Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 125

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:41:14

Đêm Khất Xảo, kinh đô lấp lánh những điểm sáng đỏ hồng, hoa đăng rợp trời. Các thiếu nữ gương mặt rạng rỡ nụ cười, tay cầm quạt tròn khéo léo che đi khóe môi, hễ thấy vị lang quân nào có dung mạo xuất chúng là lại liếc mắt nhìn trộm một cái. Các lang quân thì phóng khoáng hơn nhiều, muốn nhìn ai thì nhìn, từng người một chắp tay sau lưng lướt qua, thần thái vô cùng phấn chấn.


Đặc biệt là khi thoáng thấy hai bóng hình thướt tha bên cạnh sạp hoa đăng, họ đều bất giác dừng bước đôi chút.


Chẳng vì gì khác, nhan sắc của nữ nhi Lục gia và Hạ gia thực sự khiến người ta phải trầm trồ.


Lục tiểu thư có vẻ ngoài rạng rỡ, đoan trang, là kiểu mỹ nhân nhìn một cái là nhận ra ngay. Còn Hạ tiểu thư thì lại càng miễn bàn, từ đôi mắt đến vóc dáng, khắp kinh đô này khó lòng tìm được người thứ hai.


Thế nhưng lúc này, mỹ nhân ấy lại đang nhíu chặt đôi mày, vẻ mặt đầy phiền muộn.


Nàng tùy ý chọn một chiếc đèn hoa sen, dùng khoé mắt liếc trộm ra phía sau. Chẳng biết vì đêm hè quá oi bức hay vì lẽ gì khác, nàng cứ cảm thấy sau lưng nóng như lửa đốt.


Còn Lục Uyển cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, lúc này gương mặt đang nghệch ra, hoàn toàn ngơ ngác giữa dòng người náo nhiệt.


Ca ca nàng…


Ca ca nàng…


Lục Uyển cắn môi suy nghĩ, đến con thỏ còn chẳng ăn cỏ gần hang mà…


“Uyển Uyển.”


“Uyển Uyển.”


Thẩm Thời Đình đẩy đẩy Lục Uyển.


Lục Uyển bừng tỉnh, “A” lên rồi chẳng thèm nhìn đã cầm đại lấy một chiếc hoa đăng, nói lấp liếm: “Ta lấy cái này đi.”


Sau khi hai người trả tiền xong, liền xuôi theo dòng người đi về phía náo nhiệt nhất.


Lục Cửu Tiêu một tay chắp sau lưng, một tay cầm miếng ngọc bình an treo bên hông, cứ thế tung lên hứng xuống từng nhịp.


Hắn thấy Thẩm Thời Đình chốc chốc lại nhíu mày, lúc sau lại nở nụ cười tươi tắn, thi thoảng khi chạm phải ánh mắt của hắn, nàng sẽ ngẩn người ra rồi vội vàng dời đi chỗ khác.


Thấy vậy, Lục Cửu Tiêu lại càng cố ý nhìn nàng thường xuyên hơn.


Thẩm Thời Đình nhận lấy một thanh kẹo hình con thỏ từ tay người bán hàng rong. Đúng lúc này, trên bầu trời vang lên tiếng “đoàng”, một chùm pháo hoa nở rộ, phát ra từ phía Đào Hoa giang.


Đám đông bỗng nhiên xôn xao, từng tốp người chen lấn nhau đổ xô về hướng con sông.


Vai Thẩm Thời Đình không biết bị ai huých phải một cái, nàng bị đẩy về phía trước vài bước.


Nàng quay đầu lại gọi: “Uyển Uyển!”


Nhưng giữa dòng người đông đúc, Lục Uyển đã sớm mất hút không thấy bóng dáng đâu.


Thẩm Thời Đình lo lắng kiễng chân lên tìm kiếm, vừa xoay người lại đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.


Lục Cửu Tiêu xoa xoa lồng ngực mình, thản nhiên nói: “Người đông quá, đi lối kia.”


Thẩm Thời Đình đành phải đi theo hắn.


Giữa dòng người đông đúc xô đẩy, khuỷu tay hai người thi thoảng lại chạm vào nhau. Lục Cửu Tiêu dứt khoát nắm lấy cổ tay nàng, dắt nàng đi về phía con đường rộng rãi hơn.


Đại lộ Nghênh An vào đêm Khất Xảo không phải chuyện đùa. Sau một khắc đồng, Thẩm Thời Đình hơi thở dồn dập, mồ hôi lấm tấm đầy đầu, nàng thở hổn hển đầy lo lắng: “Huynh có thấy Uyển Uyển đâu không?”


Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn vào dòng người, đáp: “Yên tâm đi, nha đầu đó như khỉ ấy mà, tự mình chạy được.”


Thẩm Thời Đình nghẹn lời, liếc hắn một cái, rồi ánh mắt rơi xuống cổ tay đang bị nắm.


Nàng vùng ra: “Ta tự đi được rồi.”


Lục Cửu Tiêu thản nhiên buông tay nàng ra.


Rõ ràng đang đứng giữa đám đông náo nhiệt, nhưng Thẩm Thời Đình lại cảm thấy bầu không khí lúc này im lặng đến đáng sợ, giống như có ai đó cầm dùi nhỏ gõ vào màng nhĩ nàng, phát ra những tiếng “thình thịch” liên hồi.


Hồi lâu sau, Lục Cửu Tiêu lên tiếng: “Đói không?”


Thẩm Thời Đình lắc đầu.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày trước phản ứng không chút “hợp tác” này của nàng: “Nhưng ta đói.”


Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống nàng: “Lát nữa nếu lại lạc mất, ta biết ăn nói thế nào với hai ca ca của muội? Đi theo.”


Xem đi, người này đã giả vờ tử tế suốt cả buổi tối, cuối cùng giờ cũng lộ nguyên hình rồi.


Thẩm Thời Đình do dự một lát, nhìn con phố đang sôi động náo nhiệt, cuối cùng vẫn lẳng lặng đi theo——


Đêm Khất Xảo, Vọng Giang Lâu không còn một chỗ trống, đại sảnh tầng một đông nghẹt những người đang dừng chân nghỉ ngơi.


Tiểu nhị dẫn hai người lên tầng hai, lau lau mặt bàn rồi nói: “Ôi, tiểu nhân thật kém mắt, là Lục thế tử!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=125]

Vẫn phục vụ ngài theo món cũ nhé?”


Chẳng trách Vọng Giang Lâu này có thể đứng đầu trong hàng trăm tửu lầu ở kinh đô, xa cách ba năm trời mà ngay cả gia nhân ở đây vẫn còn nhớ rõ sở thích của khách quý.


Lục Cửu Tiêu gật đầu, quay sang hỏi Thẩm Thời Đình: “Muội muốn ăn gì?”


“Ta không đói.”


Vừa dứt lời, cái bụng không nể mặt của nàng đã rất "l”đúng lúc” mà vang lên hai tiếng.


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, khóe môi bật ra một tiếng cười nhạt.


Thẩm Thời Đình đâm lao phải theo lao, thế mà lại rất có khí tiết nói: “Ta thật sự không đói.”


Lục Cửu Tiêu giơ tay ra hiệu, tiểu nhị hiểu ý lui xuống.


Một lát sau, ba món mặn và một món canh đã được dọn lên đầy đủ.


Nam nhân cao quý cầm đôi đũa trúc, tự mình dùng bữa tối.


Thẩm Thời Đình thần sắc uể oải cắn môi, ấn ấn cái bụng trống rỗng, đứng dậy đi tới bên cửa sổ. Nàng nhìn ngắm cả thành rực rỡ sắc đỏ, người qua kẻ lại, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Lục Uyển.


Gió đêm nổi lên bốn bề, trăng sáng treo cao, ánh nguyệt hòa cùng ánh đèn đỏ tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.


Người phía sau chẳng biết đã đặt đũa xuống từ lúc nào, hắn đứng sau lưng nàng nói: “Muội còn vươn người ra ngoài nữa là ngã xuống đấy, ta không vớt lên đâu.”


Thẩm Thời Đình vội vàng đứng thẳng người lại, vừa quay đầu, chóp mũi suýt chút nữa lại đâm sầm vào người hắn. Thấy vậy, cô nương vội lùi lại một bước, khiến cánh cửa sổ vang lên một tiếng “loảng xoảng” ——


Tâm tư né tránh và luống cuống này của thiếu nữ thực sự quá dễ hiểu.


Lục Cửu Tiêu giấu nụ cười, gọi: “Này.”


Thẩm Thời Đình ngẩng đầu nhìn hắn: “Hả?”


Nam nhân tiến lên một bước, từ từ cúi người xuống trước đôi đồng tử đang mở to của nàng. Gương mặt tuấn tú phóng đại dần ngay trước mắt, Thẩm Thời Đình gần như nín thở.


Lục Cửu Tiêu giơ tay chạm vào môi nàng, gạt làn môi mềm mại ấy một cái, Thẩm Thời Đình hoàn toàn ngây người.


Hắn đưa một sợi tóc đứt vương trên đầu ngón tay ra trước mặt nàng: “Tóc muội bị đứt.”


Thẩm Thời Đình nhìn sợi tóc đen trên ngón tay hắn, rồi lại nhìn gương mặt đang kề sát và tia cười trêu chọc ẩn hiện trong đôi mắt kia. Ngay khi nàng định đẩy hắn ra, trong gian phòng nhã tĩnh bỗng vang lên tiếng “ọc ọc”.


Lục Cửu Tiêu nhướng nhẹ chân mày, rũ mắt liếc nhìn bụng nàng.


Tiểu cô nương đỏ bừng cả mặt, chóp tai đỏ ửng lên như quả chín.


Lục Cửu Tiêu thầm cười, nha đầu này cũng dễ trêu quá đi.


“Chẳng phải muội bảo không đói sao?”


“Ta…” Thẩm Thời Đình há miệng định nói, nhưng dưới ánh mắt ngập tràn ý cười của nam nhân, nàng siết chặt lòng bàn tay. Đôi mắt long lanh dần dần ửng đỏ, bướng bỉnh ngoảnh mặt đi, trong lời nói đã mang theo chút nghẹn ngào: “Ta đúng là không đói mà.”


Lục Cửu Tiêu hơi khựng lại, hắn thu lại vẻ trêu chọc rồi hỏi: “Muội khóc cái gì?”


“Huynh định làm gì? Ta có chỗ nào đắc tội với huynh sao? Cho dù... cho dù là vô ý mạo phạm huynh, nhưng huynh cũng đã cắn lại rồi còn gì, rốt cuộc là ai chiếm hời của ai?” Nàng lầm bầm nói.


Lục Cửu Tiêu nhìn nàng hồi lâu, đành phải cong ngón tay định chạm vào quầng đỏ dưới mắt nàng: “Chậc, sao lại dễ khóc thế không biết…”


Hành động này quá đỗi thân mật, Thẩm Thời Đình sững người trong giây lát rồi nắm lấy cổ tay hắn. Lục Cửu Tiêu thuận thế xoay tay nắm ngược lại nàng, ấn nàng ngồi xuống ghế đẩu, nhét vào tay nàng đôi đũa trúc rồi bảo: “Ăn đi, ăn xong ta đưa muội về.”


Thẩm Thời Đình cúi đầu gắp thức ăn.


Lục Cửu Tiêu chậm rãi nói: “Thật ra nghĩ kỹ thì, lời muội nói cũng không sai.”


Thẩm Thời Đình hơi ngẩn ra, khó hiểu nhìn hắn.


“Là ta đã chiếm hời của muội.” Gương mặt Lục Cửu Tiêu đầy chân thành sau khi đã suy xét lại, khiến Thẩm Thời Đình có chút thụ sủng nhược kinh. Thế nhưng câu tiếp theo, hắn bồi thêm một câu: “Nếu muội thật sự cảm thấy thiệt thòi, ta cũng không phải là không thể để muội cắn lại.”


“Cạch” một tiếng, nàng kinh hãi đến mức làm rơi cả đôi đũa trúc trong tay.


Lại nghe Lục Cửu Tiêu nói: “Muội cắn nhẹ thôi đấy, ngày mai ta còn phải diện kiến thánh thượng.”


“Ai thèm cắn chứ!”


Thấy nàng giận đến mức “hổ báo” sống động trở lại, Lục Cửu Tiêu hài lòng nhấp vài ngụm trà——


Ở phía bên kia của đại lộ Nghênh An.


Lục Uyển đang túm chặt ống tay áo của một nam tử lạ mặt, nghiêm giọng quát: “Đăng đồ tử! Đi theo ta đến phủ nha!”


Tiểu sai ở bên cạnh giải thích: “Cô nương, cô thật sự hiểu lầm rồi, công tử nhà chúng tôi không phải——”


“Hiểu lầm?” Lục Uyển đánh giá nam tử trước mắt từ trên xuống dưới, phong thái hào hoa, mày thanh mắt tú, trông thì ra dáng con người lắm, thế mà lại, lại đi làm cái trò dơ bẩn này!


Lục Uyển không tự nhiên liếc nhìn ngực mình một cái, xuýt xoa, thật sự rất đau…


Ai biết được hắn đã lợi dụng những ngày đông người thế này để chiếm hời của bao nhiêu cô nương rồi. Lục nhị cô nương dùng giọng điệu thay trời hành đạo: “Bớt nói nhảm đi, đi theo ta!”


Tạ Dục An bất lực day day thái dương. Hắn vội vội vàng vàng thế nào mà lại về đến kinh thành đúng đêm Khất Xảo, khắp nơi biển người mênh mông. Theo bản năng, hắn nắm chặt bàn tay vừa chạm phải thứ không nên chạm ban nãy.


Hắn đưa ra lời giải thích thẳng thắn và yếu ớt: “Là cô nương tự đâm sầm vào, Tạ mỗ không hề cố ý mạo phạm. Thế này đi, cô cầm lấy số tiền này…”


Lục Uyển trợn tròn mắt. Định dùng tiền để dàn xếp ổn thỏa sao? Nàng thiếu chút bạc này chắc?


“Ngươi đừng có mơ! Hôm nay ta nhất định phải trị tội ngươi! Đi theo ta!”


Tiểu sai vội vàng bước lên: “Đại nhân, thế này là sao?”


Tạ Dục An lắc đầu: “Bỏ đi.”


Dù sao thì hắn cũng đang định đến phủ nha mà.


Sau một nén nhang, họ đã tới nha môn kinh thành.


Vào ngày Khất Xảo, ngay cả nha môn cũng náo nhiệt như đang ăn tết, người đông nghìn nghịt, ồn ào náo loạn. Quan sai cầm gậy gỗ gõ liên hồi mà vẫn chẳng thấy yên tĩnh lại chút nào.


Lục Uyển lườm Tạ Dục An một cái.


Đúng lúc này, Lâm đại nhân trong bộ quan bào màu đỏ thắm vội vàng băng qua đám đông. Khi dừng lại trước mặt họ, ông thở dốc vài hơi rồi gọi: “Lục cô nương.”


Nghe vậy, thần sắc Tạ Dục An có chút thay đổi tinh tế. Họ Lục, những đại gia tộc họ Lục ở kinh đô vốn không nhiều, hóa ra đây là cô nương của Vĩnh Định Hầu phủ.


Lục Uyển chỉ tay vào Tạ Dục An nói: “Lâm đại nhân, chính là hắn, kẻ này tay chân không sạch sẽ, hắn—”


“Ấy chết, Tạ đại nhân! Hạ quan đã sai người ra cổng thành đón đại nhân, không ngờ cái tên khốn kiếp làm việc không ra hồn kia lại để ngài tự mình trở về, hạ quan thật là sơ suất quá.”


Tạ Dục An lập tức khôi phục dáng vẻ của một bậc quân tử hào hoa, thong dong ứng biến: “Không sao, chỉ là trên đường đến đây có chút hiểu lầm với vị cô nương này, thế nên mới…”


Hắn mỉm cười bất đắc dĩ.


Lục Uyển ngẩn người, từ từ buông bàn tay đang túm chặt cổ tay Tạ Dục An ra.


Ngay sau đó, Tạ Dục An hướng về phía nàng chắp tay hành lễ: “Tại hạ Tạ Dục An, gia phụ là phó sứ của Diêm Thiết Tư, cũng là người quen cũ với lệnh tôn.”


Tạ Dục An…


Trạng nguyên lang của năm ngoái, Tạ Dục An sao?


Một khi gắn ba chữ “Trạng nguyên lang” lên người trước mặt, những lời hắn nói dường như từ ba phần đáng tin lập tức vọt lên chín phần.


Rất nhanh sau đó, sự hiểu lầm đã được giải thích rõ ràng.


Hơn nữa, vẻ mặt của Tạ Dục An lại vô cùng hối lỗi, khiến Lục Uyển không tiện truy cứu thêm nữa.


Tạ Dục An nói: “Hôm nào rảnh rỗi, Tạ mỗ nhất định sẽ đích thân đến cửa để tạ lỗi với cô nương.”


Lục Uyển xua tay: “Không, không không không, Tạ đại nhân nghiêm trọng hóa vấn đề rồi.” Chuyện này mà để mẫu thân nàng biết nàng ở ngoài lại gây chuyện, không biết sẽ phạt nàng thế nào nữa.


Tạ Dục An nhận lấy túi tiền từ tay tiểu sai, đưa tới trước mặt nàng: “Vậy xin cô nương nhận lấy cái này, đi mua chút thuốc, coi như là quà tạ lỗi của Tạ mỗ.”


Mua thuốc…


Lục Uyển sững sờ, một luồng máu nóng từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Nàng nhanh chóng giật lấy túi tiền, cười gượng gạo: “Nghiêm trọng, đúng là rất nghiêm trọng.”


Nói xong, nàng vội vàng cáo từ rời đi——


Trên đường về, lúc này mới vừa vặn hết giờ Tuất, Li quốc lại không có lệnh giới nghiêm, nên phố xá vẫn còn đông đúc náo nhiệt.


Đứng trước cửa Vọng Giang Lâu một lúc, Thẩm Thời Đình thầm nghĩ, không chừng Lục Uyển đã về phủ trước rồi cũng nên…


Nghĩ vậy, nàng định lên tiếng cáo từ Lục Cửu Tiêu.


Đúng lúc này, từ phía sau một sạp hàng nhỏ bên cạnh truyền đến đoạn đối thoại——


Lang quân hỏi: “Lúc nãy đông người quá, có ai dẫm phải muội không?”


Cô nương nọ lắc đầu, khẽ đáp: “Không có.”


“Vậy thì tốt... Biểu muội hôm nay diện bộ này thực sự rất đẹp, chẳng khác nào tiên nữ trong tranh.”


Lời này khiến cô nương đối diện đỏ bừng mặt: “Đâu có…”


“Chỗ nào cũng đẹp! Còn đẹp hơn cả, hơn cả ánh trăng nữa.”


Dứt lời, hai người nhìn nhau đắm đuối, một bầu không khí mập mờ khó tả bao trùm lấy không gian. Trong góc tối mù mịt, nam tử hơi nghiêng mình về phía trước, nâng lấy má của cô nương nọ.


Trước mắt Thẩm Thời Đình bỗng tối sầm lại, Lục Cửu Tiêu đưa tay che mắt nàng, xoay người nàng sang hướng khác rồi mới buông tay nói: “Cái gì cũng dám nhìn hết ha!”


Thẩm Thời Đình bị hắn nói trúng tim đen, xấu hổ vội vàng dời mắt đi chỗ khác.


Hai người cùng đi về hướng ngõ Hàm Bình.


Trên đường, Lục Cửu Tiêu thuận tay mua một túi kẹo bạc hà từ sạp hàng nhỏ đưa cho nàng. Thẩm Thời Đình lần này không làm bộ từ chối, khẽ nói cảm ơn rồi đưa tay nhận lấy.


Càng đi sâu vào trong ngõ, dòng người càng thưa thớt, những âm thanh náo nhiệt cũng dần lùi xa.


Nàng tùy ý bỏ một viên kẹo vào miệng, trong lòng thầm thấy kỳ lạ. Rõ ràng nàng cùng Uyển Uyển đi ra ngoài, sao giờ lại thành ra cùng đường về phủ với Lục Cửu Tiêu thế này…


Lục Cửu Tiêu nhìn cái má phồng lên vì ngậm kẹo của nàng, bàn tay chắp sau lưng vê vê, bỗng nhiên ho nhẹ một tiếng.


Con ngõ này vốn yên tĩnh, tiếng ho này của hắn nghe thật sự vô cùng đột ngột.


Hắn liếc mắt nhìn nàng: “Này.”


Thẩm Thời Đình ngước đầu nhìn hắn.


Lục Cửu Tiêu đứng thẳng người lại: “Bộ đồ hôm nay muội mặc cũng rất đẹp.”


Thẩm Thời Đình chớp chớp mắt đầy khó hiểu.


Cái gì cơ?


Lục Cửu Tiêu né tránh ánh mắt của nàng, nhìn thẳng về phía trước mà nói: “Quả thực là... còn đẹp hơn cả ánh trăng.”


"Rắc" một tiếng, viên kẹo bạc hà trong miệng Thẩm Thời Đình bị nàng cắn nát vụn…


Thấy vẻ mặt như sắp "vỡ trận" của nàng, Lục thế tử vốn hiếm khi học theo mấy câu tình tứ, cũng không giữ nổi bình tĩnh trên mặt. Hắn sờ sờ sống mũi, lại ho thêm một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn,

nghe không hiểu à?”


Đúng lúc này, đại môn của Hạ phủ vừa vặn mở ra.


Quản gia ôm chổi đi ra, "Ôi" lên một tiếng: “Cô nương đã về rồi, cả thế tử cũng ở đây sao.”


Thẩm Thời Đình thừa dịp đó ôm lấy túi kẹo chạy tót vào phủ, nhanh như một cơn gió, muốn bắt cũng bắt không kịp.


Bình Luận

0 Thảo luận