“Li nhi…” Nghe vậy, Hoa Thiên Hương sửng sốt, khẽ cắn môi nhìn Diệp Li, đôi mắt vốn long lanh thường ngày giờ đã ướt nhòe. Nàng hiểu Diệp Li đang khó xử, Hoàng thượng giao việc lớn như vậy cho Định Quốc vương phủ xử lý, bề ngoài là tín nhiệm giao trọng trách, kỳ thực là đẩy Định vương phủ vào chỗ hiểm. Diệp Li dễ dàng đồng ý lời cầu xin của công chúa Trường Nhạc như vậy, khiến Hoa Thiên Hương vừa mừng vừa lo.
Diệp Li cầm tay áo nàng vỗ nhẹ, cười nói: “Lòng người vốn có chút thiên vị. Huống chi, dù sao cũng là chuyện đắc tội người, tại sao ta không chọn việc khiến bản thân thoải mái hơn?”
Công chúa Trường Nhạc không hiểu rõ chỗ khó xử này, vui vẻ nhào vào lòng Diệp Li cười nói: “Ngươi quả nhiên là người tốt, bản công chúa thích ngươi.”
Diệp Li nhướng đôi mày thanh tú, cười hỏi: “Nếu ta không đồng ý, công chúa sẽ không thích ta nữa sao?”
Công chúa Trường Nhạc ngượng ngùng nhìn nàng, vò đầu bứt tóc một lúc lâu mới nói: “Định vương thúc nói ngươi sẽ đồng ý. Nhưng mà… nhưng mà dù ngươi thật sự không đồng ý, bản công chúa cũng sẽ không trách ngươi đâu. Mẫu hậu nói… mẫu hậu nói dù ngươi chọn ai đi hòa thân cũng không phải lỗi của ngươi. Bởi vì… bởi vì… vốn dĩ đây không phải là việc của ngươi.”
Không ngờ Hoàng hậu lại nói như vậy, Diệp Li hơi giật mình, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của công chúa Trường Nhạc, cười nói: “Thay ta cảm ơn Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương nói rất đúng, vì vậy dù ai bị chọn đi hòa thân cũng không phải lỗi của công chúa. Công chúa cũng không cần quá áy náy.”
Công chúa Trường Nhạc chớp mắt, do dự một lúc rồi gật đầu: “Nếu bản công chúa lớn lên, bản công chúa sẽ tự đi hòa thân.”
Diệp Li vốn không có ấn tượng tốt với các công chúa, quận chúa trong hoàng tộc, không ngờ tiểu công chúa này không chỉ đáng yêu mà còn có suy nghĩ như vậy. Vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn của nàng, Diệp Li cười nói: “Hoàng hậu nương nương và Hoàng thượng sao nỡ để công chúa đi hòa thân. Hơn nữa… công chúa có biết đi hòa thân là gì không? Là đến một đất nước xa lạ, không còn được thoải mái như ở Đại Sở nữa.”
Công chúa Trường Nhạc nhe răng cười với Diệp Li, giữ lấy bàn tay đang mân mê khuôn mặt mình, buồn bã nói: “Ta biết, mẫu hậu đã nói với ta. Thân là công chúa, dù hưởng vinh hoa phú quý, nhưng không thể tự quyết định hôn sự của mình, ngay cả mẫu hậu cũng không thể. Nếu tương lai cần hòa thân mà phụ hoàng chọn Trường Nhạc, Trường Nhạc không thể làm nũng. Bởi vì… đó là trách nhiệm của công chúa…”
Nghe lời công chúa Trường Nhạc, Diệp Li và Hoa Thiên Hương chỉ biết thở dài trong lòng. Trong cung vốn chẳng phải nơi lành, dù ba người trốn chỗ kín đáo cũng khó tránh khỏi cung nữ thái giám ùn ùn kéo đến tìm kiếm xung quanh. Diệp Li kéo công chúa Trường Nhạc đứng dậy: “Nói chuyện xong rồi, chúng ta ra ngoài thôi.”
Tự mình đi ra còn hơn bị người ta tìm thấy. Định quốc vương phi và một tiểu công chúa trốn trong núi giả, bị người nhìn thấy thì mất mặt lắm. Công chúa Trường Nhạc tự nhiên cũng nghe thấy tiếng gọi từ xa vọng lại, nhíu đôi mày thanh tú: “Mẫu hậu sẽ không gò bó ta, bọn họ đáng ghét lắm, cứ sợ bản công chúa nói chuyện nhiều với người khác.”
Diệp Li đi đầu xuống núi giả, quay lại bế công chúa Trường Nhạc xuống, rồi mới đỡ Hoa Thiên Hương bước xuống.
Vừa ra ngoài đã thấy đám cung nhân chạy về phía mình, Hoa Thiên Hương bất đắc dĩ cười nói: “Hiện tại ta không tiện tìm ngươi, vốn tưởng có thể nói chuyện, ai ngờ trong cung thật không có chỗ yên tĩnh nào.”
Diệp Li cười nói: “Có gì không tiện, nếu ngươi rảnh cứ tới phủ ta chơi.”
Hoa Thiên Hương suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Thôi vậy, ta biết hiện tại ngươi đâu có thời gian rảnh mà chơi bời.”
Diệp Li nghĩ lại mình vừa về chưa được mấy ngày mà bận bịu không ngừng, đành cười nói: “Lâu lắm không ở kinh thành, khó tránh có nhiều việc. Đến cả Tranh Nhi tỷ tỷ ta còn chưa kịp gặp.”
Hoa Thiên Hương bĩu môi: “Sớm muộn gì các ngươi chả thành một nhà, Tranh Nhi bị phu nhân Lạc giữ ở nhà chuẩn bị gả đi rồi, ngươi muốn gặp cũng chưa chắc được.”
Liếc nhìn đám cung nữ sắp tới nơi, Diệp Li khẽ cười: “Nếu không phải ngươi quá khó tính, sớm đã định hôn sự rồi, chẳng phải chẳng bao lâu nữa sẽ xong sao?”
Hoa Thiên Hương sững sờ, lập tức đỏ bừng mặt, đáng tiếc cung nữ đi tìm người đã đến trước mặt, chỉ đành oán hận liếc Diệp Li, không nói được lời nào. Trở lại đình nghỉ mát, Vân phi và Vương chiêu dung đã đi rồi. Hoàng hậu thấy Hoa Thiên Hương vẫn còn đỏ mặt, lại thấy công chúa Trường Nhạc nháy mắt với mình, hiểu ra liền, hơi gật đầu cảm kích với Diệp Li. Diệp Li mỉm cười, kéo công chúa Trường Nhạc ngồi xuống. Trong đình giờ chỉ còn công chúa Chiêu Dương, Chiêu Nhân và quận chúa Dung Hoa. Các phu nhân khác dù muốn cầu xin cho con gái cũng biết trong cung không tiện tùy tiện, nên không dám tới quấy rầy.
Diệp Li vừa ngồi xuống đã thấy hai ánh mắt không mấy thiện cảm từ phía đối diện. Ánh mắt công chúa Chiêu Nhân vẫn đầy soi mói và khinh miệt, còn quận chúa Dung Hoa thì thêm phần hận ý, rõ ràng là trách móc nàng. Diệp Li bưng tách trà cung nữ vừa dâng lên, Thanh Ngọc đứng sau đột nhiên lên tiếng: “Vương phi, dạo này vương phi vất vả, thể hàn. Trầm tiên sinh đã dặn, gần đây vương phi nên kiêng trà xanh.”
Diệp Li dừng tay, bưng tách trà ngửi nhẹ, tiếc nuối than: “Trà Long Tỉnh mùa xuân ngon nhất đấy, tiếc đã phụ trà ngon của Hoàng hậu nương nương.”
Ánh mắt Hoàng hậu chợt lóe lên, thoáng một tia lạnh lẽo, cười nói với Diệp Li: “Trà Long Tỉnh tuy ngon, nhưng sức khỏe quan trọng hơn. Nếu ngươi thích, lát nữa ta sai người đưa ít đến Định vương phủ.”
Diệp Li cũng không khách sáo, cười nói: “Vậy đa tạ Hoàng hậu nương nương. Nương nương đừng trách ta tham lam.”
Công chúa Trường Nhạc ngồi trong lòng Diệp Li, đôi mắt trong veo chớp chớp, đứng dậy nói: “Mẫu hậu, Trường Nhạc muốn về luyện chữ.”
Hoàng hậu âu yếm nhìn con gái, gật đầu: “Đi đi.”
Đợi công chúa Trường Nhạc chạy mất hút, quận chúa Dung Hoa châm chọc nhìn Diệp Li, khinh bỉ nói: “Chẳng phải Định quốc vương phi văn võ song toàn sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=102]
Từ lúc nào thân thể yếu đuối đến mức một tách trà cũng không uống nổi?”
Diệp Li mỉm cười nhìn quận chúa Dung Hoa: “Quận chúa nói đùa rồi, chỉ là không khỏe thì đương nhiên phải nghe lời đại phu. Giấu bệnh sợ thuốc đâu phải chuyện hay, quận chúa thấy thế nào?”
Quận chúa Dung Hoa ngạo nghễ nhướn mày, bưng tách trà uống một ngụm: “Bản quận chúa chưa từng nghe nói lúc không khỏe lại không được uống trà.”
“Được rồi, Dung Hoa.” Thấy quận chúa Dung Hoa gây sự, công chúa Chiêu Dương hơi nhíu mày không vui: “Một cô nương chưa lấy chồng như ngươi, không biết nói năng cho đứng đắn sao? Cứ đấu khẩu lung tung thế này còn ra thể thống gì?”
“Ta sắp bị gả đến Bắc Nhung rồi, còn quan tâm gì đến nói năng đứng đắn!” Quận chúa Dung Hoa giận dữ nói, dứt lời, hằn học trừng mắt nhìn Diệp Li, rõ ràng đã nghẹn những lời này lâu lắm rồi. Diệp Li thầm than, hòa thân là quyết định của hoàng đế, liên quan gì đến nàng? Xoay người đưa tách trà cho Thanh Ngọc phía sau, Diệp Li quyết định im lặng.
Công chúa Chiêu Nhân bên cạnh cũng không nhịn được nữa, lên tiếng: “Định vương phi, ngươi tính toán thế nào về việc chọn người đi hòa thân?”
Diệp Li thầm lắc đầu, công chúa Chiêu Nhân và quận chúa Dung Hoa quả thật cùng một tính cách. Có lẽ quen được cưng chiều trong hoàng tộc rồi, nên ngay cả lúc này lời nói cũng mang giọng ra lệnh: “Hôm qua vương gia mới mang danh sách tuyển chọn theo ý Hoàng thượng về phủ, ta còn chưa kịp xem. Thực sự không thể trả lời câu hỏi của công chúa.”
“Người theo ý Hoàng thượng chính là Hoa Thiên Hương, ai mà chẳng biết?” Quận chúa Dung Hoa buông lời: “Ngươi nói vậy rõ ràng là muốn loại nàng ta ra, tưởng bản quận chúa không biết sao?”
Diệp Li thu nụ cười, ngẩng đầu nhìn quận chúa Dung Hoa nghi hoặc hỏi: “Ý Hoàng thượng là Hoa tiểu thư? Vậy tại sao Hoàng thượng không trực tiếp hạ chỉ cho Hoa tiểu thư đi hòa thân, lại muốn bản phi chọn người thích hợp? Vậy... hôm nay vừa hay chúng ta đều trong cung, không bằng quận chúa Dung Hoa đi hỏi Hoàng thượng xem, có phải người thực sự muốn chọn là Hoa tiểu thư không? Để tránh sau này bản phi chọn người không hợp ý Hoàng thượng. Quận chúa Dung Hoa thấy thế nào?”
“Ta...” Quận chúa Dung Hoa tức giận, mặt trắng bệch, dù nàng không hiểu chuyện triều chính nhưng không có nghĩa là ngu ngốc. Tại sao Hoàng thượng không trực tiếp hạ chỉ, nàng thân là thân tộc hoàng gia, dù không nghĩ ra thì người khác cũng sẽ nói cho nàng biết. Nếu nàng thật sự chạy đi hỏi Hoàng thượng, e rằng chính nàng sẽ là người duy nhất được chọn đi hòa thân. Diệp Li này, dám tính toán nàng! Quả nhiên cùng họ Diệp với Diệp Oánh kia, không có ai tốt!
“Định vương phi.” Nhìn quận chúa Dung Hoa đang căm phẫn, công chúa Chiêu Dương thở dài bất đắc dĩ. Bà không có con nối dõi, công chúa Chiêu Nhân cũng chỉ có một đứa con gái này, nên khó tránh nuông chiều Dung Hoa quá mức, không ngờ lại chiều ra cái tính nóng nảy, ngang ngạnh, không biết suy nghĩ này. Định vương phi mất mẹ từ khi còn nhỏ hơn Dung Hoa nửa tuổi, nhưng nhìn phong thái xử sự, Dung Hora thực sự không bằng: “Tính tình Dung Hoa nóng nảy, ăn nói không khéo, mong Định vương phi đừng trách.”
Diệp Li cũng biết công chúa Chiêu Dương vốn cưng chiều cháu gái, không muốn so đo, lại cười nói: “Công chúa nói quá lời. Thực ra, dù Hoàng thượng giao việc hòa thân cho ta, nhưng công chúa cũng biết ta còn trẻ, chưa từng xử lý việc như vậy, nhiều chỗ còn chưa rõ. Nên không dám vội kết luận. Vì vậy, tạm thời ta chưa thể trả lời câu hỏi của công chúa Chiêu Nhân, còn xin thứ lỗi.”
Công chúa Chiêu Dương cười nói: “Chiêu Nhân cũng chỉ sốt ruột cho Dung Hoa nên mới hỏi thêm. Vương phi đừng bận tâm.”
“Bẩm nương nương, Định vương tới.” Một cung nữ nhỏ ngoài đình bẩm báo.
Hoàng hậu quay đầu nhìn Diệp Li cười nói: “Ai cũng nói Định vương và Định vương phi ân ái vô cùng, bản cung vốn không tin, hôm nay đã tin. Giờ mới bao lâu mà Định vương đã không chờ nổi rồi? Mời Định vương vào.”
Chốc lát sau, Mặc Tu Nghiêu thong thả bước vào, đứng ngoài đình nghỉ mát, liếc nhìn mọi người trong đình, cười nhạt nói: “Làm phiền Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu cười: “Định vương tới đón Vương phi về à?”
Mặc Tu Nghiêu khẽ gật đầu, mỉm cười nhìn Diệp Li: “Ta và A Li còn việc phải về phủ xử lý, đến đây làm phiền nhã hứng của Hoàng hậu nương nương, còn xin nương nương thứ lỗi.” Hoàng hậu khoát tay cười: “Miễn đi, Định vương và Vương phi xa cách lâu ngày, khó trách lúc nào cũng lo lắng. Hôm nay ta cũng muốn xem Định vương phi lâu không gặp có khỏe không. Giờ đã thấy người, Định vương cứ đưa Vương phi về đi.”
Mặc Tu Nghiêu khẽ cảm ơn, nắm tay Diệp Li, gật đầu với công chúa Chiêu Dương rồi cáo từ rời đi.
Hai người tay trong tay thong thả bước trong ngự hoa viên, các phu nhân đang ngắm hoa đều ý tứ tránh đường. Dù Mặc Tu Nghiêu đã khỏe mạnh, nhưng vẫn đeo nửa mặt nạ, khiến không ít người e sợ. Dù sao từng có tin đồn một vị hôn thê của Định vương chính là bị nửa khuôn mặt kia của hắn dọa chết. Hơn nữa tình thế triều đình hiện nay phức tạp, dù có người mến mộ phong thái của Định vương cũng không dám tới bắt chuyện trong ngự hoa viên lúc này.
Có thể rời hoàng cung sớm, Diệp Li tâm trạng rất tốt. Trong ngự hoa viên thoang thoảng hương thơm nhẹ nhàng, nàng thong thả đi bên cạnh Mặc Tu Nghiêu, tận hưởng phút giây yên tĩnh, không quên quan tâm đến tâm trạng của Mặc Tu Nghiêu: “Sao vậy? Hoàng thượng nói gì khiến chàng trông không vui thế?” Mặc Tu Nghiêu nghiêng đầu nhìn nàng: “Vừa rồi trong trà có gì?”
Diệp Li kinh ngạc nhìn hắn, hắn biết chuyện trong đình nghỉ mát nhanh thế?
“Đại khái có xạ hương, hoa hồng gì đó. Thanh Ngọc đang kiểm tra, về phủ hẳn sẽ có kết quả.” Thấy hắn mặt không vui, Diệp Li liền nói ra điều mình biết, cũng hơi tò mò về thứ bỏ vào trà của mình. Mấy thứ đó thực sự có hại cho sức khỏe, nhưng với nàng hiện tại thì không ảnh hưởng mấy. Thực không hiểu những người kia mạo hiểm bỏ mấy thứ này vào trà nàng để làm gì, thà bỏ chút thuốc xổ còn có ích hơn.
Mặc Tu Nghiêu dừng bước, nghiêng đầu nhìn Diệp Li: “A Li không biết tác dụng của những thứ này?”
“Hoạt huyết... giảm đau...”
“A Li, về phủ, nàng theo Trầm tiên sinh học dược lý một tháng.” Im lặng, Mặc Tu Nghiêu rốt cuộc mở miệng.
Dược lý? Diệp Li nhăn mặt, được rồi, nàng không phải không biết nghe nói hai thứ này còn có một tác dụng khác, nhưng... cũng có người nói căn bản không đáng tin. Huống chi... nó căn bản không ảnh hưởng gì đến họ mà? Mặc Tu Nghiêu tức giận thì tức, nhưng vẫn không buông tay Diệp Li, kéo nàng đi ra khỏi Ngự hoa viên. Thấy Mặc Tu Nghiêu không nói chuyện với mình, chỉ một mực đi về phía trước, Diệp Li cảm thấy hơi lạ, nàng chưa từng thấy Mặc Tu Nghiêu tức giận, phải nói là từ trước đến nay chưa từng thấy hắn giận nàng.
Nàng kéo tay Mặc Tu Nghiêu: “Tu Nghiêu...” Mặc Tu Nghiêu nghiêng đầu nhìn nàng, vẫn im lặng. Diệp Li bất đắc dĩ thở dài, được rồi, là nàng sai, không nên tỏ ra thờ ơ như vậy.
“Chàng thật sự tức giận? Không phải ta không để ý, chỉ là... cái này cũng không ảnh hưởng gì đến chúng ta nên mới không căng thẳng...” Diệp Li không khỏi khinh bỉ bản thân, Mặc Tu Nghiêu chỉ không nói chuyện với nàng thôi mà nàng đã phải giải thích? Ở trong cung bị người bỏ thuốc, nàng đương nhiên tức giận, và cũng đoán được đại khái ai là người ra tay. Ngay cả món quà đáp lễ, nàng cũng đã suy nghĩ kỹ rồi. Chỉ là, thứ đối phương bỏ vào thực sự ngoài dự đoán của nàng nên mới tỏ ra tùy tiện. Tại sao Mặc Tu Nghiêu không giận kẻ bỏ thuốc, lại giận nàng? Quan trọng hơn là... tại sao nàng lại cảm thấy mình đuối lý, phải giải thích với hắn?
“Không ảnh hưởng gì?” Mặc Tu Nghiêu nâng khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Li lên, dùng ánh mắt thâm thúy đối diện với đôi mắt buồn bã của nàng.
Diệp Li không quen bị dồn vào thế bất lợi như vậy, không tự nhiên cựa quậy: “Đúng vậy, nghe nói thuốc đó có tác dụng gì đó... Nhưng chúng ta chưa... hơn nữa cái đó dường như cũng không đáng tin. Huống chi ta cũng không uống.”
Chẳng lẽ Mặc Tu Nghiêu thực sự lo lắng nàng bị bỏ thuốc... sau này không sinh con được...? Diệp Li chợt nghĩ tới.
“A Li...”
“Định vương, Định vương phi sao lại ở đây?” Mặc Tu Nghiêu vừa định nói, một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng cắt ngang. Hai người đồng thời quay đầu, thấy Liễu quý phi một thân áo trắng như tiên tử thanh tao đứng dưới cây hải đường trắng không xa.
Liễu quý phi nhàn nhạt liếc nhìn Diệp Li, dừng mắt ở Mặc Tu Nghiêu trong chốc lát, cuối cùng dừng lại ở chỗ hai người nắm tay. Dường như Mặc Tu Nghiêu không để ý đến ánh mắt của Liễu quý phi, lạnh nhạt gật đầu: “Liễu quý phi. Bản vương và A Li xuất cung, cáo từ.”
Trên gương mặt thanh lãnh của Liễu quý phi thoáng nét phức tạp khó tả, nàng khẽ cắn môi đỏ, nhìn Mặc Tu Nghiêu rất lâu, rồi mới nhìn Diệp Li khẽ nhíu mày: “Định vương phi, bản cung có chuyện muốn nói riêng với Định vương.”
Diệp Li vô cùng kinh ngạc nhướng mày, muốn nói chuyện riêng với Mặc Tu Nghiêu, đáng lẽ phải hỏi Mặc Tu Nghiêu mới đúng chứ? Ý Liễu quý phi là muốn nàng chủ động tránh đi sao? Không hổ là quý phi được sủng ái nhất trong cung, khí phách này các cung phi khác đã thua xa.
Diệp Li vừa định mở miệng, Mặc Tu Nghiêu đã siết chặt tay nàng. Diệp Li ngẩng đầu, đối diện ánh mắt thâm thúy đang nén giận của Mặc Tu Nghiêu, đành nghiêng đầu áy náy nói với Liễu quý phi: “Xin lỗi, ta và Vương gia có việc gấp phải xuất cung. Hôm nay e là không có thời gian trò chuyện cùng Quý phi.”
Liễu quý phi nhíu mày, nhìn Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Cáo từ.”
Liễu quý phi mặt tái nhợt, nắm chặt tay giấu trong tay áo. Nhìn Diệp Li một cái thật sâu, không nói lời nào, xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng quyết tuyệt của Liễu quý phi, Diệp Li hơi lo lắng nhìn Mặc Tu Nghiêu: “Nàng ấy... không sao chứ?” Đương nhiên Diệp Li đã nghe nói về tình cảm của Liễu quý phi dành cho Mặc Tu Nghiêu, dù theo những gì nàng biết, hai người dường như chưa từng gặp riêng. Nhưng không thể phủ nhận, việc Mặc Tu Nghiêu từ chối không chút lưu tình khiến nàng vui hơn nhiều.
“Về phủ.” Mặc Tu Nghiêu như không nghe thấy câu hỏi của nàng, kéo nàng xoay người nói.
Ra khỏi cung, về đến phủ, Diệp Li bất đắc dĩ nhìn Mặc Tu Nghiêu vẫn cau mày không nói, thở dài: “Chàng vẫn còn giận?” Người bình thường không hay giận, một khi giận sao mà khó nguôi thế? Suốt đường về, hắn không nói một lời, bình thường nàng đã quen với nụ cười và giọng nói ôn hòa của Mặc Tu Nghiêu, giờ hắn im lặng hoặc không chịu cười, Diệp Li mới phát hiện mình cực kỳ không quen: “Ta biết chàng lo cho ta, ta sai rồi, ta không nên thờ ơ như vậy, được chưa?” Diệp Li tự an ủi, hắn đang nóng giận, mình không thể chấp nhặt với người đang giận. Trời biết, thực sự không phải nàng không coi trọng chuyện này. Mặc Cảnh Kỳ, ngươi chờ đấy!
Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nhìn nàng, xoay người đến bên ghế ngồi xuống. Diệp Li cảm thấy gân xanh trên trán giật giật, chỉ nghe nói đàn ông dỗ phụ nữ, sao đến lượt nàng lại ngược lại? Mặc Tu Nghiêu có cần ấu trĩ đến vậy không? Được rồi, Diệp Li, ngươi phải rộng lượng!
“Tu Nghiêu... chàng vẫn chưa hết giận sao? Vậy... ta đi thư phòng xử lý chuyện hôm nay, chàng hết giận rồi nói chuyện nhé.” Diệp Li căn bản không biết cách dỗ người, đành tính lui bước. Không phải nàng không có kiên nhẫn, cũng không phải nhát gan, mà là vẻ tức giận của Mặc Tu Nghiêu thực sự khiến nàng mất tự nhiên. Khuôn mặt tuấn tú ôn hòa ngày thường, giờ không chút biểu cảm, thoạt nhìn không giận mà như đang đau khổ. Diệp Li thấy vậy không khỏi nghi ngờ bản thân có thực sự làm chuyện tày trời gì không, nếu nói tiếp e rằng nàng sẽ dùng mọi thủ đoạn để xin hắn tha thứ, khiến hắn vui vẻ. Vì vậy... Diệp Li linh cảm thấy nguy hiểm, quyết định rút lui.
“A Li...” Một tay nàng bị kéo lại, Mặc Tu Nghiêu hơi dùng lực kéo người con gái định bỏ chạy vào lòng. Diệp Li bối rối phát hiện, tư thế hai người lúc này thực sự hơi mập mờ. Mặc Tu Nghiêu ngồi trên ghế, nàng bị kéo ngồi lên đùi hắn. Dù đã chung giường một thời gian không ngắn, nhưng quan hệ hoàn toàn trong sáng, tình huống này khiến Diệp Li hơi luống cuống.
“Cái... Mặc Tu Nghiêu, chàng... có thể buông ta ra không?” Diệp Li nuốt nước bọt, muốn khóc. Nàng không muốn tỏ ra vô dụng như vậy, dù đối mặt với ai nàng cũng có thể bình tĩnh, nhưng cứ gặp Mặc Tu Nghiêu, thỉnh thoảng nàng lại nghi ngờ trí thông minh của mình. Mặc Tu Nghiêu lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm buồn bã: “A Li, nàng coi ta là ai của nàng?”
“Ai...?” Diệp Li muốn khóc, nàng điên rồi mới cảm thấy Mặc Tu Nghiêu đang đau khổ. Lúc này nàng nên làm nhất là giãy ra khỏi Mặc Tu Nghiêu rồi nhanh chóng rời đi, trực giác của đặc chủng nói với nàng, nếu ở lại, chuyện không hay sẽ xảy ra: “Cái... không phải chúng ta đã thành thân rồi sao? Ta đương nhiên coi chàng là phu quân...”
Đôi mắt sâu thẳm chớp một cái: “Vậy... có phải chúng ta vẫn quên một việc?”
“Quên... việc gì?” Diệp Li mơ hồ hỏi. Mặc Tu Nghiêu áp sát cổ nàng, hơi thở ấm áp phả vào làn da trắng nõn, hơi thở thanh tao khiến nàng cảm thấy khô nóng, bất lực.
“Viên phòng.” Mặc Tu Nghiêu khẽ thốt ra hai chữ bên tai nàng.
Ầm!
Đầu óc Diệp Li như nổ tung, trống rỗng trong chốc lát. Nhưng Mặc Tu Nghiêu không cho nàng thời gian suy nghĩ, hơi nâng cằm thon của nàng, cúi đầu phủ lên đôi môi mềm mại.
“Mặc... Mặc Tu Nghiêu...” So với nụ hôn bên ngoài Toái Tuyết quan, lần này Mặc Tu Nghiêu dịu dàng hơn nhiều. Nhưng chính sự dịu dàng ấy lại khiến Diệp Li không nỡ cự tuyệt. Vợ chồng thành thân gần một năm chưa viên phòng, e rằng chỉ có họ. Trong lòng, Diệp Li hiểu Mặc Tu Nghiêu muốn cho nàng thời gian chuẩn bị. Chỉ là bản thân nàng... Diệp Li cũng không biết rốt cuộc mình đã sẵn sàng đón nhận Mặc Tu Nghiêu chưa. Hay nói cách khác... nàng có yêu Mặc Tu Nghiêu không...
“A Li...” Những nụ hôn nhẹ nhàng lưu luyến trên môi nàng, lướt qua gương mặt ngọc, âu yếm chạm vào vành tai nhỏ, cổ kiều diễm: “A Li...”
Có lẽ vì không khí quyến luyến trong phòng, có lẽ vì giọng gọi khàn khàn dễ nghe của Mặc Tu Nghiêu, cũng có lẽ vì những nụ hôn nhẹ nhàng mà đắm say, Diệp Li ghét bản thân luôn yếu thế trước Mặc Tu Nghiêu, nên nàng đưa ra một quyết định rất táo bạo. Nàng ngồi dậy, vòng tay ôm lấy cổ Mặc Tu Nghiêu, rồi chủ động dâng lên đôi môi đỏ thắm: “Mặc Tu Nghiêu... chàng thích ta?”
Mặc Tu Nghiêu hơi giật mình, bình thản cười: “Đúng vậy, không phải A Li đã biết từ lâu sao.”
Diệp Li nghiêng đầu nhìn hắn, cười tươi như hoa, mắt lấp lánh ánh sao: “Vậy, bản vương phi cho phép chàng thích ta.”
Trời xoay đất chuyển, Diệp Li hoa mắt chóng mặt phát hiện mình từ cạnh bàn đã nằm trên giường. Mặc Tu Nghiêu áp sát vai nàng, cười khẽ, mãi lâu mới ngẩng đầu nhìn nàng từ trên cao: “A Li, chỉ thích thôi là chưa đủ.” Diệp Li vừa suy nghĩ, trên môi đã nở nụ cười tươi, giơ tay ôm lấy vai Mặc Tu Nghiêu, nhướng mày: “Vậy bản vương phi cho phép chàng yêu ta.”
“Nếu cái giá là nàng vĩnh viễn không thể rời xa ta, nàng cũng cho phép sao? A Li.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng.
Diệp Li sững sờ: “Vĩnh viễn... có lẽ được. Vậy, tương tự, chàng cũng chỉ thuộc về ta?” Diệp Li nhướng mày hỏi.
“Vậy... ta yêu nàng. A Li... như nàng mong muốn, kiếp này, chỉ một mình A Li...” Cúi đầu lần nữa chiếm lấy đôi môi thuộc về hắn. Dường như mọi nhiệt tình đều dành cho khoảnh khắc này, tấm màn the màu đỏ thắm buông xuống. Tiếng rên rỉ khẽ và hơi thở gấp gáp thoát ra từ trong màn, tiểu nha đầu canh cửa nhanh trí đóng cửa thay chủ tử, mỉm cười rời đi.
Mãi lâu sau, mây tan mưa tạnh. Mặc Tu Nghiêu nằm nghiêng trên giường nhìn người con gái vẫn đang ngủ say, bả vai lộ ra dấu ấn nhạt, dung nhan thường ngày vừa yêu kiều vừa lấp lánh, giờ ửng hồng, vô cùng dịu dàng khiến lòng người xao xuyến. Mặc Tu Nghiêu đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt xinh đẹp của nàng, cúi đầu khẽ hôn. Vẻ u sầu dường như đã tan biến hoàn toàn, khí chất ôn hòa và thần sắc hớn hở đã bộc lộ tâm trạng vui sướng của Mặc Tu Nghiêu lúc này.
“A Li... A Li...” Nhớ lại cuộc ân ái vừa rồi, Mặc Tu Nghiêu không khỏi cúi đầu hôn nhẹ lên gương mặt người con gái đang ngủ say. A Li của hắn, rốt cuộc... đã thuộc về hắn. Bao ngày đêm, bao lần hắn căm hận trời xanh bất công, căm hận những kẻ thù của hắn. Thân thể không toàn vẹn khiến hắn không dám chạm vào người con gái duy nhất trên đời. Giờ đây, rốt cuộc hắn đã có thể hoàn toàn sở hữu nàng. Vì điều đó, hắn sẵn sàng trả bất cứ giá nào...
“Ừ... Tu Nghiêu...” Diệp Li mơ màng mở mắt, trận ân ái vừa rồi tiêu hao quá nhiều thể lực, nàng nửa tỉnh nửa mê nhìn người đàn ông trước mặt, lẩm bẩm.
Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng hôn lên môi nàng: “Không có gì, ngủ tiếp đi. Có chuyện gì tỉnh dậy rồi nói.”
“Ừ.” Diệp Li gật đầu qua loa, cọ cọ vào ngực hắn hơi lạnh, lại chìm vào giấc ngủ.
“A Li, kiếp này duy chỉ mình nàng...”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận