Sáng / Tối
Vào tiết đầu đông, bầu trời Cẩm Châu xám xịt trầm mặc, cái lạnh hoành hành kinh niên. Những cơn mưa phùn dày đặc xen lẫn những hạt băng sương mờ ảo, tan chảy trên nền đá xanh ướt đẫm.
Tại hậu viện Thẩm gia, cửa sổ gian nhà chính vẫn để hé một khe nhỏ, Tôn thị yếu ớt tựa mình trên sập gỗ.
Thẩm Vọng, khi ấy mười sáu tuổi, đã lỡ sa chân vào bài bạc.
Hơn nữa, lần thua này lên tới mấy trăm lượng bạc. Trong cơn túng quẫn, gã đã trộm khế ước nhà đất đem thế chấp cho tiền trang. Đến ngày trả nợ, người của tiền trang tìm đến tận cửa đòi tiền, bấy giờ mọi chuyện mới vỡ lở.
Thẩm Diên bất đắc dĩ phải biển thủ tiền từ tiệm thuốc để lấp đầy lỗ hổng này cho gã.
Nhưng dù có như vậy, Thẩm Vọng cũng không tránh khỏi một trận đòn roi, mà còn bị đánh rất nặng, vùng eo máu thịt be bét. Tôn thị vừa nhìn thấy đã khóc lóc thảm thiết, đòi sống đòi chết rồi gây gổ với Thẩm Diên một trận ra trò.
Sau trận náo loạn đó, Tôn thị đổ bệnh.
Bên ngoài cửa sổ chống, một dáng người mảnh mai đang đứng tựa vào, Thẩm Thời Đình bưng bát thuốc nóng hổi, ngón trỏ và ngón giữa thay phiên nhau chạm vào miệng bát cho bớt nóng.
Tiểu cô nương mười một tuổi có làn da trắng trẻo, hai má hơi phúng phính trông rất đáng yêu và ngây thơ. Dù ngũ quan chưa nảy nở hết nhưng đôi lông mày và ánh mắt đã sớm lộ vẻ thanh tú, thoát tục.
Nàng hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người rồi đẩy cửa bước vào.
Thẩm Thời Đình cẩn thận đặt bát thuốc lên tủ đầu giường, khẽ gọi: “A nương.”
Tôn thị nhướng mi mắt nhìn một cái, rồi lại nhắm nghiền lại.
“A nương, uống thuốc thôi.”
Nàng đỡ Tôn thị ngồi dậy.
Sau khi ngồi vững, Tôn thị gạt tay nàng ra, mắt đỏ hoe nói: “Ca ca ngươi hiện giờ chỉ còn nửa cái mạng, ngươi không đi xem nó, đến chỗ ta làm gì.”
“A cha làm sao nỡ ra tay thật chứ, ca ca không sao đâu, a nương uống thuốc trước đã.”
Nàng sốt sắng bưng bát thuốc lên, đưa một thìa đến sát môi Tôn thị.
Nghe vậy, mắt Tôn thị càng đỏ hơn: “A cha thương ngươi nhất, chỉ cần ngươi chịu nói giúp ca ca ngươi vài câu thì nó đã không phải chịu tội thế này.”
Nói đoạn, Tôn thị bực bội đẩy bát thuốc trước mắt ra.
Nước thuốc nóng bỏng đổ ập lên mu bàn tay trắng ngần mềm mại của tiểu cô nương, nàng nhất thời không giữ chắc, một tiếng “loảng xoảng” vang lên ——
Ở một diễn biến khác, tại Hộ quốc Tướng quân phủ.
Nam nhân trên giường đột ngột mở mắt, y sững sờ một hồi lâu rồi gập gối ngồi dậy.
Ngay sau đó, bên cạnh vang lên tiếng tì nữ quỳ sụp xuống liên tục tạ tội: “Nô tì không cố ý, mong công tử thứ tội…”
Hạ Thầm liếc mắt nhìn những mảnh sứ trắng vỡ vụn dưới đất, cảnh tượng trong giấc mơ lướt qua trước mắt nhanh như chớp, đầu y đau nhức, phải ấn ấn giữa chân mày cho bớt đau.
“Hôm nay là năm bao nhiêu?”
Tì nữ ngẩn người: “Dạ... là năm Vạn Hòa thứ hai mươi, công tử người sao vậy?”
Y run giọng hỏi: “Tháng mấy?”
“Tháng... tháng Mười, ngày hai mươi tám.”
Nghe xong, Hạ Thầm xoay người xuống giường, đẩy cửa bước ra ngoài.
Tháng Mười một năm Vạn Hòa thứ hai mươi, y dẫn quân xuất chinh, mà hiện tại vẫn chưa đến thời điểm đó.
Nhìn khu vườn quen thuộc, người vốn có ánh mắt ôn hòa bỗng cảm thấy một nỗi đắng chát dâng lên từng đợt trong cổ họng.
“Đại ca!” Phía xa, một thiếu niên mặc trường bào màu xanh tùng chạy vội trong gió lạnh tới, vừa đứng vững chân đã vội vã nói: “Sao huynh giờ mới tỉnh, tên Lục Cửu Tiêu kia đã chuốc huynh bao nhiêu rượu thế? Tiết ——”
Đột nhiên, Hạ Lẫm bị kéo mạnh vào một cái ôm.
Lực tay của Hạ Thầm ghì lên vai gáy hắn có chút nặng, Hạ Lẫm ngẩn người trong giây lát, liền nghe thấy Hạ Thầm khẽ nói: “A Lẫm, vất vả cho đệ rồi.”
Đến khi được buông ra, Hạ Lẫm vẫn còn đang mờ mịt chưa hiểu chuyện gì.
Hạ Thầm khẽ cười: “Đệ vừa nói gì?”
“À.” Hắn gãi gãi trán, “Tiết Ninh đang ở tiền sảnh đợi huynh.”
Nhìn theo bóng lưng dần đi xa của nam nhân, Hạ Lẫm nhíu mày, nói với tì nữ: “Lần sau Lục Cửu Tiêu còn xách rượu đến nữa thì không cho phép hắn bước chân vào viện này.”
Tại tiền sảnh, một bóng dáng trong sắc áo vàng nhạt đang đứng giữa phòng.
Nghe tiếng “két”, hai cánh cửa bị đẩy ra, Tiết Ninh ngoảnh đầu lại.
Y đã nhìn thấy nàng.
Nàng thực sự có thể nhìn thấy y.
Cái nhìn này, y đã chờ đợi suốt bao nhiêu năm ròng.
Y từng ở bên cạnh nhìn nàng khóc nấc trong đêm muộn, nghe nàng gọi tên mình lúc canh khuya, chứng kiến nàng ngày một gầy mòn, cho đến khi đôi mắt sáng ngời kia không còn tia hy vọng nào.
Thế nhưng y lại chẳng cách nào ôm cô nương mà mình nâng niu vào lòng để dịu dàng an ủi. Để nói với nàng rằng: Tiết Ninh, ta vẫn luôn ở bên nàng.
Nàng đừng sợ, ta vẫn luôn ở bên nàng…
Cơn đau thấu xương tủy làm tê liệt toàn thân Hạ Thầm.
Y đứng chôn chân tại chỗ.
Tiết Ninh vừa lấy canh giải rượu, chè trôi nước bột củ mài và bánh pía trứng muối từ trong hộp thức ăn ra, vừa ngoảnh đầu nhìn y bảo: “Huynh đứng ngây ra đó làm gì? Qua đây đi.”
Hạ Thầm bước tới, Tiết Ninh bưng bát canh giải rượu đến trước mặt hắn: “Này, ta vừa đưa canh cho Cửu Tiêu xong, đây là phần của huynh.”
Hạ Thầm đón lấy, đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh đó.
Tiết Ninh ngước mắt: “Huynh tranh thủ lúc còn nóng— ưm!”
Nàng trợn tròn mắt, cảm nhận sự nghiền nát nóng bỏng trên môi mình, theo bản năng định lùi lại nhưng đã bị bàn tay y giữ chặt lấy sống lưng.
Hạ Thầm hôn rất kìm nén, khi nhẹ nhàng mơn trớn, khi chậm rãi dây dưa, rồi tự nhiên thâm nhập vào giữa làn môi răng nàng.
Thân mình Tiết Ninh cứng đờ, nhắm chặt mắt lại.
Nàng và Hạ Thầm quen biết đã ba năm, con người y vốn ôn nhu tự tiết chế như gió mát trăng thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=117]
Lúc tình nồng nhất, nhiều nhất cũng chỉ là hôn lên mu bàn tay nàng, ngay cả khi ôm nàng, y cũng sợ làm nàng chịu thiệt thòi.
Y có bao giờ giống như ngày hôm nay đâu?!
Cho đến khi một vị mặn chát thấm vào khóe môi, Tiết Ninh mở mắt ra, liền thấy đôi mắt cận kề kia đang khép hờ, nơi khóe mắt vương một giọt lệ, lăn dài qua sống mũi cao thẳng của y.
Một lát sau, Hạ Thầm buông nàng ra.
Tiết Ninh ngơ ngác hỏi: “Huynh làm sao vậy?”
Nam nhân vuốt ve gò má nàng, trầm giọng nói: “Tiết Ninh…” Y đã trải qua một giấc mơ rất dài, chân thực đến mức ngỡ như mọi chuyện đều đã từng xảy ra.
Tiết Ninh nắm chặt lòng bàn tay, gương mặt đỏ bừng vì hành động của y. Nàng lảng sang chuyện khác: “Lục Cửu Tiêu rốt cuộc đã chuốc huynh bao nhiêu rượu vậy, huynh cứ chiều theo ý hắn đi, lần sau ta không đưa đồ cho hai người…”
“Chúng ta thành thân đi.”
Tiết Ninh sững sờ.
Hạ Thầm nhìn vào mắt nàng, lặp lại từng chữ một những lời mà đáng lẽ không lâu sau đó y mới nói với nàng:
“A Ninh đã mười bảy tuổi, có thể gả cho người ta được rồi.”
“Có thể bắt đầu chuẩn bị hỷ phục, hỷ phục của các cô nương là tốn thời gian nhất.”
Cửa sổ mở toang, gió lạnh tạt vào mặt, Hạ Thầm nhớ lại giấc mơ đó, day day ấn huyệt thái dương.
Cao Tầm đẩy cửa bước vào: “Chủ tử, người tìm thuộc hạ?”
Hạ Thầm hoàn hồn, khép cửa sổ lại rồi ngồi xuống: “Ngươi chuẩn bị đi, ngày mai cùng ta đi Cẩm Châu.”
Cao Tầm ngẩn ra: “Ngày mai đi luôn sao? Như... nhưng chuyện này vẫn chưa có kết luận định sẵn, vẫn chưa tìm được bà đỡ năm xưa đỡ đẻ cho phu nhân, vạn nhất nếu nhầm lẫn…”
“Huyện Kiến Bình, Nhược Châu, bà đỡ họ Tô, ngươi lập tức cử người đón bà ta về kinh đô.”
Cao Tầm kinh ngạc trợn tròn mắt. Người mà gã phái đi vẫn chưa có tin hồi đáp, chủ tử tra ra từ bao giờ vậy?
Hạ Thầm nói tiếp: “Ngươi đi gọi A Lẫm vào đây.”
Cao Tầm ôm một bụng thắc mắc, gật đầu lui xuống.
Một nén nhang sau, Hạ Lẫm với vẻ mặt nặng trĩu tâm tư trở về phòng mình.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Thầm khởi hành đến Cẩm Châu, còn Hạ Lẫm thì đi tới Đường Uyển.
Không ngoài dự đoán, Sầm thị vừa nghe xong đã ngất lịm. Đến khi tỉnh lại, bà không ngừng gặng hỏi Hạ Lẫm về đứa trẻ đó.
Có lẽ là bản năng của người làm mẹ, dù chưa được gặp mặt nhưng trái tim Sầm thị đã bắt đầu thắt lại vì đau xót.
Ba ngày sau, tại Cẩm Châu.
Hạ Thầm một lần nữa bước chân vào tiệm thuốc họ Thẩm.
Vẫn là vị trí đó, tiểu cô nương đang ngồi nắn nót tập viết chữ nhỏ kiểu trâm hoa. Nét chữ của nàng cũng giống như con người nàng, đoan trang tĩnh lặng và vô cùng linh hoạt.
Hạ Thầm không kìm được mà mắt đỏ hoe. Trong giấc mơ kia, mọi chuyện diễn ra đều không theo ý nguyện của y…
Thẩm Thời Đình dừng bút, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng vì lạnh lên. Nàng vội vàng đứng thẳng lưng, hỏi: “A cha muội không có nhà, ca ca muốn mua thuốc sao? Muội có thể lấy cho huynh.”
Ánh mắt Hạ Thầm dừng lại trên bàn tay phải đang băng bó của nàng, khàn giọng hỏi: “Tay sao lại bị thương thế?”
Nàng chớp đôi mắt hạnh long lanh, rụt tay lại, nhìn y đầy cảnh giác, miệng còn lẩm bẩm: “A cha muội sắp về rồi đấy...”
Hạ Thầm mím môi. Thật tốt, Thẩm Diên quả nhiên đối xử với nàng rất tốt.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Diên quả nhiên trở về.
Y trình ra lệnh bài của Hạ gia, nói: “Mười một năm trước, phụ thân mẫu thân ta đi ngang qua huyện An Ninh, may mắn được Thẩm đại phu tương trợ, mẫu thân ta đã thuận lợi sinh hạ một nữ hài, không biết Thẩm đại phu còn nhớ chăng?”
Thẩm Diên lập tức nhớ ra chuyện này, liền hỏi mục đích đến đây của Hạ Thầm.
Hạ Thầm liếc nhìn Thẩm Thời Đình một cái, trầm ngâm không nói.
Thẩm Diên mời y về Thẩm trạch, dẫn vào đại sảnh.
Khi người Thẩm gia đã có mặt đông đủ, Hạ Thầm mới nhìn về phía Tôn thị. Người vốn dĩ luôn ôn hòa như y, lúc này ánh mắt hiếm khi trở nên sắc bén.
Y đưa ra một lá bùa bình an, nói: “Thẩm phu nhân, không lâu trước đây chúng ta vừa gặp nhau ở kinh thành, bà còn nhớ chứ?”
Nhìn thấy lá bùa bình an, lại liên tưởng đến thân phận của Hạ Thầm, sắc mặt Tôn thị lập tức trắng bệch như giấy.
Thẩm Diên, Thẩm Vọng và Thẩm Thời Đình đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Hạ Thầm thoáng liếc nhìn tiểu cô nương, nàng liền hốt hoảng dời tầm mắt, cúi xuống mân mê khăn tay màu hồng phấn trong tay.
Y thu hồi ánh mắt, nhìn sang Thẩm Diên, nghiêm giọng nói: “Thẩm đại phu vừa rồi có hỏi mục đích ta đến đây.”
“Ta đến để đón tiểu muội muội của mình về nhà.”
Tiếng “xoảng” vang lên, không biết là chén trà trong tay ai đã rơi xuống đất, vỡ làm đôi.
Sau trọn một canh giờ đối chất, Tôn thị rốt cuộc cũng chỉ là một phụ nhân nơi phố thị, đối mặt với một người toát ra vẻ cao quý và kiên định từ trong xương tủy như Hạ Thầm, bà ta nhanh chóng hoảng loạn. Cho dù miệng vẫn không ngừng phủ nhận những câu như “A Đình mới là con gái ta”, “ta không có làm, ngươi... ngươi nói bậy”, vân vân, nhưng ngay cả bàn tay bà ta cũng đang run rẩy.
Nhìn lại những hành động mâu thuẫn đến khó hiểu mà bà ta đã đối xử với Thẩm Thời Đình bấy lâu nay, Thẩm Diên lòng đau như cắt.
Cơ mặt ông run lên bần bật, ông vịn góc bàn đứng dậy, “chát” một tiếng, một cái tát giáng xuống làm lệch mặt Tôn thị: “Bà... bà thật hồ đồ!”
Trong phút chốc, đại sảnh trở nên hỗn loạn.
Hạ Thầm đứng dậy bước tới, cúi người ngồi xổm trước mặt tiểu cô nương đang thổn thức không thành tiếng. Y vừa đưa tay ra, nàng đã sợ hãi rụt người lại.
Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Hạ Thầm không vì thế mà dừng tay, y nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nóng hổi trên gò má nàng, dùng tông giọng vô cùng bình thản và ôn tồn nói: “Đừng sợ. Huynh tên là Hạ Thầm, là đại ca của muội. Muội còn một nhị ca tên là Hạ Lẫm, ở nhà còn có phụ mẫu, tất cả mọi người đều đang đợi muội về nhà.”
Nhưng rất nhanh sau đó, bàn tay Hạ Thầm đang lau nước mắt cho nàng khẽ run lên.
Rốt cuộc, ca ca cũng có thể đưa muội về nhà rồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận