Sáng / Tối
Tuy nhiên, sau những phút giây hân hoan ngắn ngủi, Thẩm Thời Đình bắt đầu bước vào những chuỗi ngày khó khăn nhất của nữ tử mang thai: thời kỳ ốm nghén.
Chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, bụng nàng chưa thấy lớn thêm chút nào, nhưng người thì đã gầy sọp đi trông thấy.
Sáng nghén, ăn cơm nghén, đêm cũng nghén. Nhìn thấy món mặn thì nôn, món thanh đạm cũng chẳng khá khẩm hơn. Tóm lại, một ngày không hành hạ nàng dăm ba bận thì không yên. Cái thứ đang nằm trong bụng nàng dường như chẳng phải một đứa trẻ, mà là một ngòi pháo nổ.
Lục Cửu Tiêu đã hỏi qua lang trung, nhưng cái giai đoạn ốm nghén này chỉ có thể cắn răng tự mình vượt qua chứ chẳng còn cách nào khác. Hết cách, hắn đành đổi đầu bếp, ngắn ngủi nửa tháng đã thay tới tám người, nhưng vẫn chẳng ai có thể nấu ra được món gì khiến Thẩm Thời Đình nuốt trôi.
Đêm nọ khi về phủ, vừa lúc hắn bắt gặp Đào Nhân đang bưng khay gỗ, mặt mày ủ rũ đi ra.
Nhìn thấy Lục Cửu Tiêu, nàng uể oải hành lễ: “Thế tử.”
“Bữa tối của thiếu phu nhân sao?”
“Dạ, nhưng thiếu phu nhân cứ ngửi thấy mùi là khó chịu, dùng được hai miếng đã nhất quyết không chịu động đũa nữa, bảo nô tỳ đi lấy chút sữa dê.”
Lục Cửu Tiêu cau mày: “Đưa cho ta.” Hắn cầm lấy chiếc khay từ tay Đào Nhân.
Khi bước vào nội thất, hắn thấy Thẩm Thời Đình đang nằm bò bên mép giường, hơi thở thoi thóp tựa như đóa hoa đang dần héo rũ.
Nàng ngước đầu lên, đôi mắt hạnh như phủ một lớp sương mù mờ mịt, đáng thương vô cùng gọi: “Phu quân.”
Lục Cửu Tiêu đặt khay xuống, tiến lại gần bế nàng, áng chừng trọng lượng trong tay thì thấy nàng quả thực lại nhẹ đi rồi.
“Nàng cố ăn thêm vài miếng nữa đi.”
Thế nhưng, Thẩm Thời Đình vừa nghe thấy câu này đã vội bịt miệng nôn khan hai tiếng.
Nàng rưng rưng nước mắt nói: “Thiếp khó chịu lắm.”
“Ta biết.” Hắn nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng nàng, đưa thìa cơm đến sát môi: “Ta đút cho nàng, có được không?”
Tiểu cô nương do dự hồi lâu, mãi đến khi tay Lục thế tử mỏi nhừ, nàng mới chịu mở miệng.
Lúc này, Lục Cửu Tiêu chợt nhớ lại lời của Mạnh Cảnh Hằng. Y nói Hạ tam cô nương này là ông trời phái xuống để cứu rỗi hắn, nhưng hiện tại hắn lại chẳng nghĩ thế. Nàng rõ ràng là ông trời phái xuống để trị hắn thì đúng hơn.
Cuối cùng, một tháng sau vào tiết giữa xuân, khi cái thai được ba tháng rưỡi, cơn ốm nghén của Thẩm Thời Đình cuối cùng cũng dứt hẳn.
Ngày mười hai tháng Hai, ngoài cửa sổ oanh bay cỏ mọc, chim hót hoa thơm.
Thẩm Thời Đình tựa mình bên cửa sổ, Đào Nhân bưng một bát canh sâm dâng lên, nói: “Phu nhân, nhị cô nương đến thăm người.”
Thẩm Thời Đình nhướng mày, mỉm cười: “Mời muội ấy vào đi.”
Kể từ sau khi hết nghén, nàng đã khôi phục lại quy củ đến Mai Uyển thỉnh an sáng tối, nhờ đó mà nghe ngóng được không ít chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=112]
Gần đây trong phủ có thể nói là náo loạn đến mức gà bay chó chạy, khiến quầng thâm dưới mắt Viên thị cũng đậm thêm vài phần.
Vẫn là vì chuyện cũ: Hôn sự của Lục Uyển.
Từ xa, Thẩm Thời Đình đã nghe thấy tiếng trống lắc leng keng.
Lục Uyển bước vào nội thất, chăm chú nhìn chằm chằm vào bụng Thẩm Thời Đình: “Bụng của tẩu tẩu hình như lớn hơn một chút rồi.”
Thẩm Thời Đình đưa tay xoa bụng, cười hỏi: “Sao hôm nay muội lại rảnh rỗi ghé qua đây?”
Nhị cô nương đưa trống lắc ra, nói: “Muội mang chút đồ chơi nhỏ đến cho cháu trai tương lai của muội. Để khi nó chào đời, sẽ có giao tình tốt với muội.”
Thẩm Thời Đình cười nói đùa với nàng vài câu, bất chợt hắng giọng, rướn người tới gần, tò mò hỏi: “Đúng rồi, mấy lang quân gần đây mẫu thân chọn cho muội, muội đều không ưng sao?”
Không nhắc tới chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới, mặt Lục Uyển liền xị xuống ngay lập tức.
“Lục gia nhà cao cửa rộng, nghiệp lớn thế này, sao lại không thể nuôi muội thêm một thời gian nữa chứ…”
Thẩm Thời Đình bật cười: “Vậy muội nói ta nghe xem, thế tử Ninh An Bá và nhị công tử Bách Dương Hầu đó, có điểm nào không tốt?”
Nghe vậy, Lục Uyển chau đôi mày thanh tú: “Thế tử đó hả... Muội không thích kiểu thư sinh yếu đào tơ, da dẻ còn trắng trẻo hơn cả muội, nói năng thì cứ ra vẻ ta đây đạo mạo, tụng kinh làm người ta nhức cả đầu. Còn nhị công tử kia, đích thị là cái đồ ‘bám đuôi mẫu thân’, bà ta nói gì hắn cũng nghe theo, thế mà cha muội còn bảo đó là hiếu thảo, muội thấy rõ ràng là đồ không có chính kiến.”
“Vậy muội thích kiểu người thế nào? Nói kỹ một chút để nương còn biết đường mà tìm mối cho muội chứ.”
Lục Uyển chống cằm, suy nghĩ một hồi: “Môn đăng hộ đối thì không cần quá cao, tốt nhất là kém Lục gia một bậc, như vậy sau này muội gả đi, bà mẫi chẳng dám làm khó muội. Lang quân phải tuấn tú, phải có chủ kiến, phải biết thương thê tử và tốt nhất là muội nói một thì hắn không được nói hai.”
Thẩm Thời Đình im lặng, bưng chén trà nhấp một ngụm nước, kiên nhẫn hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”
“Phải là người bụng đầy kinh chữ, ăn nói phong lưu, nhưng tuyệt đối không được là mọt sách. Phải biết chút võ công để rủi có gặp kẻ xấu thì còn cứu được muội. Tốt hơn nữa là một người ham vui, thích náo nhiệt, cứ mỗi dịp lễ tết là có thể cùng muội xuống phố ngắm cảnh. Tuy bảo là kém Lục gia một chút, nhưng cũng không được kém quá, vẫn phải đảm bảo cẩm y ngọc thực, muội gả đi từ phủ Hầu gia thì không thể chịu khổ được. Phải là người kinh thành, không được gả đi xa quá, nếu không nương sao kịp tới chống lưng cho muội. Còn vài tiêu chuẩn nữa, để muội nghĩ tiếp xem nào…”
Thẩm Thời Đình lại nhấp thêm một ngụm trà, trong lòng thầm nghĩ: còn phải nghĩ nữa sao…
Đúng lúc này, Đường Lê vén rèm bước vào: “Cô nương, Trịnh nương tử lại tới rồi.”
Trịnh nương tử này chính là một trong những bà mai nổi tiếng nhất trong kinh, dạo gần đây ngưỡng cửa Hầu phủ sắp bị bà ta giẫm nát đến nơi, thế mà Viên thị lại rất sẵn lòng tiếp đón.
Vì thế, Lục Uyển trố mắt theo phản xạ tự nhiên: “Lần này lại tới để làm mai cho nhà nào nữa đây?”
Đường Lê khó xử đáp: “Nô tỳ cũng không rõ…”
Danh sách các lang quân trong tay Trịnh nương tử có khi còn cao hơn cả núi ấy chứ.
Lục Uyển hậm hực nắm chặt nắm đấm, đoạn nàng nghiêng người nài nỉ: “Tẩu tẩu, tẩu đi nghe ngóng giúp muội với, sẵn tiện thẩm định hộ muội luôn được không?” Nàng vừa nói vừa lay lay cánh tay Thẩm Thời Đình cầu khẩn.
Thẩm Thời Đình cắn môi, rút tay lại rồi nghiêm túc dặn dò: “Ta đi nghe ngóng cho, nhưng ngày mai muội phải nói chuyện tử tế với mẫu thân, đừng chọc giận bà nữa đấy.”
Lục Uyển gật đầu lia lịa.
Tại tiền sảnh.
Trịnh nương tử diện một bộ váy dài màu hồng đào, ngồi ở vị trí phía dưới bên tay phải đại sảnh, tay cầm khăn lụa cùng màu, trên búi tóc cài một đóa hoa hải đường rực rỡ. Cách ăn vận này đúng chuẩn phong thái của bà mai.
Bà ta nhấp một ngụm trà rồi nói: “Hôm nay, ta thay mặt nhà Vương Lễ bộ lang trungđến đây.”
Viên thị hơi khựng lại, Lễ bộ lang trung... chức vị này so với Lục gia quả thực có chút chênh lệch quá xa.
Vừa liếc qua thần sắc của Viên thị, Trịnh nương tử đã biết bà hiểu lầm, bèn vội vàng giải thích: “Lục phu nhân hiểu lầm rồi, chuyện là thế này, ta…”
“Mẫu thân.” Thẩm Thời Đình bước vào sảnh.
Viên thị vội nói: “Con đến thật đúng lúc. Trịnh nương tử đây là bà mai lừng danh khắp kinh thành, con cái chưa thành thân của các nhà bà ấy đều nắm rõ như lòng bàn tay, con mau lại đây cùng ta xem xét một chút.”
Thẩm Thời Đình vội vã vâng lời.
Thế nhưng, Trịnh nương tử lại bỗng dưng cứng đờ người. Bà ta không tự nhiên cúi đầu dụi dụi chóp mũi, rồi lại nhấp thêm hai ngụm trà nữa.
Viên thị hỏi: “Trịnh nương tử, lúc nãy bà định nói gì?”
Trịnh nương tử ngẩng lên, dưới ánh nhìn chăm chú của Viên thị và Thẩm Thời Đình, bà ta đành liều một phen, nhắm mắt lại, vung khăn lụa vỗ mạnh lên đùi một cái: “Hầy, đã có thiếu phu nhân ở đây thì ta cũng xin nói thẳng vậy.”
Thẩm Thời Đình hơi ngẩn ra, chuyện này còn liên quan đến nàng sao?
Trịnh nương tử tiếp lời: “Thiếu phu nhân hiện đang mang thai hơn ba tháng, thiết nghĩ, chuyện hầu hạ bên gối chắc cũng không được thuận tiện cho lắm…”
Lời nói đến nước này, ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu ra là có chuyện gì.
Hơi thở của Thẩm Thời Đình nghẹn lại, nàng cố giữ bình tĩnh nhìn bà ta.
Chỉ nghe Trịnh nương tử nói tiếp: “Thế tử gia trước sau gì cũng phải nạp thiếp. Thiếu phu nhân à, ta đây là đang muốn tốt cho người thôi. Tứ cô nương nhà Vương đại nhân Lễ bộ lang trung là thứ nữ, mẫu thân đã mất, ở trong phủ cũng chẳng có ai yêu thương, tính tình lại mềm mỏng dễ bảo, chọn làm thiếp thất thì không còn gì hợp bằng. Dù sao thì... dù sao cũng tốt hơn để thế tử gia tự mình đi chọn người, có đúng không?”
Tự mình chọn người…
Tim Thẩm Thời Đình thắt lại, nàng nắm chặt lòng bàn tay: “A nương, dù sao cũng là chuyện nạp thiếp cho phu quân, con muốn lát nữa bàn bạc lại với chàng.”
Viên thị cũng là nữ nhân, gặp phải chuyện thế này, bà sao không biết con dâu đang chạnh lòng.
Bà an ủi: “Cũng đúng, con đang mang thân tử, đừng ở đây tiếp chuyện nữa, về nghỉ ngơi đi.”
Thẩm Thời Đình nhìn bà đầy cảm kích rồi rời khỏi sảnh.
Người vừa đi khỏi, Trịnh nương tử mới thấy nhẹ nhõm hẳn. Chuyện này mà nói thẳng trước mặt chính thất thì quả thực có chút khó mở lời.
Bà ta quay sang nói với Viên thị: “Phu nhân, con cái là việc trọng đại, chỉ trông chờ vào một đứa trong bụng thiếu phu nhân thì sao gọi là Lục gia nhân đinh vượng tộc cho được?”
Viên thị gạt nhẹ lớp bụi vương trên ống tay áo, sắc mặt bình thản đáp: “Trịnh nương tử, sau này chuyện nạp thiếp trong phủ, bà đừng bận tâm. Chuyện của phu thê bọn chúng, cứ để chúng tự mình quyết định.”
Trịnh nương tử khựng lại, ngượng ngùng ngậm miệng.
Thế là mối làm ăn này coi như hỏng bét…
Đêm xuống, gió xuân nhè nhẹ thổi qua, lá cây ngoài cửa sổ xào xạc rơi, thỉnh thoảng lại làm rụng xuống vài cánh hoa đỏ thắm non nớt.
Thẩm Thời Đình cúi đầu cởi áo cho Lục Cửu Tiêu, đôi tay thành thục tháo dải đai lưng quanh hông hắn.
Nàng thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn hắn một cái, ngoài mặt thì không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại toàn là chuyện nạp thiếp.
Nam nhân khi đã vào triều làm quan quả nhiên trầm ổn hơn nhiều. Thẩm Thời Đình cũng phải thừa nhận rằng, sau khi thành thân, hắn thực sự rất mực cưng chiều nàng.
Lúc trước nàng từng để tâm đến những hành tung phong lưu của hắn, nhưng giờ nếu hắn chính thức nạp một lương thiếp mà nàng còn để bụng thì chẳng phải là quá ghen tuông hay sao? Nàng thầm nghĩ.
Thế nhưng con người ta, nhất là nữ nhân, ai mà chẳng có lòng đố kỵ…
Cứ hễ nghĩ đến phải chia sẻ hắn cho người khác, phải chuẩn bị một căn phòng trong Tùng Uyển cho một cô nương khác, nàng lại thấy khó chịu đến mức không thở nổi.
Khoảnh khắc này Thẩm Thời Đình mới nhận ra, bản thân nàng lại ích kỷ đến nhường này.
Vì thế cho đến cuối cùng, nàng vẫn không mở miệng hỏi hắn có muốn Vương tứ cô nương kia hay không, nàng sợ Lục Cửu Tiêu sẽ gật đầu.
Hai người nằm trên sập, Lục Cửu Tiêu nghiêng người ôm lấy nàng, rủ mắt hỏi: “Nàng cứ nhìn ta mãi làm gì thế?”
“Không có gì, thiếp đang nghĩ ngày mai sẽ mời tú nương đến, làm cho phu quân hai bộ y phục mới.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu: “Mấy chuyện nhỏ nhặt này đừng nghĩ nữa, cứ giao cho ma ma, nàng lo mà tịnh dưỡng thai nhi cho tốt.”
Tiểu cô nương khẽ “ừm”.
Thế nhưng, lại hai khắc trôi qua mà Thẩm Thời Đình vẫn chưa ngủ được.
Nàng bám lấy cánh tay nam nhân, một tay vòng qua eo hắn, nhón chân nhích người lên phía trên.
Lục Cửu Tiêu mở mắt, nhướn mày: “Nàng định làm gì đây?”
“Phu quân, chàng hôn thiếp đi.”
Lục Cửu Tiêu kinh ngạc nhìn nàng. Yêu cầu kiểu này, nàng chưa bao giờ chủ động đề cập cả…
Thấy hắn cứ chần chừ mãi không động đậy, tiểu cô nương đỏ bừng mặt, nhưng vẫn kiên trì: “Chàng hôn thiếp đi mà...”
Lục Cửu Tiêu liếc nàng, rồi cúi người hôn lên trán, sống mũi, rồi đến cánh môi đầy đặn. Hắn ngậm lấy hai phiến môi ngọt ngào, nhẹ nhàng mút mát, tìm kiếm đầu lưỡi mềm mại.
Nói đến chuyện này, đã lâu rồi hắn không chạm vào nàng.
Dạo trước nàng nôn nghén đến mức gầy yếu như đồ sứ, Lục Cửu Tiêu chẳng dám động mạnh. Lúc này vừa mới hôn một cái, tâm trí hắn đã có chút không kìm nén nổi.
Trong tiếng mút mát khe khẽ giữa đôi môi, hắn dần chống người dậy, vòng tay sang hai bên. Một bàn tay theo thói quen luồn xuống đệm dưới gáy nàng, bóp nhẹ.
Thẩm Thời Đình rên rỉ nũng nịu, hai tay vòng qua ôm lấy cổ hắn.
Lục Cửu Tiêu lùi lại nhìn nàng, rồi lại cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên. Ngọn lửa trong mắt hắn lúc tỏ lúc mờ, cuối cùng lý trí vẫn giành chiến thắng. Hắn xoay người ngồi dậy, chỉnh lại y phục cho nàng, giọng khàn đặc nói: “Ngủ sớm đi, ta đi tắm.”
“Thiếp có thể giúp chàng.” Tiểu phu nhân níu lấy ống tay áo, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Khí huyết của nam nhân gần như xông thẳng lên đỉnh đầu. Hắn đỏ mắt nhìn bàn tay nhỏ trắng trẻo đang túm lấy mình, yết hầu lên lên xuống xuống. Hắn dời tầm mắt, tung chăn trùm kín mặt nàng: “Đừng nghịch ngợm, ngủ đi.”
Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Thời Đình vùi trong chăn đỏ rực như gấc chín, nàng vội vàng giấu cả đầu vào trong.
Sau hai hơi thở sâu, mọi thứ mới trở lại bình thường.
Lúc Lục Cửu Tiêu quay lại, hắn và nàng chạm mắt nhau một cái, rồi cả hai đều nằm ngay ngắn như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Phu quân, chàng không thấy khó chịu sao?”
Lục Cửu Tiêu: “......”
Mãi không thấy người kia đáp lời, Thẩm Thời Đình lại hỏi tiếp: “Chàng thật sự không khó chịu chút nào hả?”
Nam nhân nhìn nàng bằng ánh mắt u ám: “Tốt nhất là nàng nên nhắm mắt và ngậm miệng lại. Bằng không, ta sẽ bắt nàng dùng tay cả đêm, đến mức ngày mai ngay cả bát cũng không bưng nổi. Không tin thì nàng cứ thử xem.”
Thẩm Thời Đình ngượng ngùng nhắm mắt, biết điều mà ngậm miệng.
Lục Cửu Tiêu thở dài không thành tiếng, cái giường này xem chừng không thể nằm yên được nữa rồi…
Nhịn đến chết là chuyện nhỏ, nhưng làm nàng bị thương thì mới thật sự là chuyện lớn.
Mùa xuân, lại là thời điểm Li quốc chiêu binh mãi mã.
Lục Cửu Tiêu tiếp quản một đợt tân binh nên đã ở lại doanh trại liên tiếp ba ngày.
Những lời của Trịnh nương tử vẫn cứ luẩn quẩn trong lòng nàng. Sau hai ngày suy nghĩ, Thẩm Thời Đình buồn bã hỏi thăm Đào Nhân về chuyện của Vương tứ cô nương. Tuy nhiên, vì Lục Cửu Tiêu ba ngày chưa về phủ nên nàng cũng đành tạm gác chuyện này lại.
Cho đến ngày mười tám tháng Hai, Đào Nhân đẩy cửa bước vào:
“Phu nhân ——”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận