Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 121

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:39:02

Ao sen ở Đường Uyển đang kỳ nở rộ, vài làn hương thanh khiết thoang thoảng bay về phía khung cửa sổ đang khép hờ.


Tiểu cô nương búi tóc kiểu đọa vân đang bò bên bệ cửa, nương theo ánh trăng sáng, hí hoáy nghịch sợi dây thừng được gửi từ nơi xa xôi vạn dặm tới.


Màu hồng phấn của sợi dây rất hợp với y phục của nàng, và cũng rất hợp với nàng.


Sầm thị đặt chén trà xuống, nghiêng đầu nói: “A Đình, khép cửa sổ lại đi, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”


“Dạ.” Thẩm Thời Đình kéo cánh cửa sổ lại, nhưng vẫn lén để lại một khe hở nhỏ. Lúc đang nghiêng người thì thấy Hạ Thầm nhận ra mà cười với mình, nàng vội cúi đầu sờ sờ giữa lông mày.


Sầm thị cắt ngang sự ăn ý nhỏ nhặt của hai huynh muội, hỏi: “Vừa nãy thấy con đi từ hướng ngõ Nam Cầm tới, là đã gặp A Ninh rồi sao?”


Hạ Thầm “vâng” một tiếng: “Thánh thượng long thể bất an, Bành công công đã đánh tiếng trước, nàng ấy chắc hẳn đang vội vào cung.”


Nhắc đến chuyện này, Sầm thị thở dài: “Thánh thượng đang yên đang lành lại bị nhiễm phong hàn, bệnh một mạch suốt một tháng trời. Hiện giờ nhị điện hạ giám quốc, nhưng triều đình đang loạn lắm…”


Nghe vậy, Hạ Thầm im lặng gật đầu. Y tự biết bệnh này của Thánh thượng e là không khỏi được, nhưng cũng không lấy làm lạ.


Một người từng làm hoàng đế, sao có thể cam tâm tình nguyện làm kẻ dưới đây?


Sầm thị lại nói: “Phải rồi, giờ con đang ở nhà nghỉ ngơi, liệu có việc gì quan trọng không?”


Hạ Thầm cúi đầu mỉm cười, đôi lông mày và khóe mắt đều hiện rõ niềm vui: “Có một việc phải vất vả nhờ nương rồi.”


Y khựng lại một chút: "l”Làm phiền nương chuẩn bị sính lễ giúp con.”


Dứt lời, đôi tai nhỏ của Thẩm Thời Đình lập tức dựng đứng lên. Nàng chớp chớp mắt, rời khỏi bên cửa sổ đi tới trước bàn, cùng ngồi xuống hỏi: “Đại ca ca, huynh sắp kết hôn với A Ninh tỷ hả?”


Hạ Thầm mỉm cười gật đầu.


Sầm thị vui mừng ra mặt, tốc độ nói cũng nhanh hơn hẳn: “Thật sao? Năm ngoái nói với con chuyện này, con còn chưa chịu gật đầu kia mà.”


“Lúc đó A Ninh còn nhỏ.” Hạ Thầm đáp.


“Được, được, nương đi chuẩn bị cho con ngay đây, rồi đi mời hỷ nương giỏi nhất kinh thành về cho con...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=121]

Ồ phải rồi, chuyện cầu hôn này cũng phải xem ngày lành tháng tốt nữa, Đào Chi, mau đi lấy lịch vạn niên lại đây!”


Hạ Thầm vội đỡ lấy bà, bật cười nói: “Không gấp, không gấp, mai xem cũng như nhau cả thôi.”


Thế nhưng trong đêm này, Sầm thị làm sao mà ngủ sớm cho được?


Hai huynh muội bước ra khỏi Đường Uyển, Thẩm Thời Đình bắt đầu nói nhiều hơn, cái miệng nhỏ nhắn cứ luyên thuyên mãi về việc sau này được sống cùng phủ với Tiết Ninh.


Rõ ràng, nàng thật lòng yêu quý Tiết Ninh.


Hạ Thầm mỉm cười, đang định hỏi han chuyện bài vở của muội muội thì từ phía bên kia bức tường truyền đến một giọng nói già nua:


“Ối trời đất ơi, thế tử, thế tử ơi!”


Đó là lão quản gia của Lục phủ.


Hạ Thầm nhíu mày, liền nghe Thẩm Thời Đình nói: “Chắc là cha huynh ấy lại tới rồi.”


Hạ Thầm khựng lại một chút, theo bản năng nhướng mày: “Sao muội biết là vì cha đệ ấy?”


Thẩm Thời Đình lại gật đầu, giơ ba ngón tay ra trước mặt ca ca: “Cứ ba ngày lại cãi nhau một trận.”


Vả lại, mỗi lần cãi nhau xong, Lục Cửu Tiêu đều sẽ ngồi thẫn thờ ngoài cửa nhỏ Hạ phủ. Nàng đã bắt gặp vài lần, thấy hắn đáng thương nên còn tặng cả kẹo, mặc dù lần nào cũng bị từ chối một cách tuyệt tình.


Hạ Thầm lắc đầu cười khổ, liếc nhìn về phía tường rào, trong lòng thở dài.


Cặp cha con họ Lục này, một người thì có nỗi khổ không thể nói ra, một người thì từ nhỏ đã bị người cha mà mình hằng kính trọng ngó lơ.


Y nói: “Muội về trước đi, huynh đi xem thử có tìm được đệ ấy không.”


Dứt lời, nam nhân lập tức đi về phía con đường mòn.


Thẩm Thời Đình theo bản năng bước tới một bước, một tiếng “Ơ” suýt chút nữa thốt ra lại bị nàng nuốt ngược vào trong.


Nàng mím môi, nhanh chóng chạy về Phỉ Uyển, lục lọi trong các bình lọ ở hộp nhỏ ra một viên thuốc giải rượu, rồi lại vội vàng chạy ra ngoài.


Đào Nhân ngẩn ra: “Tiểu thư, người đi đâu thế? Để nô tì…”


“Ngươi đừng đi theo, ta sẽ về ngay thôi.” Nàng vừa chạy vừa ngoái đầu lại dặn.


Đến chỗ cửa nhỏ, Thẩm Thời Đình đè tay lên ngực thở hổn hển một lát, rồi mới dịch chuyển then cài, “két” một tiếng kéo ra một khe hở. Một bàn tay nhỏ bé trắng trẻo mơn mởn thò ra ngoài khe cửa, lòng bàn tay hướng lên trên, bên trên rõ ràng là một viên thuốc giải rượu.


Bên ngoài truyền đến một giọng nói trầm thấp dễ nghe: “Cái gì đây?”


“Cho huynh nè, thuốc giải rượu đó.”


“Không cần.”


“Đại ca đi tìm huynh rồi, nếu huynh ấy thấy huynh uống đến say khướt thế này sẽ nổi giận cho xem.”


Dứt lời, bên ngoài cửa im lặng trong chốc lát.


Thẩm Thời Đình chỉ cảm thấy lòng bàn tay nhẹ bẫng, giống như bị lông vũ lướt qua, người bên ngoài cửa thấp giọng nói: “Tuổi thì nhỏ mà quản rõ lắm.”


Hắn đứng dậy, nhìn qua khe cửa thấy nha đầu miệng còn hôi sữa này, “Được rồi, mau vào nhà đi.”


Thẩm Thời Đình không hề nán lại, như thể sợ bị người khác phát hiện, vội vã chạy biến vào trong.


Lục Cửu Tiêu đẩy cửa gọi với theo: “Này này này, cửa chưa khóa, nhà muội mà có trộm vào ta không quản đâu đấy.”


Người đằng kia lại lạch bạch chạy trở lại, lẩm bẩm một câu “Ừ ha!”, sau đó nhặt then cài dưới đất lên, loay hoay một hồi lâu, mọi thứ mới trở lại yên tĩnh.


Lục Cửu Tiêu nghe tiếng động lục cục, buồn cười cong môi. Những u ám suốt cả đêm dường như bị đoạn kịch nhỏ này quét sạch, Lục thế tử thở hắt ra một hơi dài trước màn đêm thăm thẳm, rồi xoay người leo tường trở về phủ mình.


*


Lúc này bên trong hoàng cung, đèn đuốc sáng rực như ban ngày.


Nguyên nhân chẳng có gì khác, bệnh phong hàn của Tuyên Vũ Đế đã kéo dài tròn một tháng, không những không thuyên giảm mà cơ thể ngày càng suy yếu, đêm nay ho một hồi lại ho ra cả máu.


Lúc này đám thái y quỳ rạp dưới đất, ngay cả người đứng đầu là Cù thái y cũng run tay.


Tuyên Vũ Đế đón lấy chén thuốc từ tay Hiền phi, gương mặt thiếu sức sống trầm xuống: “Trẫm gần đây càng lúc càng thấy toàn thân vô lực. Cù thái y, khanh nói xem, trẫm dùng thuốc hằng ngày, tại sao bệnh phong hàn này mãi không khỏi?”


“Thánh thượng, thần muốn bắt mạch cho người một lần nữa.”


Tuyên Vũ Đế đưa tay ra.


Nội thất im phăng phắc, mọi người đều nín thở, chỉ sợ một sơ suất nhỏ thôi là đầu sẽ lìa khỏi cổ.


Cù thái y khổ sở thu tay lại: “Thánh thượng, người quanh năm lao tâm vì quốc sự, ngay cả lúc này vẫn còn lo nghĩ quá nhiều, thuốc thang vì thế tự nhiên chỉ đạt được một nửa hiệu quả.”


Tuyên Vũ Đế nhíu mày, phất tay cho đám người lui xuống.


Bành công công thấy vậy, tiến lên đỡ lấy chén thuốc rồi nói: “Thánh thượng chắc đã mệt rồi? Nhị điện hạ vẫn đang ở ngoài chờ, hay là nô tài đi xin nhị điện hạ hãy…”


“Cho nó vào.”


Nghe vậy, Hiền phi rất biết ý mà lui ra ngoài.


Trong cung hiện nay, người được sủng ái nhất chính là nhị hoàng tử Triệu Hoài Tấn. Hoàng hậu vô duyên vô cớ mất đi quân tâm, kéo theo cả tứ hoàng tử Triệu Hoài Mân cũng bị ghẻ lạnh. Hiện giờ lại là Triệu Hoài Tấn giám quốc, hằng đêm còn tới báo cáo quốc sự với Tuyên Vũ Đế, cái cây này nên đổ về hướng nào, là người có mắt đều có thể nhìn ra.


Triệu Hoài Tấn gật đầu chào Hiền phi rồi bước vào nội thất.


Hắn vội vàng đỡ lấy đế vương trên giường: “Phụ hoàng, long thể đã khá hơn chút nào chưa?”


Tuyên Vũ Đế lắc đầu ho khan: “Trẫm lúc này là có tâm mà không có lực, triều đình vẫn phải nhờ con thay trẫm kiềm chế. Hoài Tấn à, trong mấy đứa con của trẫm, con là người có tư chất ưu tú nhất, lần này coi như là rèn luyện đi.”


Triệu Hoài Tấn cúi đầu: “Vâng, nhi thần sẽ dốc lòng thay phụ hoàng trông coi thiên hạ này.”


Tuyên Vũ Đế an lòng gật đầu, vì sức lực cạn kiệt nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.


Vẻ cung kính trên mặt Triệu Hoài Tấn trong phút chốc tan biến không còn dấu vết. Hắn đứng dậy bên cạnh giường, thuận tay buông màn xuống, cách một lớp màn mỏng nhìn người bên trong.


Hắn khép chặt khe hở của tấm màn lại: “Nhi thần xin cáo lui.”


Tuyên Vũ Đế từ lần bệnh này thì không bao giờ khỏe lại được nữa.


Đến ngày 28 tháng Hai, Tuyên Vũ Đế ngay cả gió cũng không chịu nổi. Dẫu đã vào cuối xuân, nhưng trong điện ngày nào cũng phải đốt một chậu than.


Ông ta thậm chí chẳng còn tâm trí đâu mà nghe Triệu Hoài Tấn báo cáo chính sự, triệt để buông bỏ quyền giám quốc. Vị nhị điện hạ vốn luôn cung kính, ôn hòa bấy lâu nay đột ngột thay đổi, làm việc sấm lấn phong hành, mạnh tay nâng đỡ lại những thế gia võ tướng từng bị Tuyên Vũ Đế ghẻ lạnh trong mấy tháng trước.


Lục Hành ôm đầy tâm sự trở về phủ sau buổi bãi triều.


Tại Mai Uyển, Viên thị thay quan phục cho ông, thấy ánh mắt ông có chút lơ đãng, bà không nhịn được, hỏi: “Bên ngoài đều đồn rằng bệnh của Thánh thượng e là khó chữa, hiện giờ thế nào rồi?”


“Mấy ngày trước ta có đi thăm.” Lục Hành lắc đầu, lời nói lộ rõ nặng nề.


Viên thị hiểu ý mà dừng chủ đề này lại.


Lục Hành lại hỏi tiếp: “Tiểu tử thúi kia đâu rồi?”


“Hầu gia yên tâm đi, dạo gần đây nó không hề gây chuyện, vẫn ngoan ngoãn ở trong Tùng Uyển, chàng đừng có mà nghĩ đến chuyện cãi nhau với nó nữa.”


Nghe vậy, Lục Hành liếc nhìn bà rồi hừ một tiếng, dùng xong một tách trà liền đi về phía Tùng Uyển.


Cửa viện khép hờ, thiếu niên đang cầm trường kiếm, múa vài đường vào khoảng không, sau đó nhíu mày lật xem cuốn binh thư và tập bản đồ bên cạnh.


Sự kiên nhẫn hiện lên giữa đôi mày hắn quả thực là hiếm thấy.


Lục Hành nhất thời nhìn đến xuất thần, cho đến khi Tần Nghĩa lên tiếng: “Hầu gia, sao người lại tới đây?”


Động tác của Lục Cửu Tiêu đột ngột khựng lại, khóe miệng lập tức mím chặt, nhìn về phía Lục Hành.


Lục Hành ngẩn ra một lát, đành phải bước vào trong, ông nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Lục Cửu Tiêu một lượt: “Đang luyện kiếm à!”


Chẳng có ai đáp lời.


Lục Hành đưa tay che miệng ho nhẹ một tiếng, lật giở cuốn tập bản đồ hắn đặt trên bàn đá: “Hạ Thầm đưa cho con à?”


Lục Cửu Tiêu lười biếng ừ một tiếng, thu kiếm vào bao rồi nói: “Luyện chơi thôi.”


Hắn giữ khuôn mặt lạnh lùng đón lấy chén trà từ tay Tiêm Vân, mượn động tác uống nước để liếc nhìn cha mình.


Chỉ nghe Lục Hành nói: “Muốn luyện thì hãy luyện cho đàng hoàng, sau này nếu giao Ký Bắc cho con, thì với mấy chiêu này của con, liệu có gánh vác nổi không?”


Dứt lời, cả sân viện rơi vào tĩnh lặng, thậm chí đến cả làn gió đang chầm chậm thổi qua dường như cũng ngừng lại bên tai.


Chén trà của Lục Cửu Tiêu dừng lại ngay bên môi, hắn sững sờ trong thoáng chốc, ngước mắt nhìn Lục Hành.


Lục Hành dời tầm mắt, chắp tay sau lưng nói: “Chuẩn bị đi, theo ta tới Ký Bắc.”


Khi định rời đi, ông đột nhiên dừng bước, quay đầu vỗ vỗ lên vai và cổ của thiếu niên: “Luyện khá lắm.”


Nhìn bóng dáng Lục Hành đi xa dần, thân mình Lục Cửu Tiêu cứng đờ trong chốc lát, sau đó khóe miệng vốn đang mím chặt dần dần cong lên.


Ngày mùng hai tháng Tư, đêm đầu hạ tiếng ve kêu vang khắp nơi, làn gió nhẹ mang theo không khí nóng bức, cuốn theo mùi rượu nồng nàn lan tỏa đến từng ngõ ngách của kinh thành. Đêm nay, là tiệc tiễn chân Lục Cửu Tiêu.


Hạ Lẫm nốc cạn chén rượu: “Đi thật đấy à?”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, theo thói quen đưa chén rượu về phía đối phương, nhưng lại bị đối phương vỗ một cái vào lưng.


“Tự rót.”


“Sáng mai ta đi rồi, ngươi rót cho ta một chén thì sao nào?”


“Ngươi nằm mơ đi, dù bây giờ ngươi đi ngay lập tức thì ta cũng không rót cho ngươi đâu.”


“Sao tính tình ngươi chẳng giống ca ca ngươi chút nào thế?”


Thấy hai người lại sắp cãi nhau, Hạ Thầm vội vàng chuyển chủ đề: “Lần này đi Ký Bắc, sau này sẽ ít gặp lại nhau. Mọi việc phải cẩn thận, tự chăm sóc bản thân cho tốt, biết chưa?”


Lục Cửu Tiêu ngậm ngụm rượu rồi gật đầu.


Sau ba tuần rượu, cả ba đều đã ngà ngà say. Cảm nhận được cái đầu của Hạ Lẫm đang tựa lên vai mình, Lục Cửu Tiêu nhìn về phía ánh trăng sáng vằng vặc với ánh mắt mơ màng: “Ca.”


Hạ Thầm nhìn hắn.


“Sau này, đệ làm phó tướng của huynh.”


Giọng nói của thiếu niên trong trẻo, còn sáng hơn cả ánh trăng, đôi mắt đã buông bỏ sự phòng bị của hắn tràn đầy chân thành.


Khóe môi Hạ Thầm hơi cong lên: “Được.”

Bình Luận

0 Thảo luận