Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 116

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:36:14

Thẩm Thời Đình vội vàng bế Lục Húc Hằng từ trong tay Lục Cửu Tiêu ra, đôi tay nhỏ bé của nhóc con lập tức ôm chặt lấy cổ mẹ, kinh hồn bạt vía nức nở vài tiếng.


“Chàng làm cái gì vậy hả!” Nàng vừa vỗ về lưng con trai nhỏ, vừa nhíu mày nhìn “kẻ chủ mưu” kia.


Lục Cửu Tiêu thản nhiên liếc nàng một cái: “Nó cắn ta.”


Nam nhân đưa bàn tay ra trước mặt nàng.


Thẩm Thời Đình nhìn qua, quả đúng là vậy, trên đó có hai dấu răng nhỏ in sâu.


Nàng ngập ngừng hỏi: “Có phải chàng lại trêu chọc con không?”


Nói đoạn, Thẩm Thời Đình đảo mắt nhìn quanh một lượt, quả nhiên thấy chú ngựa gỗ điêu khắc của Lục Húc Hằng đang bị vứt lăn lóc một cách đáng thương trong góc phòng.


Lục thiếu phu nhân cạn lời khựng lại một chút, Lục Cửu Tiêu thì cúi đầu xoa xoa sống mũi.


Thẩm Thời Đình đưa món đồ chơi gỗ cho Lục Húc Hằng, thằng bé liền ngoan ngoãn tựa vào vai mẹ, im lặng hí hoáy với bộ phận cơ quan trên con ngựa gỗ.


Nói đến chuyện này, Lục Húc Hằng đại khái là thừa hưởng tính cách trầm lặng từ mẹ, Hạ Lẫm làm cho nhóc món đồ gỗ này, nhóc có thể ngồi chơi cả ngày không hề quấy khóc.


Duy chỉ có điều là, nhóc quá yên lặng.


Mà Lục Cửu Tiêu lại là người khá “ngứa tay ngứa chân”, Lục Húc Hằng càng không thèm đoái hoài đến hắn, hắn lại càng muốn tìm cách để khẳng định sự hiện diện của mình.


Không phải là giật nhẹ một cái lúc Lục Húc Hằng đang thẩn thờ, thì cũng là cướp lấy món đồ chơi gỗ khi nhóc đang chơi vui vẻ nhất. Hai cha con trừng mắt nhìn nhau, lúc này nếu Lục Cửu Tiêu còn muốn động vào nhóc, chắc chắn sẽ bị ăn “phản đòn”.


Lâu dần, Lục Húc Hằng dĩ nhiên là thân thiết với mẹ hơn.


Một nén nhang sau, Thẩm Thời Đình dỗ Lục Húc Hằng ngủ say rồi bế giao cho bà vú.


Hiện tại đã là tháng Ba, những ngày xuân ấm áp sắp đi qua, nắng gắt trên cao khiến trời trở nên rất oi bức.


Thẩm Thời Đình vừa đi ra ngoài một chuyến, sau đó lại phải dỗ dành Lục Húc Hằng vừa bị Lục Cửu Tiêu chọc khóc, nên bảo Đào Nhân chuẩn bị nước ấm.


Nàng vừa cởi y phục vừa đi về phía gương đồng, nói với Lục Cửu Tiêu đang có vẻ mặt uể oải: “Thiếp hỏi chàng, chàng rảnh rỗi không có việc gì làm hay sao mà cứ suốt ngày bắt nạt con, con mới có ba tuổi thôi mà.”


Lục Cửu Tiêu im lặng nhướng mắt nhìn, cũng cùng là ba tuổi, nhưng con bé nhà Mạnh Cảnh Hằng lại rất đáng yêu.


Mấy ngày trước Mạnh Cảnh Hằng khui một vò rượu ngon, Lục Cửu Tiêu nể mặt đến uống vài ly, liền thấy con gái nhỏ nhà họ Mạnh ôm chặt lấy cổ Mạnh Cảnh Hằng, mấy tiếng “A cha, a cha” gọi đến mức làm Lục Cửu Tiêu thầm ghen tị, nhất thời quên mất bản thân mình cũng là người có con trai.


Trở về phủ nhìn lại gương mặt nhỏ nhắn “không màng thế sự” của Lục Húc Hằng…


Lục thế tử cảm thấy hết sức hụt hẫng.


Nghĩ đến đây, cái ý nghĩ âm ỉ mấy ngày nay lại trỗi dậy.


Thẩm Thời Đình ôm quần áo sạch để thay, vừa quay người lại đã đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của nam nhân.


Nàng day day chóp mũi, đôi mắt rưng rưng liếc xéo hắn một cái.


Đáy mắt Lục Cửu Tiêu chứa đựng một loại cảm xúc khó tả, hắn ôm lấy eo nàng, đầu ngón tay mơn trớn từng chút một, trầm giọng gọi: “Phu nhân.”


Giọng điệu này, Thẩm Thời Đình quá hiểu là có ý gì.


Nàng vội đẩy cánh tay hắn ra, liếc nhìn về phía cửa phòng đang khép hờ, lầm bầm: “Chàng làm gì thế, đang ban ngày ban mặt mà, giờ Mùi thiếp còn có hẹn với Uyển Uyển nữa.”


Lục Cửu Tiêu “ừm” một tiếng, bắt đầu cởi dải dây xanh trước ngực nàng, hỏi lấy lệ: “Đi đâu?”


“Đi may áo…” Áo trong của nàng đã bị lột bỏ.


Lục Cửu Tiêu chặn nàng trước gương đồng, chạm vào cái rốn tròn trịa, khàn giọng nói: ‘Mai hãy đi, ta khó khăn lắm mới được hưu mộc, nàng không bồi ta sao?”


Thẩm Thời Đình á khẩu không trả lời được, bị hắn bế đặt lên bàn trang điểm. Cảm giác lành lạnh truyền đến nơi vòng ba khiến nàng hít hà một tiếng, vùng vẫy không thành công đành phải bỏ cuộc, nàng bực mình đá vào đầu gối hắn bảo: “Đóng cửa.”


Thế là cửa phòng đóng lại, rèm giường buông xuống.


Sau khi xong chuyện, Thẩm Thời Đình gối đầu lên cánh tay nam nhân, nằm nghiêng trên giường.


Lục Cửu Tiêu một tay chống đầu, tay kia nhàn rỗi trêu đùa “trái dâu tây” trước ngực nàng. Nhìn dáng vẻ thỏa mãn của nàng, Lục Cửu Tiêu không nể tình mà cười trêu nàng vài tiếng.


Cứ đẩy tới đẩy lui, chẳng phải nàng cũng muốn đó sao?


Cánh tay Thẩm Thời Đình đang vắt ngang người hắn liền cấu cho hắn một cái.


Tuy nhiên, nàng bỗng trở nên nghiêm túc: “Đúng rồi phu quân. Gần đây Giang Nam chẳng phải đang có hạn hán sao, rất nhiều lưu dân đổ về kinh, không ít người mang theo bệnh tật. Triều đình đã cử người phát cháo, nhưng lại chưa có ai khám bệnh, nếu dịch bệnh lan ra thì không hay.”


Động tác trên tay Lục Cửu Tiêu khựng lại một nhịp, hắn gật đầu đồng tình.


Thẩm Thời Đình gạt đầu ngón tay hắn ra, nằm sấp rồi ngẩng đầu lên nói: “Thiếp có thể dùng tiệm thuốc kia của chàng để phát thuốc miễn phí được không?”


Nàng đang nhắc đến tiệm thuốc mà từ rất lâu trước đây Lục Cửu Tiêu đã chất đầy một phòng y thư cho nàng.


Nam nhân suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Ta sẽ cử thêm hai người qua đó giúp một tay.”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình mỉm cười hôn lên cằm hắn, rồi cúi đầu bấm đốt ngón tay tính toán lượng thuốc.


Hai người mỗi người một tâm tư, im lặng một hồi.


Bất chợt, Lục Cửu Tiêu đặt tay lên lưng nàng, nói: “Phu nhân, chúng ta sinh thêm một đứa con gái nhé.”


Dứt lời, Thẩm Thời Đình bấm nhầm mất một đốt ngón tay.


Nàng ngẩn người, kinh ngạc nhìn Lục Cửu Tiêu.


“Sao đột nhiên chàng lại muốn…”


“Ừm.” Lục Cửu Tiêu trả lời ngắn gọn kèm theo một ánh mắt khẳng định.


Thẩm Thời Đình im lặng, thực ra chuyện này không phải nàng chưa từng nghĩ tới. Nhưng tầm này năm ngoái nàng có đề cập với Lục Cửu Tiêu một lần, khi đó hắn còn đang ôm Lục Húc Hằng không nỡ rời tay, chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối nàng luôn. Sao mới qua một năm mà người này đã thay đổi rồi?


Lục Cửu Tiêu dụ dỗ: “Chẳng phải nàng cũng muốn sao?”


“Nhưng mà…” Thẩm Thời Đình cắn môi suy nghĩ, cuối cùng đỏ mặt gật đầu.


Lục Cửu Tiêu nắm lấy cánh tay nhấc nàng lên: “Vậy thì tranh thủ thôi.” Hắn vừa nói vừa tách chân nàng ra.


“Chàng vội cái gì chứ.” Nàng cạn lời nhìn hắn.


Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Con gái sinh vào tháng Hạnh tính tình thường ôn hòa đáng yêu.”


Tháng Hạnh là tháng Hai, hiện tại đã gần sang tháng Tư, tính ra đúng là phải khẩn trương thật…


Ngày mười ba tháng năm, dưới sự “nỗ lực cày cấy” của Lục Cửu Tiêu, Thẩm Thời Đình bất chợt che miệng nôn khan.


Lang trung đến khám, không nằm ngoài dự đoán, Thẩm Thời Đình lại mang thai.


Viên thị vui mừng đến mức cười không khép được miệng, bà cùng Sầm thị dắt tay nhau đến Tùng Uyển, hai người vây quanh Thẩm Thời Đình dặn dò đủ điều hồi lâu.


Lúc trở về Hạ gia, Sầm thị liếc xéo Hạ Lẫm một cái: “Muội muội con có hỷ rồi, đứa thứ hai đấy.”


Hạ Lẫm giả vờ ngây ngô ậm ừ đáp lại, rồi lấy cớ công vụ bận rộn mà vội vàng rời đi.


Đêm đến, Lục Cửu Tiêu trở về phủ.


Như thường lệ, sau khi tắm rửa xong, hắn vòng tay ôm lấy vòng eo thanh mảnh của phu nhân. Thẩm Thời Đình rụt cổ lại, ngăn đôi môi đang cúi xuống của hắn: “Hôm nay không được.”


Nói xong, nàng bồi thêm một câu: “Mấy tháng tới đều không được.”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu ngẩn người một lát, cúi đầu nhìn vào vùng bụng phẳng lì của nàng.


Hắn gập ngón tay chạm nhẹ một cái, đầy mong đợi hỏi: “Có rồi sao?”


Ánh mắt Thẩm Thời Đình chứa chan ý cười, khẽ gật đầu.


Đôi lông mày nam nhân giãn ra, khóe môi nhếch cao đầy đắc ý, hắn hôn nhẹ lên trán nàng.


Vào tháng thứ bảy trong thai kỳ của Thẩm Thời Đình, tại kinh đô đã xảy ra một đại sự mà ai ai cũng biết.


Li quốc ngày càng hưng thịnh đã khiến không ít nước lớn lân cận nảy sinh ý định lấy lòng.


Giữa tháng mười một, sứ thần nước Thượng Nghiêu - quốc gia láng giềng phía Đông Nam - đã sang thăm chính thức.


Thượng Nghiêu không phải một nước nhỏ, bất kể là về tài lực hay binh lực đều có thể coi là bậc thượng thừa. Lần này họ chủ động bày tỏ thiện chí, Triệu Hoài Tấn rất xem trọng, đặc biệt hạ lệnh cho Lục Cửu Tiêu và Hạ Lẫm đích thân phụ trách việc tiếp đón sứ thần.


Thế nhưng, cái hay lại nằm ở chỗ không một ai hay biết trong đoàn sứ thần Thượng Nghiêu còn giấu tứ công chúa tôn quý — công chúa Già Nhược.


Đến ngay cả khoảnh khắc mở rương ra, chính vị sứ thần kia cũng phải sững sờ kinh hãi.


Nhưng người cũng đã tới rồi, chẳng lẽ lại đuổi về sao?


Vì vậy, trọng trách tiếp đón công chúa rơi vào tay một kẻ “không nhà không cửa”, chưa có thê thất như Hạ Lẫm. Việc này khiến đám tuổi trẻ chưa vợ trong triều không khỏi thèm thuồng đỏ mắt; còn những kẻ mang dã tâm thì ngày ngày tìm cách phô trương, phong tao trước mặt công chúa.


Nhưng tất cả đều vô dụng.


Ngày mùng ba tháng mười hai, Lục Cửu Tiêu từ quân doanh trở về phủ.


Trước cổng Hạ phủ ở ngõ Hàm Bình đang đứng một nữ tử ăn mặc theo phong cách dị quốc, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là tứ công chúa của Thượng Nghiêu.


Công chúa Già Nhược vẫy tay chào Lục Cửu Tiêu, dùng thứ tiếng nước Li cực kỳ không chuẩn mà nói: “Ta tìm Hạ đại nhân.”


Lục Cửu Tiêu gật đầu, khi đẩy cửa Hầu phủ, hắn nghiêng người nói một câu: “Cửa sau có một bức tường khá thấp, có thể trèo qua.”


Công chúa dường như mất một lúc mới phản ứng kịp, sau đó liền vui vẻ cảm ơn hắn.


Trở về Tùng Uyển, Lục Cửu Tiêu hai tay đầy dầu hoa hồng, trong lúc thoa lưng cho phu nhân đã nhắc đến chuyện này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=116]

Thẩm Thời Đình đột ngột quay người lại, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Lời đồn đều là thật sao?”


Lục Cửu Tiêu nhìn thân hình đang xoay người lại của nàng mà thái dương giật giật hai cái, hắn phải đỡ lấy bụng nàng để nàng ngồi cho vững, rồi mới gật đầu.


Công chúa Thượng Nghiêu kia, tiếng nước Li nói còn chưa sõi, nhưng cái khí thế theo đuổi người khác lại khiến Lục Cửu Tiêu vô cùng khâm phục.


Đêm đến, Thẩm Thời Đình trằn trọc không ngủ được.


Nàng lắc lắc cánh tay Lục Cửu Tiêu: “Chàng nói thêm cho thiếp nghe đi mà.”


Lục Cửu Tiêu trao nàng một nụ hôn sâu chặn miệng nàng lại: “Nàng có ngủ không? Không ngủ thì giúp ta một tay.”


Vừa dứt lời, Thẩm Thời Đình lập tức im bặt, tiu nghỉu giấu hai tay ra sau lưng.


Ngày hôm sau, Tần Nghĩa đưa một bản lệnh điều động đến trước mặt Lục Cửu Tiêu: “Chủ tử, phía Binh bộ đã chặn người của chúng ta đi điều động quân giới, nói là... Hạ đại nhân không phê chuẩn.”


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Lý do.”


Tần Nghĩa gãi đầu, vẻ mặt vô cùng khó hiểu: “Hạ đại nhân nói, chữ viết trong bản lệnh điều động này của người không rõ ràng, bảo người phải viết lại.”


Lục Cửu Tiêu: “......”


Hắn lạnh lùng ngước mặt lên, hắn lại đắc tội vị kia từ khi nào chứ?


Bất chợt, đuôi mày nam nhân khẽ nhướng.


Hôm qua hắn vừa chỉ cho công chúa bức tường kia.


Nghĩ đến đây, khóe môi Lục Cửu Tiêu giật giật.


*


Gió đêm mùa đông rít gào lạnh lẽo, sương mù dày đặc, mây giăng lối, chẳng thấy bóng sao trăng.


Lục Cửu Tiêu cầm bản lệnh điều động gõ cửa Hạ phủ, đi thẳng tới Tây sương phòng.


Vừa đẩy cửa vào thì lại chẳng thấy người đâu.


Dưới mái hiên, hai huynh đệ Trần Mộ và Trần Húc đang rụt cổ ngồi xổm bên cột hành lang.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Đại nhân nhà các ngươi đâu?”


Trần Húc dùng ngón tay chỉ chỉ lên phía trên.


Lục Cửu Tiêu thuận thế ngẩng đầu, liền thấy một bóng dáng vận y phục huyền sắc đang ngồi trên mái ngói, một tay xách bầu rượu, một tay cầm chén rượu, cả người gần như hòa làm một với màn đêm mùa đông.


Lục Cửu Tiêu khựng lại: “Y thường xuyên uống như vậy sao?”


Trần Húc ngập ngừng một lát: “Những lúc rảnh rỗi không có việc gì…”


Hạ Lẫm của trước kia rất tự kiềm chế, tuyệt đối không cho phép bản thân uống rượu phóng túng như thế, mà cũng chẳng có thời gian rảnh rỗi để y được phép phóng túng.


Nhưng kể từ sau khi Ninh Hy Đế đăng cơ, giống như gánh nặng đè nén bấy lâu nay đột nhiên được trút bỏ. Lẽ ra đó phải là chuyện vui, nhưng niềm vui ấy cũng chỉ lưu lại trên đôi lông mày Hạ Lẫm trong thoáng chốc, sau đó lại là sự thanh lãnh sâu sắc hơn.


Những mảnh ngói trên mái hiên phát ra tiếng “cộp cộp”, Hạ Lẫm nghiêng đầu, ánh mắt không chút tiêu cự rơi vào bóng cây xa xa.


Lục Cửu Tiêu ném bản lệnh điều động đến trước mặt y, giật lấy bầu rượu nói: “Chẳng phải chỉ là một bức tường thôi sao, có đáng không?


Hạ Lẫm cúi đầu cười khẽ hai tiếng.


Sau một hồi im lặng kéo dài, Hạ Lẫm đột nhiên nói: “Đã bao nhiêu năm rồi ngươi không leo lên đây?”


Lục Cửu Tiêu liếc y một cái: “Ngươi uống bao nhiêu rồi, lát nữa ta không khiêng ngươi xuống đâu đấy.”


Hạ Lẫm dường như đã uống đến hơi say, ánh mắt mê ly nhìn về phía Tùng Uyển, y vỗ vỗ vai Lục Cửu Tiêu: “Nhưng ta biết, ngươi vẫn luôn ngồi ở đó.”


Y chỉ tay về phía mái nhà Tùng Uyển.


Lục Cửu Tiêu hơi ngẩn người.


Hạ Lẫm cúi đầu cười nhạt: “Ngươi ngồi ở đó suốt cả đêm... nhưng thực ra, ta còn nhớ huynh ấy hơn tất cả các người.”


Y vẫn nhớ năm đó, từ trong tối đến ngoài sáng, tất cả mọi người đều nhạo báng y là kẻ hèn nhát, vì chức vị đô đốc mà không thèm biện hộ cho huynh trưởng mình lấy nửa lời.


Ngay cả Lục Cửu Tiêu cũng từng túm lấy cổ áo y chất vấn, sau đó hai người tan rã trong không vui. Năm năm sau đó, chuyện này như cái gai đâm trong cổ họng.


Nhưng y có nỗi khổ khó nói, biết phải nói thế nào rằng chí hướng của y vốn không nằm ở nghiệp võ?


Năm Vạn Hòa thứ hai mươi, đáng lẽ y đầy tự tin đi tham gia kỳ khoa cử năm đó…


Đáng lẽ y đã có một hoạn lộ quang minh chính đại.


“Keng” một tiếng, chén rượu lăn khỏi mái hiên, vai Lục Cửu Tiêu nặng trĩu, nghe y lầm bầm: “Giá mà đại ca còn ở đây thì tốt rồi…”


Gió đêm lạnh thấu xương, Lục Cửu Tiêu ngồi lặng thinh hồi lâu, cho đến khi vai đã tê dại, hắn mới kéo Hạ Lẫm đứng dậy.


Vừa lúc đẩy cửa phòng ra, hắn khựng chân lại, khoé mắt thoáng thấy một bóng dáng vận y phục màu xanh tuyết ở phía bức tường, đang bám vào tường từ từ tiếp đất.


Khi nàng quay đầu lại, Lục Cửu Tiêu bỗng nhiên có một cảm giác cảm khái như gặp được người cùng hội cùng thuyền.


Hắn cười thầm trong lòng, ném Hạ Lẫm qua phía đó: “Vừa khéo, điện hạ nhặt được món hời rồi.”


Già Nhược cuống cuồng đỡ lấy người đang say bí tỉ, hiển nhiên là không hiểu từ “nhặt được món hời” dịch sang tiếng Thượng Nghiêu nghĩa là gì, nhưng nàng trông rất vui vẻ.


Tháng hai năm sau, Thẩm Thời Đình đến kỳ lâm bồn, cả phủ trên dưới đều xoay quanh nàng, ngay cả bà đỡ cũng chuẩn bị nhiều hơn lần đầu một người.


Lục Húc Hằng ngày ngày nghe các nha hoàn bà tử lo lắng sốt sắng, cậu bé bốn tuổi cứ quẩn quanh dưới chân Thẩm Thời Đình, lại còn đối diện với cái bụng căng tròn của nàng mà tháo dỡ bộ Cửu Liên Hoàn mà Hạ Lẫm mới tặng.


Cậu nhóc có vẻ rất sợ muội muội trong bụng mẹ không được thông minh cho lắm.


Dưới sự “tẩy não” hằng ngày của Lục Cửu Tiêu, không chỉ Lục Húc Hằng mà ngay cả Thẩm Thời Đình cũng tin rằng đứa bé trong bụng là con gái.


Một ngày nọ, khi Lục Húc Hằng đang miệt mài tháo giải Cửu Liên Hoàn, bụng của Thẩm Thời Đình khẽ động, tiếp sau đó là từng cơn đau dồn dập kéo đến.


Nàng hít sâu một hơi, vịn vào góc bàn đứng dậy nói: “Hằng nhi, đi gọi Đào Nhân đến đây.”


Lục Húc Hằng nhìn nàng, quay đầu chạy biến ra ngoài.


Đêm ngày mười sáu tháng hai, giờ Hợi, tại Tùng Uyển trong Hầu phủ vang lên tiếng khóc chào đời oa oa.


Khoảnh khắc Lục Cửu Tiêu đón lấy đứa bé từ tay bà đỡ, hắn đã nghĩ sẵn tên cho con.


Lục Tùy Châu.


Hai chữ “Tùy Châu” đủ để thấy được sự trân quý nhường nào.


Lục Cửu Tiêu bế con gái nhỏ, trước mặt là con trai lớn đang ghé sát đòi xem muội muội, hắn nghiêng người nắm lấy bàn tay Thẩm Thời Đình.


Lục Cửu Tiêu chợt cảm thấy, dường như sau khi gặp nàng, mỗi bước đi của hắn đều là hướng về phía ánh sáng.


Từ lúc ban đầu nàng chẩn đoán ra bệnh tình của hắn, cho đến khi có đủ nếp đủ tẻ…


Giống như có một sự dẫn dắt vô hình trong cõi u minh, khiến mọi nhân quả đều xoay chuyển về đúng dáng vẻ vốn có của nó.


Thẩm Thời Đình sờ sờ mặt mình: “Chàng nhìn thiếp cười cái gì thế?”


“Cười vì ta có vận may tốt.”


Khóe môi Lục Cửu Tiêu rạng rỡ nhếch lên.


*


Thời gian thấm thoát thoi đưa như bóng câu qua khe cửa, ba năm trôi qua chỉ trong nháy mắt.


Đúng như những gì Lục Cửu Tiêu nghe phong phanh ở đâu đó, Lục Tùy Châu sinh vào tháng Hạnh có tính cách vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu, hệt như được tạc ra từ một khuôn với Thẩm Thời Đình.


Con bé thường dùng đôi tay nhỏ bé mềm mại ôm lấy cổ Lục Cửu Tiêu, nũng nịu gọi “A cha”. Từng tiếng “A cha” khiến trái tim Lục Cửu Tiêu như tan chảy.


Cùng lúc đó, Lục Húc Hằng cuối cùng cũng có thể gạt bỏ mọi tạp niệm để tập trung phát triển trí tuệ của mình mà không bị ai làm phiền nữa.


Tiết tháng Ba xuân ấm, vạn vật sinh sôi, ánh nắng rạng rỡ.


Thẩm Thời Đình bưng khay hoa quả đẩy cửa thư phòng bước vào. Bên cạnh bàn sách, Lục Húc Hằng đang điềm tĩnh đọc sách, phía bên kia, Lục Cửu Tiêu đang bế Lục Tùy Châu, cầm tay dạy con bé cầm bút.


Hắn viết hai chữ cho Lục Tùy Châu tập tô theo, liền nghe thấy con gái nhỏ vỗ đôi tay bé xíu cổ vũ: “A cha giỏi quá! A cha lợi hại thật đấy!”


Lục Cửu Tiêu vô cùng đắc ý, mỉm cười gật gật xoa đầu con.


Thẩm Thời Đình tiến lại gần xem thử, trên tờ giấy tuyên thành hiện rõ hai chữ đại tự méo mó, vẹo vọ…


Nàng nghẹn lời, bỗng nhiên có chút lo lắng cho thư pháp của Tùy Châu sau này…


Thế là nàng vội vàng đưa khay hoa quả tới, bế Lục Tùy Châu lên nói: “Mệt rồi đúng không, để bà vú bế con đi ngủ nhé?”


Lục Tùy Châu ngoan ngoãn vâng lời.


Chẳng mấy chốc, Lục Húc Hằng cũng đi theo bồi muội muội ngủ trưa, trong thư phòng nhất thời chỉ còn lại nàng và Lục Cửu Tiêu.


Thẩm Thời Đình đi tới trước tủ trưng bày, tìm kiếm một hồi: “Phu quân, tấm gương Dạ Minh kia đâu rồi?”


Lục Cửu Tiêu đi tới hỏi: “Có chuyện gì vậy?”


“Mấy ngày nữa là sinh nhật a tẩu, thiếp muốn chuẩn bị quà trước.”


Lục Cửu Tiêu hờ hững nhướng mày: “Quà cho cô ta mà còn cần chuẩn bị sao?”


Già Nhược gả đến nước Li được hai năm, một câu người ta nói nàng ta chỉ nghe được một nửa, trong một nửa ấy lại chỉ hiểu được phân nửa, có thể nói là vạn sự đều lơ tơ mơ.


Thế là quà sinh nhật của nàng trở thành thứ dễ chuẩn bị nhất, chỉ cần tặng sách nước Li là được.


Nhắc đến chuyện này, Thẩm Thời Đình khựng lại một chút: “Có lẽ chàng không biết, hiện giờ tẩu ấy nói tiếng nước Li còn sõi hơn cả thiếp nữa…”


Nói đoạn, nàng tinh mắt nhìn thấy tấm gương đặt ở ngăn trên cùng, vội thúc giục Lục Cửu Tiêu: “Chàng lấy giúp thiếp với.”


Nam nhân vẫn đứng im bất động.


Thẩm Thời Đình hồ nghi gọi hắn: “Phu quân, chàng lấy giúp thiếp đi mà.”


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn cái tủ, tựa người vào tường, nhướng mày nói: “Không lấy, nàng cầu xin ta đi.”


Bốn mắt nhìn nhau, trông thấy bộ dạng cao quý, ngạo mạn lại có chút xấu xa của Lục Cửu Tiêu, Thẩm Thời Đình bỗng đỏ bừng mặt.


Nàng siết chặt nắm tay đấm nhẹ vào vai hắn, lườm một cái: “Chàng có lấy hay không…”


Lục Cửu Tiêu bật cười nắm lấy cổ tay nàng: “Lấy, lấy cho nàng đây.”


Nói thì nói vậy, nhưng hắn lại bế bổng nàng lên. Thẩm Thời Đình thốt lên một tiếng kinh hãi, vỗ vỗ vào vai hắn: “Lục Cửu Tiêu! Chàng, chàng mau thả thiếp xuống…”


Nam nhân cười trầm thấp, coi như không nghe thấy gì.


Tùng Uyển lúc này, quả thực hương hoa ngập tràn, sắc xuân phơi phới.

Bình Luận

0 Thảo luận