Sáng / Tối
Ngày tháng thong thả trôi qua, chớp mắt đã đến đầu đông, gió nhẹ se lạnh, khắp thành rực rỡ sắc màu.
Kể từ khi Lục Cửu Tiêu bắt sống được tướng lĩnh địch quốc, biên cảnh Ký Bắc đã ký kết hiệp ước đình chiến, nhờ vậy mà ổn định hơn rất nhiều.
Sẵn dịp này, lại đúng lúc Li quốc đang cần dùng người, Triệu Hoài Tấn đương nhiên không nỡ để hắn quay lại Ký Bắc, bèn giao binh quyền tiền doanh cho hắn.
Vì thế, dạo gần đây Lục Cửu Tiêu cũng trở nên bận rộn.
Chỉ là những lúc bận rộn, hắn vẫn thỉnh thoảng trốn việc, bất chấp ánh mắt vô cùng chán ghét của Hạ Lẫm mà mặt dày mày dạn mò đến Hạ phủ dạo loanh quanh một vòng.
Có điều, hắn đã thay đổi lộ trình thường đi, đổi sang đi ngang qua Phỉ Uyển.
Thật ra, nói hắn đến mức không có Thẩm Thời Đình thì không sống nổi thì cũng chưa đến mức đó, chỉ là trong lòng một khi đã gieo xuống hạt giống, vào lúc nó bén rễ nảy mầm, luôn khiến lòng người ngứa ngáy khó yên.
Nhưng chuyện tình ái này, có muốn giấu cũng chẳng giấu được. Cho dù Lục Cửu Tiêu không làm chuyện gì quá mức, thì chỉ riêng cái liếc mắt hướng về phía cửa sổ mỗi khi đi ngang qua thôi, cũng đủ để người ta phải nghiền ngẫm thật kỹ rồi.
Sầm thị nhìn tiệ nữ nhi nhà mình đang cúi gầm mặt xuống theo kiểu “lạy ông tôi ở bụi này”, không khỏi nhíu mày dò xét. Bà nhấc nắp chén trà, nói: “Tiểu tử Cửu Tiêu kia dạo này thường xuyên sang phủ mình nhỉ.”
Còn năng nổ hơn cả ba năm trước.
Thẩm Thời Đình vội vàng đáp: “Huynh ấy với hai ca ca vốn luôn thân thiết mà.”
“Nhưng con đường này đâu phải là lối gần nhất để đến Tây Sương phòng đâu. A Đình, nó đến để nhìn ai thế?”
Gương mặt Thẩm Thời Đình bỗng chốc đỏ bừng lên, nàng vội vàng siết chặt cuộn len trong tay: “A... A nương, con không…”
Sầm thị mỉm cười giữ lấy tay nàng: “Con vội cái gì, ta đã nói gì đâu. Tiểu tử Cửu Tiêu đó ta cũng nhìn nó lớn lên, bản tính là người tốt, tuổi còn trẻ mà bản lĩnh không tầm thường, trong danh sách chọn rể của các nhà khác chắc chắn phải xếp hạng đầu. Nếu hai đứa thật sự có ý với nhau, ta thấy cũng tốt, tóm lại có Hạ gia, có hai ca ca con chống lưng, nó cũng chẳng dám đối xử tệ với con. Có điều, chọn phu quân là chuyện đại sự, con năm nay mới mười lăm, không gấp gáp chuyện gả đi, cứ đi nhiều nhìn nhiều cũng chẳng phải chuyện xấu. Nếu là do ta đa nghi, thì con cứ coi như ta chưa nói gì đi.”
Thẩm Thời Đình há miệng định nói nhưng lại nghẹn lời, muốn phủ nhận cũng thấy khiên cưỡng, đành phải đáp: “... Dạ.”
Ở phía bên kia, Lục Cửu Tiêu vừa vặn đặt chân đến sân viện Tây Sương.
Hạ Lẫm đúng lúc cùng Hạ Lộc Minh bàn xong chính sự trở về. Hai người chạm mặt nhau, Hạ Lẫm liếc nhìn phía sau hắn, bỗng dừng bước hỏi: “Chẳng phải trước nay ngươi toàn đi đường hẻm phía Đông sang đây sao?”
“Hửm?” Lục Cửu Tiêu vỗ vỗ lớp bụi trên vò rượu, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Đại ca đâu?”
Hắn đi thẳng vào trong: “Đại ca!”
Hạ Lẫm nheo mắt, không ngừng đánh giá con đường mà hắn vừa đi tới, rồi nói với Trần Mộ: “Con đường này…”
Trần Mộ thuận miệng tiếp lời: “Là đường dẫn đến Phỉ Uyển của tam cô nương.”
Hạ Lẫm vốn là người tỉ mỉ, vừa được nhắc một cái liền xâu chuỗi lại những manh mối mà bấy lâu nay mình đã bỏ qua.
Không đúng…
Hạ Lẫm hít một hơi thật sâu, ngay sau đó cười lạnh: “Trần Húc!”
“Có thuộc hạ?” Trần Húc giật bắn mình, vội vàng chạy đến trước mặt.
Hạ Lẫm ra lệnh: “Ngươi đi khóa ngay cái cửa phụ ở Phỉ Uyển lại cho ta, từ nay về sau không cho phép bất cứ ai ra vào lối đó nữa!”
Trước đây, hắn cứ ngỡ Lục Cửu Tiêu muốn làm con cái Hạ gia, ngờ đâu tên đó lại dám đánh chủ ý lên muội muội của mình.
Hạ Lẫm cảm thấy hai bên thái dương đau nhức âm ỉ.
Khi vào đến sân viện, thấy kẻ đang thao thao bất tuyệt trước mặt Hạ Thầm, Hạ Lẫm u ám liếc hắn một cái.
Sau đó vào một ngày nọ, Lục thế tử đẩy thử cánh cửa phụ sau Phỉ Uyển, quả nhiên là không tài nào đẩy ra nổi.
Thế là, cô nương đang ngồi ngay ngắn trong phòng lật xem y thư thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại chau mày cúi xuống nhìn vào trang sách.
Thật kỳ lạ...
Ngày mùng tám tháng mười, cả triều đình tổ chức đông săn.
Sương mù trên núi Thiên Lan rất dày, in dấu lên thảm hoa đỗ quyên đỏ rực khắp núi, phong cảnh vô cùng dễ chịu.
Đây không phải lần đầu tiên Thẩm Thời Đình theo đoàn đi săn mùa đông. Năm kia và năm ngoái, nàng đều bị Lục Uyển lôi kéo đi cùng.
Thế nhưng lần này, Lục nhị cô nương lại chẳng còn hứng thú nồng nhiệt như trước nữa.
Nguyên nhân không có gì khác, Lục nhị cô nương đã bị người ta cầu hôn.
Người đến cầu hôn không phải ai khác, chính là trạng nguyên lang Tạ Dục An — người mà lần trước nàng đã trót hiểu lầm là đăng đồ tử.
Phải nói rằng, món quà tạ lỗi này của Tạ Dục An thực sự “quá lớn”, khiến Lục Uyển một phen kinh hồn bạt vía.
Thẩm Thời Đình ngậm một viên kẹo, hỏi: “Vậy bên Tạ gia nói thế nào?”
Lục Uyển thở dài, bứt một chiếc lá phong xuống: “Nói là muốn đính hôn trước.” Dù sao thì nàng cũng mới mười lăm tuổi mà.
“Đính hôn sao? Vậy mẫu thân cô ứng phó thế nào?”
Nhắc đến mẫu thân mình, Lục Uyển cảm thấy đầu óc cứ kêu ong ong. Chẳng biết cái lưỡi của tên Tạ Dục An kia mọc kiểu gì mà lại có thể dỗ dành một người nghiêm túc như mẫu thân nàng cười đến híp cả mắt. Sự yêu thích mà bà dành cho Tạ Dục An chỉ thiếu điều viết thẳng lên mặt nữa thôi, thậm chí bà còn cảm thấy là Lục Uyển đã nhặt được một món hời lớn!
Vì vậy, về hôn sự này, bà đương nhiên là hoàn toàn tán thành.
Thẩm Thời Đình hỏi: “Là vậy sao, cô không thích Tạ đại nhân hả?”
Nghe vậy, Lục Uyển lại nhíu mày im lặng. Nói không thích thì cũng không hẳn, Tạ Dục An đúng là thanh niên tài tuấn danh xứng với thực, tương lai rộng mở, quan lộ thênh thang, quả thực là lựa chọn không thể tốt hơn cho vị trí phu quân.
Lục Uyển lẩm bẩm: “Ta chỉ là hễ cứ nghĩ đến chuyện đính hôn là lại thấy da đầu tê rần... Haiz, tới đâu hay tới đó, không nhắc nữa, không nhắc nữa.”
Đúng lúc này, từ bốn phía vang lên một tràng thanh âm hỗn loạn.
“Bắt lấy thích khách! Có thích khách!”
Sắc mặt hai cô nương đều biến đổi, Thẩm Thời Đình hít một hơi nói: “Uyển Uyển, chúng ta quay về thôi.”
Lục Uyển gật đầu, lập tức nhấc chân đi về hướng lúc đến.
Thế nhưng nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, một con ngựa quý màu nâu đỏ từ phía trước lao đến với tốc độ cực nhanh. Nhìn bộ dạng mặc y phục dạ hành của kẻ đó, lòng bàn chân hai người đều trào lên một trận ớn lạnh.
Trên con đường nhỏ phía Tây, Lục Cửu Tiêu cũng vừa đuổi sát tới sau, rõ ràng là đang truy đuổi tên đó.
Sau khi hai bên giao đấu vài chiêu trên lưng ngựa, tên thích khách kia đột nhiên nham hiểm chĩa cung nỏ nhắm thẳng về phía Thẩm Thời Đình.
Lục Cửu Tiêu buộc phải từ bỏ việc dây dưa với gã, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía trước, mang theo Thẩm Thời Đình né tránh mũi tên kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=126]
Hai người ôm lấy nhau lăn xuống con dốc, Lục Uyển bịt chặt miệng, trố mắt nhìn ca ca và khuê mật của mình biến mất khỏi tầm mắt…
Xung quanh vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, Hạ Thầm cùng Doãn Trung, Tần Nghĩa gần như lập tức có mặt.
Lục Uyển chỉ tay về phía con đường nhỏ dưới dốc, trình bày tình hình, thế là đội hộ vệ bắt đầu tìm kiếm dọc theo lối đó.
Cùng lúc này, Lục Cửu Tiêu khẽ “hừ” một tiếng, lưng va mạnh vào một tảng đá lớn mới buộc phải dừng lại.
Thẩm Thời Đình va thẳng vào lồng ngực hắn, búi tóc tán loạn rơi xuống vài lọn, hết sức chật vật, nàng vội vàng ngồi dậy xem xét hắn: “Huynh... Huynh sao rồi?”
Lục Cửu Tiêu cau mày, nhấn nhấn bả vai và cổ rồi cử động cánh tay, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Có bị thương chỗ nào không?”
Hắn vừa nói vừa bóp nhẹ vào cánh tay và vai cổ của cô nương, thấy nàng không sao mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Thời Đình lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà tránh hiềm nghi, nàng sợ hãi nuốt nước bọt: “Vừa rồi... nhưng Uyển Uyển vẫn còn ở đó.”
“Ca ca muội ngay phía sau thôi, sẽ không có chuyện gì đâu. Đợi ở đây một chút, sẽ có người tìm tới.”
Thẩm Thời Đình gật đầu, nhưng lại thấy trên tảng đá sau lưng hắn có vết máu, nàng kinh hãi thốt lên: “Huynh bị thương rồi? Để ta xem.”
Nàng vòng ra sau lưng hắn, “A” lên một tiếng: “Vết thương của huynh…”
Khi bốn mắt chạm nhau, Lục Cửu Tiêu rõ ràng nhìn thấy một tia do dự trong mắt nàng.
Suy nghĩ của hắn đột ngột rời khỏi tên thích khách kia, lúc này mới thực sự đánh giá nàng một lượt. Kể từ khi Hạ Lẫm khóa cửa phụ sau Phỉ Uyển, Lục Cửu Tiêu muốn đi ngang qua Phỉ Uyển quả thực không dễ dàng gì, cộng thêm việc Thẩm Thời Đình cũng có ý né tránh hắn, tính ra thì hai người đã lâu rồi chưa gặp.
Nghĩ đến đây, người vốn đang tỏ ra bình thản bỗng chốc nhíu chặt mày, khẽ hít hà, sắc mặt đột nhiên tái mét.
Thẩm Thời Đình không mảy may nghi ngờ, không còn quản được gì khác, chỉ nói: “Huynh cởi áo ra đi, để ta băng bó lại cho huynh.”
Lục Cửu Tiêu tự nhiên chẳng có ý kiến gì.
Buổi chiều muộn trên núi Thiên Lan vào mùa đông, sắc trời hơi âm u, mây gấm rợp trời, rải xuống mặt đất những tia sáng lung linh rực rỡ.
Lục Cửu Tiêu cảm nhận được những cái chạm nhẹ nhàng trên lưng mình, thần sắc hơi thả lỏng, hắn nghiêng đầu nhìn người phía sau.
Nàng mím mím môi, vẻ mặt vô cùng chuyên tâm và nghiêm túc, nửa khuôn mặt được ánh ráng chiều hắt lên thực sự đẹp như một bức họa.
Cảm nhận được ánh mắt của hắn, hàng mi Thẩm Thời Đình nhướng lên, rồi lại chậm rãi dời đi.
Nàng nói: “Không có thuốc trị thương, chỉ có thể thế này thôi, huynh mặc áo vào đi.”
Lục Cửu Tiêu định thần lại, gật đầu đồng ý.
Sau khi tiếng sột soạt mặc y phục dừng lại, bốn bề hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá. Thẩm Thời Đình thấp giọng nói: “Vừa rồi đa tạ huynh.”
Nếu không nhờ có hắn, mũi tên nhắm thẳng vào giữa trán kia e là đã lấy mạng nàng rồi.
Lục Cửu Tiêu nhìn nàng, sau một hồi đối mắt, hắn kinh ngạc hỏi: “Hết rồi sao?”
“......” Thẩm Thời Đình siết nhẹ lòng bàn tay, nói thêm: “Sau này nếu có việc gì ta có thể giúp được, huynh cứ việc nói.”
Lục Cửu Tiêu khẽ thở dài: “Ừm.”
Chẳng mấy chốc, trời đã tối hẳn.
Con đường mòn giữa núi vô cùng chằng chịt, Lục Cửu Tiêu cũng không biết lúc nãy mình đã rẽ qua bao nhiêu khúc ngoặt, hiện tại Hạ Thầm vẫn chưa tìm tới được cũng là chuyện bình thường.
Hắn nghiêng đầu nhìn người đang tựa vào tảng đá lớn ngủ thiếp đi, đầu hơi gật gù, gương mặt nhỏ nhắn bị làn tóc đen che khuất một nửa.
Hắn đưa tay định chạm vào nàng, không ngờ Thẩm Thời Đình lại ngủ nông đến vậy, lập tức mở choàng mắt, ngồi thẳng dậy hỏi: “Có chuyện gì vậy? Có phải vết thương bị rách ra không? Để ta xem…”
Đôi mắt hạnh của nàng vẫn còn vương nét mơ màng chưa tỉnh hẳn, cứ thế ngây ngô đưa tay ra.
Lục Cửu Tiêu ngẩn người, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, cảm giác se lạnh từ lòng bàn tay nàng khiến hắn giật mình: “Không có gì, muội ngủ tiếp đi.”
Mãi một lúc sau, Thẩm Thời Đình mới dần thả lỏng người, tựa lưng trở lại.
Lục Cửu Tiêu nhíu mày, chậm rãi xoa nhẹ bàn tay lạnh giá của nàng——
Khi Hạ Thầm đến nơi thì trời đã về khuya, sương xuống rất nặng.
Y nhìn tiểu muội muội nhà mình, rồi lại nhìn sang Lục Cửu Tiêu, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Bị thương à?"l”
Lục Cửu Tiêu đứng dậy: “Vết thương nhỏ thôi, cô ấy cũng không sao.”
Hạ Thầm thở phào nhẹ nhõm, cúi người bế Thẩm Thời Đình lên.
Vừa được bế lên, tiểu cô nương liền tỉnh giấc, theo bản năng vùng vẫy một chút, nhưng khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia, trái tim nàng mới thực sự buông xuống.
Hạ Thầm nói: “Muội ngủ đi, để huynh bế muội về.”
Tiểu cô nương khẽ “dạ” một tiếng, nàng thật sự quá mệt mỏi, đầu óc mê man rồi lại thiếp đi.
Đêm đó khi trở về doanh trại, Thẩm Thời Đình liền phát cơn sốt cao.
Trận ốm này có thể nói là đến vô cùng dồn dập, thái y ra vào liên tục, suốt ba ngày liền, nàng chẳng có mấy lúc tỉnh táo.
Hạ Thầm vừa bước ra khỏi phòng thì thấy Lục Cửu Tiêu đang tựa lưng vào cột trụ, hắn nhướng mày hỏi: “Vẫn chưa tỉnh sao?”
Hạ Thầm gật đầu đáp: “Thái y nói là do bị kinh động quá mức, lại thêm nhiễm lạnh.”
Lục Cửu Tiêu ậm ừ một tiếng, không nói gì thêm.
Hạ Thầm ngước mắt nhìn hắn: “Lục Cửu Tiêu.”
Hiếm khi thấy Hạ Thầm gọi thẳng tên mình một cách nghiêm túc như vậy, Lục Cửu Tiêu không khỏi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ nghe thấy người có phong thái như tùng trúc thanh cao nói: “Nếu đệ chưa suy nghĩ kỹ thì đừng trêu chọc muội ấy. Tiểu cô nương dễ tin là thật lắm.”
Trên đời này nếu nói ai là người hiểu rõ Lục Cửu Tiêu nhất, thì chắc chắn đó là Hạ Thầm.
Những hành động của Lục Cửu Tiêu trong suốt thời gian qua y đều thu vào tầm mắt. Thế nhưng y biết rõ, thiếu niên trước mắt lúc này chỉ là nhất thời hứng thú, hoặc có lẽ thích là thật, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi. Còn việc tiến xa hơn một bước nữa, e là chính hắn cũng chưa từng nghĩ tới.
Giống như lúc bắt đầu trong những giấc mơ kia vậy.
Mà những chuyện trong mơ, là điều Hạ Thầm không bao giờ muốn nhớ lại.
Y xót xa liếc nhìn cánh cửa phòng, nói: “Ta chỉ có duy nhất một muội muội này thôi. Nếu đệ thật lòng coi ta là ca ca, hãy đối xử tốt với muội ấy một chút, đừng làm tổn thương nó.”
Y vỗ vỗ lên vai Lục Cửu Tiêu rồi lướt qua rời đi.
Lục Cửu Tiêu im lặng trong giây lát, nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt trước mặt. Khi Hạ Thầm vừa bước xuống bậc thềm đá, hắn bỗng lên tiếng: “Đệ nghĩ kỹ rồi.”
Bước chân Hạ Thầm khựng lại, y quay đầu nhìn hắn.
Lục Cửu Tiêu đối diện với ánh mắt trầm ổn của nam nhân: “Đệ nghĩ kỹ rồi.”
Hạ Thầm mỉm cười, xoay người đi ra khỏi viện. Vừa ra ngoài đã thấy Hạ Lẫm đang tựa lưng vào bức tường đỏ, hắn mím môi, vẻ mặt không mấy vui vẻ nói: “Hời cho tên đó quá.”
Hạ Thầm bật cười.
Trở về kinh đô tĩnh dưỡng được ba ngày, Thẩm Thời Đình mới miễn cưỡng có thể xuống giường đi lại.
Thế nhưng vừa tỉnh dậy, nàng đã nghe thấy mấy nha hoàn bên ngoài đang râm ran trò chuyện:
“Trai đơn gái chiếc giữa rừng sâu núi thẳm, bên ngoài đồn đại cứ như trong thoại bản ấy, không biết kẻ nào mà miệng lưỡi ác độc thế không biết!”
“Suỵt, ngươi nói khẽ thôi. Nhưng biết đâu đây lại là chuyện tốt, ta thấy Lục thế tử rất ổn, hơn Sở tam công tử mộc mạc kia không chỉ một bậc đâu. Chẳng phải Hầu phu nhân đã sang cầu thân rồi đó sao?”
“Nhưng phu nhân nhà mình vẫn chưa đồng ý mà, còn phải đợi cô nương tỉnh lại để tự mình quyết định đã.”
Thẩm Thời Đình ngẩn người trong giây lát, Lục gia đến cầu hôn sao?
Bên ngoài lại vang lên tiếng chào đồng thanh: “Phu nhân.”
Nghe thấy vậy, Thẩm Thời Đình vội vàng quay lại giường, đắp kín chăn đệm.
Sầm thị vừa bước vào cửa, nàng liền khẽ gọi một tiếng: “A nương.”
Sầm thị thương xót đỡ lấy vai nàng: “Đã đỡ hơn chút nào chưa? Đầu còn đau không?”
Thẩm Thời Đình lắc đầu, hỏi: “A nương, con nghe nói Lục gia…”
Sầm thị ngẩn người một lát rồi nói: “Đúng vậy, Lục bá mẫu của con vốn luôn yêu quý con, lần này tới cũng rất có thành ý. Bà ấy nói nếu con muốn đợi đến mười tám, mười chín tuổi mới thành thân cũng được, chỉ cần đính ước trước là tốt rồi. Tuy nhiên, a nương vẫn chưa nhận lời, hôn sự của con vẫn phải do con gật đầu.”
“A nương.” Thẩm Thời Đình cụp mắt xuống, “Nhưng con không muốn.”
Sầm thị mỉm cười: “Nếu không muốn thì cũng không sao, không nhận lời là được. Nữ nhi Hạ gia chúng ta vẫn có thể kén chọn thêm. Có điều, dù sao nó cũng đã cứu con, lễ nghĩa cần có chúng ta không thể thiếu sót, việc này cứ để a nương lo liệu.”
“Vậy còn những lời đồn đại bên ngoài…”
“Lời ra tiếng vào ngày nào chẳng có, hôm nay là về con, ngày mai lại là về người khác, qua vài ngày nữa sẽ chẳng còn ai nhắc tới chuyện này đâu, đừng để trong lòng.”
Thẩm Thời Đình cảm kích ôm lấy cánh tay Sầm thị, hiếm khi để lộ nụ cười tươi tắn: “A nương thật tốt.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận