Sáng / Tối
Chuyện Hầu phủ cầu hôn không thành sớm đã lan truyền khắp nơi.
Lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm qua, Lục Cửu Tiêu mới vấp ngã một cú đau như vậy, hơn nữa còn ngã đến mức ai ai cũng biết, cả kinh thành xôn xao bàn tán.
Cũng không hẳn là do Hạ gia không nể mặt, Sầm thị từ chối vô cùng ôn hòa và lễ độ, mọi lễ nghi đều chu toàn, thực sự không thể bới móc được sai sót nào.
Vì vậy, sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Hầu phu nhân chỉ nói với Lục Cửu Tiêu: “Người ta không đồng ý, ta còn có thể làm gì được đây?”
Chuyện này cứ thế mà gác lại.
Lục thế tử ngồi trong viện hóng gió một hồi, nhếch môi cười nhạt một tiếng. Thôi vậy, không vội…
Ở ngay đối môn kia thôi mà, chẳng lẽ còn chạy thoát được chắc?
Ngày hôm sau, Lục Cửu Tiêu sang Hạ phủ tìm Hạ Thầm. Sau khi bàn bạc xong xuôi vài việc công, hắn liền đứng dậy rời đi.
Vừa mới đẩy cửa bước ra, hắn đã thấy một bóng dáng dưới hành lang đang chậm rãi đi tới.
Thẩm Thời Đình mặc một chiếc váy hoa màu trắng tuyết mềm mại, bên ngoài khoác một áo chẽn thêu hoa màu xanh chàm, trông vô cùng thanh tú, chuẩn mực tiểu gia bích ngọc.
Nàng bưng một đĩa đào khô, bước đi rất chậm.
Lục Cửu Tiêu nhướng mày, bước ra khỏi thư phòng, tiện tay khép cửa lại phát ra tiếng “két”.
Thẩm Thời Đình theo tiếng động ngẩng đầu lên, bước chân bỗng chốc khựng lại.
Đôi bàn tay đang bưng đĩa của nàng thầm dùng thêm chút lực, nhưng thần sắc vẫn giữ vẻ tự nhiên mà chào: “Lục thế tử.”
Thú thật, đứng trước những lời đồn thổi kia, không cảm thấy ngượng ngùng là chuyện không thể nào. Nhưng sau này chẳng lẽ lại không gặp mặt nhau nữa, Thẩm Thời Đình đã sớm tự trấn an bản thân rồi.
Nhưng ngặt nỗi, Lục Cửu Tiêu lại là người chẳng biết ngại ngùng là gì.
Hắn hoàn toàn không có vẻ gì là người vừa bị từ hôn, chắp tay sau lưng tiến lên hai bước: “Đến đưa điểm tâm cho đại ca muội à?”
“Ừm.” Thẩm Thời Đình gật đầu.
Lục Cửu Tiêu bồi thêm một câu ngay lập tức: “Tại sao lại từ chối?”
Nghe vậy, vẻ bình thản trên mặt Thẩm Thời Đình hơi sượng lại. Người thường đều cố hết sức tránh né chuyện này, chỉ có hắn là bất chấp tất cả mà chọc thủng lớp màng ấy…
Nghĩ đoạn, tiểu cô nương hít sâu một hơi: “Ta không sợ những lời đồn đại đó, người ta thích nói gì thì cứ mặc họ nói. Hôn nhân là đại sự, không đáng để phải bận tâm vì những người không liên quan.”
Ý tứ trong lời nói chính là: vì cái danh tiếng hão huyền kia mà phải đi đến hôn nhân, thật không nên.
Có điều Lục Cửu Tiêu quả thực đã ngẩn người trong giây lát. Đừng nhìn nàng tuổi còn nhỏ, đầu óc bé xíu, mà thực ra lại suy nghĩ rất thấu đáo.
Hắn trầm ngâm một lát, rồi lại hỏi: “Vậy nên?”
Chẳng biết có phải do được Tiết thái phó dạy dỗ vài năm hay không, mà khi nàng nghiêm mặt nói chuyện, lại mang theo một phong thái răn dạy khá rõ rệt.
“Vậy nên, tự nhiên là không cần vì những lời đồn thổi mà phải chịu tạm bợ.”
Dứt lời, nàng liền nghe thấy tiếng cười khẩy khinh khỉnh của nam nhân: “Dựa vào cái gì mà muội nghĩ rằng ta có thể chịu tạm bợ?”
Thẩm Thời Đình ngẩn người một lát.
Chỉ thấy Lục Cửu Tiêu tiến lên một bước: “Muội nhìn ta đi, độc tử của Vĩnh Định Hầu phủ, thân phận tôn quý, khí chất không tồi, diện mạo lại càng xuất sắc, công danh sự nghiệp đều đủ cả, việc gì ta phải chịu tạm bợ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=127]
Người mà ta nhìn trúng, nhất định phải là người tốt nhất.”
Vòng vo tam quốc mãi, Thẩm Thời Đình sống mười lăm năm trên đời, đây là lần đầu tiên nàng biết có người có thể vừa khen người khác, vừa tiện tay tâng bốc bản thân mình lên một lượt như thế.
Nàng đáp một câu nhẹ bẫng: “Nhưng mà, là ta không muốn chịu tạm bợ kia mà…”
Không gian im lặng một hồi, trong lúc bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt: “Muội đang mắng ta?”
Tiểu cô nương vẻ mặt vô tội lắc đầu: “Không có.”
“Không có?” Nam nhân cười lạnh, đoạt lấy đĩa quả khô trong tay nàng, giơ cao quá đầu: “Nói, ta có chỗ nào không xứng với tam cô nương muội?”
Thẩm Thời Đình nghẹn lời. Nếu nói về môn đăng hộ đối hay diện mạo, Hầu phủ và Ha gia đương nhiên là vô cùng xứng đôi, nhưng quả thực nàng vẫn chưa nảy sinh cảm giác “không phải chàng thì không gả” nên từ chối cũng là chuyện bình thường.
Nàng kiễng chân định với lấy tay hắn: “Huynh trả lại cho ta.”
Lục Cửu Tiêu cười nói: “Muội cầu xin ta đi.”
Thẩm Thời Đình vùng vẫy vài cái, thấy thực sự không với tới được, đành bỏ cuộc, mím chặt môi: “Huynh muốn lấy thì cứ lấy đi.”
Nói xong, nàng mang theo chút oán khí quay lưng bỏ đi.
Lục Cửu Tiêu nhìn theo bóng lưng với bước chân có phần nặng nề kia, không nhịn được mà bật cười.
Ngày tháng dần trôi, chớp mắt đã đến tháng Chạp. Năm hết tết đến, phố xá ngõ nhỏ lại treo đèn lồng đỏ rực, khắp nơi gấm hoa rạng rỡ, ngựa xe tấp nập.
Dạo gần đây, người qua kẻ lại Hầu phủ đối diện tấp nập không ngớt. Lục Uyển đã đồng ý hôn sự với Tạ gia, hai bên cũng đã trao đổi canh thiếp, coi như hôn sự này đã được định đoạt xong xuôi.
Kinh thành vẫn yên bình và náo nhiệt, nhưng chiến sự ở phương Nam đã âm thầm nổ ra.
Trong thư phòng của Hạ phủ, Tiết Ninh đang đứng mài mực bên bàn.
Hạ Thầm đặt bút lông xuống sau nét chữ cuối cùng, rồi nắm tay kéo nàng ngồi lên đùi mình. Y nhẹ nhàng xoa nắn những ngón tay của nàng: “Hôm nay vào cung đã nhận được chỉ thị của Thánh thượng, qua năm sẽ lên đường, e là phải đi mất nửa năm. Lan Yến nhờ nàng trông nom nhiều hơn, vất vả cho nàng rồi.”
Đây cũng không phải lần đầu tiên, từ khi Tiết Ninh quen biết y, số lần ly biệt hai bàn tay đếm không xuể.
Thế nên nàng rất bình thản gật đầu nhận lời: “Thánh thượng vẫn cử Hứa Trì Diễm đi cùng chàng chứ?”
Hạ Thầm gật đầu: “Đúng vậy.”
Tiết Ninh nói: “Vậy mấy ngày tới chàng hãy dành thời gian bên a nương nhiều hơn.”
Hạ Thầm ậm ừ đáp lại, rồi đặt hai nụ hôn lên làn môi mềm mại: “Đa tạ phu nhân.”
Giữa lúc đang tình tứ, ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên tiếng cô nương hờn dỗi.
“Lục Cửu Tiêu!”
Tiết Ninh khựng lại, đẩy Hạ Thầm ra, liếc nhìn cánh cửa sổ đang đóng chặt rồi lo lắng nói: “Ngày nào cũng náo loạn thế này... A Đình sắp ghét đệ ấy luôn rồi.”
Suốt hai tháng qua, Lục Cửu Tiêu có thêm sở thích trêu chọc Thẩm Thời Đình, trong sân viện này cách ba bữa nửa đoạn lại vang lên tiếng hai người cãi vã chí chóe.
Nghe vậy, Hạ Thầm mỉm cười: “Chuyện đó cũng chưa chắc đâu, nàng xem A Đình có bao giờ nổi nóng với ai khác không?”
Tiết Ninh ngẩn người một lát, rồi khóe mắt liền cong lên: “Cũng đúng.”
Tiết Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ thêm lần nữa, thấy tam cô nương nhà mình đang nắm chặt nắm đấm thụi vào cánh tay Lục Cửu Tiêu, bị trêu chọc đến mức chẳng còn giữ nổi dáng vẻ đoan trang của đại tiểu thư khuê các thường ngày…
Đúng là chuyện hiếm thấy——
Sau tết, mùng ba tháng Giêng.
Tuyết mùa đông vẫn chưa tan hết, trên đại lộ Nghênh An đã thấy đại quân dừng chân chỉnh tề.
Sáng sớm, mây mù mông lung, khí lạnh thấm vào tận xương tủy.
Sau khi tiễn Hạ Thầm lên đường, mượn ánh nắng vừa mới ló rạng, Thẩm Thời Đình ngồi nghiêm túc bên bàn đá trong sân luyện chữ chính khải.
Tại Phỉ Uyển, một tiếng “két” vang lên, cánh cửa gỗ nhỏ màu đỏ tươi được đẩy ra.
Lục Cửu Tiêu tựa vào khung cửa ngắm nhìn một hồi lâu, rồi ra hiệu cho Đào Nhân giữ im lặng.
Đào Nhân ngẩn người, lén liếc nhìn cô nương nhà mình, cuối cùng vẫn đưa tay che miệng khẽ ho một tiếng để nhắc nhở. Tiếc thay, cô nương quá chú tâm luyện chữ hoàn toàn không nhận ra, nàng đành chịu thua.
Một lát sau, Thẩm Thời Đình chấm bút vào nghiên mực đã cạn: “Đào Nhân, mài mực.”
Một bàn tay với những khớp xương rõ ràng vươn tới, hắn dùng đầu ngón tay dính mực đen, quẹt một đường lên mặt tiểu cô nương.
Thẩm Thời Đình sững người, ngước mắt trợn tròn: “Huynh làm gì thế hả!”
Lục Cửu Tiêu cười hì hì ngồi lên bàn đá, cầm lấy hai tờ giấy tuyên thành nàng vừa viết xong: “Để ta xem học trò cưng mà thái phó lão gia tử yêu thích nhất viết chữ ra sao.”
Thẩm Thời Đình u oán nhìn hắn chằm chằm.
Đào Nhân đưa khăn ướt tới: “Cô nương, người lau mặt đi.”
Thẩm Thời Đình đón lấy rồi lau mặt một cách loạn xạ.
Thấy vậy, Lục Cửu Tiêu rút khăn khỏi tay nàng: “Để ta lau cho muội.”
Vừa nói hắn vừa cúi người xuống, hai ngón tay bóp nhẹ lấy cằm nàng.
Thẩm Thời Đình theo bản năng ngả người ra sau, vùng vẫy đẩy hắn: “Không cần huynh lau, ta tự làm được.”
“Chậc, muội đừng động đậy.” Lục Cửu Tiêu khẽ quát.
“Huynh tránh xa ta ra một chút...”
Đào Nhân nén cười quay lưng đi, dùng ánh mắt ra hiệu cho những nha hoàn còn lại lui hết sang một bên.
Trong lúc đẩy đưa, Thẩm Thời Đình bỗng liếc thấy trang phục hôm nay của Lục Cửu Tiêu vô cùng nghiêm túc và trang trọng. Nàng khựng lại một chút, bấy giờ mới nhìn thấy thanh bội kiếm hắn đặt ở một bên.
Nàng ngừng vùng vẫy, tò mò hỏi: “Huynh định đi đâu hả?”
Lục Cửu Tiêu thuận theo ánh mắt của nàng liếc nhìn bội kiếm của mình, nhếch môi cười nói: “Phương Nam.”
“Không phải Thánh thượng đã phái Hứa tướng quân…” Nói đoạn giữa chừng, Thẩm Thời Đình biết ý nên không hỏi thêm nữa.
Lục Cửu Tiêu sơ ý lau đến mức làm đỏ cả một mảng da của nàng. Thấy nàng đột nhiên im lặng, hắn khẽ “chậc” một tiếng, đáy mắt hiện lên vài phần ý cười. Sau khi lau đi vết bẩn cuối cùng trên gò má nàng, hắn đột nhiên nghiêng người sát xuống.
Đồng tử Thẩm Thời Đình giãn ra, nhìn gương mặt hắn cận kề trong gang tấc, nhịp thở cũng không tự chủ được mà nhanh hơn một nhịp.
Thấy nàng không né tránh, Lục Cửu Tiêu ấn nhẹ lên môi nàng, thậm chí còn ác liệt dùng đầu ngón tay xoa đến mức hai cánh môi đỏ mọng lên, sau đó lại chạm vào vành tai đang đỏ bừng của nàng, hạ thấp giọng nói: “Muội có muốn tiễn ta không?”
Thế nhưng cuối cùng, Lục Cửu Tiêu cũng không để Thẩm Thời Đình tiễn ra tận cổng Hạ phủ. Đến trước cửa Phỉ Uyển, hắn cài lại vạt áo bông cho nàng: “Trời lạnh, vào nhà rồi hãy luyện chữ tiếp.”
Thẩm Thời Đình không đáp, nam nhân nheo nheo mắt, giọng điệu có phần đe dọa: “Nghe thấy chưa?”
Thẩm Thời Đình lí nhí đáp: “Nghe thấy rồi.”
Ngay lúc nàng định xoay người rời đi, Lục Cửu Tiêu bỗng gọi nàng lại: “Lần tới, ta đến cầu hôn, muội có đồng ý không?”
Thẩm Thời Đình quay đầu lại: “Huynh định đích thân đến sao?”
Ý tứ trong câu này Lục Cửu Tiêu hiểu rõ, hắn trả lời vòng vo: “Chẳng phải chỉ có vài bước chân thôi sao, cũng đâu có xa.”
Chốc lát sau, Thẩm Thời Đình quay lưng đi vào phòng, lén nở nụ cười rạng rỡ.
Lục Cửu Tiêu nhìn bóng lưng nàng dần biến mất, tâm trạng sảng khoái rời khỏi Hạ phủ, nhảy lên lưng ngựa.
Gió lạnh cuối đông tạt vào mặt, ấy thế mà có kẻ lại cứ như đang tắm trong gió xuân.
Dưới cổng thành, đại quân khí thế bừng bừng, đã trong tư thế sẵn sàng xuất phát.
Cao Tầm phủi lớp tuyết đọng trên vai, không ngừng ngó nghiêng ra xa: “Sao Hứa tướng quân này vẫn chưa đến nhỉ?”
Dứt lời, một con chiến mã toàn thân trắng tuyết bỗng nhiên xuất hiện, phi nước đại lao tới.
Lục Cửu Tiêu thở dốc nói: “Trên đường có chút việc chậm trễ, đi được rồi.”
Cao Tầm kinh ngạc: “Lục thế tử? Chẳng phải Thánh thượng phái Hứa tướng quân sao?”
Lục Cửu Tiêu thản nhiên đáp: “Đổi người rồi.”
Nói xong, hắn đắc ý nhìn sang Hạ Thầm.
Hạ Thầm khẽ mỉm cười, nói bất ngờ thì cũng không hẳn là quá bất ngờ.
Y quay đầu ngựa: “Xuất phát thôi.”
“Rõ!”
Cao Tầm phất tay ra hiệu, đoàn người khởi hành, tiếng vó ngựa dồn dập vang dội khắp kinh thành.
Hạ Thầm quay đầu nhìn về phía cổng thành, rồi lại nhìn sang người đang cưỡi ngựa song hành bên cạnh mình. Mọi việc, mọi ngườ
i, đều diễn ra đúng như những gì ban đầu y mong đợi.
#Hết#
+++
❤️ Vậy là đã kết thúc bộ truyện này rồi. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình suốt 127 chương truyện. Hẹn gặp các bạn trong những hố khác nha!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận