suy cho cùng, Hạ Lẫm hiện giờ đã hai mươi chín tuổi, nhìn mấy cô nương mười mấy tuổi này, kiểu gì cũng thấy không thuận mắt.
Sầm thị đập bàn: “Thế thì trách ai được? Những người bằng tuổi con con cái đã đầy đàn cả rồi, con còn muốn thế nào nữa?”
Hạ Lẫm day day chân mày: “... Để con xem lại đã.”
Ngày hôm đó, Thẩm Thời Đình nhận lời ủy thác của nhị ca, trở về Hạ gia để dỗ dành Sầm thị đang trong cơn giận dữ.
Đến khi trở về Tùng Uyển, nàng liền thấy trong nội thất, Lục Cửu Tiêu một tay túm lấy bắp chân của Lục Húc Hằng, treo ngược thằng bé lơ lửng giữa không trung.
Lục Húc Hằng đầu hướng xuống đất, thân hình nhỏ bé vùng vẫy loạn xạ, vừa thấy bóng người đổ xuống trước cửa liền lập tức khóc òa lên gọi nương.
Dáng vẻ nhỏ nhắn đó trông vô cùng đáng thương.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận