Sáng / Tối
Trên con phố vắng người, một đám trẻ con ăn mặc lộng lẫy đang vây quanh một cậu bé gầy gò trong bộ áo gấm, dùng những cú đấm và cước tàn nhẫn. Ở cái tuổi không lớn không nhỏ này, bọn trẻ thường tàn nhẫn nhất - chúng chỉ hiểu nửa vời những toan tính và tranh chấp của người lớn, nhưng lại dùng cách thức trực tiếp và thô bạo nhất để giải quyết vấn đề.
Cậu bé bị đánh cũng mặc áo gấm, nhưng người gầy gò nhỏ bé như một chú chó con cô độc. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã có thể thấy nét tuấn mỹ phi phàm trong tương lai. Có lẽ chính vì dung mạo hơn người như vậy mà cậu càng bị những đứa trẻ cùng tuổi ghét bỏ và bắt nạt.
"Đúng là con trai của hồ ly tinh, sinh ra đã mang bộ dạng đáng ghét này!" Một thiếu niên khoảng mười một, mười hai tuổi mặc áo gấm đứng một bên, mắng nhiếc một cách đắc ý. Cậu bé bỗng trợn mắt, giận dữ nhìn người anh khác mẹ đang đứng chỉ huy đám người vây đánh mình. Bị ánh mắt hung dữ của cậu bé làm cho sợ hãi, thiếu niên kia không tự chủ lùi lại một bước, sau khi hồi phục lại càng thẹn quá hóa giận, "Đánh mạnh vào cho ta!"
"Có người tới!" Không biết ai hô lên một tiếng, đám trẻ vừa mới đấm đá liền tán loạn chạy đi. Thiếu niên áo gấm kia không cam tâm đá cậu bé đang nằm dưới đất một cái, rồi cũng bỏ đi.
Con phố lập tức yên tĩnh trở lại, cậu bé bị đánh sưng tím mặt mày co người lại, ôm chặt đầu gối khóc nức nở.
"Đừng khóc nữa, bọn chúng đi rồi." Một giọng nói nhẹ nhàng, tràn đầy thiện ý vang lên. Cậu bé sửng sốt ngẩng đầu lên, thấy một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trong bộ váy hoa đứng trước mặt từ lúc nào không hay.
Cô gái này chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi, dù đã thấy không ít giai nhân nhưng cậu bé cảm thấy tỷ tỷ trước mặt là người đẹp nhất mà mình từng gặp. Tỷ tỷ mặc một chiếc váy vàng nhạt thêu mây, vạt áo và tay áo được viền bằng hình phượng hoàng đỏ, đuôi phượng lại có màu trắng. Một viên ngọc bích xanh được đeo trên cổ thon, tóc búi đơn giản, cài một trâm hoa phù dung và một trâm có chuỗi ngọc rung rinh. Tỷ tỷ cúi xuống nhìn cậu, những chuỗi ngọc vàng nhạt trên trâm hoa nhẹ nhàng đung đưa, khiến cậu bé nhìn say đắm.
"Sao thế? Có bị thương không?" Thấy cậu bé không nói gì, thiếu nữ hơi lo lắng ngồi xổm xuống.
"Không..." Cậu bé lắc đầu, nói nhỏ. Dù bọn kia đánh cậu, nhưng thực ra cũng không dám đánh thật, nên không bị thương nặng, chỉ rất đau thôi. Nếu không, mấy năm nay cậu đã bị chúng đánh chết từ lâu rồi.
"Không bị thương là tốt rồi, tỷ tỷ sẽ sai người đưa đệ về. Mấy đứa kia là ai, sao lại đánh đệ?" Thiếu nữ nhìn khuôn mặt đầy bụi đất của cậu bé, lấy khăn tay lau cẩn thận, lúc này mới phát hiện cậu bé rất tuấn tú.
"Không cần tỷ tỷ lo!" Cậu bé giật mình, giơ tay hất tay thiếu nữ ra. Thấy thiếu nữ hơi kinh ngạc, cậu bé hơi hối hận cắn môi nhưng vẫn ngoan cường không nói, quay mặt đi chỗ khác.
Thiếu nữ cũng là con nhà danh gia, dù tuổi còn trẻ nhưng đã chứng kiến không ít chuyện. Nhìn dáng vẻ của cậu bé, tỷ tỷ cũng đoán ra phần nào. Cậu bé không muốn về nhà, e rằng ở nhà cũng bị bắt nạt. Mấy đứa trẻ lúc nãy...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=454]
có lẽ chính là người nhà của cậu.
"Thôi được, vậy chúng ta không về nhà. Đệ tên gì?" Thiếu nữ kéo cậu bé đứng dậy, mỉm cười hỏi.
"Phượng... Phượng Chi Dao. Tỷ tỷ..." Cậu bé do dự một chút, nhưng rốt cuộc vẫn không hỏi ra. Tên của con gái không thể tùy tiện hỏi, dù Phượng Chi Dao là con thứ, nhưng những điều cần học vẫn được dạy.
"Phượng Chi Dao? Đệ là con của gia tộc họ Phượng trong kinh thành à? Đệ cứ gọi tỷ tỷ là Hoa tỷ tỷ là được." Thiếu nữ cười nói. Giữa các phu nhân quý tộc trong kinh thành có mối quan hệ riêng, khi tụ tập tất nhiên sẽ bàn tán đôi chút. Gia tộc họ Phượng cũng là danh gia trong kinh thành, những chuyện trong nhà họ Phượng, thiếu nữ cũng nghe qua đôi chút.
"Tỷ tỷ... tỷ tỷ không khinh thường đệ sao?" Phượng Chi Dao bình tĩnh nhìn thiếu nữ trước mặt, nghi ngờ hỏi.
Thiếu nữ cười thản nhiên, không hiểu hỏi: "Khinh thường đệ? Tại sao? Đệ mới bảy tám tuổi thôi, sao tỷ tỷ phải khinh thường đệ?"
"Đệ là con thứ!" Phượng Chi Dao cắn răng nói, do dự một chút rồi bổ sung thêm, "Đệ không nhỏ đâu, đệ đã chín tuổi rồi!"
"Chín tuổi? Nhìn không giống lắm." Thiếu nữ nói, "Là con thứ hay không không phải do đệ chọn, sau này cố gắng giỏi hơn người thì tự nhiên không ai dám khinh thường đệ. Nhưng nếu đệ lớn lên lại học cái bộ dạng của bọn công tử bất tài kia, thì tỷ tỷ đương nhiên sẽ khinh thường đệ."
"Sắp chín tuổi rồi." Phượng Chi Dao nói, "Chẳng lẽ đệ không muốn học sao? Rõ ràng là đại nương nói con thứ không cần học nhiều như vậy..." Thiếu nữ mỉm cười nhìn cậu bé với vẻ mặt bất mãn, bỗng mím môi cười nói: "Nếu đệ thực sự muốn tiến bộ, vậy tỷ tỷ sẽ dẫn đệ đến một nơi thú vị."
Phượng Chi Dao nghi ngờ nhìn thiếu nữ trước mặt. Thiếu nữ an ủi xoa đầu cậu, cười nói: "Đừng sợ, tỷ tỷ không phải người xấu." Khi bàn tay ngọc mềm mại chạm vào cái đầu đầy bụi đất, trong trái tim nhỏ bé của Phượng Chi Dao bỗng cảm thấy dù tỷ tỷ này có là người xấu, cậu cũng muốn đi cùng. Ít nhất còn hơn về nhà đối mặt với đại nương và hai người anh.
"Ôi! Tiểu thư, ngài đây là..." Nắm tay Phượng Chi Dao đi đến cuối hẻm, nơi có một chiếc xe ngựa dừng lại, trước xe có mấy người đàn ông như vệ sĩ, cùng một phụ nữ trung niên và mấy thị nữ. Thấy hai người, người phụ nữ trung niên vội vàng tiến lên đón, hơi tức giận nói. Vừa thấy một đám trẻ vây đánh một cậu bé, vốn định dọa cho chúng bỏ đi là xong. Ai ngờ tiểu thư lại tự mình đi xem, giờ còn dẫn người về. Nhìn cậu bé bẩn thỉu trước mặt, lông mày bà ta nhíu chặt lại.
"Ma ma." Thiếu nữ thấp giọng gọi, vỗ tay Phượng Chi Dao an ủi, cười nói với ma ma: "Cậu bé này rất ngoan, dẫn nó đến làm bạn với A Nghiêu."
"Ôi, tiểu thư của tôi ơi." Ma ma lập tức kêu lên, "Tiểu thư, cậu bé này lai lịch thế nào chúng ta không biết, sao có thể làm bạn với... vị công tử kia? Lỡ xảy ra chuyện gì..." Hoa gia trong kinh thành cũng coi như thân phận tôn quý, nhưng so với Định Vương phủ thì chẳng là gì. Cũng không phải ai cũng có tư cách làm bạn với Tiểu công tử Định Vương phủ.
"Không sao, A Dao là một cậu bé ngoan." Thiếu nữ cười nói, "Lên xe thôi."
"A... lại còn cùng tên với vị Nhị công tử kia nữa?" (*) Ma ma sửng sốt, cẩn thận nhìn Phượng Chi Dao một lượt mới phát hiện cậu bé này cũng có khuôn mặt rất tuấn tú, chỉ hơi gầy một chút, nếu không có lẽ cũng không thua kém Nhị công tử Định Vương phủ.
(*) 尧 = Nghiêu, 遥 = Dao, đều đọc là /yáo/, cùng âm.
"Cũng được, nhưng cậu bé này phải ngoan ngoãn một chút. Đừng chọc giận quý nhân làm liên lụy đến tiểu thư chúng ta." Ma ma gật đầu dặn dò. Bà cũng không phải người sắt đá, cậu bé nhỏ tuổi đã bị một đám trẻ vây đánh cũng thật đáng thương. Chỉ là bản thân bà là ma ma của Đại tiểu thư, nên tất nhiên cái gì cũng phải cẩn thận.
Ngày hôm đó, Phượng Chi Dao lần đầu gặp người có ảnh hưởng lớn đến cuộc đời sau này của cậu - Nhị công tử Định Quốc Vương phủ - Mặc Tu Nghiêu. Là con thứ của một thương nhân, có thể gặp được đích tử của Định Vương Đại Sở cao cao tại thượng, có thể nói là may mắn ba đời. Nhưng mà... với Phượng Chi Dao, suy nghĩ lúc đó của cậu là - Thật muốn đá chết hắn ta!
Vừa bước vào cổng lớn khí thế của Định Quốc Vương phủ, một luồng khí lạnh bắn thẳng vào mặt cậu. Phượng Chi Dao sửng sốt, dù sao cậu cũng chỉ là đứa bé chưa đầy chín tuổi, dù phát hiện ám khí nhưng không thể né tránh. Không ngờ ám khí bắn thẳng vào mặt chỉ là ảo giác, một viên đá bay sượt qua đầu cậu, chỉ cảm thấy có gì đó lướt qua, không hề đau đớn.
"Vân Tịch tỷ tỷ, sao tỷ tỷ lại đến đây?" Trên ngọn giả sơn phía trước, một cậu bé chín tuổi mặc áo trắng ngồi ngạo nghễ, cười híp mắt nhìn thiếu nữ mặc váy hoa, không thèm liếc mắt nhìn Phượng Chi Dao. Nhưng Phượng Chi Dao không để ý, cậu chỉ chú ý một việc. Thì ra... tỷ tỷ tên là Vân Tịch? Hoa Vân Tịch.
"A Nghiêu, đệ lại nghịch ngợm sao? Tỷ tỷ sẽ mách với Đại công tử, để huynh ấy phạt đệ." Hoa Vân Tịch vui vẻ cười nói.
Cậu bé trên giả sơn nhảy lên không xoay một vòng, rơi xuống trước mặt hai người vững vàng. Một đứa bé chưa đầy mười tuổi, nhưng khinh công đã không thua bất kỳ cao thủ hạng nhất nào trong giang hồ. Mặc Tu Nghiêu bĩu môi: "Hoa tỷ tỷ, tỷ tỷ lại lấy Đại ca áp đệ." Nhưng ai bảo Mặc Nhị công tử không sợ trời không sợ đất, lại chỉ sợ người anh nuôi dạy mình từ nhỏ?
Hoa Vân Tịch che miệng cười thầm, ai bảo đệ chỉ sợ Định Vương điện hạ và Thế tử chứ?
"Hoa tỷ tỷ đến tìm đệ sao?" Mặc Tu Nghiêu cười hỏi.
Hoa Vân Tịch gật đầu: "Đúng vậy, tỷ tỷ định ra thành cầu phúc, thuận đường thăm Đại trưởng công chúa. Lần trước công chúa cứ dặn lần sau nhất định phải dẫn đệ theo. Sửa soạn một chút, chúng ta đi thôi."
Mặc Tu Nghiêu lập tức kêu "A" một tiếng, nhìn Hoa Vân Tịch hơi oán trách. Hoa Vân Tịch nhướng mày cười, không để ý đến vẻ mặt giả bộ đáng thương của đệ. Mặc Tu Nghiêu đành không cam lòng "Hừ hừ" thầm. Mỗi lần Đại trưởng công chúa thấy cậu lại thích véo véo xoa xoa. Bản công tử đâu phải đồ chơi bằng bột. Lúc này, ánh mắt Mặc Nhị công tử mới nhìn đến Phượng Chi Dao đang ủ rũ đứng bên cạnh, hỏi: "Tiểu tử này là ai, trông ngốc thế."
Hoa Vân Tịch bất đắc dĩ trừng đệ một cái, nói: "Đệ ấy tên là Phượng Chi Dao, là một cậu bé ngoan. Tỷ tỷ sẽ nói với Thế tử, sau này cho đệ ấy học võ cùng đệ, hai đệ bằng tuổi nhau, có thể làm bạn."
Mặc Nhị công tử liếc mắt, "Nhìn ngốc ngốc, hắn ta học được sao?"
Nghe giọng điệu kiêu ngạo của ai đó, Phượng Chi Dao trầm mặc cúi đầu nhìn chằm chằm nắm đấm của mình. Dù mấy năm qua ngày nào cũng bị hai người anh khác mẹ bắt nạt, cậu chưa từng cảm thấy muốn đấm như lúc này.
"Ê ê... tiểu tử ngốc, đừng bảo là muốn đánh ta. Mười người như ngươi cũng không đánh lại một mình bản công tử đâu, biết không?" Mặc Nhị công tử kiêu ngạo vô cùng.
"Mặc, Tu, Nghiêu!" Hoa Vân Tịch tức giận gọi.
Thấy Hoa Vân Tịch giơ tay, Mặc Nhị công tử lập tức chạy trốn như chuột, không quên oán trách: "Hoa tỷ tỷ, đệ mới là đệ của tỷ tỷ, rốt cuộc tiểu tử này là ai mà tỷ tỷ tốt với hắn ta thế?"
Phượng Chi Dao "Hừ" lạnh một tiếng, ngẩng mặt lên rồi xoay người chạy thẳng ra ngoài. Hoa Vân Tịch sửng sốt, vội kéo đệ lại: "Đệ chạy đi đâu vậy?"
Phượng Chi Dao lạnh lùng: "Tỷ tỷ không cần cầu xin hắn ta! Tiểu gia không hiếm học võ với hắn ta! Không phải là Nhị công tử Định Vương phủ sao, tiểu gia không hiếm!" Hoa Vân Tịch vừa bực mình vừa buồn cười, một tay kéo tay cậu bé đang muốn chạy đi, vừa trừng Mặc Tu Nghiêu đang làm mặt quỷ bên cạnh, cười nói: "A Nghiêu luôn thích nghịch ngợm thôi, không có ý xấu."
Phượng Chi Dao từ chối cho ý kiến, vừa gặp mặt đã cầm cục đá đánh người, còn một bộ dáng ánh mắt sinh trưởng trên đỉnh đầu, có thể là người tốt lành gì chứ?
"Đệ muốn đi về. Cám ơn tỷ tỷ hôm nay đã cứu đệ!" Phượng Chi Dao cố gắng muốn cho mình nói cám ơn giống như người lớn, nhưng chỉ là bộ dáng chật vật lúc này của cậu thật sự rất thiếu sức thuyết phục.
Cậu ta muốn đi, ngược lại Mặc Tu Nghiêu không cho, cười híp mắt ngăn cản ở trước mặt cậu ta hỏi: "Trở về làm gì? Bị đánh tiếp sao?" Mặc dù còn nhỏ, nhưng cậu thông minh tuyệt đỉnh. Làm sao không biết bộ dáng chật vật này của Phượng Chi Dao là vì sao? Lại vì sao mà Hoa Vân Tịch lại dẫn cậu ta đến Định Vương phủ?
"Liên quan gì đến ngươi chứ?" Phượng Chi Dao lập tức giận đến đỏ mặt, còn có một loại tức giận và bối rối vì bị nhìn thấu chuyện trong lòng.
Mặc Tu Nghiêu giơ tay lên nhéo má của cậu ta cười nói: "Được rồi, nể mặt Hoa tỷ tỷ... Sau này ngươi hãy luyện võ với Bản công tử đi."
"Ai muốn......"
"Bản công tử bảo đảm, chỉ cần ba ngày ngươi có thể đánh ngã những kẻ đã ức hiếp ngươi." Thấy Phượng Chi Dao muốn cự tuyệt, Mặc Tu Nghiêu nhanh chóng tiến tới trước mặt cậu ta nhỏ giọng nói.
"......" Phượng Chi Dao trầm mặc, cũng không phải cậu có thiện cảm gì với tiểu quỷ chán ghét trước mắt này, mà là đánh ngã những kẻ đã ức hiếp cậu thật sự là một đề nghị vô cùng hấp dẫn.
"Ngươi có điều kiện gì?" Phượng Chi Dao hỏi. Trên đời này tất nhiên không có chuyện giúp đỡ vô duyên vô cớ. Có lẽ... Ngoại trừ tỷ tỷ ấy?
"Điều kiện?" Dường như Mặc Tu Nghiêu cũng không nghĩ tới cậu ta sẽ hỏi như vậy, suy nghĩ một chút, sờ sờ cằm ra vẻ già dặn nói: "Từ nay về sau, Bản công tử kêu ngươi đi hướng Đông không cho phép ngươi đi hướng Tây, kêu ngươi nhảy sông tự vẫn không cho phép ngươi leo núi, kêu ngươi đuổi mèo không cho phép ngươi chọc chó. Tóm lại chính là... Cái gì cũng đều nghe theo Bản công tử!"
"Mặc Tu Nghiêu!"
"Ngươi đi chết đi." Phượng Tam công tử lạnh lùng phun ra một câu. Cái gì đều nghe theo cậu ta, cậu ta kêu cậu đi chết cậu cũng phải đi, cho cậu là kẻ ngu sao?
"Bản công tử ghét nhất loại tiểu bạch kiểm như ngươi, kể từ khi ngươi đến, Hoa tỷ tỷ lại không thương ta nữa." Mặc Nhị công tử hơi có vẻ bi thương.
Phượng Chi Dao liếc mắt, ngươi cho rằng mình rất đen sao?
"Tu Nghiêu, chơi với A Dao thật vui nha. Hôm nay tỷ tỷ không đi thăm Đại trưởng công chúa nữa." Hoa Vân Tịch lại cười nói. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Tu Nghiêu lập tức sáng ngời, cười híp mắt giơ tay lên quàng qua bả vai Phượng Chi Dao, "Người mà Hoa tỷ tỷ mang đến chính là bằng hữu tốt, huynh đệ tốt của Bản công tử. Hoa tỷ tỷ, tỷ tỷ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ chơi với nhau vui vẻ, đệ sẽ chăm sóc A Dao đệ đệ thật tốt."
"Đệ ấy cùng tuổi với đệ." Hoa Vân Tịch bất đắc dĩ nhấn mạnh.
"Mặc kệ, Phượng Chi Dao đúng không, đi, Bản công tử dẫn ngươi đến thư phòng học, chắc thầy giáo đã phát điên lên rồi." Vung tay lên với Hoa Vân Tịch, Mặc Tu Nghiêu lôi kéo cổ áo của Phượng Chi Dao chạy mất.
Bị lôi kéo chạy như điên, Phượng Chi Dao hơi thất thần quay đầu lại, thấy thiếu nữ vẫn đứng ở phía sau mỉm cười nhìn bọn hắn, ánh nắng dìu dịu chiếu lên người tỷ tỷ, giống như vẽ nên một quầng hào quang.
"Bịch!" Đang thất thần, Phượng Chi Dao bị vướng chân một cái, lập tức té lăn quay trên mặt đất, lăn đến mấy vòng. Chân mày Phượng Chi Dao nhảy lên không ngừng: Mặc Tu Nghiêu, đại gia ngươi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận