Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 123

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:40:11

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu theo bản năng nheo nheo mắt lại.


Hơn ba năm ròng rã đủ để một nụ hoa chớm nở trưởng thành một đóa hoa kiều diễm. Đường nét vẫn là những đường nét ấy, nhưng theo năm tháng, rốt cuộc nàng cũng đã thêm vài phần quyến rũ nhẹ nhàng, thanh tao mà không tục khí, vô cùng thuận mắt.


Đúng lúc này, một bàn tay phá hỏng cảnh đẹp từ phía sau vươn tới.


Lục Cửu Tiêu không hề dời mắt, Thẩm Thời Đình dường như vẫn còn thấy hắn khẽ nhếch môi, ngay sau đó hắn đột ngột vung một cánh tay ngang qua.


Nàng chỉ cảm thấy một luồng gió lướt qua mang tai, khiến mấy lọn tóc mai cũng nhẹ nhàng bay lên.


Kế đó, Lục Cửu Tiêu dùng mu bàn tay đẩy nàng sang một bên. Thẩm Thời Đình lúc này mới nhận ra hắn đang bóp chặt cổ tay yếu ớt của Lý Nhị, khiến gã đau đến mức kêu la thảm thiết.


“Đồ khốn, ngươi có biết lão tử là ai không? Cha ta…” Lý Nhị trợn mắt quát tháo thô tục, nhưng khi nhìn kỹ lại thì đột ngột im bặt, gã ngẩn người: “Lục... Lục Cửu Tiêu?”


Cơn say của Lý Nhị tỉnh táo mất hơn nửa.


Nhưng cũng không trách Lý Nhị suýt chút nữa không nhận ra người, bởi nam nhân trước mắt dù là vóc dáng hay ngũ quan đều có những thay đổi tinh tế. Đường nét khuôn mặt sắc sảo hơn so với thời mười bảy mười tám tuổi, ngay cả nét kiêu ngạo nơi chân mày khóe mắt cũng đậm hơn xưa.


Gió cát vùng Ký Bắc rèn giũa khiến làn da hắn không còn trắng trẻo như trước, nhưng lại mang theo một khí chất nam tính rất vừa vặn.


Tóm lại, thay đổi rất lớn.


Nhưng khi hắn cười hay cất lời, thì vẫn là điệu bộ cũ.


Lục Cửu Tiêu tặc lưỡi: “Cha ngươi? Cha ngươi vừa bị Thánh thượng phạt trượng xong, còn ‘cha ta’ cái nỗi gì.”


Lúc này, Lý Nhị hoàn toàn tỉnh rượu.


Gã giương mắt nhìn trân trân, “ngươi ngươi ngươi” một hồi lâu rồi định gỡ bàn tay đang siết chặt lấy cổ tay mình ra. Thế nhưng lực tay của nam nhân lớn đến kinh người, Lý Nhị vặn vẹo nửa ngày mà vẫn không tài nào thoát ra được.


“Chủ tử.” Doãn Trung ở phía sau nhỏ giọng nhắc nhở.


Lúc này Lục Cửu Tiêu mới thong thả buông Lý Nhị ra.


Hắn phủi phủi tay như thể sợ bẩn, quay đầu lại thì thấy Thẩm Thời Đình đang hốt hoảng tự tay ấn lên ngực mình. Lục Cửu Tiêu nhìn nàng một cái, hất cằm nói: “Ra ngoài không biết mang theo sai vặt sao?”


Cái tông giọng tự nhiên như người quen này, nếu ai không biết lại tưởng mấy năm qua hắn chưa từng rời đi vậy.


“Có... Có có mang theo.”


Lục Cửu Tiêu thu hồi ánh mắt, không có ý định dây dưa với nàng ở đây, hắn chỉnh lại y phục: “Doãn Trung, đi thôi.”


“Vâng.” Doãn Trung đón lấy vò rượu từ tay chưởng quầy, rảo bước đi theo.


“Chờ đã.” Thẩm Thời Đình tiến lên hai bước, ánh mắt dừng lại trên bàn tay phải của nam nhân. Trên đó có hai vết máu đỏ tươi, ước chừng là do Lý Nhị cào phải lúc vùng vẫy ban nãy. Hắn trông như không biết đau là gì, đến chân mày cũng chẳng buồn nhíu lại một cái.


XHôm nay đa tạ Lục thế tử đã ra tay giúp đỡ, vết thương này của thế tử... để ta giúp thế tử bôi ít thuốc, dính bụi bẩn vào sợ là sẽ chuyển biến xấu.”


Lục Cửu Tiêu nghe vậy, thuận thế nhìn xuống bàn tay phải của mình.


Hắn khẽ cử động các ngón tay, rồi lại nhìn tiểu cô nương đang nhíu chặt đôi mày trước mặt. Nhất thời, Lục Cửu Tiêu nghĩ đến cánh tay mảnh khảnh thò ra từ khe cửa nhỏ của Hạ gia năm nào, và viên thuốc nằm gọn trong lòng bàn tay bé xíu ấy.


Chậc! Vẫn cứ thích lo chuyện bao đồng như thế…


Tuy nhiên, đối với Thẩm Thời Đình mà nói, đây thật sự không phải chuyện bao đồng.


Người này vì nàng mà bị thương, nếu cứ thế làm ngơ thì lương tâm nàng thực sự không yên.


Lục Cửu Tiêu bĩu môi, vừa định mở miệng thì Tần Nghĩa ở phía sau đã nhanh nhảu nói trước: “Vậy thì làm phiền tam cô nương.”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình mỉm cười: “Vậy mọi người đợi một lát, ta ra xe lấy hộp thuốc.” Nói xong, nàng xách váy vội vàng rời đi.


Trong đại sảnh tĩnh lặng lại một thoáng, Tần Nghĩa theo bản năng cúi đầu xuống.


Quả nhiên, liền nghe chủ tử nhà mình nói: “Từ khi nào đến lượt ngươi quyết định thay ta thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=123]

Ngươi giỏi giang vậy, hay là cái chức thế tử này để ngươi làm luôn ha?”


Tần Nghĩa cuống quýt lắc đầu: “Thuộc hạ không dám, không dám... Chẳng phải lát nữa người phải vào cung diện thánh sao, để tay dính máu thì không hay lắm.”


Tần Nghĩa nói cũng có lý. Lúc này Lục Cửu Tiêu mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, trực tiếp bước lên xe ngựa.


Khoảng nửa khắc trôi qua, một người vốn dĩ chẳng mấy kiên nhẫn như Lục Cửu Tiêu đã bắt đầu nhíu mày.


Bên ngoài, Doãn Trung cung kính gọi một tiếng “Tam cô nương”, chân mày Lục Cửu Tiêu càng nhíu chặt hơn. Cho đến khi rèm xe được vén lên, vầng trán của người vừa khom lưng chui vào lấm tấm mồ hôi mịn. Có vẻ vì sợ làm mất thời gian của hắn nên nàng đã chạy bộ đến, lúc này vẫn còn đang thở dốc.


Nỗi bực dọc trong lòng Lục Cửu Tiêu lập tức bị dập tắt đi một nửa.


Hắn quẳng mấy món đồ trên ghế dài sang chiếc bàn nhỏ: “Ngồi đi.”


Thẩm Thời Đình ngồi xuống, xếp rượu thuốc, bột thuốc và vải băng xếp thành một hàng. Thế trận đó làm như thể hắn đang mang trọng thương không bằng.


Lục Cửu Tiêu cười khẩy, hứng thú vắt chéo chân: “Nghe nói Hạ Lẫm hiện đang nhậm chức tại Hồng Lô Tự?”


Giọng điệu thân thuộc này của y thực sự khiến Thẩm Thời Đình không nhịn được mà ngước lên nhìn một cái.


Nàng gật đầu: “Ừm.”


Nói đến chuyện này, chẳng trách Lục Cửu Tiêu lại dùng giọng điệu như thế, có trách thì chỉ trách Lục Uyển. Trong những lá thư nàng gửi tới Ký Bắc mỗi tháng, có đến một nửa là nhắc tới “A Đình”. Hết A Đình thế này lại đến A Đình thế nọ, chẳng biết nàng họ Lục hay là họ Hạ nữa.


Một khắc sau, Thẩm Thời Đình đã băng bó xong xuôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng kia.


Nàng thở phào một hơi, nói: “Mấy ngày tới Lục thế tử chú ý tránh nước là được, đây là thuốc.”


Lục Cửu Tiêu “ừ” một tiếng, ra hiệu cho nàng đặt sang một bên, rồi cực kỳ kỹ tính mà khẩy khẩy mấy sợi chỉ thừa bên cạnh lớp băng gạc.


Lúc đi tới, Thẩm Thời Đình thấy sau xe của hắn còn có một cỗ xe tù, chắc hẳn đó chính là vị tướng địch mà Thánh thượng yêu cầu áp giải về kinh. Nàng không tiện làm lỡ đại sự của hắn, vả lại cũng chẳng có chuyện gì để hàn huyên với Lục Cửu Tiêu, nên lập tức thu dọn hộp thuốc rồi đứng dậy.


Thế nhưng, bước chân còn chưa kịp nhấc lên, chỉ nghe thấy tiếng ngựa hí dài một tiếng, trong tiếng mắng chửi của Tần Nghĩa, cỗ xe ngựa rung chuyển dữ dội, Thẩm Thời Đình lảo đảo dưới chân…


“Á!” Nàng ngã nhào thẳng về phía trước.


Lục Cửu Tiêu cũng bị nghiêng người về phía bàn nhỏ. Còn chưa kịp nhíu mày gọi Tần Nghĩa, hắn đã bị một thân hình mềm mại nhào thẳng vào vòng tay. Có lẽ là động tác theo bản năng, Thẩm Thời Đình co một chân quỳ ngay lên đùi hắn. Cú đó khiến Lục Cửu Tiêu đau đến mức hít ngược một hơi lạnh, khuỷu tay trượt khỏi mặt bàn, ôm lấy vòng eo thon như liễu của nàng mà ngã vật sang một bên.


Cỗ xe ngựa sau một cú xóc cuối cùng đã trở lại thăng bằng.


Tần Nghĩa cách một lớp rèm xe nói: “Chủ tử, thuộc hạ thấy con ngựa này tính khí lớn lắm, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, đáng lẽ phải bỏ đói nó vài bữa, suốt dọc đường đã quậy phá mấy lần rồi!”


Bên trong không có ai trả lời, Tần Nghĩa khựng lại một chút: “Chủ tử, Tam cô nương, hai người không sao chứ?”


Vẫn không có ai trả lời.


Trong toa xe, hai luồng hơi thở đồng thời nín bặt.


Thẩm Thời Đình trợn tròn đôi mắt hạnh, trong con ngươi phản chiếu hàng lông mi của nam nhân ngay sát gang tấc, rất dài, rất đẹp.


Lục Cửu Tiêu cảm nhận được sự mềm mại đang dán chặt trên môi mình, chẳng rõ là vì tâm lý gì, hắn khẽ nhíu mày, mở miệng cắn một cái.


Rất mềm, mềm đến mức không tưởng nổi, giống như đang ngậm một miếng bông gòn, khiến người ta theo bản năng nảy sinh ham muốn muốn nuốt chửng.


Thế nhưng, còn chưa đợi hắn kịp nếm ra mùi vị gì, cảm giác mềm mại ấy đột ngột rời đi. Ngay sau đó, “chát” một tiếng, một cái tát giòn giã vang dội giáng thẳng lên cằm của Lục Thế tử.


Cái tát này đã đánh cho Lục Cửu Tiêu tỉnh cả người.


Chỉ thấy tiểu cô nương bịt chặt môi, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn trân trân.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày, dùng đầu ngón tay sờ sờ cằm mình, liếc nhìn năm ngón tay trắng ngần của nàng: “Cô tự ngã nhào vào người ta, chiếm hết cả tiện nghi của ta rồi, còn dám ra tay đánh người?”


“Nhưng mà…” Nàng trợn tròn mắt, dù thế nào cũng không thể thốt ra được câu “Nhưng mà ngươi cắn ta.”


Bốn mắt nhìn nhau, nam nhân lơ đãng gấp lại ống tay áo hẹp: “Nhìn cái gì mà nhìn, hay là cô định cắn lại cho huề?”


Câu này vừa thốt ra, trong đôi mắt đang trợn tròn của Thẩm Thời Đình liền thêm vài phần bực bội, chẳng rõ là đang giận mình hay giận hắn, dáng vẻ hệt như sắp bị chọc cho phát khóc đến nơi.


Nàng vội vàng nhặt hộp thuốc rơi dưới đất lên, ngay lúc định hấp tấp bước xuống xe ngựa, tiểu cô nương bỗng nhiên ngoảnh đầu lại, bàn tay do dự nắm chặt.


Lục Cửu Tiêu thầm nghĩ: Chẳng lẽ nàng muốn cắn lại thật sao…


Thế rồi hắn thấy một chiếc khăn lụa màu hồng phấn đưa tới trước mặt, nàng chìa tay về phía trước.


Hắn ngẩn ra, nhíu mày: “Làm gì? Tôi không cần.”


Thẩm Thời Đình gấp đến độ chân mày chau lại, hạ quyết tâm, đánh bạo tiến lại gần, dùng hai ngón tay thon dài như măng non bóp nhẹ cằm nam nhân.


Có thể thấy rõ thân mình Lục Cửu Tiêu cứng đờ trong chớp mắt.


Ở khoảng cách gần thế này, hắn thậm chí có thể nhìn rõ cả những sợi lông tơ mịn trên mặt nàng.


Thẩm Thời Đình dùng khăn lụa lau thật mạnh vệt son trên môi và khóe miệng hắn, lau đến mức vùng da đó ửng đỏ lên.


Sau đó, tiểu cô nương mím môi, vội vã bước xuống xe ngựa.


Một đoạn kịch nhỏ qua đi, cỗ xe ngựa lại chậm rãi lăn bánh về hướng hoàng cung.


Lục Cửu Tiêu tựa người vào bàn nhỏ, tự rót cho mình một chén trà. Khóe mắt liếc qua, hắn chợt nhìn thấy một chiếc bông tai vàng hồng mắc trên vạt áo mình…


Trời dần về tối, Lục Cửu Tiêu rời khỏi hậu cung rồi đi thẳng đến Hồng Lô Tự.


Hạ Lẫm đang cùng người khác bàn bạc công vụ, vừa đi tới ngoài viện đã thấy một người đứng tựa vào cột hành lang vô cùng nổi bật. Khi bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu nhướng mày với đối phương.


Cái điệu bộ đó, thật sự là trông “ngứa đòn” hết chỗ nói.


Hạ Lẫm nói với người bên cạnh: “Ngô đại nhân, hôm nay tới đây thôi.”


Đối phương liên tục đáp vâng, thức thời xin cáo lui trước.


Hạ Lẫm bước tới, khí chất sau ba năm lăn lộn chốn quan trường đã hoàn toàn khác xưa, giữa lông mày vô cùng thanh lãnh và trầm ổn.


“Ngươi đến đây làm gì?”


Lục Cửu Tiêu đáp: “Tiện đường đi ngang qua, ghé thăm trạng nguyên lang của chúng ta một chút.”


Đuôi mắt Hạ Lẫm thoáng qua một tia tự hào: “Là trạng nguyên của ba năm trước rồi.”


“Ồ, trạng nguyên lang của ba năm trước, làm quan thấy thế nào?”


“Cũng tạm.” Hạ Lẫm nhếch môi, lại hỏi: “Ngươi gặp đại ca chưa?”


“Vừa nãy ở trong cung có chào hỏi vội một câu. Đi thôi, về phủ thăm tiểu điệt của ta nào.” Lục Cửu Tiêu vỗ vai Hạ Lẫm, ra hiệu đi theo.


Hạ Lẫm giật giật khóe môi, tiểu điệt của ai cơ? Có người hình như quên mất mình họ Lục rồi thì phải?


Nhưng mà…


“Khóe miệng ngươi bị làm sao thế kia?”


Bước chân Lục Cửu Tiêu chậm lại nửa nhịp, giả vờ không hiểu hỏi: “Cái gì bị sao?”


“Khóe miệng ngươi kìa.” Hạ Lẫm nheo mắt nhìn kỹ, “Đỏ hằn lên cả rồi.”


“Ờ, chắc là va quệt vào đâu thôi.”


Giờ Dậu, tại khuê phòng ở Phỉ Uyển.


Thẩm Thời Đình cúi người dịch chuyển chiếc ghế, lại lật tìm trong mấy chiếc hộp nhỏ trên bàn trang điểm. Nàng khổ sở mân mê chiếc bông tai duy nhất còn sót lại, đây là quà nhị ca tặng nàng.


Đang lúc sầu não, chợt nghe thấy tiếng “cốc cốc”, Đào Nhân ở bên ngoài nói: “Cô nương, Lục thế tử đã về kinh, Hầu phu nhân tổ chức gia yến tại phủ, nhị công tử đang đợi người ở ngoài vườn.”


Sống lưng Thẩm Thời Đình lập tức cứng đờ, gia yến…


“Két” một tiếng, Thẩm Thời Đình mở cửa: “Đào Nhân, ta... ta không đi đâu.” Nàng lắp bắp nói: “Ngươi thay ta cảm ơn ý tốt của Hầu phu nhân đi.”


Đào Nhân nghi hoặc nhìn nàng, áp lòng bàn tay lên trán nàng: “Cô nương, sao mặt người lại đỏ bừng vậy, có phải trong người không khỏe ở đâu không?”


Đang nói chuyện thì Hạ Lẫm chắp tay đi tới: “Có chuyện gì thế?”


Thẩm Thời Đình liên tục lắc đầu.


Dưới cái nhìn chằm chằm của Hạ Lẫm, rốt cuộc nàng cũng không thể nói dối, nghẹn lời hồi lâu rồi nhụt chí bảo: “Vậy đi thôi.”


Lúc này, dưới hành lang dài của Hầu phủ, Lục Cửu Tiêu đã thay trường y họa tiết sóng nước màu xanh trắng thanh nhã. Hạ Lộc Minh đứng trước mặt vỗ vỗ vào bờ vai rắn chắc của hắn, nhìn khẩu hình miệng, ước chừng là đang nói mấy câu khen ngợi.


Khi Lục Cửu Tiêu ngước mắt lên, liền nhìn thấy phía sau Hạ Lẫm là một thiếu nữ đang khoan thai bước tới.

Bình Luận

0 Thảo luận