Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 120

Ngày cập nhật : 2026-05-06 20:38:35

Trời đông giá rét, tuyết rơi lất phất, những bông tuyết nhỏ xíu đọng lại trên mái hiên, tan chảy rồi “tí tách” nhỏ xuống.


Thiếu niên vận trường bào màu tím quý phái, khoanh tay đứng tựa bên ngoài cửa phủ, đầu ngón tay phải còn treo hai vò rượu hoa quả. Phần cổ trắng ngần lộ ra giữa cơn gió lạnh, nhưng chẳng thấy hắn nhíu mày lấy một cái dù có vẻ là người sợ lạnh.


Dường như có chút thiếu kiên nhẫn, hắn đổi chân trụ để đứng.


Cuối cùng, bóng người ở phía cuối ngõ Hàm Bình cũng xuất hiện.


Lục Cửu Tiêu đứng thẳng dậy, đợi người kia đến gần, hắn liền nhấc vò rượu lên: “Rượu trái cây, không say đâu.”


Ý tứ trong lời nói là: Sẽ không làm lỡ ngày mai huynh xuất chinh.


Hạ Thầm liếc nhìn vò rượu sứ trắng trong tay hắn, khóe môi bật ra một tiếng cười khẽ, trong đêm tối nghe đặc biệt trong trẻo và êm tai.


“Lần sau đợi ở bên ngoài, nhớ mặc dày thêm một chút.”


Y vừa nói vừa đẩy cửa phủ ra.


Lục Cửu Tiêu đáp lại một cách lấy lệ rồi theo y vào Hạ phủ. Tại Tây sương viện, một bóng dáng trong sắc áo hồng phấn đang ngồi xổm bên hồ sen, tay cầm một cành cây nhỏ dính nước, chọc chọc vào đống cát rời dưới đất.


Nghe thấy tiếng động, tiểu cô nương vội vàng đứng dậy ngoảnh lại. Nụ cười vừa nở trên môi vì thấy Hạ Thầm liền nhanh chóng tắt ngấm khi nhìn thấy người phía sau y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=120]

Nàng chần chừ vài bước, nhất quyết không tiến lại gần.


Chỉ nghe Lục Cửu Tiêu khẽ hừ một tiếng, đến mức đó cơ à?


Hạ Thầm nhướng mày, nghiêng đầu hỏi: “Hai đứa gặp nhau rồi sao?”


Hắn uể oải đáp: “Đệ bị phạt đứng, nàng ta đi ngang qua.”


Nói đoạn, hắn định cất bước đi về phía Tây sương, bất thình lình bị người phía sau túm lấy cổ áo lôi ngược trở lại.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Ca?”


Hạ Thầm nhìn hắn: “Muội ấy không giống như A Mẫn, tính tình mềm mỏng, nhát gan, đệ đừng có mà nạt nộ muội ấy, nghe rõ chưa?”


Lục Cửu Tiêu không tình nguyện gật đầu.


“Còn nữa, ta đi Dịch Đô ba tháng này, nếu có những lúc A Lẫm không trông nom kịp, đệ hãy bảo vệ muội ấy.”


Nghe vậy, lông mày Lục Cửu Tiêu càng nhíu chặt hơn, lại nghe Hạ Thầm bồi thêm: “Thiếu một sợi tóc thôi, ta cũng sẽ hỏi tội đệ đấy.”


Nhìn vẻ mặt chẳng lấy gì làm vui vẻ của Lục Cửu Tiêu, Hạ Thầm buồn cười nhắc nhở: “Gật đầu đi.”


Thiếu niên lúc này mới miễn cưỡng gật đầu một cái.


Lục Cửu Tiêu bước qua cánh cổng nhỏ vào đình viên.


Thẩm Thời Đình bấy giờ mới lạch bạch chạy tới, gương mặt nhỏ bị gió thổi cho lạnh giá: “Đại ca ca.”


Nàng đưa lá bùa bình an đang nắm chặt trong tay cho y: “Ban ngày muội và nương đã lên chùa cầu đấy, trụ trì bảo cái này đã được đặt trước tượng Bồ Tát suốt hai tháng, linh nghiệm lắm.”


Hạ Thầm nhận lấy, véo nhẹ má nàng: “Huynh đưa muội đến một nơi.”


Trên mái ngói của Tây sương phòng Hạ phủ, có thể nhìn thấy dòng người qua lại tấp nập và ánh đèn rực rỡ sắc màu của đại lộ Nghênh An.


Thẩm Thời Đình cẩn thận nắm lấy vạt áo Hạ Thầm, giẫm lên lớp ngói đen phát ra tiếng kêu răng rắc. Nàng kinh ngạc mở to mắt nhìn ngắm cảnh đêm phía dưới, đôi mắt hạnh long lanh chớp chớp trong màn đêm.


Hạ Lẫm tay bưng một vò rượu, ngoảnh lại bảo: “A Đình đến rồi à, qua đây ngồi đi.”


Lục Cửu Tiêu cũng quay đầu nhìn.


Lúc này, hai người họ đang ngồi song hàng với nhau. Khi Hạ Thầm dắt Thẩm Thời Đình lại gần, y tự nhiên xếp nàng ngồi vào giữa, khiến tiểu cô nương đành phải cứng người ngồi cạnh Lục Cửu Tiêu. Nàng vừa mới ngồi xuống đã bị thiếu niên liếc một cái.


Thẩm Thời Đình nhìn thẳng vào đôi mắt vốn dĩ khi cười lên sẽ rất đẹp kia.


Lục Cửu Tiêu cười lên đúng là rất đẹp, nó không giống cái sự ôn nhu của Hạ Thầm, cũng chẳng giống nét thanh lãnh của Hạ Lẫm, nụ cười của hắn mang vẻ phong tình quyến rũ.


Tiếc thay, hắn lại “mọc thêm cái miệng”. Chỉ thấy Lục Cửu Tiêu nhướng mày, khẩu hình miệng như muốn nói: Nhìn cái gì mà nhìn.


Thẩm Thời Đình mím môi quay mặt đi chỗ khác, nàng chẳng thèm nhìn nữa.


Đêm hôm ấy, tuyết nhỏ bay lả tả khắp kinh đô, gió lạnh tạt qua mặt, hương rượu lan tỏa nồng nàn.


Tiểu cô nương chống cằm ngồi đó, chợt nghe tiếng “loảng xoảng”, một vò rượu không lăn đến bên chân. Thiếu niên nọ đang chống đầu, nằm nghiêng trên lớp ngói đen, khóe môi vương một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt lơ đãng đặt vào những ánh đèn xa xăm.


Chỉ nghe Hạ Lẫm giận dữ quát: “Lục Cửu Tiêu, giày của ta đâu?”


“Xuống dưới mà nhặt.” Hắn nhếch môi cười với Hạ Lẫm.


Chỉ sau vài câu nói, hai người đã lao vào nhau chân tay quấn lấy nhau, đánh nhau trên mái nhà khiến ngói đen kêu rầm rầm. Một người ít nói như Hạ Lẫm mà cũng bị chọc tức đến mức tuôn ra vài câu chửi thề, khiến Thẩm Thời Đình ngạc nhiên đến mức dỏng tai lên nghe: “Hóa ra nhị ca cũng biết mắng người ư!”


Tiểu cô nương nhích về phía Hạ Thầm hai phân, ôm lấy một vò rượu đang chực lăn xuống: “Họ…”


Hạ Thầm cười cười: “Không sao, kệ họ đi.”


Ngày mười sáu tháng Mười một, đoàn quân hùng hậu vẫn khởi hành từ cổng thành kinh đô như thường lệ.


Triệu Hoài Tấn tính toán ngày tháng, đến ngày mười tám tháng Giêng, một quan viên phi ngựa thần tốc tiến về hoàng cung, ngay trong buổi thiết triều, trước sự chứng kiến của bá quan văn võ, dâng lên một bản quân báo.


Tuyên Vũ Đế sau khi nhận lấy, đập bàn đứng phắt dậy, đùng đùng nổi giận: “Thật là vô lý! Tây Doanh này thật là hiếp người quá đáng!”


Ông không nói hai lời, lập tức hạ lệnh cho Hộ bộ và Binh bộ kịp thời vận chuyển lương thảo và vũ khí, đồng thời phái thêm năm vạn tinh binh tới chi viện cho Dịch Đô.


Triệu Hoài Tấn mặc triều phục màu đỏ đứng bên dưới, nghe vậy liền mỉm cười nhẹ nhõm.


Mặc dù hiện tại Tuyên Vũ Đế vì chuyện mật đạo ở Khôn Ninh cung mà cấm túc Hoàng hậu, xa lánh Lý Quốc Công, nhưng sẽ không vì thế mà phế hậu, càng không nói đến chuyện bãi quan của Lý Quốc Công, bởi vì quân vương nào cũng đều trọng thể diện.


Lý Quốc Công vẫn đương chức, khắp nơi trong triều đều có người của ông ta, bao gồm cả những quan viên báo tin quân tình. Vì vậy lần này, đích thân Triệu Hoài Tấn đã giao quân báo vào tay người của mình, chứ không để Hạ Thầm gửi thư từ Dịch Đô về.


Tóm lại, lần này hắn không cho phép mình đánh cược dù chỉ một chút sơ hở.


Sau buổi chầu, Triệu Hoài Tấn đến Càn Thanh cung thăm phụ hoàng, nhân tiện cùng ông đánh vài ván cờ. Ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trong noãn các, Triệu Hoài Tấn liếc nhìn bình hoa bách hợp ở phía bên tay trái.


Hắn nói: ‘Hoa này nở đẹp thật.”


Tuyên Vũ Đế cười: “Hoa này đã được cúng dường ở chùa Hoàng Hà suốt bảy tháng, được Huyền đại sư tụng kinh niệm Phật hằng ngày, đặt ở phương vị này sẽ giúp kéo dài tuổi thọ.”


Triệu Hoài Tấn làm vẻ mặt hiểu ra, liên tục gật đầu: “Bành công công nhớ trông coi cho kỹ, đừng để mấy tiểu nha đầu không hiểu chuyện chạm vào làm hỏng mất.”


Bành công công đứng bên cạnh gật đầu vâng lệnh.


Đúng lúc này, Tuyên Vũ Đế che miệng ho hai tiếng, vội uống vài ngụm trà để đè nén cơn ngứa trong cổ họng.


Ông xua tay: ‘Hôm nay tới đây thôi, con về đi.”


Triệu Hoài Tấn vội vàng cáo lui, không quên ân cần dặn dò: “Phụ hoàng hãy truyền thái y đến xem thử, mùa đông trời lạnh, đừng để ảnh hưởng đến long thể.”


Tuyên Vũ Đế an tâm gật đầu, đứa con trai này của ông xưa nay vốn hiếu thảo.


Rời khỏi Càn Thanh cung, Triệu Hoài Tấn thu lại toàn bộ thần sắc, ngoái đầu nhìn sâu vào bên trong một cái.


Phụ hoàng à…


Lần này, hãy để nhi thần ra tay trước vậy.


Ngày mùng tám tháng Hai, tiết trọng xuân, cỏ mọc chim bay.


Từ cổng thành đến đại lộ Nghênh An, tiếng chiêng trống vang trời, chỉ nghe một người mặc kình trang hô lớn:


“Thắng rồi! Thắng rồi! Dịch Đô thắng rồi!”


Lúc hoàng hôn, Hạ Thầm bước qua chậu than mà Sầm thị đã chuẩn bị sẵn ngoài cửa, tháo bỏ giáp trụ trở về phủ.


Đêm hôm ấy, trên cổ tay trắng ngần của Thẩm Thời Đình có thêm một sợi dây buộc tay màu hồng phấn, càng làm tôn lên làn da trắng mịn của nàng.

Bình Luận

0 Thảo luận