Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 124

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:40:46

Lục gia vốn quạnh quẽ, Lục Hành quanh năm không về phủ, ngay cả khi Lục Cửu Tiêu trở về thì cũng chỉ có ba miệng ăn.


Nói là tiệc gia đình, thực chất cũng chỉ có Lục gia và Hạ gia.


Tuy nhiên, mối quan hệ thế giao giữa hai nhà này không phải chỉ là lời nói suông, quả thực vô cùng gắn bó.


Trong bữa tiệc, không khí vô cùng hòa hợp, mọi người trò chuyện rôm rả. Đa phần là cánh nam nhân vây quanh bàn luận về trận chiến ở Ký Bắc, còn các cô nương thì tự dùng bữa trong những chiếc đĩa ngọc trắng, thỉnh thoảng lại trêu chọc Hạ Lan Yến trong lòng Tiết Ninh.


Đứa trẻ có đôi mắt linh động, hết sức đáng yêu.


Thẩm Thời Đình mỉm cười, chọc chọc vào lòng bàn tay nhỏ xíu của bé.


Lục Cửu Tiêu vừa nghe Hạ Lộc Minh nói chuyện vừa gật đầu ứng đáp, một tay bưng chén nhấp ngụm trà lạnh, ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi vào người đang ngồi cạnh Lục Uyển ở phía đối diện.


Tai phải của nàng đeo một chiếc khuyên tai dài bằng ngón trỏ, còn tai trái thì trống không…


Chỉ có điều, từ góc độ này của hắn nhìn sang, trông lại giống như đang nhìn Tiết Ninh ở bên cạnh nàng.


Hạ Thầm khẽ cười: “Muốn có con thì tự mình thành gia lập thất đi.”


Lục Cửu Tiêu bỗng nhiên hoàn hồn, ánh mắt ngơ ngác trong thoáng chốc, sau đó khẽ hừ một tiếng, lười chẳng buồn giải thích.


Thế nhưng, câu nói này của Hạ Thầm đã lái câu chuyện đi một vòng mười tám mươi độ, chỉ nghe Viên thị thở dài nói: “Con năm nay cũng đã hai mươi rồi…”


Nam nhân không chút cảm xúc đáp: “Hạ Lẫm còn hai mươi hai kia kìa.”


Phía bên kia, người vô duyên vô cớ bị vạ lây nhíu mày: “Nói ngươi thì nói ngươi đi, nhắc đến ta làm gì.”


“Hạ đại nhân quý giá, không nhắc đến được ha!” Lục Cửu Tiêu đáp lại với giọng điệu cà chớn.


Hạ Lẫm lạnh lùng liếc hắn một cái.


Nhờ màn cắt ngang này mà chủ đề câu chuyện quả nhiên lại bị lái sang hướng khác.


Bữa tiệc đi được nửa chừng, gương mặt Thẩm Thời Đình đã ngà ngà say, sắc hồng lan từ má đến tận mang tai. Nàng che môi nấc giọng vì hơi rượu, rồi ở dưới gầm bàn kéo kéo ống tay áo Lục Uyển: “Chẳng phải cô nói rượu này không say sao…”


Lục Uyển “A” lên, cảm thấy thật khó tin, nàng ghé sát mũi ngửi ngửi chén rượu trái cây của Thẩm Thời Đình: “Không say thật mà, cô...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=124]

sao cô uống rượu trái cây thôi mà cũng say được vậy?”


Mấy cô nương đang thì thầm to nhỏ với nhau thì đằng kia, Viên thị nheo mắt lại, quát khẽ: “Lục Uyển!”


Lục Uyển giật mình thẳng lưng lên, nuốt nước miếng một cái.


“Ai cho con chuốc rượu A Đình hả!”


“Cái này, đây chẳng phải là rượu trái cây thôi sao…” Lục Uyển lí nhí đáp.


Viên thị xoa xoa thái dương, nói lời xin lỗi với phu phụ Hạ gia, rồi mới dặn dò Bạch ma ma: “Ngươi đỡ tam cô nương ra vườn hoa đi dạo một chút cho thoáng, rồi sai người bưng một bát canh giải rượu lên.”


“Dạ, phu nhân.” Bạch ma ma tiến lên đỡ Thẩm Thời Đình: “Tam cô nương, để lão nô đỡ người.”


Người khác say rượu có lẽ sẽ quậy phá, nhưng Thẩm Thời Đình lại hết sức ngoan ngoãn, bảo đi là đi, còn chào hỏi lễ phép với cả hai vị huynh trưởng rồi mới rời khỏi chỗ.


Lục Uyển bị Viên thị lườm cho một cái, cúi đầu lủi thủi nhặt nhạnh hạt cơm, không dám làm càn thêm nữa.


Trời đã sập tối.


Sau khi rượu say cơm no, không khí trên bàn tiệc dần trở nên thư thả hơn.


Lục Cửu Tiêu bị tên Hạ Lẫm thù dai kia chuốc cho nguyên một bình rượu mạnh, bụng dạ nóng như thiêu như đốt. Hắn đứng dưới hành lang thổi gió nóng một lúc, day day lông mày, lại nhìn lướt qua ống tay áo bị vấy bẩn vì rượu, thở dài một tiếng rồi đi về phía Tùng Uyển.


Khi đi ngang qua đình nghỉ mát trong vườn, hắn thấy Bạch ma ma đang khoanh tay đứng cạnh hòn non bộ.


Lục Cửu Tiêu sực nhớ ra điều gì đó, khẽ chạm vào món đồ để trong đai lưng.


Hắn rảo bước tiến lại gần, Bạch ma ma lập tức tỉnh táo lại, cúi mình hành lễ: “Thế tử.”


“Tam cô nương đâu?”


Bạch ma ma hơi nghiêng đầu về phía đình nghỉ mát: “Tam cô nương đang nghỉ ở trong đình.”


Lục Cửu Tiêu gật đầu: “Nàng ấy bị rơi đồ.” Nói đoạn, hắn trực tiếp tiến về phía trước.


Bạch ma ma không nghĩ ngợi nhiều, đáp “dạ” một tiếng rồi nhường đường.


Tiếng ve kêu râm ran, gió đêm nổi lên bốn bề. Quanh đình tùng bách bao quanh, từng đợt hương tùng thoang thoảng bay xa.


Lục Cửu Tiêu dừng bước, thấy một bóng người đang ngồi trên ghế dài, hai tay ôm cột đình, đôi mắt nhắm nghiền. Sắc hồng ngà ngà say vẫn còn vương trên gò má và vành tai, vô cùng nổi bật.


Hắn khẽ gọi: “Hạ Thời Đình.”


Rõ ràng là chẳng có ai đáp.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày, cong ngón tay đẩy đẩy hai cái lên vầng trán trắng ngần của nàng: “Này.”


Đôi mày tiểu cô nương khẽ cau lại, gò má càng dán chặt vào cột đình hơn. Có vẻ như bị người ta làm phiền giấc mộng đẹp nên nàng tỏ ra rất mất kiên nhẫn.


Thấy cảnh này, Lục Cửu Tiêu cười nhạt, nhớ lại đôi mắt như chú hươu con hoảng loạn ban ngày, cùng với hai ngón tay đã bóp lấy cằm hắn.


Nói đến chuyện này, Lục thế tử suốt hai mươi năm qua chưa từng bị ai tóm cằm như thế bao giờ…


Hắn không kìm được mà liếc nhìn vào đôi bàn tay đang ôm cột của nàng thêm vài cái.


Cuối cùng, dời ánh mắt lên trên, rơi vào một lỗ nhỏ li ti trên thùy tai nàng.


Lục Cửu Tiêu cầm chiếc khuyên tai ướm thử bên tai nàng, suy tính một lát rồi đưa móc nhỏ của chiếc khuyên nhắm thẳng vào lỗ tai nhỏ xíu kia.


Hắn định đeo nó vào cho nàng.


Sau hai lần bị trượt tay, Lục Cửu Tiêu hoàn toàn nhíu chặt lông mày, thiếu kiên nhẫn “chậc” một tiếng.


Hắn cũng chẳng nhất thiết phải đeo vào cho nàng bằng được, nhưng “không đeo” và “đeo không được” là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Lục Cửu Tiêu nheo mắt nhìn lỗ tai kia như muốn phân cao thấp, dứt khoát cúi người xuống, một chân giẫm lên ghế dài bên cạnh nàng, bóp lấy dái tai nhỏ, nhắm chuẩn rồi luồn xuống.


“Hừ…”


Đôi mày lá liễu xinh đẹp kia bỗng nhiên cai chặt lại——


Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ cái lỗ nhỏ xíu trên tai.


Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Thời Đình hít sâu một hơi, theo bản năng định hét lên nhưng lại tự mình bịt chặt miệng lại. Quả thực là tự giác đến không thể tự giác hơn.


Lục Cửu Tiêu rũ mắt, lúc này mới phát hiện hai người đang ở khoảng cách rất gần, gần đến mức nếu hắn nghiêng người về phía trước thêm một tấc nữa thôi, chuyện ban ngày sẽ lặp lại.


Nam nhân khẽ nheo mắt, nhìn hàng mi như chiếc quạt nhỏ của nàng đang run rẩy liên hồi.


Một sự im lặng kéo dài.


Đáy mắt Lục Cửu Tiêu bỗng hiện lên một tia cười, nụ cười ấy mang theo vài phần xấu xa, khiến chân mày và đuôi mắt hắn thêm phần linh động.


Tim Thẩm Thời Đình đập “thình thịch” hai tiếng, không biết là do sợ hãi hay vì điều gì khác.


Nam nhân trước mắt có đường nét rất cương nghị, nhưng trong nét cương nghị lại pha lẫn nét quyến rũ, một vẻ phong tình toát ra từ nơi khóe mắt, khiến dung mạo hắn thêm vài phần bất cần, phóng đãng.


Lục Cửu Tiêu đường hoàng đứng thẳng người dậy: “Tỉnh rồi à, trả này.”


Hắn đưa chiếc khuyên tai ra trước mặt nàng.


“A Đình.” Vừa hay lúc đó, giọng nói của Lục Uyển vang lên từ phía vườn hoa.


Thẩm Thời Đình thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới buông một bàn tay ra để nhận lấy. Nàng chẳng muốn hỏi vì sao khuyên tai lại nằm trong tay hắn, chỉ vội vàng đứng dậy nói: “Đa tạ Lục thế tử, Uyển Uyển đang tìm ta, ta đi trước đây.”


“Không có gì.” Hắn phủi phủi vạt áo, thong thả nói: “Cũng tình cờ thật, nó lại rơi đúng vào vạt áo ta.”


Lời này thốt ra, không khỏi khiến người ta hồi tưởng lại đủ chuyện xảy ra ban ngày…


Thẩm Thời Đình cảm thấy da đầu tê rần, bước chân càng nhanh hơn mà chạy mất.


Chẳng mấy chốc, Hầu phủ đã trở nên quạnh quẽ.


Khi nha hoàn tiễn mọi người Hạ gia ra đến cửa, Lục Cửu Tiêu cũng vừa thay một bộ y phục khác bước tới.


Trước cổng, Hạ Thầm vỗ vai hắn: “Ngày mai nếu rảnh, hãy đi thăm thái phó lão nhân gia một chút.”


Lục Cửu Tiêu gật đầu đáp ứng, khoé mắt liếc qua bóng dáng mặc y phục màu hồng phấn nhạt kia, rồi tiếp tục trò chuyện với Hạ Thầm.


Tiết Ninh thuận theo ánh mắt của hắn, nhìn về phía cô nương vẫn còn hơi choáng váng vì say rượu.


Nàng giao Hạ Lan Yến cho bà vú, bước tới đỡ lấy Thẩm Thời Đình: “Để ta đỡ muội về nghỉ ngơi.”


Thẩm Thời Đình gật đầu đồng ý.


Khi hai người đi ngang qua bên người Lục Cửu Tiêu, nam nhân nghiêng mình nhường đường, nói: “Cẩn thận bậc thang.”


Mọi người có mặt đều khựng lại một chút.


Không phải vì câu nói này đáng sợ gì, mà là vì nó thốt ra từ miệng Lục Cửu Tiêu, nghe sao cũng thấy có chút ẩn ý sâu xa.


Thế nhưng, Lục Cửu Tiêu lại hướng về phía Tiết Ninh mỉm cười: “Sư tỷ, cẩn thận bậc thang.”


Tiết Ninh nghi hoặc gật đầu——


Ánh trăng trắng trong như màu gạo đổ dồn bên bậu cửa sổ, gió đêm thổi qua, làm tung bay một góc màn che.


Tâm trí Tiết Ninh treo ngược cành cây, đang vụng về tháo đai lưng cho Hạ Thầm. Hạ Thầm nắm lấy tay nàng: “Đang nghĩ gì mà xuất thần thế?”


“Chàng nói xem…” Tiết Ninh nhíu mày, “Thế tử gia đối diện nhà mình ấy, đêm nay có phải có chỗ nào không bình thường không?”


Hạ Thầm mỉm cười, đặt tay nàng trở lại đai lưng: “Không bình thường chỗ nào?”


“Thì là... Sao hắn cứ nhìn A Đình mãi thế? A Đình nhà mình có chỗ nào đắc tội với hắn sao?” Tiết Ninh lộ vẻ lo lắng.


Nghe vậy, Hạ Thầm như suy tư điều gì, y cúi đầu, tự mình tháo đai lưng ra.


Thấy Hạ Thầm vén màn giường, Tiết Ninh hừ hừ: “Đó là thân muội của chàng đấy, chàng không lo lắng chút nào sao?”


Hạ Thầm bật cười, kéo nàng lại gần: “A Ninh, có một số việc, người ngoài lo lắng cũng vô dụng thôi.”


Hiển nhiên, Tiết Ninh chẳng hiểu nổi ẩn ý trong câu nói của y, đôi mày cứ thế nhíu chặt lại đầy nghi hoặc. Hạ Thầm dùng đầu ngón tay vuốt phẳng hàng lông mày của nàng, dịu dàng bảo: “Ngủ thôi được không?”


Hai người ôm nhau nằm xuống.


Tiết Ninh vốn là người chẳng giấu được tâm sự, chuyện gì nghĩ không thông thì nhất định phải nghĩ cho thông bằng được mới thôi.


Thấy nàng có vẻ định mở mắt thao láo đến tận bình minh, Hạ Thầm thở dài ôm lấy nàng, đặt một nụ hôn sâu lên cổ: “A Ninh…”


Thế là tâm trí Tiết Ninh hoàn toàn bị lái sang chuyện khác.


Nói đến chuyện này, Lục Cửu Tiêu về kinh cũng thật đúng lúc. Hai ngày sau chính là một trong những ngày lễ náo nhiệt nhất của Li quốc — lễ Khất Xảo.


Lục thế tử xưa nay vốn chẳng coi những ngày lễ này ra gì, theo cách nói của hắn thì chính là “ồn muốn chết.”


Thế nhưng Lục Uyển lại cực kỳ yêu thích những ngày hội náo nhiệt như thế này. Từ sáng sớm, nàng đã soi gương trang điểm, lại còn búi kiểu tóc Đọa Vân thật cao.


Khi vừa buộc xong chiếc túi tiền nhỏ bên hông, Lục nhị cô nương vui vẻ đẩy cửa bước ra, nhưng lại bị ca ca đang tựa lưng vào cột hành lang làm cho giật cả mình.


“Ca?” Nàng chớp chớp mắt.


Lục Cửu Tiêu đánh giá nàng một lượt từ trên xuống dưới, đứng thẳng người dậy hỏi: “Đi đâu đấy?”


“À, hôm nay là lễ Khất Xảo, muội định đi thả đèn!” Lục Uyển hăm hở nói.


“Chỉ có mình muội?”


Lục Uyển lắc đầu: “Muội hẹn với A Đình rồi.”


Lông mày Lục Cửu Tiêu vô thức nhướng lên một chút: “Chỉ có hai người thôi sao? Bên ngoài người đông như thế, vừa chen chúc vừa hỗn loạn, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào?”


Lục Uyển cứ ngỡ Lục Cửu Tiêu không cho mình ra ngoài, lập tức nhíu mày phản bác: “Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, muội có mang theo tiểu sai mà, cũng không đến những chỗ quá đông người.”


“Thôi bỏ đi.” Nam nhân đứng thẳng lưng, đuôi mắt nhướng lên hết sức phóng túng, liếc nhìn nàng bảo: “Ta đang lúc rảnh rỗi, để ta đi cùng muội.”


Lục Uyển nuốt những lời định nói trở vào. Hai huynh muội nhìn nhau một hồi lâu. Không đúng, quá không đúng…


Nàng đột ngột mở to mắt: “Ca, huynh…”


“Được rồi, im miệng đi.” Lục Cửu Tiêu quát trước khi nàng kịp thốt ra mấy từ ngữ sến súa buồn nôn kia, hắn nheo mắt nói: “Có đi hay không thì bảo?”


Lục Uyển phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi chuyện này, nàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Đi, đi chứ.”

Bình Luận

0 Thảo luận