Sáng / Tối
Ngày tháng dần trôi qua, bụng của Thẩm Thời Đình cũng ngày một lớn dần lên.
Thoắt cái đã đến mồng ba tháng mười.
Lang trung nói rằng, kỳ sinh nở của nàng sẽ rơi vào khoảng nửa tháng này.
Dạo gần đây, ban ngày nàng càng lúc càng ham ngủ, còn ban đêm câu nói nhiều nhất nàng dành cho Lục Cửu Tiêu chính là: “Phu quân, thiếp không ngủ được.”
Chính vì thế, Thẩm Thời Đình mang thai mà quầng thâm dưới mắt Lục Cửu Tiêu lại ngày càng đậm. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ bởi nàng nảy ra một sở thích kỳ quái: phải nghe hắn đọc những cuốn binh thư tối nghĩa khó hiểu thì mới có thể yên giấc.
Thế nhưng hôm nay, Lục Cửu Tiêu bị Triệu Hoài Tấn tuyên vào cung một chuyến, lúc về đến phủ trời đã trăng thanh gió mát. Cứ ngỡ Thẩm Thời Đình sẽ tựa vào đầu giường đợi mình, không ngờ nàng lại đang ngủ rất say.
Hắn cởi bỏ áo dài, ngồi bên mép giường ngắm nhìn nàng một lúc, rồi khom người đặt bàn tay đang để ngoài chăn của nàng vào lại bên trong.
Lục Cửu Tiêu đứng dậy, đi vào phòng tắm.
Khoảng hai tuần hương sau, nam nhân mang theo hơi nóng ẩm ướt trở lại giường.
Trong phòng tối mờ, bên màn chỉ để lại một ngọn nến le lói.
Lục Cửu Tiêu nhẹ tay nhẹ chân vén chăn lên, thấy Thẩm Thời Đình khẽ cử động, hắn vỗ về vuốt nhẹ trán nàng. Sau khi thấy nàng đã ổn định, hắn bèn nhặt một cuốn sách từ dưới gầm giường lên.
Đó là một cuốn y thư mà Lục thế tử xưa nay vốn chẳng thèm ngó tới.
Nếu nhìn kỹ, góc sách còn hơi sờn rách, rõ ràng là đã được lật xem qua nhiều lần.
Ngay từ một tháng trước, Viên thị đã mời một bà đỡ về ở tạm trong phủ, bởi lẽ nữ nhân sinh nở không phải là không có khả năng sinh non.
Nói thực lòng, Lục Cửu Tiêu rất sợ cái đứa nhỏ trong bụng nàng chẳng thèm chào hỏi lấy một câu mà đã đột ngột đòi chui ra ngoài.
Mà cuốn sách này chính là hắn mượn từ chỗ bà đỡ, nội dung bên trong tự nhiên đều xoay quanh những chuyện phu nhân sinh con.
Hắn đã xem được năm sáu ngày nay, hiện tại đang đọc lại lần thứ hai. Mỗi khi lướt qua những từ ngữ miêu tả sự đau đớn hay cảnh máu me lúc sinh nở, nam nhân lại vô thức nhíu chặt mày lại.
Lục Cửu Tiêu theo thói quen mơn trớn bụng của Thẩm Thời Đình qua lớp y phục.
Hắn lại lật sang một trang khác.
Đột nhiên, lòng bàn tay Lục Cửu Tiêu bị thứ gì đó thúc nhẹ một cái. Hắn hơi ngẩn người, lấy đầu ngón tay chạm chạm thử.
Yết hầu nam nhân khẽ chuyển động, hắn lập tức vén chăn lên, nhẹ nhàng kéo vạt áo ngủ của tiểu cô nương lên phía trên.
Chỉ thấy trên chiếc bụng trắng ngần không tì vết kia nổi lên một cái nắm tay nhỏ xíu.
Người ta vẫn bảo khi tháng tuổi đã lớn, đứa trẻ sẽ bắt đầu máy động. Thế nhưng ngoại trừ việc ốm nghén trong ba tháng đầu, cái bụng này của Thẩm Thời Đình vẫn luôn rất “ngoan ngoãn”, chẳng hề thấy động tĩnh gì. Đột ngột nhìn thấy cái gờ nhỏ lồi lên này, trong lồng ngực Lục Cửu Tiêu cuộn lên một cảm xúc khó tả.
Hắn cong môi, nắm tay lại rồi chạm nhẹ vào nó một cái.
Cô nương đang nằm ngay ngắn trên giường bỗng nhiên mở mắt.
Nàng mắt nhắm mắt mở nhìn Lục Cửu Tiêu, rồi lại nhìn xuống bụng mình: “Chàng đang làm gì thế…”
Lục Cửu Tiêu chỉnh lại y phục cho nàng, đắp lại chăn rồi nói: “Không có gì, ta làm nàng thức giấc à?”
Thẩm Thời Đình chống tay xuống giường ngồi dậy, lắc đầu, cũng không hẳn là vậy…
Nàng đưa tay ấn vào mí mắt: “Mí mắt thiếp cứ giật liên hồi.”
Lục Cửu Tiêu cũng thuận tay ấn nhẹ cho nàng một cái: “Đó là vì hai đêm nay nàng ngủ không ngon, không giật sao được.”
Nghe hắn nói thế, Thẩm Thời Đình thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nằm xuống lần nữa.
Thấy Lục Cửu Tiêu đang cúi người xuống gầm giường, nàng nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Chàng giấu gì thế?”
“Không có gì.” Hắn nằm trở lại, nắm lấy bàn tay tiểu cô nương: “Ngủ đi.”
Lục Cửu Tiêu vốn có thói quen ôm eo nàng, nhưng hiện tại hắn chẳng dám đặt tay đè lên lớp da bụng mỏng manh kia nữa.
Quả nhiên, một tuần hương sau, bên cạnh truyền đến một tiếng, rồi lại hai tiếng động lạ.
Chẳng bao lâu sau, ngón trỏ của Lục Cửu Tiêu đã bị ai đó nắm lấy lôi kéo.
Hắn gần như phản xạ có điều kiện mà ngồi bật dậy: “Đợi đó, ta đi lấy sách đọc cho nàng.”
“Thiếp không muốn nghe.” Nàng giữ hắn lại.
Động tác của Lục Cửu Tiêu khựng lại, hắn nghiêng đầu nhìn nàng: “Thế là đói rồi sao?”
Kể từ khi tháng thai ngày một lớn, ban đêm Thẩm Thời Đình luôn có đủ thứ vấn đề này nọ, thậm chí có lúc đã đến canh ba mà bụng vẫn cứ kêu râm ran không ngừng vì đói.
Không phải.
Nàng lắc đầu.
“Thiếp muốn ra ngoài đi dạo một chút.”
Sau khi đưa ra yêu cầu này, cả hai người cùng rơi vào im lặng.
Lục Cửu Tiêu nhìn chằm chằm vào cái bụng của nàng, nàng định mang cái bụng bầu vượt mặt thế này đi dạo giữa đêm khuya đầu đông giá rét sao…
Lục Cửu Tiêu hít một hơi thật sâu: ‘Ta đỡ nàng dậy, chúng ta đi loanh quanh trong phòng có được không?”
Thẩm Thời Đình suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
Không lâu sau, nàng xỏ giày xuống giường, một tay đỡ thắt lưng đi đến trước bàn, đón lấy ly nước Lục Cửu Tiêu rót cho rồi nhấp hai ngụm. Đang lúc định ngồi xuống, động tác của nàng bỗng khựng lại giữa chừng.
Sắc mặt nàng khẽ biến đổi, mặt mày trắng bệch đi.
Lục Cửu Tiêu thấy nàng như vậy thì lồng ngực thắt lại: “Sao thế?”
Chỉ nghe thấy tiểu cô nương run rẩy nói: “Thiếp, thiếp đau bụng…”
Gần như ngay lập tức, mí mắt Lục Cửu Tiêu cũng giật mạnh một cái. Sau giây lát hoảng loạn ngắn ngủi, sắc mặt nam nhân trở nên bình tĩnh lạ thường, hắn nắm chặt lòng bàn tay Thẩm Thời Đình, nói: “Đừng sợ, đau như thế nào?”
“Là từng cơn, từng cơn đau…” Thẩm Thời Đình sợ đến mức sắp khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=114]
Rõ ràng đây là dấu hiệu sắp sinh, nhưng rõ ràng hơn nữa là nàng chưa hề chuẩn bị tâm lý để lâm bồn ngay đêm nay.
“Không sao, đừng sợ.” Lục Cửu Tiêu giữ vững giọng nói, gọi nha hoàn trực đêm: “Mau đi mời bà đỡ tới, nói là thiếu phu nhân sắp sinh rồi. Còn nữa, đến Mai Uyển mời phu nhân qua đây, rồi cử người đến Hạ gia thông báo một tiếng.”
“Dạ.” Tiểu nha hoàn quay đầu chạy biến.
Trong nháy mắt, cả Tùng Uyển đèn đuốc sáng trưng.
Lục Cửu Tiêu đỡ Thẩm Thời Đình từng bước một đi về phía gian phòng phụ bên cạnh. Mỗi bước đi, sắc mặt tiểu cô nương lại trắng thêm một phần. Mãi cho đến khi bước qua ngưỡng cửa, bà đỡ cũng vừa kịp tới.
Bà kiểm tra tình hình của Thẩm Thời Đình rồi nói: “Thiếu phu nhân hãy đi lại nhiều một chút, vẫn chưa đến lúc sinh đâu.”
Lục Cửu Tiêu đành phải đỡ nàng đi quanh phòng hai vòng.
Nhìn những giọt mồ hôi li ti dày đặc trên trán nàng, hắn biết đây mới chỉ là bắt đầu, lúc sau sẽ còn đau hơn nữa, hắn siết chặt lấy tay nàng, lòng dâng lên niềm xót thương khôn tả.
Đến khi nàng nằm trên chiếc giường trải nệm dày, Lục Cửu Tiêu bị Viên thị đuổi ra ngoài.
Hắn nói với Thẩm Thời Đình: “Nếu nàng thực sự đau quá không chịu nổi thì hãy gọi ta vào.”
Dù chính Lục Cửu Tiêu cũng chẳng biết gọi hắn vào thì có ích gì, hắn cũng đâu thể sinh con thay nàng.
Thẩm Thời Đình gật đầu, sau đó bắt đầu dồn hết sức lực cho việc sinh nở.
Ở nước Li, khi phụ nữ sinh con, ngoại trừ phu quân nhà mình thì nam tử khác không nên có mặt, vì vậy trong sân chỉ có Viên thị và Sầm thị đang túc trực chờ đợi.
Lục Cửu Tiêu đứng sừng sững ngay ngoài cửa. Hắn thầm nghĩ, không biết bữa tối nay Thẩm Thời Đình đã dùng những gì, ăn có no không, có đủ sức lực hay không.
Biết thế lúc nãy hắn đã dỗ nàng ăn thêm chút gì đó rồi.
Biết thế lúc nãy đã không để nàng dậy đi lại rồi, cứ nhịn đến sáng mai mới sinh, ít nhất còn có thể nghỉ ngơi được một đêm.
Trong lúc suy nghĩ miên man, một canh giờ, rồi lại một canh giờ nữa trôi qua.
Bốn canh giờ đã trôi qua, ánh ban mai bắt đầu le lói, tia nắng ấm áp của ngày đông đang treo cao nơi chân trời.
Lục Cửu Tiêu đứng đến mức tê dại cả chân.
Đột nhiên, tiếng động trong phòng khựng lại, trái tim Lục Cửu Tiêu cũng theo đó mà ngừng nhịp trong thoáng chốc.
Ngay sau đó, một tiếng khóc chào đời vang dội cất lên.
Chỉ nghe bên trong tiếng Đào Nhân vui mừng đến phát khóc: “Sinh rồi! Thiếu phu nhân sinh rồi!”
Khi Thẩm Thời Đình mở mắt ra lần nữa thì đã là ban đêm.
Bên ngoài màn tuyn là tiếng trò chuyện của Lục Cửu Tiêu và Doãn Trung.
Nàng chỉ hơi cử động một chút, chiếc giường đã phát ra tiếng “két” nhẹ, tiếng nói chuyện bên ngoài lập tức dừng lại. Rất nhanh sau đó, màn che bị người ta vén lên.
Lục Cửu Tiêu đỡ lấy vai nàng, chèn lại góc chăn rồi hỏi: “Tỉnh rồi sao, còn đau không?”
Thẩm Thời Đình lắc đầu với hắn, đưa mắt nhìn ra phía sau: “Phu quân, con đâu rồi? Là con trai hay con gái?”
Nàng vừa sinh xong đã lịm đi, ngay cả việc mình sinh con trai hay con gái cũng không hề hay biết.
Hắn dùng lòng bàn tay đỡ lấy sau gáy nàng, ý cười lộ rõ: “Là con trai, đang ở phòng bên cạnh. Người nhà hai bên thay phiên nhau ngắm nghía suốt nửa ngày trời, mãi mới rảnh rang được một chút, để ta sai người bế lại đây.”
Thẩm Thời Đình liên tục gật đầu.
Một lát sau, vú nuôi bế tiểu chủ tử vào trong phòng ngủ.
Lục Cửu Tiêu đón lấy bọc tã, tư thế của hắn rất thuần thục. Chỉ trong vòng nửa ngày ngắn ngủi, hắn đã học được bộ dạng ra hình ra vẻ.
Thẩm Thời Đình rưng rưng nước mắt, đưa đầu ngón tay chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn trong bọc tã.
Dường như cùng với việc đứa trẻ chào đời, nàng có một bản năng yêu thương vô hạn đối với nó, và dù nhìn thế nào, nàng cũng thấy con mình đẹp vô cùng.
Nàng mỉm cười: “Phu quân, bé con thật đẹp.”
Một cục nhỏ xíu, da dẻ nhăn nheo lại đỏ hỏn, đôi mắt tròn xoe đang nhắm chặt lại thành một đường chỉ.
Nói thật lòng thì, trông rất xấu.
Nhưng nghĩ đến đây là đứa bé mà tiểu phu nhân của mình đã phải vất vả suốt bốn canh giờ mới sinh ra được, Lục Cửu Tiêu liền gật đầu đầy khiên cưỡng: “Đẹp, đúng là rất đẹp.”
Một khắc sau, Thẩm Thời Đình lưu luyến giao đứa trẻ cho vú nuôi. Lục Cửu Tiêu đút cho nàng uống chút cháo, rồi lấy thêm một chiếc chăn khác, trải sẵn trên giường.
Nến tắt, căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo.
Lục Cửu Tiêu đưa tay vào trong chăn của nàng, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Hắn cất lời: “Gọi là Lục Húc Hằng.”
Thẩm Thời Đình ngẩn ra một lát mới nhận ra hắn đang nói về tên của con.
Kể từ khi nàng mang thai đến tháng thứ ba, Lục Cửu Tiêu đã bắt đầu lật tìm các điển tích cổ, nhưng mấy tháng trôi qua vẫn chẳng có chút manh mối nào. Biểu hiện của người lần đầu làm cha chính là: trên đời này chẳng có hai chữ nào đủ xứng đáng với đứa con đầu lòng của Lục Cửu Tiêu hắn cả.
Nhưng vừa rồi, ngay khi tiếng khóc chào đời vang lên, cũng là lúc ánh rạng đông của mặt trời mọc lên cao, hắn đã nghĩ xong cái tên này.
Thẩm Thời Đình tách ý nghĩa của hai chữ này ra để nghiền ngẫm: “Húc Hằng, thiếp thấy rất hay.”
Lại một lát sau, nàng trở mình: “Thiếp không ngủ được.”
Lục Cửu Tiêu nhìn nàng qua màn đêm dày đặc, rồi nghiêng người sang.
Một nhịp thở sau, hắn cam chịu ngồi dậy, lấy cuốn binh thư từ trên giá sách xuống.
Nam nhân hắng giọng, đọc lên từng chữ một.
Đọc qua được hai trang giấy, tiểu cô nương ngắt lời hắn: “Chàng có thể đọc to hơn một chút không, thiếp nghe không rõ.”
Bàn tay đang vân vê trang sách của Lục Cửu Tiêu khựng lại, hắn ung dung liếc nàng một cái. Đối diện với đôi mắt hạnh vô tội của Thẩm Thời Đình, hắn nhếch môi cười, đành phải tăng âm lượng thêm vài phần.
Thẩm Thời Đình nhìn đôi môi mỏng của hắn khép mở, lắng nghe những từ ngữ tối nghĩa khó hiểu, đầu óc dần trở nên mông lung rồi chìm vào giấc ngủ…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận